“Thiên Bằng…” Thiên Tinh quay đầu lại, thấy Trần Thiên Minh giẫm nát Thiên Bằng dưới chân, vội vàng kêu to. Sau đó, hắn rút súng ra, bắn Trần Thiên Minh ba phát.
May mà Trần Thiên Minh thấy Thiên Tinh chĩa súng vào mình, vội vàng né tránh phía sau đống thuốc phiện, tránh thoát được viên đạn của Thiên Tinh.
“Anh em, giúp anh giết hắn, bắn cho anh.” Thiên Tinh hét lớn với đám đàn em bên cạnh. Hiện giờ Thiên Bằng nằm trên mặt đất không động đậy, cũng không biết sống hay chết, sao hắn có thể không vội? Sao hắn có thể không liều mạng với Trần Thiên Minh?
Đám thành viên Thiên Tinh Bang bên cạnh nghe Thiên Tinh nói vậy, đều cầm súng trong tay, bắn tới Trần Thiên Minh. Chỉ trong chốc lát, Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy có rất nhiều viên đạn xé gió xẹt qua đỉnh đầu mình, sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên, để tránh trở thành bia ngắm.
“Bọn khốn kiếp này, bọn mày muốn bắn nát 5kg thuốc phiện hả? Thiên Tinh, mày làm như vậy tướng quân sẽ không bỏ qua mày đâu.” Trung Giáo thấy bọn Thiên Tinh nhắm thẳng vào đống thuốc phiện mà bắn, vội ngăn lại. Nếu để thuốc phiện bị hư hại, hắn trở về cũng không biết nói sao với tướng quân.
“Dừng… dừng…” Thiên Tinh nghe Trung Giáo nói vậy, cũng sợ, vội vàng kêu thủ hạ dừng lại. Hôm nay rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Rõ ràng đã sắp xếp ổn thỏa các mối quan hệ rồi, bên ngoài bỗng dưng có người đến quấy rối, là ai vẫn chưa tra rõ. Còn thằng Trần Thiên Minh vào bằng cách nào, sao lại biết bọn hắn đang giao dịch mà đến phá hoại? Mọi chuyện đều quá đỗi kỳ lạ.
Trần Thiên Minh thấy tiếng súng ngưng lại, vội lén thò đầu ra, cẩn thận dò xét.
Hắn cũng nghe được lời của tên Trung Giáo, trong lòng mừng rỡ, giờ đây, thời gian là điều quan trọng nhất, càng kéo dài thời gian, đối với mình càng có lợi, chẳng mấy chốc nữa, lính biên phòng sẽ đến cứu mình.
“Thiên Tinh, thằng kia không có súng, mày mau sai thủ hạ của mày đến giết hắn.” Trung Giáo nhận ra một điều, bởi vì Trần Thiên Minh chỉ có một mình, dù có súng, sau khi hạ gục vài người cũng sẽ hết đạn. Bên ngoài vẫn còn tiếng nổ, vẫn chưa biết có chuyện gì xảy ra, phải giải quyết chuyện này càng nhanh càng tốt.
Thiên Tinh nghe Trung Giáo nói như vậy, liền đồng tình với lời Trung Giáo nói, lập tức phái mấy tên thủ hạ đến truy tìm. Bọn thành viên Thiên Tinh Bang có chút sợ, nhưng Thiên Tinh kêu lại không thể không đi, không thể làm gì khác đành phải thắt chặt dây an toàn, cẩn thận đi tới phía trước.
“Ôi chao!” Trong đó có một tên thành viên Thiên Tinh Bang vừa đi đến nửa đường đã bịt chặt hai mắt, kêu lớn: “Mắt của tôi, đôi mắt của tôi, tôi không nhìn thấy gì nữa rồi.” Xem ra, hắn lại bị Trần Thiên Minh dùng cương đinh đánh trúng hai mắt. Lúc này, mấy tên khác đều nhăn mặt hoặc ôm lấy mắt kêu la. Trần Thiên Minh ném đinh vẫn chưa đạt được trình độ thượng thừa, không phải lần nào cũng phóng trúng mắt, có cái ném trúng mặt, có cái ném trúng mũi, có cái làm gãy răng.
“Hắn dùng ám khí.” Thiên Tinh nhận ra vấn đề, nhưng là dùng ám khí gì, hắn cũng không nhìn ra.
“Lão đại, bên ngoài có cảnh sát.” Một tên Thiên Tinh Bang vội vã chạy đến trước mặt Thiên Tinh, thở hổn hển nói.
“Cái gì? Có cảnh sát?” Thiên Tinh vừa nghe được, lực lượng này hắn đã có sắp xếp, hơn nữa, với quan hệ của hắn, có thể sắp xếp được.
“Dạ, đã xông qua cửa, chẳng qua anh em dùng hỏa lực ngăn chặn, tạm thời vào không được.” Tên thành viên Thiên Tinh Bang gật đầu, lo lắng nói.
“Mày nhanh lên, nhất định phải giữ vững cho anh.” Thiên Tinh nói với người nọ.
“Lão đại, bọn họ ra tay rất mạnh, e rằng không chống đỡ nổi.” Người nọ nói.
“Mẹ kiếp, có tin tao một phát bắn chết mày không, giữ không được cũng phải giữ cho vững, chết cũng phải giữ vững cho tao.” Thiên Tinh nổi trận lôi đình, chĩa súng vào đầu tên đó lớn tiếng hét.
“Dạ, dạ, em đi ngay.” Người nọ vội vàng chạy ra cửa lớn, chết sớm không bằng chết muộn.
“Các anh em, mọi người theo anh cùng nhau xông lên, phải giết chết thằng kia, lấy thuốc phiện sau đó ra cửa sau, nếu không, mọi người không còn đường sống.” Thiên Tinh đứng lên, vung súng, dẫn theo hơn 20 người xông tới chỗ Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh thấy Thiên Tinh mang theo một đám người xông thẳng tới chỗ mình, hắn lập tức vận công lực toàn thân, rút ra một bó cương đinh lớn, phóng thẳng về phía đám Thiên Tinh.
“Ôi chao!” Một vài kẻ trong đám người đang xông tới Trần Thiên Minh lại ngã xuống, bởi vì Trần Thiên Minh phóng một bó lớn, ngắm không được chuẩn xác lắm, cho nên lần này có cái trúng chân, có cái trúng vào người, có cái không trúng. Nhưng hắn không hề sợ hãi, hắn đã lường trước trường hợp này xảy ra, nên đã mang đến một túi lớn cương đinh.
Lúc này, hắn lại rút ra một thanh cương đinh, phóng về phía Thiên Tinh. Muốn hạ gục Thiên Tinh, đám Thiên Tinh Bang còn lại sẽ không còn mạnh mẽ như vậy nữa.
“Mẹ kiếp, Trần Thiên Minh, tao phải giết mày.” Thiên Tinh bị cương đinh của Trần Thiên Minh đánh trúng tay, hắn điên tiết, bất chấp hậu quả với đống thuốc phiện, hơn nữa, nếu như không giết chết Trần Thiên Minh, ai cũng không lấy được thuốc phiện. Vì thế, hắn liền rút súng ra, bắn vào Trần Thiên Minh hai phát.
“Mọi người nổ súng, đừng động vào thuốc phiện, bắn chết hắn.” Thiên Tinh hét to với mọi người.
Trần Thiên Minh vẫn cố gắng phóng ra một thanh cương đinh, nhưng nghe Thiên Tinh hét lớn như vậy, có những viên đạn đang bay đến chỗ hắn, đành lui về sau đống thuốc phiện, không dám thò đầu ra.
Mẹ, bọn Lâm Quốc sao còn chưa mang lính biên phòng tới, ta không thể ở đây nữa, nếu chúng tới gần hơn nữa, mình sẽ không cách nào trốn thoát, Trần Thiên Minh trong lòng thầm than trời. Nghĩ đến đây, hắn giơ tay lên, phóng bừa một cương đinh ra ngoài, nhưng lúc này lại nghe có tiếng kêu thảm, dường như vẫn không trúng mục tiêu.
“Thiên Tinh, mày không cần đống thuốc phiện này nữa sao, tướng quân sẽ không bỏ qua mày.” Trung Giáo ở bên cạnh muốn ngăn cản Thiên Tinh.
“Mẹ kiếp, đều do mày làm hại, vừa rồi mà sớm nổ súng, chúng ta sẽ không mất nhiều thời gian như vậy.” Thiên Tinh càng nói càng tức giận, chĩa súng vào đầu Trung Giáo bắn một phát, Trung Giáo vừa dứt lời, đầu đã phun ra một vòi máu tươi, tiếp theo ngả xuống đất không thể đứng dậy nổi.
Mấy thành viên Thiên Tinh Bang thấy mấy tên thủ hạ của Trung Giáo giơ súng lên muốn gây bất lợi cho Thiên Tinh, cũng đồng loạt nổ súng vào mấy “khách nhân” đến từ Tam Giác Vàng, giết chết toàn bộ bọn chúng.
“Các anh em, mọi người tách ra đi, nhất định phải giết chết thằng Trần Thiên Minh.” Thiên Tinh vung tay lên, sau đó ra lệnh cho thủ hạ tản ra, nhanh chóng xông tới chỗ Trần Thiên Minh.
Hiện giờ Trần Thiên Minh cũng rất sốt ruột, vội cầm cương đinh trong tay phóng theo kiểu “Thiên nữ tán hoa”, ngẫu nhiên đánh trúng hai người, không có hiệu quả lớn. Bởi vì hắn chỉ cần thò đầu ra, đạn sẽ bay thẳng tới đầu hắn, cho nên, hắn căn bản không thể nhắm trúng mục tiêu.
Hắn nghe được tiếng của Thiên Tinh càng ngày càng gần, thầm nghĩ thật phiền phức, chỉ cần bọn họ xông tới đây, mình sẽ bị bắn thành con nhím. Ông trời ơi, a di đà phật, mau mau tới cứu ta, trên có mẹ già, dưới có vợ dại, ta nên làm gì bây giờ? Trần Thiên Minh trong lòng vô cùng sợ hãi.
“Bang bang bang.” Bên ngoài tiếng súng ngày càng lớn, sau đó nghe được bên ngoài có tiếng đập cửa.
“Lão đại, cảnh sát đã xông vào rồi.” Một tên thành viên Thiên Tinh Bang vừa chạy thoát vội nói với Thiên Tinh.
“Cái gì? Bọn mày không giữ được sao?” Thiên Tinh sợ hãi, xem ra Thiên Tinh Bang do hắn gây dựng đêm nay xem như hoàn toàn xong đời.
“Không được, lão đại, bọn họ hỏa lực rất mạnh, mấy tên khốn rất lợi hại, chúng ta không phải đối thủ của chúng.” Người nọ mặt mũi bê bết máu, xem ra cũng bị thương.
“Mọi người mau xông lên, giết chết tên đó.” Thiên Tinh chỉ vào Trần Thiên Minh đang núp sau đống thuốc phiện, lớn tiếng nói.
“Lão đại, mau cùng anh em chạy, anh mau đi, nếu không sẽ trốn không thoát.” Người nọ vẫn muốn bảo vệ chủ, muốn Thiên Tinh chạy nhanh một chút.
“Không, ta không đi, ta phải xử lý Trần Thiên Minh.” Thiên Tinh kiên quyết lắc đầu, lớn tiếng nói.
“Lão đại, cảnh sát ở bên ngoài sẽ xông vào ngay, các anh em giữ không nổi, anh chạy mau lên, nhanh đi tìm Ma Vương, giúp chúng ta báo thù.” Người nọ dùng sức đẩy mạnh Thiên Tinh, sau đó xông về phía Trần Thiên Minh.
Thiên Tinh sau khi nghe người nọ nói, bản thân hắn tỉnh táo lại, vội quay đầu bỏ đi, trốn ra cửa sau mà chạy. Hắn muốn tìm Thái Đông Phong, tìm sư phụ Ma Vương, vì bọn Thiên Tinh Bang cùng Thiên Bằng báo thù.
Lính biên phòng rất nhanh đã xông vào, và nhanh chóng tiêu diệt đám thành viên Thiên Tinh Bang ngoan cố chống cự. Quả nhiên đội ngũ chính quy khác hẳn, hơn nữa tất cả đều cầm súng AK kiểu mới, mà người Thiên Tinh Bang đều cầm súng lục kiểu cũ, không phải đối thủ của lính biên phòng được huấn luyện kỹ lưỡng. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ thành viên Thiên Tinh Bang ở phía trước đã bị bọn họ tiêu diệt sạch.
Nghe được một loạt tiếng súng, Trần Thiên Minh biết cứu tinh cuối cùng cũng đã đến. Hắn lập tức phóng ra một cương đinh, sau đó nhẹ nhàng thò đầu ra, quan sát tình hình hiện tại.
Chỉ thấy bên ngoài số người đã giảm đi rất nhiều, một đám người mặc quân phục đang tiến vào, xả súng vào đám thành viên Thiên Tinh Bang. Tại sao thành viên Thiên Tinh Bang không đầu hàng, là vì mỗi người bọn chúng đều mang trọng án, bị bắt cũng chỉ có đường chết, cho nên chúng lựa chọn chống cự.
Trần Thiên Minh sờ sờ lỗ tai, phát hiện tai nghe của mình đã hỏng từ lúc nào, thảo nào không nghe thấy Lâm Quốc gọi. Trần Thiên Minh cầm cương đinh, phóng về phía đám thành viên Thiên Tinh Bang, chỉ chốc lát sau, đã tiêu diệt toàn bộ thành viên Thiên Tinh Bang.
“Lâm Quốc, chú ở đâu?” Trần Thiên Minh rút điện thoại di động ra, vội gọi cho Lâm Quốc.
“Lão đại, em vừa mới vào Thiên Tinh Bang, anh ở đâu?” Lâm Quốc vui vẻ nói.
Nghe thấy tiếng của lão đại, đã chứng minh hắn vẫn còn sống.
“Anh ở góc tường bên phải, phía sau một đống đồ, đống đồ này chính là thuốc phiện.” Trần Thiên Minh lớn tiếng nói.
Chỉ chốc lát sau, chỉ thấy Lâm Quốc cầm theo một khẩu súng lục, cùng một người có dáng vẻ quân nhân đi tới.
“Lão đại.” Lâm Quốc kêu.
“Anh ở trong này.” Trần Thiên Minh đứng lên, ung dung phất tay về phía Lâm Quốc. Hắn còn không biết, mới vừa rồi vì tránh đạn, trên mặt hắn đã dính không ít bùn đất.
“Cám ơn trời đất, lão đại không có chuyện gì.” Lâm Quốc đi tới bên cạnh Trần Thiên Minh, vui vẻ nói.
“Lâm Quốc, khẩu súng của chú là từ đâu ra?” Trần Thiên Minh thấy súng trong tay Lâm Quốc, nghi hoặc hỏi.
“Ha ha, đây là em mới nhặt dưới đất lên, chắc là của tên nào đó đã chết, không thể lãng phí cơ hội.” Lâm Quốc cúi xuống bên tai Trần Thiên Minh, nhỏ giọng nói: “Em vừa bảo Ngạn Thanh và Tiểu Hào cũng lén nhặt một khẩu, dù sao thứ này cũng có ích. Lãnh đạo cũng nói, dù sao lần này chúng ta cũng giúp họ làm việc lớn, bọn họ cũng sẽ làm ngơ thôi. Hắc hắc!”