Thiên Tinh không hiểu lời “các ngươi” của Thái Đông Phong có ý gì, còn tưởng rằng Thái Đông Phong vừa nói về các thành viên đã chết của Thiên Tinh Bang. Hắn nhìn Thái Đông Phong gật đầu, nói: “Đúng, phải báo thù cho bọn họ.”
Thái Đông Phong lái xe đến vùng ngoại ô, sau đó dừng xe lại, quay đầu nói với Thiên Tinh đang ngồi ở phía sau: “Thiên Tinh, anh xuống xe đi, anh và em cùng bàn bạc xem tiếp theo nên nói với sư phụ thế nào.” Thái Đông Phong vừa nói vừa nhìn Lương Thi Mạn đang bất tỉnh, sau đó liếc mắt nhìn ra bên ngoài.
“Tốt.” Thiên Tinh cũng hiểu ý gật đầu, sau đó đi xuống xe cùng Thái Đông Phong.
“Em nói với anh…” Thái Đông Phong đầu tiên nhìn quanh, thấy đêm đen không một bóng người, sau đó cúi xuống lỗ tai của Thiên Tinh nhỏ giọng nói. Đột nhiên hắn ra tay, giáng một đòn mạnh vào huyệt đạo phía sau lưng Thiên Tinh.
“Bịch.” Phía sau Thiên Tinh bị Thái Đông Phong đánh mạnh một cú, hộc ra một ngụm máu tươi. Hắn quay đầu lại, nhìn Thái Đông Phong, yếu ớt nói: “Sư đệ, em… sao lại đối với ta như vậy?”
“Ha ha, Thiên Tinh, anh cũng đừng ghi hận em làm gì, anh nên ghi hận tên Trần Thiên Minh ấy, em sẽ báo thù cho mọi người. Hơn nữa, chuyện lớn như vậy nếu không tìm một kẻ thế tội, sư phụ làm sao có thể hết giận? Anh nhìn anh xem, Thiên Tinh, anh không có mặt ở Thiên Tinh Bang lúc giao dịch, lại dám ở ngoài uống rượu chơi đùa với phụ nữ, thậm chí không thèm quay về khi giao dịch. Kẻ thù anh tìm tới cửa, chẳng những để người khác diệt Thiên Tinh Bang, anh còn để 50kg thuốc phiện rơi vào tay người khác, anh nói, anh không đáng chết sao, ai bảo không đáng chết? Anh nói, anh không chết, em sao trở về báo cáo với sư phụ đây?” Thái Đông Phong vừa nói vừa cười độc địa.
Bởi vì nếu để Thiên Tinh trở lại thành phố nói với sư phụ lúc giao dịch mình không có ở Thiên Tinh Bang, ở bên ngoài chơi đùa phụ nữ, vậy sư phụ khẳng định sẽ không bỏ qua cho hắn. Cho nên, giờ hắn phải đánh lén sau lưng Thiên Tinh, toàn bộ người của Thiên Tinh Bang đều chết, lát nữa trở về, mình nói như thế nào cũng đều đúng. Thái Đông Phong cười nham hiểm.
“Thái Đông Phong, mày đối với tao như vậy, mày sẽ chết không toàn thây.” Thiên Tinh chỉ thẳng vào mũi Thái Đông Phong mắng.
“Ha ha, Thiên Tinh, hiện giờ kẻ chết không toàn thây chính là mày, không phải là tao.” Thái Đông Phong nói xong, liền xông lên đánh hai quyền lên huyệt thái dương của Thiên Tinh, kết thúc tính mạng của Thiên Tinh.
Trần Thiên Minh, mọi chuyện đều do mày mà ra. Tao nhất định không bỏ qua cho mày. Thái Đông Phong oán hận quay về xe, sau đó vội lái xe về thành phố, hắn muốn lập tức trở về báo cáo với sư phụ chuyện đêm nay. “Con đĩ thối tha, đều là mày hại tao. Chờ tao giải quyết xong chuyện với sư phụ, tao sẽ tính sổ với mày.” Thái Đông Phong nhìn Lương Thi Mạn đang bất tỉnh, âm thầm nghĩ.
Thái Đông Phong trở lại thành phố, về chỗ ở của mình trước, giao Lương Thi Mạn cho một thủ hạ trông coi, rồi đi vào một tòa nhà không quá bắt mắt, sau đó đẩy cửa ra, hổn hển chạy vội vào trong.
Hắn đi vào một đại sảnh, thấy một lão già kỳ dị đang ngồi. Nói lão già này kỳ dị, là vì tóc của hắn kỳ dị, một bên màu trắng, một bên màu đen, hình như là cố ý nhuộm thành. Hơn nữa xem tuổi hắn hình như đã hơn 60, lại nhìn một chút, hình như lại là 40 tuổi.
“Sư phụ, chuyện lớn rồi, giao dịch bị người khác phá hỏng rồi.” Thái Đông Phong vừa hét lên, vừa thở hổn hển nói với lão già kỳ dị. Thì ra, đây chính là sư phụ của Thái Đông Phong, môn chủ Ma Môn - Ma Vương.
“Cái gì? Mày nói lại xem?” Ma Vương nghe thấy Thái Đông Phong nói giao dịch bị người ta phá hỏng, vội vàng đứng bật dậy, cầm lấy vạt áo Thái Đông Phong lớn tiếng nói.
“Dạ, bị phá hỏng là do tên Thiên Tinh, hắn đắc tội kẻ thù nào đó, không biết kẻ thù bằng cách nào biết được vụ giao dịch, sau đó kẻ thù của hắn đã mua chuộc đám cảnh sát, phá hoại toàn bộ giao dịch của chúng ta.” Thái Đông Phong cố ý tức giận nói.
“Mẹ kiếp, cái thằng Thiên Tinh, ngay lúc này lại làm hỏng việc, còn những người khác đâu?” Ma Vương càng nghe càng tức giận, hắn siết chặt nắm tay, dậm chân mạnh xuống, nói với Thái Đông Phong.
Thái Đông Phong nhìn thấy Ma Vương dậm chân mạnh xuống sàn gạch, toàn bộ gạch đều vỡ vụn. Hắn kinh hãi tột độ, nói: “Thiên Tinh trước khi giao dịch, còn đi tìm đàn bà, đến nỗi khi kẻ thù kéo đến, con không quen biết người của bang hắn, căn bản chỉ huy không được. Cho nên thuốc phiện đều bị cảnh sát tịch thu, hơn nữa lần này chỉ còn một mình con trốn ra được, toàn bộ thành viên trong Thiên Tinh Bang đều bị cảnh sát giết chết.”
“Còn Thiên Tinh, hắn chết chưa?” Ma Vương cắn răng, oán hận nói.
“Con sau khi ở bên ngoài tìm được hắn, con trách hắn chuyện lớn như vậy mà còn dám chơi bời đàn bà, nhưng ai ngờ hắn lại muốn giết con diệt khẩu. Con liền đánh nhau với hắn, sau đó lỡ tay giết hắn.” Thái Đông Phong cũng lộ ra bộ dáng vô cùng căm hận Thiên Tinh.
“Tốt, giết rất tốt.” Ma Vương vừa nghe Thiên Tinh bị Thái Đông Phong giết, trong lòng cũng hả hê không ít. “Tiểu Thái, con có tra được ai là kẻ thù của Thiên Tinh không? Sao hắn lại biết giao dịch của chúng ta?” Ma Vương suy nghĩ một lát rồi hỏi.
“Con tra được, kẻ đó tên là Trần Thiên Minh, là ông chủ khách sạn Không Thiên ở huyện J. Về phần làm sao hắn biết, con cũng không biết.” Thái Đông Phong nói xong, lắc đầu nói.
“Con mẹ nó, ta phải xử lý Trần Thiên Minh.” Ma Vương nói giọng vô cùng căm hận.
“Sư phụ, thằng Trần Thiên Minh cứ giao cho con, con sẽ xử lý, con nhất định khiến hắn sống không bằng chết.” Thái Đông Phong vừa nghĩ đến Trần Thiên Minh, nụ cười nham hiểm lại hiện lên trên mặt.
“Hừ, con mẹ nó, 50kg thuốc phiện bỗng dưng mất sạch, Tiểu Thái, con tra xem, thuốc phiện đó đang cất ở đâu, chúng ta tìm cách đoạt chúng về.” Ma Vương nói với Thái Đông Phong.
“Dạ.” Thái Đông Phong gật đầu.
“Tốt, lần giao dịch này chúng ta là nhận hàng rồi mới trả tiền, tiền của thầy vẫn chưa chuyển vào tài khoản của tướng quân.” Ma Vương đột nhiên nghĩ tới mình cũng không bị tổn thất quá lớn, không khỏi bật cười.
“Tướng quân kia sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?” Thái Đông Phong có chút lo lắng, tướng quân Tam Giác Vàng cũng không phải hạng người thiện lương, một kẻ giết người không ghê tay.
“Thầy không sợ hắn, hơn nữa, hiện giờ không phải thầy không trả tiền, mà là phải có thuốc phiện thì mới trả tiền cho hắn, chúng ta cũng bị tổn hại, ta cũng mất mười mấy thủ hạ.” Ma Vương lạnh lùng cười một chút.
Thầy đương nhiên không sợ tướng quân, nhưng những người như con thì sợ, tướng quân không làm khó thầy, nhưng sẽ làm khó chúng con. Thái Đông Phong trong lòng thầm nói.
“Con nhanh đi tra đi.” Ma Vương phất tay với Thái Đông Phong, sau đó rồi ngồi xuống ghế.
“Con ra ngoài đây.” Thái Đông Phong cúi đầu chào Ma Vương, sau đó đi ra ngoài.
……………
Trần Thiên Minh trở về khách sạn Không Thiên nghỉ ngơi, sau đó vào phòng tắm rửa sạch sẽ, đem mồ hôi cùng bùn đất ngày hôm nay rửa sạch hết, hắn đi ra, nằm lên giường mở TV ra xem.
“Cốc cốc cốc.” Ngoài phòng hắn vang lên tiếng gõ.
Lúc này còn ai đến tìm mình chứ? Vừa rồi mình đã giao việc cho Lâm Quốc và những người khác rồi mà, chẳng lẽ khách sạn xảy ra chuyện, bọn họ mới tìm mình? Trần Thiên Minh nghĩ tới đây, vội đi ra mở cửa.
Thì ra người gõ cửa chính là Trương Lệ Linh, nàng đang mặc đồ ngủ, có lẽ vì vừa tỉnh giấc, hai mắt của nàng còn đang mơ mơ màng màng, còn có dây áo ngực lấp ló sau lớp áo ngủ, khiến Trần Thiên Minh xao xuyến, mới vừa rồi rất mệt mỏi, giờ hình như lại không mệt chút nào.
“Có việc gì sao?” Trần Thiên Minh khó khăn lắm mới rời mắt khỏi bộ ngực của Trương Lệ Linh, hóa ra, dáng vẻ phụ nữ khi vừa tỉnh ngủ lại quyến rũ đến thế, sao trước kia mình không biết nhỉ?
“Bọn anh vừa đi đâu?” Trương Lệ Linh nhìn thẳng Trần Thiên Minh, ánh mắt hơi kỳ lạ, nhưng nàng cố gắng tỏ ra thật tự nhiên.
“Không, không đi đâu cả.” Trần Thiên Minh lắc đầu, nói.
“Không đi đâu? Vì sao các anh giờ mới về? Anh nhìn xem mấy giờ rồi? Đã hơn 11 giờ rồi.” Hiện tại Trương Lệ Linh giận đến đỏ bừng mặt, nàng chỉ vào mũi của Trần Thiên Minh tức giận nói. Nàng giờ cứ như người vợ nhỏ đang chờ chồng về, vô cùng tức giận.
“Anh trở về muộn, thì liên quan gì đến em?” Đột nhiên Trần Thiên Minh nhớ tới một vấn đề cực kỳ quan trọng, Trương Lệ Linh nàng cũng đâu phải là gì của hắn, mình lại chưa từng lên giường hoặc có quan hệ gì khác với nàng, nàng dựa vào cái gì đòi quản mình?
“Em… em là…” Trương Lệ Linh nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, nhất thời nghẹn lời: “Em, em hỏi anh sao? Mai anh mới về cũng chẳng liên quan đến em, em lo cho anh Quốc, anh làm hỏng việc, anh muốn hại anh Quốc của em.” Trương Lệ Linh rốt cuộc tìm cho mình được một cái cớ.
“Chúng ta ra ngoài uống rượu. Cho nên giờ mới về.” Trần Thiên Minh trợn mắt nói cứng.
“Phải không?” Trương Lệ Linh không tin nhìn lên mặt Trần Thiên Minh, khẽ cúi xuống ngửi.
Trần Thiên Minh ngây ngốc, hắn chỉ cảm thấy mùi hương thoang thoảng từ cơ thể phụ nữ quyện vào mũi, hơn nữa lúc hắn cúi đầu, lại có thể nhìn thấy áo ngực qua khe cổ áo ngủ của Trương Lệ Linh, chiếc áo ngực ren hoa đó, Trần Thiên Minh thầm khẳng định trong lòng.
“Không phải, anh không có mùi rượu.” Trương Lệ Linh ngửi hồi lâu cũng không thấy mùi rượu trên người Trần Thiên Minh, vì vậy, nàng lắc đầu, nói.
“Anh chỉ uống chút rượu, làm sao có mùi rượu được?” Trần Thiên Minh cũng lắc đầu, vừa nói vừa cười. Hắn nói xong, quay trở về phòng mình, nửa đêm đứng trước cửa phòng để người khác thấy cũng không hay ho gì, kẻ nào lén lút ở bên ngoài, lại tưởng mình là một tên ngốc thì đúng là tên ngu ngốc.
“Tối nay các anh đi chơi cả đêm, còn đi đông người như vậy, các anh mới uống chút rượu sao? Em không tin.” Trương Lệ Linh không tin, nói tiếp. Nàng tiếp tục chất vấn Trần Thiên Minh, cũng đi theo Trần Thiên Minh vào phòng, sau đó ngồi trên ghế tiếp tục thẩm vấn Trần Thiên Minh.
“Em tin hay không, em nên biết, anh sẽ không hại Lâm Quốc và những người khác, anh với họ là anh em.” Trần Thiên Minh nghiêm mặt nói với Trương Lệ Linh.
“Nhưng anh cũng phải biết, những kẻ muốn giết anh lần trước còn chưa tìm được, anh còn ra ngoài muộn như vậy, anh không sợ nguy hiểm sao?” Trương Lệ Linh nói, nàng đã chuyển sự lo lắng từ Lâm Quốc sang Trần Thiên Minh.
“Không sao, nhiều người như vậy, chúng không dám làm gì anh đâu.” Trần Thiên Minh cười cười nói. Hắn đã tiêu diệt sạch bọn Thiên Tinh Bang, nên bọn chúng muốn trả thù cũng chẳng dễ dàng gì đâu.