“Dượng hai đúng là tinh ranh, chuyện như vậy mà cũng nghĩ ra được.” Trần Thiên Minh trào phúng Hứa Bách. Khi anh từ miền Tây trở về đã nhận được điện thoại của Hứa Bách, Hứa Bách đã dặn dò anh nên nói gì, không nên nói gì, bởi vậy Trần Thiên Minh mới có lời này.
“Cậu biết cái gì mà nói?” Hứa Bách tức giận lườm Trần Thiên Minh một cái. “Đó cũng là ý của cấp trên. Hổ Đường thành lập có phần trì hoãn, nếu không có thêm công trạng thì làm sao có thể so với Long Tổ được? Cấp trên muốn chiếu cố chúng ta cũng không thể chiếu cố mãi. Sau này, đặc quyền của Hổ Đường chúng ta cũng sẽ tăng thêm một ít, điều này cũng thuận tiện hơn cho các cậu khi hành động.”
Trần Thiên Minh gật đầu nói: “Vâng, vâng, làm sao cháu so được với dượng hai lão luyện, tinh ranh chứ?” Trần Thiên Minh nghĩ lại cũng đúng, dù sao mình làm việc có thể tranh thủ thêm chút công trạng nào hay chút đó, điều này có lợi cho Hổ Đường.
“Đây là thông minh, cậu đừng có loạn hình dung.” Hứa Bách nói.
“Cái tổ chức Tây Côn Trùng này phi thường đáng ghét, quốc gia không có đối sách gì sao?” Trần Thiên Minh tức giận nói.
Hứa Bách đáp: “Quốc gia cũng đau đầu vì những phần tử khủng bố này, cũng muốn đối phó với bọn chúng. Nhưng trụ sở của bọn chúng ở nước ngoài, chúng ta cũng không biết bọn chúng ở đâu. Bất quá mấy năm nay, qua những thông tin chúng ta nắm giữ và một vài phần tử Tây Côn Trùng bắt được, hẳn là sẽ có ít nhiều thu hoạch. Cậu yên tâm đi, quốc gia sẽ không bỏ qua bọn chúng.”
“Vậy thì tốt rồi, nếu có cần, dượng hai cứ nói cho cháu biết ngay, cháu có thể dẫn người đi đối phó với bọn chúng.” Trần Thiên Minh nói.
“Đợi xem lúc nhiệm vụ này có giao cho chúng ta không, tôi sẽ sắp xếp sau.” Hứa Bách gật đầu nói.
“À đúng rồi, dượng hai, cháu muốn thành lập một quỹ trợ cấp liệt sĩ, dượng thấy thế nào?” Trần Thiên Minh kể lại chuyện của Phan Đại Liệt và cả ý tưởng của mình.
Hứa Bách mặt mày hớn hở nói: “Tốt! Cậu, cái nhà tư bản này, chính là phải bỏ ra nhiều tiền giúp quốc gia một lần. Quốc gia chúng ta đang có rất nhiều chuyện phải lo, không thể quan tâm hết.”
Trần Thiên Minh khó xử nói: “Quỹ này đến lúc đó sẽ do Quân ủy thành lập, phái chuyên gia đi quản lý, cháu không có thời gian để thể hiện. Hơn nữa, cháu hiện tại cũng không có nhiều tiền, trước mắt cấp một ít, sau này cháu sẽ đóng góp thêm tiền vào quỹ. Bất quá, tiền nào việc nấy thôi.”
“Cái này cậu yên tâm, quỹ do ông Hứa đi thể hiện, phỏng chừng không ai dám làm càn.” Hứa Bách biết tính tình của cha mình là Hứa Thắng Lợi, nếu ai dám loạn dụng tiền quỹ, phỏng chừng ông ấy sẽ mắng cho các lãnh đạo Quân ủy khác cũng phải biết.
“Hơn nữa, cháu muốn thiết lập công ty bảo an Yên Tĩnh và khách sạn Huy Hoàng tại thành phố Khương, coi như là giúp trị an thành phố Khương một phần. Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Khương, Đề Lực, đã bắt đầu tìm cho cháu rồi, ông ấy muốn cháu nhanh chóng phái người qua đó.” Trần Thiên Minh nói.
“Trần Thiên Minh à Trần Thiên Minh, hóa ra cậu còn tinh ranh hơn cả tôi! Vừa có thể kiếm tiền, lại có thể tạo dựng danh tiếng tốt, đúng là nhất cử lưỡng tiện!” Hứa Bách mắng.
Trần Thiên Minh ngượng ngùng nói: “Cháu đây không phải là học theo dượng sao? Hơn nữa, đó cũng là chuyện tốt mà!”
Hứa Bách cũng biết đây là chuyện tốt, ông ấy cũng không nói Trần Thiên Minh nữa. Nói thật, Trần Thiên Minh đã làm không ít việc tốt cho quân sĩ và địa phương, điểm này bọn họ đều biết. Kiếm tiền mà không quên gốc, đây là tình cảm cao nhất của một thương nhân. Không giống một vài kẻ có tiền, kiếm tiền chẳng những không giúp dân chúng mà còn chèn ép dân chúng. Trời ơi, công lý ở đâu!
“Thiên Minh, gần đây cậu luôn ở cùng Tiểu Nguyệt, hai đứa tiến triển đến đâu rồi?” Hứa Bách hỏi Trần Thiên Minh, đó cũng là vấn đề họ quan tâm. Căn cứ vào quan sát thường ngày của họ, Tiểu Nguyệt có hảo cảm với Trần Thiên Minh, bằng không cũng sẽ không để anh giả làm bạn trai của cô. Hơn nữa, vừa nghe cô ấy nói đến Trần Thiên Minh, cái vẻ nghiến răng nghiến lợi đó, ai cũng sẽ nghĩ không có yêu thì làm gì có hận đâu?
“Không, không có gì tiến triển.” Trần Thiên Minh hơi đỏ mặt ngượng ngùng nói. Mình đã sờ Dương Quế Nguyệt, Dương Quế Nguyệt cũng sờ mình, quan hệ của bọn họ đương nhiên là không bình thường.
Bất quá, những chuyện này đương nhiên không thể nói cho mấy ông già này biết, nếu để cho bọn họ cũng đều biết thì chẳng phải sẽ bị ép cưới sao?
Hứa Bách nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Trần Thiên Minh, không khỏi mắt sáng rực, ha hả, dường như bọn họ có chuyện hay để xem rồi. Kế hoạch của ông cụ và ông ta sắp thành công. Tục ngữ nói, thời gian dài tình cảm cũng đến, bọn họ thường xuyên ở cùng một chỗ, một bên là củi khô, một bên là lửa cháy, sao mà không bùng cháy?
“Đồng chí à, cậu phải tiếp tục cố gắng, cách mạng vẫn chưa thành công đâu!” Hứa Bách vỗ vỗ vai Trần Thiên Minh.
“Mẹ kiếp, có dượng nào lại kích động người khác như vậy không?” Trần Thiên Minh lườm Hứa Bách một cái. “Hơn nữa, cháu bây giờ còn không nghĩ kết hôn.” Đây là Trần Thiên Minh lo lắng, mình đã quen biết nhiều phụ nữ như vậy, nếu bị Hứa Thắng Lợi buộc cưới Dương Quế Nguyệt thì mình làm sao đối mặt với những người phụ nữ khác đây! Cho nên, vẫn cứ kéo dài thì kéo dài, bí mật tiến hành.
“Chúng tôi cũng không phải bức cậu kết hôn, ý của chúng tôi là hai đứa cứ nói chuyện yêu đương trước, khi nào nghĩ đến chuyện kết hôn thì hãy kết hôn thôi!” Hứa Bách chậm rãi nói.
Trần Thiên Minh cao hứng nói: “Thế thì tốt quá! Nếu cháu với Tiểu Nguyệt tốt đẹp rồi, các dượng không thể bức cháu kết hôn.”
“Đó là đó là, chúng tôi bận tối mắt tối mũi, ai rảnh mà quản chuyện của cậu.” Hứa Bách cười gian. Trước cứ để bọn họ định ra đi, lúc đó rồi từ từ ép bọn chúng, dù sao một miếng cũng không thể ăn hết cả con heo béo.
Trần Thiên Minh cũng cười gian nói: “Tốt lắm, tốt lắm, cháu đến lúc đó sẽ xem xét, tiếp tục cố gắng.”
“Ha ha ha!” Hai người đồng thời lại tiếp tục cười gian rộ lên.
Trần Thiên Minh trở lại thủ đô sau đó, có lúc thì bầu bạn với Tiểu Hồng, Mầm Nhân, có khi cùng Trương Lệ và mấy cô gái khác đi giao thiệp. Hiện tại, khu đất mua ở ngoại ô đã được san lấp, công nhân xây dựng đang hăng say làm việc, phỏng chừng nửa năm là khu nghỉ dưỡng có thể khai trương. Còn một vài công tác thu mua bên cạnh cũng phi thường thuận lợi, có trưởng khu hỗ trợ nên cũng nhanh hơn rất nhiều.
Bất quá, Trần Thiên Minh vẫn có chút phiền não, đó là Lộ Tiểu Tiểu bây giờ cứ như xem mình là kẻ thù giết cha vậy, vừa nhìn thấy anh là chẳng có sắc mặt tốt, hơn nữa có khi anh nói chuyện với cô ấy, cô ấy cũng lạnh nhạt. Mình đã chọc giận cô ấy sao? Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
Đây không phải là hôm nay anh đi vào ký túc xá của Tiểu Hồng, nhìn thấy Lộ Tiểu Tiểu cũng ở đó, mình gọi cô ấy một tiếng, cô ấy lại nghiêng đầu đi không thèm để ý Trần Thiên Minh, rồi lại quay về phòng mình. Trần Thiên Minh càng xem càng tức giận, hận không thể xông lên trêu chọc cô ấy vài cái, để cô ấy cũng tức giận như mình.
“Thầy ơi, thầy với Tiểu Tiểu tỷ làm sao vậy?” Tiểu Hồng thấy Lộ Tiểu Tiểu trở lại phòng, cô bé ngồi ngay bên cạnh Trần Thiên Minh, ôm anh nhỏ giọng hỏi. “Có phải hai người cãi nhau không?”
“Không có, thầy đâu có cãi nhau với cô ấy.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
“Không thể nào ạ, trước kia Tiểu Tiểu tỷ đâu có đối xử với thầy như vậy.” Tiểu Hồng đâu biết chuyện xảy ra giữa Trần Thiên Minh và Lộ Tiểu Tiểu, hơn nữa cô bé cũng không biết Lộ Tiểu Tiểu là một sát thủ của tổ chức, võ công rõ ràng lợi hại hơn cô ấy rất nhiều. “Thầy… thầy có phải đã chiếm tiện nghi của Tiểu Tiểu tỷ không?” Tiểu Hồng mặt hơi đỏ lên vì xấu hổ.
Trần Thiên Minh vội vàng nói: “Thầy không có! Thầy chiếm tiện nghi của ai cũng không chiếm của cô ấy! Tiểu Hồng, sao em lại nghĩ thầy như vậy? Thầy là loại người như vậy sao?”
Lộ Tiểu Tiểu dù biết Trần Thiên Minh đã đi vào trong phòng, nhưng cô ấy muốn nghe Trần Thiên Minh nói gì ở phòng khách, vì thế cô ấy vận nội lực nghe động tĩnh bên ngoài, nhưng không ngờ lại nghe thấy Trần Thiên Minh nói như vậy.
Tên Trần Thiên Minh đáng ghét, Trần Thiên Minh thối tha! Bổn cô nương tệ lắm sao? Ngươi lại còn nói chiếm tiện nghi của ai cũng không chiếm của ta? Nhưng ngươi trước kia vì sao luôn lén lút nhìn chằm chằm ta xem? Lộ Tiểu Tiểu càng nghĩ càng tức giận, cô ấy cầm chiếc gối bên cạnh trút giận, cứ như chiếc gối đó chính là Trần Thiên Minh, cô ấy điên cuồng tức giận đánh tới.
Phụ nữ chính là kỳ lạ, khi bạn lấy lòng, theo đuổi cô ấy thì cô ấy có thể không thèm nhìn bạn. Nhưng khi bạn nói cô ấy không xinh đẹp, không muốn theo đuổi cô ấy thì cô ấy lại làm bạn tức giận.
“Hì hì, người khác thì em không biết, nhưng em biết thầy của em. Tiểu Tiểu tỷ xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ thầy không động lòng?” Tiểu Hồng cười nói. “Em trước kia trở về cũng cảm giác thầy với Tiểu Tiểu tỷ có điểm không giống với, tuy rằng hai người giấu em nhưng em vẫn có thể cảm nhận được.”
Trần Thiên Minh không nói gì, Tiểu Hồng này cũng quá thông minh, trách không được cô bé có thể nắm giữ cái phương pháp giải đề ăn khớp kia. Bất quá, mình đúng là có chút chuyện với Lộ Tiểu Tiểu, nhưng cũng không phải loại chiếm tiện nghi. Nếu như mình là loại người đó, mình hoàn toàn có thể khống chế Lộ Tiểu Tiểu, đè cô ấy xuống giường mà làm chuyện đó.
Ai, nhưng nói thật, Lộ Tiểu Tiểu dáng người rất đẹp, rất mạnh mẽ, lại là kiểu con gái xinh đẹp tuổi thanh xuân, vô cùng hấp dẫn mình. Đặc biệt võ công của cô ấy lại cao như vậy, nếu song tu với cô ấy, liệu có thể khiến Hương Ba Công của mình đạt đến tầng thứ chín, trở lại trạng thái ban đầu không?
Nghĩ đến đây, chỗ đó của Trần Thiên Minh bắt đầu phản ứng. Đôi khi con người có tâm lý như vậy, những gì không có được lại cảm thấy tốt hơn. Những cô gái bên cạnh mình đâu có kém gì Lộ Tiểu Tiểu, ngay cả Tiểu Hồng cũng vậy. Thôi, không cần nghĩ nữa. Hiện tại Lộ Tiểu Tiểu chắc chắn hận mình thấu xương. Nguyên tắc của Trần Thiên Minh là không lên giường với người phụ nữ không thích mình.
“Tiểu Hồng, kỳ thật thầy với Tiểu Tiểu cũng không có gì, chỉ là có một chút hiểu lầm nhỏ. Thầy đã giải thích với cô ấy nhưng cô ấy không nghe, thầy cũng không có cách nào.” Trần Thiên Minh nhún vai một cái, bất đắc dĩ nói. Mình đối với Lộ Tiểu Tiểu là có nỗi khổ riêng, đường xa mới biết sức ngựa, lâu ngày mới hiểu lòng người, Lộ Tiểu Tiểu sau này tựu sẽ biết.
Đối với thực lực của sáu đại gia tộc, Trần Thiên Minh là biết rõ. Đặc biệt là chuyện của Trang gia lần trước, nếu như mình không huy động lực lượng của Hổ Đường, nhất định sẽ có một trận ác chiến. Trang gia có hàng trăm cao thủ võ công, Bối gia lại là một trong những gia tộc lớn nên không dễ đối phó.
Nhưng Lộ Tiểu Tiểu và bọn họ là sát thủ, không thể công khai trả thù Bối gia. Dùng phương pháp ám sát thì có thể từ từ giết một vài người nhà họ Bối. Nhưng Bối gia ở thủ đô có thực lực cũng không hề đơn giản, nếu Lộ Tiểu Tiểu và bọn họ hành động quá mức cực đoan, nhất định sẽ khiến quốc gia chú ý. Đến lúc đó, quốc gia sẽ phái người đối phó tổ chức Điệp Hoa, Điệp Hoa sớm muộn cũng sẽ diệt vong. Mà Lộ Tiểu Tiểu thân là sát thủ của tổ chức, cũng sẽ không thoát khỏi số phận đó.
Về phần Trần Thiên Minh tại sao lại giúp Lộ Tiểu Tiểu, chính anh cũng không rõ lắm. Chẳng lẽ là lúc ấy Lộ Tiểu Tiểu không giết mình, mình cũng đối với cô ấy có lòng nhân từ? Hay mình lúc ấy nhìn thấy thân thể của cô ấy, tiếc nuối khi cô ấy chết? Đây là điều Trần Thiên Minh không hiểu nổi.
“Thầy ơi, thầy cũng đừng nghĩ nhiều quá, thầy là một người tốt, sau này Tiểu Tiểu tỷ sẽ biết.” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh đang suy nghĩ chuyện gì, không khỏi nhẹ nhàng kéo tay áo anh ấy.
Trần Thiên Minh cười cười nói: “Ha hả, thầy không phải người tốt, Tiểu Hồng, em không cần nâng đỡ thầy.”
“Thầy ơi, em rất nhớ thầy.” Tiểu Hồng nhỏ giọng nói với Trần Thiên Minh. Cô bé đứng lên, chậm rãi ngồi vào lòng Trần Thiên Minh, hôn lên má anh ấy. Người phụ nữ bên cạnh Trần Thiên Minh càng ngày càng nhiều, cô bé lại càng cảm thấy mình không có cảm giác an toàn, muốn nhanh chóng trở thành người phụ nữ của thầy.