Hiện tại Lâm Quốc có chút thẹn thùng không dám nhìn Thân Tử Chân, hắn chỉ cúi đầu không dám nói tiếp nữa. Anh ấy không biết nên nói gì với Thân Tử Chân, không biết nên bắt chuyện thế nào. Hắn hối hận vì sao không hỏi đại ca Trần Thiên Minh xem nên làm thế nào để kết giao với con gái, nên nói gì cho hay.
“Hì hì, ngươi cảm tạ ta làm gì?” Thân Tử Chân che môi cười nói. Lâm Quốc này thật là có chút thành thật. Những chàng trai trẻ muốn theo đuổi Thân Tử Chân cũng không ít, nhưng nàng chưa từng thấy ai thú vị như Lâm Quốc.
“Ta… ta tạ ơn ngươi quan tâm ta.” Lâm Quốc có chút giật mình. Hắn cũng hận mình, bình thường hắn nói năng cũng không đến nỗi nào, nhưng đối diện Thân Tử Chân thì đầu óc trống rỗng, không thể kiềm chế được bản thân. Vì thế, Lâm Quốc dứt khoát không nói gì, cứ ngồi lì ở đó.
Thân Tử Chân thấy Lâm Quốc vừa không nói lời nào vừa không chịu rời đi, nàng có chút kỳ quái. Lâm Quốc này nếu hắn muốn kiểm tra hay làm gì đó cũng có thể ra tay chứ, sao hắn cứ ngồi mãi ở đây? Nàng thật sự rất ít gặp qua người ta truy con gái mà lại giống hắn, đi vào phòng con gái rồi cứ ngồi lì ở đó không nói lời nào, như một khúc gỗ vậy.
“Quốc ca, anh còn chuyện gì muốn nói với em sao?” Thân Tử Chân nhỏ giọng hỏi Lâm Quốc.
“Đã không có.” Lâm Quốc lắc đầu nói. Hắn không hề nghe hiểu được người đẹp đã ra hiệu đuổi khách.
Thân Tử Chân thấy Lâm Quốc vẫn chưa thông suốt, không khỏi có chút bực tức: “Nếu như không có gì thì anh có thể trở về phòng của anh được không? Em có việc sẽ gọi anh. Em… em muốn nghỉ ngơi, anh sẽ không nghĩ đúng như Trần tiên sinh nói, 24 giờ canh chừng em đi sao?” Nói tới đây, mặt Thân Tử Chân có chút đỏ.
“Là… là, tôi lập tức trở về đây.” Nghe Thân Tử Chân nói vậy, Lâm Quốc rốt cục cũng hiểu ra. Hắn thật sơ ý, người ta Thân Tử Chân muốn nghỉ ngơi mà mình còn ở đây không chịu đi. Hắn càng nghĩ càng bực mình, vội vàng đứng lên định chạy ra ngoài.
“Ba!” Khi Lâm Quốc định chạy ra ngoài, không cẩn thận vướng chân vào ghế, đứng không vững, loạng choạng đổ về phía trước như muốn ngã sấp mặt.
“A!” Thân Tử Chân chứng kiến Lâm Quốc sắp ngã sấp xuống không khỏi giật mình.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Lâm Quốc thầm vận nội lực, thân thể hắn nhẹ nhàng bay bổng lùi lại, như thể có người kéo hắn từ phía sau. Lâm Quốc hai chân đứng vững trên mặt đất, ngượng ngùng nói với Thân Tử Chân: “Ha ha, không có việc gì, tôi biết khinh công nên không ngã đâu.” Lâm Quốc vừa nói vừa đắc ý lùi lại, đây chính là cơ hội để nở mày nở mặt trước người đẹp mà!
“Wow, hóa ra đây là khinh công à? Anh thật là lợi hại!” Thân Tử Chân nhìn Lâm Quốc, trong mắt lại có ánh sáng.
“Ha ha, đây chỉ là chút tài mọn thôi mà.” Lâm Quốc vừa ngắm Thân Tử Chân xinh đẹp, vừa quay đầu lại định ra cửa.
“Rầm!” Lâm Quốc đầu đánh vào trên cửa. Hóa ra hắn không nhìn rõ cửa, nghĩ lầm cửa phòng đã mở nên đâm thẳng vào.
Thân Tử Chân che môi muốn cười: “Quốc ca, anh không có việc gì chứ?” Cái tên ngốc này đi đường không nhìn đường, ai bảo hắn vừa đi vừa nhìn mình chứ? Nghĩ đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thân Tử Chân lại đỏ.
“Không… không có việc gì, tôi làm sao có chuyện gì được?” Lâm Quốc vốn định xoa xoa cái đầu đau vì va chạm, nhưng hiện tại nghe được Thân Tử Chân hỏi vậy, hắn đương nhiên là cố ý ưỡn ngực giả vờ không sao, không dám sờ cái đầu đang đau của mình.
“Anh thật không có chuyện gì sao? Em dường như thấy trán anh sưng lên rồi.” Thân Tử Chân có chút lo lắng hỏi han. Trán Lâm Quốc đều nhanh sưng thành một cái trứng gà, hắn làm sao còn nói không có chuyện gì đâu? Chẳng lẽ những người biết võ công như bọn họ đều có thân thể phi thường cường tráng?
“Không có việc gì, tôi thật không có việc gì.” Lâm Quốc học theo chiêu quen dùng của Trần Thiên Minh, liều mạng vỗ ngực mình, khiến lồng ngực vang lên “bôm bốp”.
Thân Tử Chân nói: “Tốt lắm, anh cũng đi về nghỉ ngơi đi! Chiều em đi nhà máy, anh theo giúp em cùng đi được không?”
“Hảo hảo!” Lâm Quốc cao hứng đến thật muốn nhảy ba mươi trượng cao. “Vậy nhé Tử Chân, tạm biệt, chúng ta buổi chiều gặp.” Lâm Quốc xoay người định đi ra ngoài.
“Rầm! ()” Lâm Quốc lại đâm vào trên cửa phòng, hơn nữa còn đâm đúng chỗ cũ.
*
Với sự hiệp trợ của Thân Tử Chân, nguyên liệu điện tử diệu người cuối cùng cũng được tổng hợp. Công nhân nhóm khí thế ngất trời, lập tức bắt đầu sản xuất sản phẩm cuối cùng. Bởi vì đúng như Long Nguyệt Tâm đã nói, hiện tại sản phẩm còn chưa được sản xuất ra, công tác giữ bí mật của nhà máy lại làm rất tốt, cũng không có gì đáng ngờ, không có người nào nhắm vào tư liệu của hạng mục này.
Lâm Quốc cũng vô cùng nghiêm túc nhìn Thân Tử Chân, hắn ước gì được 24 giờ nhìn nàng. Hắn càng ngày càng thích cô gái xinh đẹp này, không những xinh đẹp, có học thức mà còn làm việc vô cùng nghiêm túc, có trách nhiệm, thái độ đối với mọi người rất tốt. Nếu cưới được người vợ như vậy, mẹ hắn nhất định sẽ mừng chết.
Tất cả mọi người đang chờ mong sản phẩm mới ra lò. Chỉ cần trải qua các bộ phận liên quan nghiệm chứng, sau khi xác nhận hiệu quả đúng như kế hoạch, họ sẽ lập tức mời họp báo để giới thiệu những sản phẩm mới này. Về sau, công ty Khoa học Kỹ thuật Diệu Người chính là doanh nghiệp đầu ngành quốc gia, rất nhiều người dựa vào đó để kiếm tiền.
*
Sử Thống hôm nay vô cùng vui vẻ, hắn nhận được điện thoại của Trần Trung. Đã lâu rồi hắn chưa cùng Trần Trung ăn cơm. Trần Trung hôm nay sẽ cùng hai mỹ nữ Bạch Đông Mai và Giang Viện Viện của công ty liên hợp bọn họ ăn cơm với hắn, đây quả là một buổi tiệc thịnh soạn. Hơn nữa, chủ yếu là Sử Thống đã lâu không được đi chơi một lần cho đã, vừa hay có dịp ra ngoài chơi thỏa thích.
Trần Trung còn nói có chút việc muốn nói chuyện với hắn. Vài lần trước Sử Thống cùng Trần Trung ăn cơm xong, biết hắn có điều hào sảng. Đã người ta có việc lại còn mời mình, đương nhiên là phải đi.
Đến một khách sạn nọ, Sử Thống liền để hộ vệ của mình ở dưới chờ, hắn một mình đi lên. Khách sạn này hắn trước kia cũng từng tới, hơn nữa có một lần còn là Diệp Đại Vĩ mời hắn.
Khách sạn này chính là nơi Tào Kiện Lương và Hòa Vang Tuấn Nham thường xuyên "thác loạn". Hiện tại, những video nhạy cảm của họ tại khách sạn đó vẫn nằm trong tay Diệp Đại Vĩ, và họ hiện tại tham gia vào hoạt động buôn lậu của Diệp Đại Vĩ đã hoàn toàn bị Diệp Đại Vĩ khống chế. Diệp Đại Vĩ giúp bọn họ củng cố không ít thực lực trong gia tộc của bọn họ, chỉ cần cha của bọn họ qua đời, họ có thể trở thành gia chủ mới.
Hiện tại Diệp Đại Vĩ đã khống chế bốn thiếu gia gia tộc, bởi vậy Diệp Đại Vĩ bắt đầu nhắm vào Sử Thống. Chỉ cần khống chế được năm gia tộc thì các nhà cái còn lại sẽ dễ dàng đối phó rồi. Cho nên hôm nay Diệp Đại Vĩ kêu Sử Thống đến đây chính là muốn dùng phương pháp trước kia đối phó Tào Kiện Lương và Hòa Vang Tuấn Nham, trước tiên chụp được video nhạy cảm của Sử Thống cùng hai mỹ nữ. Đến lúc đó, còn không sợ Sử Thống không ngoan ngoãn nghe lời sao?
Hơn nữa, Diệp Đại Vĩ hiện tại đã bắt tay với Sử Nghi Long, một đệ tử khác rất có quyền uy của Sử gia. Nếu Sử Thống không thể gánh vác được, vậy sẽ nâng đỡ con rối kia lên. Dù sao, chỉ cần là đệ tử Sử gia thì không ai dám nói xấu.
Bất quá Sử Thống cũng có những mặt tốt của Sử Thống. Giống như loại người chỉ biết ăn chơi trác táng như hắn, chỉ cần cho hắn một chút chỗ tốt, hắn sẽ hoàn toàn nghe lời. Căn cứ Diệp Đại Vĩ phỏng đoán, nguyên nhân chủ yếu Sử Thống không chịu đáp ứng mình thông đồng làm bậy chính là Sử Thống lá gan quá nhỏ, bằng không hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội kiếm tiền mà lại từ chối.
Tối nay Diệp Đại Vĩ chính là dẫn Sử Thống đến Lương Sơn. Diệp Đại Vĩ cũng không tin Sử Thống có bằng chứng phạm tội trong tay, hắn còn không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ sao? Nếu như là người thông minh một chút, nhất định sẽ không đi ngồi tù, từ bỏ vị trí gia chủ của mình.
Cha của Sử Nghi Long và cha của Sử Thống, Sử Gia Hoa, là anh em họ. Hơn nữa, gia đình Sử Nghi Long có thực lực gần bằng gia đình Sử Thống. Hiện tại bọn họ được sự giúp đỡ của Diệp Đại Vĩ, thực lực lại càng mạnh hơn một chút. Bất quá bây giờ còn chưa phải cơ hội. Nếu Diệp Đại Vĩ không khống chế được Sử Thống, vậy sẽ an bài Sử Nghi Long lên.
“Ha ha, Trung ca, điều này sao không biết xấu hổ đâu? Luôn để anh mời tôi ăn cơm, tôi đều chưa từng mời anh.” Sử Thống vừa thấy phòng không khỏi mắt sáng rực. Hôm nay Bạch Đông Mai cùng với Giang Viện Viện cách ăn mặc thật sự là khiến người ta không khỏi xao xuyến!
Bạch Đông Mai buộc một búi tóc đen bóng, cổ trắng ngần thanh thoát, toát lên vẻ quyến rũ trưởng thành. Trên mặt trang điểm nhẹ nhàng, phấn má hồng đào khiến nàng thêm yêu kiều, xinh đẹp. Trên thân mặc áo bó sát cổ chữ V tay ngắn, tôn lên vòng một đầy đặn. Phía dưới là váy ngắn ôm mông, đôi chân trắng ngần được che phủ bởi tất lưới dài, đi giày cao gót da dê đen nhỏ, toàn thân trên dưới gợi cảm, yêu kiều mê hoặc lòng người.
Giang Viện Viện hôm nay cố ý cách ăn mặc một lần. Phía trên mặc một bộ áo lót trắng mỏng manh tay ngắn, đôi cánh tay trắng nõn nà nâng đỡ vòng một căng tròn. Phía dưới là váy lụa mỏng màu xanh biếc, đôi đùi trắng nõn nà ẩn hiện dưới lớp vớ da màu nude ôm sát, bàn chân được bao bọc trong tất, thấp thoáng sau ống váy, quyến rũ đến tột cùng.
Sử Thống vừa thấy hai mỹ nữ này, lập tức hưng phấn kêu lên: “Đông Mai, Viên Viên, hai em hôm nay thật đẹp quá!”
“Sử thiếu, chúng em nhớ anh lắm, anh chẳng bao giờ mời chúng em ăn cơm.” Bạch Đông Mai hướng Sử Thống liếc một cái đưa tình, ánh mắt như điện xẹt thẳng về phía Sử Thống.
“Ha ha, dạo này anh bận chuyện làm ăn nên không có thời gian.” Sử Thống ưỡn ngực ra vẻ người bận rộn.
Diệp Đại Vĩ nghe xong âm thầm buồn cười. Người khác không biết Sử Thống, hắn còn không biết sao? Sử Thống là một kẻ ăn chơi trác táng, không màng chuyện làm ăn của gia tộc, là một kẻ phá sản. Bằng không, người Sử gia cũng sẽ không có ý kiến về việc hắn có thể trở thành gia chủ tiếp theo. Thử nghĩ một lần, để một kẻ phá sản làm gia chủ, gia tộc đó chắc chắn cũng sẽ lụn bại. Cho nên Diệp Đại Vĩ cảm thấy việc đối phó với Sử gia sẽ là một chuyện vô cùng dễ dàng. Bất quá hắn tối nay vẫn muốn cho Sử Thống một cơ hội. Dù sao, loại người không có chí lớn như Sử Thống lại càng dễ khống chế.
“Sử thiếu, chú em nhìn xem, các mỹ nữ của chúng ta nhớ chú em nhiều như vậy, về sau chú em phải thường xuyên ra ngoài chơi mới được chứ! Người không phong lưu uổng phí tuổi trẻ, đàn ông mà không ra ngoài trải đời một lần thì không phải đàn ông.” Diệp Đại Vĩ đối với Sử Thống cười nói.
“Đó là đó là!” Sử Thống lập tức nói tiếp. Hắn sao có thể nhận thua trước mặt mỹ nữ đâu? “Trung ca, tôi vẫn thường xuyên ra ngoài chơi mà, tôi là đàn ông trong số đàn ông!”
“Đúng vậy, em vừa nhìn Sử thiếu đã thấy anh là một người đàn ông vô cùng lợi hại.” Giang Viện Viện vừa nói vừa hướng Sử Thống liếc một cái đưa tình, khiến Sử Thống cảm giác cả người mềm nhũn đi không ít. Dạo này hắn cũng đủ buồn vì gia đình gây áp lực, còn Vu Tiểu Tình thì cứ dửng dưng như thể đang lo lắng điều gì đó.
Vu Tiểu Tình là người rất xinh đẹp, gia đình lại giàu có, chỉ cần họ kết hợp, thực lực của Sử gia và Vu gia sẽ tăng lên đáng kể, điều này cực kỳ có lợi cho cả hai nhà. Đó cũng là lý do cha của Sử Thống, Sử Gia Hoa, luôn gây áp lực cho hắn. Hiện tại Sử Thống vừa thấy điện thoại của cha là bắt đầu thấy phiền.
Diệp Đại Vĩ đối với Sử Thống cười nói: “Sử Thống huynh đệ à, không phải đại ca không chiếu cố chú em, việc làm ăn của chúng ta bây giờ càng ngày càng tốt, kiếm tiền dễ như bỡn!”