Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 121: CHƯƠNG 121: NÓI PHÓNG ĐẠI

Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói vậy, gật đầu nói: “Lão Đại, chuyện này không thành vấn đề, trước buổi chiều tôi sẽ tìm tất cả tài liệu này.”

“Tốt lắm. Lâm Quốc, anh xuống nói với các anh em là bây giờ tôi đang gặp chút chuyện, bảo họ chú ý một chút. Nếu có ai muốn rời đi, hãy cho họ ba tháng tiền lương và nói rằng Trần Thiên Minh tôi sẽ không trách họ” Trần Thiên Minh nói với Lâm Quốc. Mặc dù Lâm Quốc nói bọn họ nguyện ý đi theo, nhưng hắn không biết liệu mấy anh em này có thực sự đi theo hắn không.

Hắn không biết, nên Trần Thiên Minh muốn nói rõ cho Ngạn Thanh, Tiểu Hào, Tiểu Tô và những người khác. Dù sao thì họ theo hắn là để kiếm tiền, chứ không phải bán mạng.

“Lão Đại, bọn họ sẽ không đi đâu” Lâm Quốc lắc đầu, hắn biết những anh em đi theo mình tuyệt đối không phải loại người thấy nguy hiểm mà bỏ mặc đồng đội.

“Mặc kệ có phải hay không, cậu cũng phải nói rõ những điều tệ nhất ra, đúng không Lâm Quốc?” Trần Thiên Minh nói với Lâm Quốc.

“Tôi biết, Lão Đại, tôi sẽ đi nói với bọn họ ngay” Lâm Quốc gật đầu rồi đi ra ngoài.

Trần Thiên Minh ngồi trên ghế, nhắm mắt chậm rãi suy tư: Bang phái nào đang giúp Thiên Tinh? Có phải Diệp Đại Vĩ đã cử bọn họ đến? Xem ra hắn phải đi dò xét bọn họ mới được. Dựa theo bản lĩnh của mình bây giờ, hẳn là không sợ Thiên Tinh, nhưng nếu đụng đến Thiên Tinh, không biết kẻ đứng sau có ra mặt hay không? Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh cảm thấy chuyện này có chút khó giải quyết, xem ra phải suy nghĩ kỹ mới được.

“Lão Đại” Lâm Quốc dẫn Trương Ngạn Thanh cùng Phùng Hào đẩy cửa đi vào.

“Mọi người ngồi đi” Trần Thiên Minh nói với bọn Lâm Quốc.

“Lão Đại, tôi đã đi nói với bọn họ, bọn họ nói nguyện ý đi theo anh, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu” Lâm Quốc kiên định nói với Trần Thiên Minh.

“Lão Đại, chúng ta nguyện ý đi theo anh” Trương Ngạn Thanh và Phùng Hào đồng thanh nói.

“Anh em tốt, có câu này của các cậu tôi yên tâm rồi. Công việc của mọi người rất bận rộn. Lâm Quốc hãy nhớ tìm tài liệu cho tôi, tốt nhất là đưa trước buổi chiều” Trần Thiên Minh nói.

“Tôi biết, Lão Đại” Lâm Quốc gật đầu nói.

“Tốt, đến giờ ăn trưa thì gọi tôi ăn cơm. Bây giờ tôi muốn nghỉ một chút” Trần Thiên Minh khoát tay, để bọn họ đi ra ngoài.

Bởi vì Trần Thiên Minh muốn luyện Hương Ba Công, mà từ tối hôm qua lại cùng Yến tỷ và các cô ấy ân ái, Trần Thiên Minh cảm giác đan điền của mình vận chuyển linh khí vô cùng tốt, hình như bên trong tràn đầy khí lực. Ha ha, nghĩ không ra chuyện ân ái lại có lợi cho thân thể. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh cười lớn một tiếng.

Sau đó, hắn ngồi khoanh chân trên giường, bắt đầu luyện Hương Ba Công. Bởi vì hắn nghĩ rằng mình càng mạnh thì mới có thể đánh bại đối thủ. Hơn nữa, theo như lần giao thủ hôm đó, hai người kia cũng đã luyện qua công phu, chỉ là không phải đối thủ của hắn mà thôi.

Vấn đề chính là bọn hắn dùng súng. Mình phải chế ngự bọn chúng trước khi chúng nổ súng. Nếu không được, hậu quả thật lớn. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh bắt đầu khởi động chu thiên.

Quả nhiên, trước kia đan điền có chút đình trệ, hiện tại lại không còn, hơn nữa lại cảm thấy thoải mái. Trần Thiên Minh không cần nhiều thời gian đã luyện xong một chu thiên. Trần Thiên Minh cao hứng nên thừa thắng xông lên, vội vàng tiếp tục tu luyện, thầm nghĩ luyện thêm nhiều chu thiên, công lực của mình càng được đề cao.

“Lão Đại” Trương Ngạn Thanh vốn định đi lên gọi Trần Thiên Minh xuống ăn cơm, nhưng sau khi hắn đi vào liền phát hiện Trần Thiên Minh khoanh chân ngồi giống như người dạy khí công trên ti vi. Hắn không dám quấy rầy Trần Thiên Minh, nhưng đã đến giờ ăn cơm trưa, Trần Thiên Minh đã nhắc bọn họ đến giờ ăn cơm thì gọi. Hắn đành phải nhẹ nhàng gọi, sợ quấy rầy Trần Thiên Minh luyện công, khiến hắn bị tẩu hỏa nhập ma, như vậy sẽ rất phiền toái.

Trần Thiên Minh vừa vặn luyện xong một chu thiên, vừa định đứng lên hoạt động, nghe được Trương Ngạn Thanh gọi hắn, liền mở mắt hỏi: “Ngạn Thanh có chuyện gì không?”

“Lâm Quốc bảo tôi mời anh xuống ăn cơm” Trương Ngạn Thanh cẩn thận nói, hắn sợ vừa rồi quấy rầy Trần Thiên Minh luyện công.

“Ồ, đã giữa trưa, nhanh như vậy” Trần Thiên Minh sờ sờ đầu, nghĩ không ra thời gian lại nhanh đến thế. Về phần mình đã luyện bao nhiêu chu thiên, hắn cũng không biết, chỉ biết là càng luyện càng sảng khoái, càng hưng phấn.

“Lão Đại, anh vừa rồi làm gì? Có phải là luyện công phu không? Kỳ lạ là tại sao anh lại lợi hại đến vậy, hóa ra là luyện võ công” Trương Ngạn Thanh nhìn Trần Thiên Minh hâm mộ nói.

“Đúng vậy, tôi đang luyện công nhưng Ngạn Thanh, cậu không được nói chuyện này với ai, biết không?” Trần Thiên Minh sợ người khác biết mình luyện võ công sẽ gây không ít phiền toái, như vậy thật không ổn.

“Tôi biết, Lão Đại. Anh không phải sợ. Tôi sẽ không nói với ai đâu. Anh lúc nào rảnh rỗi thì dạy mấy anh em chúng tôi mấy chiêu được không? Nếu như chúng tôi có chút võ công, như vậy có thể giúp được anh” Trương Ngạn Thanh nhớ tới lúc Trần Thiên Minh cứu Hà Đào cùng Lưu Mỹ Cầm, một người có thể đánh bại mấy người, thật lợi hại!

Trần Thiên Minh nhìn Trương Ngạn Thanh cười nói: “Chuyện này không thành vấn đề. Lúc nào rảnh rỗi, tôi sẽ dạy các cậu. Nếu như các cậu có chút công phu như vậy, sau này lực lượng chúng ta sẽ lớn mạnh hơn nữa” Trần Thiên Minh ngẫm lại, cho dù có loạn đến mấy, bọn Lâm Quốc vẫn có thể ứng phó.

“Tốt quá, cảm ơn Lão Đại” Trương Ngạn Thanh nghe Trần Thiên Minh đồng ý dạy, cao hứng nhảy cẫng lên.

Trần Thiên Minh cùng Ngạn Thanh xuống đại sảnh dưới lầu, cũng như trước kia, khách vẫn đến ăn rất đông. Cho dù trước kia có vụ đánh nhau ở chỗ để xe, nhưng không liên quan đến mạng người nên cũng không trở thành chuyện lớn. Dù sao bây giờ thường xuyên xảy ra đánh nhau.

Chỉ có điều, nghe Lâm Quốc nói, so với trước kia, một số người sợ hãi nên không dám đến ăn nữa, vì vậy lợi nhuận cũng bị giảm. Đặc biệt, người bạn là phó cục trưởng công an của Lâm Quốc hiện tại cũng bận rộn nên không thể tham gia. Bởi vậy, dường như có một số người nghe được phong thanh.

Tuy nhiên, có một số người muốn rời đi nhưng sau đó lại phát hiện Trần Thiên Minh không có chuyện gì, còn Khách sạn Không Thiên vẫn buôn bán bình thường nên mới quay lại. Xã hội thật sự là nếu ngươi có tiền, người khác sẽ gọi ngươi là huynh đệ; nếu ngươi gặp nạn, người ta sẽ tránh xa ngươi.

Đám người Trần Thiên Minh ăn cơm ở một góc đại sảnh, bởi vì Trần Thiên Minh không muốn ăn trong phòng ăn, dù sao cũng không có gì để thương lượng, nhưng ăn cơm ngoài đại sảnh có thể quan sát được khách sạn!

“Lão Đại đã xuống” Bọn Lâm Quốc đứng lên.

“Oa, đồ ăn hôm nay thật tuyệt, rất phong phú” Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn đồ ăn trên bàn, cố ý nói.

“Ha ha, Lão Đại, đây là Lệ Linh phân phó người làm đó. Nàng nói anh vừa mới xuất viện, cần bồi bổ thân thể” Lâm Quốc nói.

“Ồ, Lệ Linh đâu rồi?” Trần Thiên Minh liếc nhìn bàn ăn, hình như không thấy Lệ Linh, chỉ thấy bạn học của nàng là Nguyễn Tử Hiên. Thấy Nguyễn Tử Hiên, hai mắt Trần Thiên Minh sáng hẳn lên. Hôm nay Nguyễn Tử Hiên mặc bộ quần áo bó sát người, lộ ra những đường cong vô cùng gợi cảm.

“Cô ấy nói muốn đi xem công việc một chút. Mặc dù tầng lầu đầu tiên đã bị bán nhưng tầng lầu tiếp theo chuẩn bị bán cũng phải chuẩn bị cho thật tốt” Lâm Quốc thay lời Lệ Linh nói.

“Ồ, thì ra là như thế. Thế thì khổ cực cho cô ấy” Trần Thiên Minh cảm động gật đầu. Xem ra Trương Lệ Linh là một trợ lý tốt, đã thế còn rất xinh đẹp nhưng có hơi chút đanh đá.

“Mọi người ngồi xuống” Lâm Quốc ngồi xuống rồi mời mọi người.

“Đúng vậy, mọi người ngồi xuống ăn cơm, ăn xong còn phải làm việc!” Trần Thiên Minh vừa nói, vừa đi đến bên cạnh Nguyễn Tử Hiên, bởi vì hắn phát hiện bên cạnh cô có một chỗ ngồi trống. Đây chính là một chỗ phong thủy bảo địa!

Mọi người nghe Trần Thiên Minh nói vậy cũng không khách sáo, cầm lấy đũa bắt đầu ăn. Bởi vì mọi người đều biết rằng ăn cơm xong còn phải làm việc.

“Cô là Nguyễn Tử Hiên?” Trần Thiên Minh ngồi bên cạnh Nguyễn Tử Hiên, sau đó nở nụ cười đầy mị lực với cô.

“Đúng vậy, ông chủ, tôi tên là Nguyễn Tử Hiên” Nguyễn Tử Hiên nghe Trần Thiên Minh hỏi liền gật đầu đáp lại.

“Ôi, sao lại gọi ông chủ? Cô cứ gọi tôi là anh Minh như bọn họ là được” Trần Thiên Minh cố ý kéo gần khoảng cách với Nguyễn Tử Hiên rồi nói với cô.

“Cái này, cái này, được rồi, anh Minh, anh ăn cơm!” Nguyễn Tử Hiên thấy Trần Thiên Minh nhìn chằm chằm vào mình, còn tưởng rằng mình có chỗ nào không ổn, ngượng ngùng nói.

“Tốt, gọi thế mới tốt” Vừa nãy Trần Thiên Minh nhìn thấy bộ ngực đầy đặn của Nguyễn Tử Hiên. Hắn nghe Nguyễn Tử Hiên nói như vậy nên nghiêm mặt nói với cô: “Tử Hiên, cô làm việc ở khách sạn có vui vẻ không?”

“Ừm, mọi người đều quan tâm đến tôi” Nguyễn Tử Hiên gật đầu nói.

“Vui vẻ là tốt. Tôi nghe Lâm Quốc nói cô làm việc rất tốt, hắn ở trước mặt tôi đều khen cô” Trần Thiên Minh cười với Nguyễn Tử Hiên. Lần này coi như lần đầu tiên hắn cùng Nguyễn Tử Hiên chính thức gặp nhau, cho nên hắn muốn gây ấn tượng tốt trước mặt cô.

“Tôi? Tôi thường xuyên ở trước mặt Lão Đại khen Tử Hiên?” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói như vậy trong lòng tự hỏi, nhưng thấy Trần Thiên Minh đang lấy lòng Nguyễn Tử Hiên nên không dám nói ra. Ôi, Lão Đại chỗ nào cũng giỏi nhưng chỉ tội hơi háo sắc. Lâm Quốc thầm nghĩ trong lòng.

“Thật không? Đó là Lâm Quốc nói khoa trương lên thôi, tôi chỉ làm tròn bổn phận của mình.” Nguyễn Tử Hiên nghe Trần Thiên Minh cùng Lâm Quốc khích lệ cô, cũng vô cùng cao hứng.

“Nói cho cùng, làm tốt công việc đâu phải chuyện dễ dàng! Nào, chúng ta cùng cụng ly” Trần Thiên Minh thật cao hứng. Nếu như chuốc cho Nguyễn Tử Hiên say rượu, trước tiên đưa cô ấy đi nghỉ ngơi, sau đó đợi lúc nào không có ai liền tận hưởng một phen.

Nhưng làm Trần Thiên Minh thất vọng chính là ngồi trên bàn hồi lâu mà không thấy một chén rượu, chứ đừng nói đến rượu.

“Lão Đại. Thật xấu hổ, Lệ Linh trước kia đã đưa ra quy định, trong lúc làm việc, ăn cơm không thể uống rượu, nên chúng tôi cũng không chuẩn bị rượu” Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh hung hăng nhìn chằm chằm mình. Đành cười khổ giải thích với Trần Thiên Minh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!