Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 148: CHƯƠNG 148: DẠY NHẦM ĐỆ TỬ

Trần Thiên Minh sau khi lái xe đưa Tiểu Hồng về nhà, rồi trở lại Không Thiên khách sạn.

Hắn vừa vào đại sảnh đã nhìn thấy Lâm Quốc: “Quốc, các cậu đã ăn cơm chưa?” Trần Thiên Minh hỏi Lâm Quốc.

“Còn chưa, chuẩn bị một lúc nữa sẽ ăn.” Lâm Quốc lắc đầu nói. Bởi vì nhân viên khách sạn thường phải đợi khách ăn xong, đến khi rảnh rỗi mới dùng bữa. Giờ đây không có khách, nên Lâm Quốc và mọi người cũng chuẩn bị ăn.

“Vậy các cậu sau khi cơm nước xong thì cậu, Ngạn Thanh, Tiểu Hào, Tiểu Tô cùng lên phòng nghỉ của anh, anh dạy cho mấy cậu võ công.”

“Được, được, một lát nữa chúng em sẽ tới.” Lâm Quốc vừa nghe Trần Thiên Minh nói muốn dạy bọn họ võ công, vội vàng vui mừng gật đầu đáp ứng. Dù sao xế chiều từ hai giờ đến sáu giờ khách sạn cũng không có việc gì, có việc thì cũng có thể nhờ anh em khác trông coi, bốn người họ phải tranh thủ học chút võ công của lão đại.

Trần Thiên Minh thấy Lâm Quốc gật đầu đồng ý, cũng tự mình mang một vài thứ lên tầng hai.

“Lão Đại.” Lâm Quốc đẩy cửa phòng ra, khẽ gọi.

“Các cậu đã tới, tốt, nhanh vào, đóng cửa lại.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa gọi Lâm Quốc và mọi người tiến vào.

Lâm Quốc và mọi người vừa dùng cơm nhưng cũng không ăn được bao nhiêu, đã vội vàng đi lên. Đặc biệt là Trương Ngạn Thanh, vừa nghe thấy Trần Thiên Minh muốn dạy bọn họ võ công, ngay trên bàn cơm đã làm ầm ĩ bỏ bữa. Vì vậy, họ vừa vào phòng Trần Thiên Minh, ngồi lên ghế đặt cạnh giường, sau đó mọi người cùng nhau nhìn Trần Thiên Minh, mong muốn nhanh chóng học được võ công của anh.

“Thật ra, võ công của anh rất dễ học, nếu học được, sẽ có võ công cao cường, có hiệu quả ngoài tưởng tượng.” Trần Thiên Minh bây giờ cảm thấy mình giống như ông bác, một vị sư phụ cực kỳ lợi hại, lớn tiếng nói.

Thông thường khi nhận đồ đệ, người ta đều giới thiệu đôi chút về võ công và môn phái của mình. Nhưng hắn không biết những điều này, nên trước tiên cứ thổi phồng một chút. Để mọi người biết Hương Ba Công là một môn võ công rất dễ học và cũng cực kỳ lợi hại, nhằm tăng thêm tinh thần tự tin học tập của họ.

Thật ra Trần Thiên Minh đâu biết, trong môn phái của ông bác, khó học nhất là Hương Ba Công, bởi vì không phải ai cũng có thể luyện được. Người khác phải có thể chất đặc biệt mới có thể luyện. Loại thể chất này được gọi là Thiên Dương mạch, người bình thường không có mạch này. Loại mạch này rất thích hợp để luyện Hương Ba Công.

Nhưng trên đời, người có thể chất này cực kỳ ít, cho nên ngày đó ông bác vừa phát hiện Trần Thiên Minh có thể chất như vậy thì mừng như điên. Việc ông nhất định phải dạy Hương Ba Công cho Trần Thiên Minh cũng là có lý do. Bởi vì, người có Thiên Dương mạch, thể chất vốn không được tốt vì có nguyên nhân đặc thù. Cho nên, những người có thể chất này nếu không được điều trị thích hợp thì đến ba mươi tuổi đều qua đời vì thân thể suy yếu.

Hơn nữa, trong sư môn của ông bác, hai trăm năm trước từng có một vị tiền bối có thể chất Thiên Dương mạch, sau khi học Hương Ba Công, như hổ thêm cánh. Nhưng các đệ tử khác của bổn môn sau khi học Hương Ba Công thì không có hiệu quả tương tự, tiến bộ rất ít, so với võ công kém nhất của môn phái cũng không bằng. Sau đó, cấm đệ tử trong môn phái học Hương Ba Công, bởi vì những người trong bổn môn ngoại trừ vị tiền bối kia, chưa có ai có thể chất Thiên Dương mạch.

Bởi vậy, Trần Thiên Minh hôm nay muốn dạy Lâm Quốc và mọi người học Hương Ba Công, thật ra hiệu quả không cao, bởi vì họ cũng không có thể chất Thiên Dương mạch. Cho dù học, chỉ có thể xem như học được bề ngoài mà thôi. Hơn nữa, Trần Thiên Minh học Hương Ba Công nhanh như vậy nguyên nhân chủ yếu là vì bị Huyết Hoàng Nghĩ cắn phải, giúp hắn thoát thai hoán cốt, tạo thành nền móng tốt để luyện tập Hương Ba Công.

Mặt khác, ông bác còn giúp Trần Thiên Minh đả thông kinh mạch toàn thân, cũng vì vậy hắn luyện Hương Ba Công thì ít công sức mà hiệu quả lại cao, chỉ là Trần Thiên Minh không biết mà thôi, còn tưởng rằng học Hương Ba Công rất dễ dàng.

“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi!” Trương Ngạn Thanh nghe Trần Thiên Minh nói Hương Ba Công học rất dễ dàng, mặt mày hớn hở nói. Nghĩ đến một lúc nữa mình có thể được học tuyệt thế võ công, giống như lão đại có thể một mình đánh hai mươi người, chỉ thoáng chốc đã đánh ngã toàn bộ bọn chúng, hắn lại cười tủm tỉm vài tiếng.

“Vậy các cậu bắt đầu theo anh nhẩm khẩu quyết Hương Ba Công, sau khi thuộc hết, lập tức khoanh chân ngồi, bắt đầu vận khí từ đan điền, dẫn khí đi khắp toàn thân, đó là một chu thiên, đến lúc đó xem các cậu có thể luyện được bao nhiêu chu thiên?” Trần Thiên Minh bắt đầu đọc khẩu quyết Hương Ba Công cho họ.

Lâm Quốc và mọi người nghe Trần Thiên Minh bắt đầu đọc, cũng vội vàng tập trung tinh thần lắng nghe.

“Có nghe được khẩu quyết Hương Ba Công anh vừa đọc không?” Trần Thiên Minh hỏi Lâm Quốc và mọi người.

Nhìn họ dường như rất chăm chú, so với học sinh của mình lúc đi học còn chăm chú hơn, Trần Thiên Minh rất cao hứng, cảm thấy đã đạt được thành quả tốt.

“Lão đại, chúng em nghe được.” Lâm Quốc và mọi người chỗ hiểu chỗ không nói với Trần Thiên Minh.

“Vậy các cậu nhắc lại cho anh nghe xem, tốt nhất là từ đầu đến cuối, một chữ cũng không được sót.” Trần Thiên Minh nghe Lâm Quốc và mọi người nói họ đã hiểu, anh cũng cao hứng.

“Cái gì? Lão đại, phải đọc thuộc ư?” Lâm Quốc vừa nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, nói đùa chứ nghe thì hắn có nghe thấy, nhưng muốn họ đọc thuộc lòng thì, việc này, làm sao có thể chứ. Vừa rồi Trần Thiên Minh nói gì, hình như bây giờ hắn cũng đã quên hết, làm sao có thể đọc ra.

“Đúng vậy, phải đọc ra, nếu không thuộc thì làm thế nào mà luyện tập?” Trần Thiên Minh vừa nghe Lâm Quốc và mọi người không thể thuộc liền tức giận. Làm sao mà lại luyện công như vậy, chính mình lúc ấy ông bác đọc qua một lần là thuộc, nếu không làm sao có thể có thành tựu như bây giờ.

“Lão đại, em nhớ không nổi, em nghe học thuộc lòng là đau đầu ngay. Cho nên, ở trường thành tích của em rất thấp, do đó em mới đi lính.” Lâm Quốc vẻ mặt khổ sở nói với Trần Thiên Minh.

“Lão đại, nếu anh bảo em đọc thuộc danh sách những ngôi sao ca nhạc và mỹ nữ, em khẳng định là có thể thuộc. Nhưng anh bảo em học thuộc cái gì khí, cái gì vận, đầu em nhớ không nổi.” Phùng Hào cũng liều mạng lắc đầu nói.

“Lão đại, em cũng không thể.” Tiểu Tô cũng ở một bên cười khổ.

Trương Ngạn Thanh nghe ba người bạn nói không thể đọc thuộc, đắc ý nói với Trần Thiên Minh: “Lão đại, em không giống với bọn họ, em có thuộc được một ít.”

“Cậu có thể thuộc ư?” Trần Thiên Minh vừa nghe thấy liền mừng rỡ, vốn tưởng mình vừa rồi đã uổng công, nhưng không ngờ Trương Ngạn Thanh lại mang đến cho anh hi vọng.

“Em có thể đọc thuộc một ít.” Trương Ngạn Thanh khẳng định, cao hứng nói. Hắn nghĩ đến mình lợi hại hơn so với Lâm Quốc và mọi người, do đó trong lòng thầm vui sướng.

“Tốt lắm, cậu lập tức đọc lại cho anh nghe xem nào.” Trần Thiên Minh cũng vui vẻ vội vàng nói với Trương Ngạn Thanh.

“Vận khí đan điền, dẫn khắp toàn thân…” Trương Ngạn Thanh nghe thấy Trần Thiên Minh cổ vũ, hắn gật đầu, lắc cái mông hướng về Lâm Quốc và mọi người đọc thuộc, vừa đọc thuộc vừa đắc ý nháy mắt khiến Lâm Quốc và mọi người ở bên cạnh hâm mộ.

“Quán thông…quán thông…” Trương Ngạn Thanh thuộc được tổng cộng năm câu, sau đó không đọc thêm được nữa, phần sau còn rất nhiều, hắn làm sao nhớ hết được.

“Ngạn Thanh, mấy câu phía trước đúng, tốt, tiếp tục đọc đi.” Trần Thiên Minh còn tưởng Trương Ngạn Thanh xấu hổ, không dám trước mặt nhiều người như vậy đọc thuộc. Vì vậy, anh tiếp tục cổ vũ cậu ta. Trước kia Trần Thiên Minh bảo học trò đọc thuộc lòng, anh cũng cổ vũ như thế này.

“Quán thông…quán thông…” Trương Ngạn Thanh cấp bách, vắt hết óc mà cũng không nghĩ ra: “Lão, lão đại, phía sau em không nhớ.” Trương Ngạn Thanh xấu hổ đỏ mặt.

“Ặc, còn tưởng rất lợi hại, nhưng so với chúng ta cũng chỉ thuộc hơn được mấy câu.” Phùng Hào nghe, cũng cao hứng cười rộ lên, dù sao Trương Ngạn Thanh cũng không hơn họ bao nhiêu. Cho nên, tâm lý hắn cũng thoải mái hơn.

“Tiểu Hào, cậu tự nhìn lại mình đi, Ngạn Thanh so với cậu lợi hại hơn nhiều, cậu một chút cũng không thuộc, người ta so với cậu thuộc nhiều hơn mấy câu.” Trần Thiên Minh nói với Phùng Hào.

“Lão đại, đương nhiên rồi, Ngạn Thanh đã tốt nghiệp cao đẳng, chúng em mới chỉ tốt nghiệp trung học cơ sở mà thôi!” Phùng Hào nói.

“Cả ba cậu đều là tốt nghiệp trung học cơ sở sao?” Trần Thiên Minh quay người hỏi Lâm Quốc và mọi người.

“Đúng vậy, lão đại, chúng em, trừ Ngạn Thanh tốt nghiệp cao đẳng, chúng em đều học xong trung học cơ sở thì nghỉ học, ha ha, tất cả mọi người đều học chưa xong.” Lâm Quốc ngượng ngùng nói.

“Ài, hóa ra là vậy, vậy không thể trách các cậu, nhưng các cậu cũng không nên lo lắng, anh sớm đã có chuẩn bị, đây là khẩu quyết Hương Ba Công anh đã sao chép lại.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa lấy vài trang giấy từ trong túi áo ra. Anh vốn sợ Lâm Quốc và mọi người thường ngày bận rộn, không có thời gian học thuộc, cho nên tự mình dùng mực viết lại, sau đó ra ngoài photo vài tờ.

“Hay quá, đúng là lão đại chu đáo.” Lâm Quốc vừa thấy Trần Thiên Minh đưa ra mấy tờ khẩu quyết Hương Ba Công, vui mừng vội vàng nhận lấy, phát cho mỗi người một tờ, sau đó chăm chú đọc.

“Thế nào? Thuộc đến đâu rồi?” Trần Thiên Minh hỏi Lâm Quốc và mọi người.

“Lão đại, chưa thuộc, nhưng vừa luyện vừa để bên cạnh xem, như vậy thì không có vấn đề gì.” Lâm Quốc nói.

“Tốt lắm, các cậu cứ theo khẩu quyết mà luyện đi, luyện đến một chu thiên thì dừng lại, nói cho anh biết các cậu cảm thấy như thế nào.” Trần Thiên Minh gật đầu, sửa cho đúng động tác khoanh chân của họ, sau đó anh thì ở bên cạnh vặn nhỏ âm lượng TV, bắt đầu xem TV.

Xem xong hai bộ phim, Trần Thiên Minh không nhịn được, tại sao lại lâu như vậy? Lúc mình luyện xong một chu thiên hình như rất nhanh, là nửa giờ hay gần một giờ gì đó. Nhưng giờ đây đã qua bốn tiếng, họ tại sao còn chưa luyện được vậy? Không phải là tẩu hỏa nhập ma, xong đời rồi chứ? Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh vội vàng đi tới bên cạnh Lâm Quốc, cẩn thận xem xét.

May mắn thay, họ vẫn còn thở, Trần Thiên Minh trong lòng thầm nghĩ ‘vậy là họ vẫn còn sống’. Anh yên lòng, sau đó lại tiếp tục xem TV.

“Lão đại, em đã luyện hết.” Một lát sau, Trương Ngạn Thanh mở mắt, nói với Trần Thiên Minh.

“Cậu luyện được một chu thiên rồi chứ?” Trần Thiên Minh hỏi.

“Đúng vậy, một chu thiên.” Trương Ngạn Thanh gật đầu nói.

“Vậy cậu có cảm giác gì?”

“Hình như không có cảm giác gì?” Trương Ngạn Thanh nghĩ lại, lắc đầu nói với Trần Thiên Minh.

“Không có cảm giác?” Trần Thiên Minh khó hiểu, anh cầm lấy mấy trang giấy, cẩn thận xem lại từng chút một, không sai, một chữ cũng không nhầm, là khẩu quyết Hương Ba Công.

Lúc này, Lâm Quốc và mọi người cũng lần lượt tỉnh dậy, nói với Trần Thiên Minh họ cũng đã luyện xong một chu thiên.

Nhưng khi Trần Thiên Minh hỏi họ có cảm giác gì, họ đều có cùng một đáp án là không có cảm giác gì, thật giống như đi ngủ rồi tỉnh dậy mà thôi.

Thật ra Hương Ba Công là một loại võ công đặc biệt, người không có thể chất Thiên Dương mạch luyện thì giống như luyện khí công thông thường mà thôi, chỉ giúp cường thân kiện thể mà thôi. Cho nên, Lâm Quốc và mọi người làm sao mà được như lúc Trần Thiên Minh luyện trước đây, cảm giác toàn thân tràn ngập lực lượng đây?

“Trời ạ, anh quên mất một điều quan trọng nhất!” Trần Thiên Minh đang suy nghĩ đột nhiên kêu to với Lâm Quốc và mọi người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!