Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 1363: CHƯƠNG 1363: ĐÊM NAY CON NGỦ LẠI ĐÂY

"À, hóa ra là vậy," Hứa Thắng Lợi nói.

"Ngoại công thấy Hàn Tân là người thế nào ạ?" Trần Thiên Minh hỏi Hứa Thắng Lợi khi thấy ông thoáng chút đăm chiêu. Hắn không khỏi muốn hỏi thêm. Trần Thiên Minh cũng biết trên quan trường, mọi người đều khéo léo, khôn khéo, có khi bề ngoài nhìn qua thì ổn thỏa nhưng bên trong thật giả lẫn lộn, khiến người ta suy nghĩ mãi cũng không rõ.

Mà Trần Thiên Minh đối với Hứa Thắng Lợi vẫn rất tin tưởng, bởi vì sự ngay thẳng và phong thái quân nhân của ông, điều này khác hẳn với những người trên quan trường. Cũng chính vì phong cách ngay thẳng này mà Hứa Thắng Lợi lập được không ít công lao, nhưng chỉ có thể làm cán bộ tham mưu, trong khi Cao Minh lập công không nhiều lại có thể lên chức cao hơn ông.

Hứa Thắng Lợi nghĩ nghĩ rồi nói: "Cái này ta cũng ngại nói, con cũng biết con người ta bình thường xưa nay thẳng thắn, thấy gì nói nấy, rất nhiều người có ý kiến với ta. Nhưng vì cái mạng này của ta là nhặt về từ chiến trường, ta lại chưa từng làm chuyện gì trái lương tâm, tổn hại đạo lý, cho nên một vài kẻ tiểu nhân cũng không thể làm gì được ta.

Hàn Tân này, cảm giác thái độ làm người không tệ, chưa từng nghe qua ông ấy làm chuyện gì xấu, còn thật sự giúp dân thường làm không ít chuyện tốt. Ngay cả khi vợ ông ấy mất cũng không thấy ông ấy có chuyện xấu gì, điều này thật khó có được. Một người đến tuổi này lại càng muốn có một người bầu bạn lúc tuổi già."

"Nói vậy ông ấy là một lãnh đạo tốt," Trần Thiên Minh nói.

"Phải, ít nhất là hơn cái tên chết tiệt Cao Minh kia. Không hiểu trang sức biết không có đã làm cái gì hữu dụng chuyện tình nghe nói rất nhiều đồ vật này nọ đều là thư ký của hắn làm. Ai, đây là bi ai của nước Z ta. Người có tài thì không làm được quan lớn, người vô dụng thì quan lại càng lên chức cao." Hứa Thắng Lợi thở dài một hơi.

"Ngoại công đừng lo lắng, nhất định sẽ có ngày tốt đẹp thôi," Trần Thiên Minh nói. "Con không quá thích chuyện quan trường, cho nên con vẫn luôn cẩn thận, không dám giao du với những người như Hàn Tân. Sợ một ngày nào đó bị người ta bán đứng mà không hay, còn giúp họ kiếm tiền nữa." Trần Thiên Minh cười nói.

Hứa Thắng Lợi cười cười: "Con sẽ không sợ ta bán đứng con sao?"

Trần Thiên Minh khoát tay: "Sẽ không, con tin tưởng ngoại công không phải người như vậy. Nếu con nhìn lầm người, ngoại công có bán con thì con cũng chấp nhận." Kỳ thật, Trần Thiên Minh tin tưởng Hứa Thắng Lợi còn vì một lý do khác, đó chính là mối quan hệ của ông với Dương Quế Nguyệt. Hiện tại hắn đã công khai mối quan hệ với Dương Quế Nguyệt, Hứa Thắng Lợi chắc chắn sẽ không bán đứng hắn.

"Thiên Minh, cá nhân ta cho rằng Hàn Tân là người có thể tin được, con có cơ hội thì có thể kết giao với ông ấy. Còn có đứa con trai của ông ấy, Hàn Hạng Văn, cũng là một người không tệ. Theo ta được biết, Hàn Hạng Văn qua nhiều năm như vậy vẫn là một đệ tử tốt, một thanh niên tốt. Tuy rằng việc kinh doanh của nó có dựa vào một chút quan hệ, nhưng nhìn chung vẫn trong sạch. Con nghĩ xem, có công tử bột nào ra ngoài kinh doanh mà không dựa vào quan hệ không? Cho dù bọn họ không nói, người ta cũng sẽ tìm mọi cách để lấy lòng họ." Hứa Thắng Lợi nói.

"Con hiểu rồi, sau này có cơ hội con sẽ học hỏi Phó chủ tịch Hàn Tân ạ," Trần Thiên Minh gật đầu nói.

"Con hiểu là tốt rồi. Thêm một người bạn là thêm một con đường. Chúng ta không thể che chở các con mãi được, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính các con. Chuyện quan trường có khi không phải từ con có khả năng suy nghĩ ta cũng biết con là một cái người chánh trực không chấp nhận được hạt cát trong mắt cho nên có một vài quan trường người giúp con cũng là một chuyện tốt. Còn lại thực lực của chính con phải tăng cường. Con càng có bản lĩnh, càng mạnh thì người ta nhất định là càng xem con không vừa mắt. Người còn có để ý như vậy mắt vốn là không có chuyện gì nhưng con xuất đầu người ta tựu đánh con. Đó cũng là ta vẫn giúp con phát triển thực lực của bản thân. Con đừng nên xem thường những quân nhân xuất ngũ này, bọn họ đều là nhân tài xuất chúng, đều là những người đàn ông nhiệt huyết, đối với con cũng là có ích." Hứa Thắng Lợi nói.

Trần Thiên Minh lúc này mới hiểu được vì sao Hứa Thắng Lợi không ngừng điều động cho mình một số quân nhân xuất ngũ ưu tú. Mặc dù nói đó cũng là giải quyết vấn đề cho quân nhân xuất ngũ, nhưng những người đó cũng là nhân tài, đặc biệt là nhân tài võ thuật. Trải qua huấn luyện, võ công của những người đó sẽ được nâng cao đáng kể. Bọn họ trước kia tại trong quân đội đều học qua một vài võ công, khí công cứng gì đó, có một chút kém cỏi học võ thật là có trợ giúp.

Trần Thiên Minh chủ yếu suy nghĩ chính là những quân nhân này có tố chất cao, tư tưởng vững vàng. Bồi dưỡng họ thành tài cũng là một đám người hữu dụng. Hắn cảm kích nhìn Hứa Thắng Lợi nói: "Ngoại công, cảm ơn ông. Ông vừa nói như thế, con muốn thay đổi cách làm, tuyển nhận thêm nhiều quân nhân xuất ngũ ưu tú, cho họ toàn bộ học võ công, như vậy thực lực của chúng ta sẽ cường đại hơn rất nhiều."

"Ha ha, con không ngốc chút nào, không tệ. Hiện tại M thị coi như là địa bàn của con, con có thể tại khu vực M thị tìm một mảnh đất làm sân huấn luyện. Như vậy thực lực của con mạnh, cho dù là tiên sinh có đối phó con cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy." Hứa Thắng Lợi cười nói.

"Vâng, con lập tức đi lo liệu, hơn nữa con cũng sẽ tăng cường đầu tư vào M thị, xây dựng M thị thành một đô thị quốc tế lớn," Trần Thiên Minh cao hứng nói.

Hứa Thắng Lợi nói: "Vị trí địa lý của M thị không tệ. Trước kia vì vấn đề an ninh trật tự và các vấn đề khác khiến rất nhiều thương nhân không dám đến đầu tư. Hiện tại không giống trước, môi trường đầu tư tốt, đó cũng là một cơ hội kinh doanh rất lớn. Phỏng chừng sau này đất ở khu vực M thị cũng sẽ rất quý, con phải tiên hạ thủ vi cường đó!"

Trần Thiên Minh nghe Hứa Thắng Lợi vừa nói như vậy không khỏi ngớ người ra. Lời này là do Hứa Thắng Lợi, một người cục cằn như ông ấy nói sao? Hứa Thắng Lợi nổi tiếng là hành quân đánh giặc lợi hại, nhưng sao ông ấy lại giỏi tính toán kinh doanh như vậy chứ? Trần Thiên Minh không tin nhìn Hứa Thắng Lợi, nghi ngờ ông ấy có phải bị ma nhập không.

"Này nhóc con, nhìn ta kiểu đó làm gì? Ta biết ta đẹp trai, nhưng con cũng đâu cần nhìn chằm chằm ta như vậy!" Hứa Thắng Lợi trêu chọc một câu.

"Không phải ạ, ngoại công. Vừa rồi lời này của ông nói rất có ý kinh doanh. Công ty của con đang nỗ lực mở rộng đầu tư ra bên ngoài. Kỳ thật M thị còn có rất nhiều không gian để phát triển. Chúng ta nên chú trọng phát triển khu vực M thị. Việc kinh doanh ở M thị thuận lợi hơn, dù sao chúng ta cũng tương đối quen thuộc." Trần Thiên Minh nghĩ tới lần trước ở khu vực kinh thành làm ăn, thiếu chút nữa gặp rắc rối với tên trưởng khu béo ú. Vẫn là ở M thị tốt hơn, có Phó thị trưởng gì đó trông nom. Hơn nữa, một số lãnh đạo ở đó cũng nể mặt mình.

"Con có thể có suy nghĩ như vậy là tốt rồi. Bất quá, đầu tư bên ngoài vẫn là muốn... ý ta là M thị còn có không gian đầu tư, con có thể chú ý đến." Hứa Thắng Lợi nói. "Ví dụ như bất động sản và những thứ tương tự, chỉ cần con có được đất, kinh tế M thị phát triển, người giàu có nhiều hơn, họ muốn sở hữu biệt thự riêng, lúc đó đất của con sẽ tăng giá gấp nhiều lần."

Trần Thiên Minh cao hứng nói: "Vâng ạ, con muốn đi Florida kiếm thêm một chút tiền mới được, ha ha. Dù sao cầm tiền của người nước ngoài để phát triển sự nghiệp của đất nước chúng ta, việc này là chuyện tốt mà!"

Hứa Thắng Lợi nói: "Con đó, vừa nhắc đến tiền là lại nghĩ đến chuyện đánh bạc. Đúng rồi, Thiên Minh, kỹ năng cờ bạc của con thật sự rất lợi hại phải không?"

"Cũng tạm được, dù sao con là có thể thắng tiền, từ trước đến nay đều chưa từng thua," Trần Thiên Minh tự tin nói.

"Thật sao? Vậy con dạy ta mấy chiêu, ta muốn thắng lão già đó." Mắt Hứa Thắng Lợi sáng rực lên. Ông ấy có khi cũng cùng những cán bộ tham mưu khác đánh bạc nhưng chính là thua nhiều thắng ít.

"Ngoại công, ông là lãnh đạo quốc gia mà, ông không thể đánh bạc," Trần Thiên Minh nghiêm túc nói.

Hứa Thắng Lợi hơi bực mình, cứ như thể nghe thấy phía trước có mỹ nữ đang cởi quần áo, hắn muốn nhìn nhưng lại bị người khác kéo lại không cho vậy. "Ta chỉ là học hỏi thôi, ta đương nhiên sẽ không đánh bạc."

Trần Thiên Minh lắc đầu: "Ông học không được loại kỹ năng cờ bạc này. Nó cần nội lực phối hợp, nội lực của ông không đủ. Hơn nữa, kỹ năng cờ bạc này là sư phụ dạy, ông ấy nói với con là không thể truyền bừa."

Nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, Hứa Thắng Lợi đành phải thôi. Hóa ra là dựa vào nội lực để thắng tiền, ai, nội lực của mình không đủ thì đành chịu vậy. Hứa Thắng Lợi cũng xem qua phim Thần Bài, người ta dùng là công năng đặc dị có thể kiểm soát bên trong. Phỏng chừng Trần Thiên Minh nói cũng đúng là như vậy. Nội lực của hắn có thể là phải phi thường đặc biệt, bằng không cũng không được.

Lần này Hứa Thắng Lợi đã đoán đúng. Kỳ thật, nội lực Trần Thiên Minh dùng để đánh bạc là một loại nhu lực, có thể thông qua bên ngoài hộp để kiểm soát. Đây không phải là nội lực bình thường có thể làm được. Muốn đem nội lực khống chế được tinh tế và vừa đủ, nội lực quá mạnh thì xúc xắc có thể bị hỏng hoặc bay đi đâu mất, nội lực quá yếu thì lại không thể kiểm soát được xúc xắc.

"Vậy coi như ta không học thì không học. Con về sau chú ý một chút. Thỉnh thoảng đánh một lần là được, không cần cả ngày nghĩ đến chuyện này." Hứa Thắng Lợi sợ Trần Thiên Minh chỉ lo đánh bạc mà bỏ bê chính sự.

Trần Thiên Minh nghiêm túc nói: "Ngoại công yên tâm, con cũng không đi đánh bạc. Thật sự là cần tài chính thì con mới đi đánh bạc. Hơn nữa, con thắng đều là tiền của nhà cái đen, coi như là trừ hại cho dân."

"Ừm, con nhớ kỹ những lời ta nói với con đêm nay. Có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho ta hoặc Hứa Bách. Thiên Minh, nói thật lòng, con bây giờ là hy vọng của ta, ta cũng không muốn con có chuyện gì." Hứa Thắng Lợi đột nhiên thốt ra một câu nói kia.

"Ngoại công, con cảm giác ông hôm nay hơi lạ," Trần Thiên Minh nói.

"Ta làm sao mà lạ?" Hứa Thắng Lợi kỳ quái.

Trần Thiên Minh nói: "Ông bình thường giống như một gã cục cằn, hôm nay lại rất có suy nghĩ sâu sắc, không giống ông chút nào!"

"Cái thằng nhãi ranh này, cút ngay cho ta!" Hứa Thắng Lợi đứng lên còn muốn mắng Trần Thiên Minh, nhưng Trần Thiên Minh đã chạy ra ngoài.

Trần Thiên Minh xuống đến phòng khách tầng một, lúc đó Dương Quế Nguyệt, bà ngoại và Dương Quế Nguyệt đang ngồi trên ghế sofa nói chuyện phiếm, mà Hứa Bách và Hứa Nới Lỏng lại không thấy bóng dáng.

"Thiên Minh, con với lão nhân tán gẫu xong rồi à?" Bà ngoại nhìn thấy Trần Thiên Minh xuống liền hỏi.

"Vâng ạ, chúng con đã tán gẫu xong rồi. Bà ngoại, thời gian không còn sớm, con xem con cũng cần phải về." Trần Thiên Minh ngượng ngùng nói. Vừa rồi hắn nhìn thời gian đã là buổi tối mười giờ rồi.

"Con còn phải đi về à?" Bà ngoại ngớ người ra. "Ta nghĩ các con muốn tán gẫu đã khuya, cho nên kêu người của con về trước. Vậy thì, đêm nay con ngủ lại đây đi! Dù sao con cũng không phải người ngoài, con và Tiểu Nguyệt đã... rồi mà."

Mặt Dương Quế Nguyệt đỏ bừng lên, hờn dỗi nói: "Bà ngoại, bà đừng nói lung tung."

Bà ngoại thấy Dương Quế Nguyệt đều xấu hổ đỏ mặt, nàng biết Dương Quế Nguyệt ngại ngùng, cười nói: "Thôi được rồi, ta không nói nữa. Các con cứ từ từ tâm sự đi. Tiểu Nguyệt, Thiên Minh cứ giao cho con, lát nữa con sắp xếp nhé." Nói xong, bà ngoại liền đứng lên chạy lên lầu. Hiện tại người trẻ tuổi đều có tư tưởng thoáng hơn, mình cũng không can thiệp vào chuyện của bọn chúng, chúng muốn làm gì thì làm!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!