“Trần Thiên Minh, anh mở cửa cho em.” Ngoài cửa vọng vào tiếng Trương Lệ Linh đập mạnh vào cánh cửa, có vẻ nàng biết Trần Thiên Minh đang ở đây, và khá tức giận.
“Chị Linh đến!” Nguyễn Tử Hiên cũng nghe thấy, mặt nàng rạng rỡ, vui vẻ nói với Trần Thiên Minh.
“Sao cô ấy lại đến? Có phải em nói cho cô ấy biết em ở đây không?” Trần Thiên Minh nhìn bộ ngực đầy đặn của Nguyễn Tử Hiên mà nuốt nước miếng. Mặc dù chỉ mới chạm qua một lần, lại cách một lớp tay áo của Nguyễn Tử Hiên, nhưng hắn có thể cảm nhận được bộ ngực nàng rất đàn hồi và mềm mại.
Có lẽ thực sự chưa bị ai chạm vào, nàng cùng bạn trai chỉ nắm tay và hôn môi thôi. Hắn ngớ người, sớm biết vậy đã không nói chuyện nhiều với Nguyễn Tử Hiên rồi, trước tiên phải chạm mấy cái đã rồi nói sau. Nhưng giờ Trương Lệ Linh đang đập mạnh vào cửa phòng hắn, cứ như muốn phá hủy cánh cửa rồi xông vào bắt gian. Ôi, sao mọi tính toán của mình lại không được như ý thế này.
“Là, là vừa rồi chị Linh gọi điện hỏi em đang làm gì, em nói anh tìm em, bảo em lên phòng anh.” Nguyễn Tử Hiên ấp a ấp úng nói. Nàng sợ Trần Thiên Minh nổi hứng dê xồm, sau đó lại làm chuyện đó với mình, vậy thì thảm rồi.
“Tử Hiên, anh bảo em này, không thể nói chuyện vừa rồi cho Trương Lệ Linh biết.” Trần Thiên Minh bắt đầu nửa dỗ nửa dọa, nếu như để Nguyễn Tử Hiên nói cho Trương Lệ Linh biết chuyện vừa rồi, vậy hắn thảm rồi.
“Này, cái này….” Nguyễn Tử Hiên không nói tiếp, như thể nàng đang nghĩ ngợi điều gì đó.
“Tử Hiên, anh bảo em này, hiện giờ chỉ có anh và em, em nói anh muốn làm gì với em? Có ai tin không chứ? Hơn nữa, hiện giờ đây là phòng của anh, nếu như em không chạy tới phòng tìm anh, anh làm gì em được chứ?” Trần Thiên Minh bắt đầu cưỡng từ đoạt lý.
“Là, là anh bảo em đến.” Nguyễn Tử Hiên nói.
“Tuy đúng là anh gọi em đến, nhưng ai có thể làm chứng là anh gọi em đến? Chỉ dựa vào lời nói của em, trên pháp luật có thể coi là chứng cứ sao? Hơn nữa, giờ anh cũng chưa làm gì với em cả, vậy thì lại càng không có chứng cứ.” Trần Thiên Minh nói.
“Anh… anh bắt nạt em, em, em đi mách chị Linh.” Nguyễn Tử Hiên vẻ mặt ủy khuất, muốn khóc mà không khóc nổi.
“Em nói với Trương Lệ Linh, anh sẽ nói cho bạn trai em! Nói em thấy anh là ông chủ, cao lớn đẹp trai lại có tiền, sau đó liền chạy tới phòng anh quyến rũ anh, em xem em lúc đó phải làm sao?” Trần Thiên Minh lớn tiếng nói. Hắn đột nhiên nhớ tới một tình tiết kịch trên TV, ác nhân đều là đi trước một bước cáo trạng, sau đó liền làm vẻ thanh cao. Kỳ thực, Trần Thiên Minh cũng chẳng biết bạn trai Nguyễn Tử Hiên là ai? Hắn cao hay gầy, đẹp hay xấu, sống ở đâu, làm ở đâu cũng chẳng biết, thực ra giờ hắn chỉ nói bừa thôi.
Chẳng qua tình tiết trên TV giờ cũng không khác hiện tại là mấy, ông chủ có tiền chính là hắn đang tiến hành vừa mềm vừa cứng với nữ thư ký riêng, trước dọa cô nàng, sau đó cho cô nàng một chút lợi ích, mọi chuyện có thể giải quyết ổn thỏa.
“Anh đừng nói cho bạn trai em, em xin anh.” Nguyễn Tử Hiên vừa nghe Trần Thiên Minh muốn nói với bạn trai mình, liền lo lắng nói với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh vừa thấy Nguyễn Tử Hiên vội vàng như vậy, hắn biết mình đã nắm được điểm yếu chí mạng của nàng. Bạn trai nàng chính là tử huyệt của nàng, hắn cười thầm, sau này có thể dùng cái này để áp chế nàng.
“Hắn cười thầm, không nói cho bạn trai em cũng được, nhưng xã hội luôn công bằng, anh không nói cho bạn trai em, em cũng không thể nói với Trương Lệ Linh, mọi người giúp đỡ lẫn nhau.” Trần Thiên Minh bắt đầu ngã giá với Nguyễn Tử Hiên. Chuyện như vậy cũng có thể giải quyết ổn thỏa, Trần Thiên Minh thật sự rất vui mừng!
“Không thành vấn đề, vừa rồi thật ra anh cũng không có ý làm gì em, đây chỉ là một hiểu lầm thôi. Trong lúc vô ý thấy trước cửa WC có một lỗ nhỏ, không biết kẻ nào đã làm, cho nên anh mới tức giận tới xem qua một chút rốt cuộc là chuyện gì? Ai mà biết, anh vừa mới ngồi xổm xuống, em đi ra liền hiểu lầm, tất cả mọi chuyện là như thế.” Trần Thiên Minh vẻ mặt rất nghiêm túc, lộ ra bộ dạng còn chánh nhân quân tử hơn cả một chánh nhân quân tử.
Nguyễn Tử Hiên chỉ nghe, không phản đối Trần Thiên Minh, cũng không đồng tình với cách nói vừa rồi của anh ta.
Trần Thiên Minh thấy Nguyễn Tử Hiên không nói gì, tiếp tục nhìn Nguyễn Tử Hiên nói: “Chuyện về sau lại càng hiểu lầm, em cứ muốn đi ra ngoài không chịu nghe anh giải thích, cho nên anh mới lôi kéo em, cứ thế giằng co, không biết thế nào chúng ta lại ngã lên giường. Tuy nhiên, anh cũng không phải lưu manh, không phải sắc lang, anh là một chánh nhân quân tử, một Liễu Hạ Huệ thời hiện đại.” Trần Thiên Minh càng nói càng quá đáng, càng nói càng ba hoa.
“Hừ.” Nguyễn Tử Hiên dù sao cũng là sinh viên đại học, làm sao dễ dàng tin lời Trần Thiên Minh như vậy? Mới vừa rồi hắn còn hỏi mình cùng bạn trai có làm chuyện đó chưa, còn muốn chạm vào ngực mình, điều này là hiểu lầm sao? May mà mình đã tự bảo vệ một vài bộ phận quan trọng, mới không để cho hắn thực hiện ý đồ.
“Thôi được, anh cũng không nói nhiều nữa, em có tin hay không, hiện giờ con bé Trương Lệ Linh đang muốn đập hỏng cửa phòng anh, em nhanh đi rửa mặt đi, sau đó ra ngoài!” Trần Thiên Minh nói với Nguyễn Tử Hiên.
“Vậy thì anh buông em ra!” Nguyễn Tử Hiên thấy Trần Thiên Minh vẫn đang đè mình, vừa thẹn vừa giận nói với Trần Thiên Minh.
“Ồ, đúng rồi, thiếu chút nữa anh quên.” Trần Thiên Minh lưu luyến không nỡ rời đi, trong lòng thấy tiếc vô cùng. Vừa nãy đè lên thân thể mềm nhũn của Nguyễn Tử Hiên thật sự thoải mái, cứ thế đè lên, hắn cũng không muốn đứng dậy.
Nguyễn Tử Hiên liền nhảy xuống giường, sau đó chạy vào WC rửa mặt.
Trần Thiên Minh cũng leo xuống giường, sau đó sửa sang lại đầu tóc và quần áo một chút, tiếp theo vặn loa TV lên rất to.
“Ai vậy? Ai gõ cửa vậy?” Trần Thiên Minh vừa nói lớn tiếng vừa mở cửa. “Là em sao, Lệ Linh? Em ăn cơm chưa?” Trần Thiên Minh tin tưởng vào nét mặt của chính mình, nếu như hắn tham gia bất kỳ cuộc thi nào ở Hollywood, nhất định có thể chiến thắng bất kỳ giải thưởng lớn nào để trở về quang tông diệu tổ.
“Trần Thiên Minh, anh vừa làm gì? Vì sao em gọi anh mở cửa mà anh không ra?” Trương Lệ Linh vẻ mặt tức giận, hình như giận đến mức mắt đỏ bừng. Nàng chỉ thẳng vào mũi Trần Thiên Minh lớn tiếng mắng.
“Anh… anh đang xem TV, không nghe tiếng em kêu cửa.” Trần Thiên Minh vẻ mặt đầy vẻ vô tội, sau đó chỉ vào cái TV đang mở rất to nói với giọng đáng thương.
“Hừ, anh cố ý mà.” Trương Lệ Linh không tin tưởng chuyện ma quỷ gì mà Trần Thiên Minh nói.
“Trời ơi là trời, sao em không tin anh chứ? Anh làm sao có dũng khí gạt em chứ?” Trần Thiên Minh cố gắng mỉm cười với Trương Lệ Linh, vẻ mặt lấy lòng.
“Phải rồi, không phải Tử Hiên đến tìm anh sao? Cô ấy đâu?” Trương Lệ Linh đi khắp phòng, sau đó đánh giá xung quanh, không thấy Nguyễn Tử Hiên, vì vậy nàng liền hỏi Trần Thiên Minh.
“Ồ, chúng ta vừa mới nói chuyện xong, sau đó cô ấy đã vào WC, giờ còn ở trong WC chưa ra. Nếu không, anh gọi cô ấy ra giúp em.” Trần Thiên Minh vẻ mặt thật là tốt bụng.
Hắn ngớ người, không thể tưởng được Trương Lệ Linh lại tới bắt gian, may mà người đẹp Nguyễn Tử Hiên này dễ dàng giải quyết ổn thỏa, nếu không thì tiêu đời rồi.
“Hừ, không cần anh tốt bụng như vậy.” Trương Lệ Linh trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái, sau đó hướng WC kêu lên: “Tử Hiên, em ở đâu? Chị Linh đây.”
“Em đây, chị Linh, một lát nữa em ra ngoài.” Bên trong truyền ra giọng nói của Nguyễn Tử Hiên.
Trương Lệ Linh thấy Nguyễn Tử Hiên ở bên trong, cũng không nói nữa.
“Lệ Linh, em ăn cơm chưa?” Trần Thiên Minh nhìn Trương Lệ Linh, quan tâm hỏi.
“Em còn muốn ăn sao? Bị người ta làm cho phát điên lên rồi!” Trương Lệ Linh vừa nói vừa nhìn Trần Thiên Minh, ý tứ của nàng rất rõ, kẻ này chính là tên lưu manh Trần Thiên Minh.
“Ai vậy? Kẻ nào, em nói cho anh biết, anh tìm hắn tính sổ.” Trần Thiên Minh biết Trương Lệ Linh ám chỉ kẻ đó là hắn, nhưng hắn vì để cho người đẹp vui, tự nhiên cũng phối hợp diễn trò một chút.
“Cái anh này, không cần miệng lưỡi trơn tru trước mặt em, tâm địa gian xảo của anh em còn không biết sao? Anh là một kẻ sắc lang, thấy cô nào đẹp là thích ngay cô đó, có phải đàn ông có tiền đều là như thế?” Mặc dù Trương Lệ Linh chưa từng nghe Trần Thiên Minh miệng lưỡi trơn tru trực tiếp, nhưng trong lòng nàng đã quá rõ, nên vừa rồi mặt nàng cũng không quá căng thẳng.
“Két” một tiếng, cửa WC mở ra, Nguyễn Tử Hiên vội bước ra. Trần Thiên Minh nhìn Nguyễn Tử Hiên, sợ nàng lộ ra bộ dáng cô gái vừa bị bắt nạt.
Trương Lệ Linh cũng nhìn thấy Nguyễn Tử Hiên, nhưng lại làm nàng thất vọng. Hiển nhiên, Nguyễn Tử Hiên đã cố ý ở trong WC chỉnh trang lại một chút, nhìn vẻ mặt của nàng bây giờ, cũng giống như bình thường, không thấy có gì khác thường.
“Em không có chuyện gì sao?” Trương Lệ Linh quan tâm hỏi Nguyễn Tử Hiên. Tuy trên mặt Nguyễn Tử Hiên không nhìn ra điều gì, nhưng nàng cũng muốn hỏi Nguyễn Tử Hiên một chút, thì nàng mới yên tâm. Bởi vì nàng biết tính cách của tên Trần Thiên Minh, hắn rất háo sắc, đặc biệt thích phụ nữ xinh đẹp.
“Không có gì, chị Linh, em còn có việc cần hoàn thành, hai người từ từ trò chuyện đi.” Nguyễn Tử Hiên chào Trần Thiên Minh và Trương Lệ Linh một tiếng, liền đi ra ngoài.
“Em thấy chưa, sao em lại không tin anh? Anh là hạng người gì chứ, chẳng lẽ em nhìn không ra sao? Vừa rồi anh chỉ hỏi Tử Hiên một ít chuyện về khách sạn, chỉ đơn giản là thế thôi. Sao em lại nghĩ anh là một tên đại lưu manh chứ?” Trần Thiên Minh vẻ mặt đau khổ, cứ như thể đang đòi lại công bằng cho mình.
“Trần Thiên Minh, chính vì em biết anh là hạng người gì, nên mới lo cho Tử Hiên. Tử Hiên là do em mời tới khách sạn để hỗ trợ, cho nên em không muốn cô ấy bị người khác tổn thương. Lúc này anh chưa làm gì, nhưng không có nghĩa là tiếp theo, hoặc sau này sẽ không làm gì Tử Hiên! Trần Thiên Minh, em cảnh cáo anh, nếu như anh dám làm bậy với Tử Hiên, em… em nhất định không tha cho anh.” Trương Lệ Linh chỉ thẳng Trần Thiên Minh lớn tiếng nói.
“Sao anh có thể chứ? Anh không phải là người như vậy.” Trần Thiên Minh thấy Trương Lệ Linh không tin mình, lập tức tự vỗ ngực, lớn tiếng biểu lộ thái độ của mình.
“Không có thì tốt, em có việc đi trước.” Trương Lệ Linh vừa nói vừa xoay người, sau đó mở cửa muốn đi ra ngoài.
“Đừng, đừng, em đừng vội thế, anh có chuyện còn muốn nói với em!” Trần Thiên Minh thấy con mồi vừa rồi đã chạy, mà con mồi này cũng muốn bay đi, hắn sao có thể ngu ngốc như thế được chứ?
Vì thế, hắn vội kéo Trương Lệ Linh lại, kéo nàng trở về, sau đó đóng cửa lại.