Hiệu trưởng Lý nghe nói chồng của Phạm Văn Đình đang điều tra cô, ông ta cũng rất sợ hãi. Nếu ông ta cùng Phạm Văn Đình đang ở cùng một chỗ mà bị chồng cô bắt được, đưa tới Cục Giáo Dục, thì không ai có thể bảo lãnh cho ông ta được. Bây giờ chuyện như vậy xảy ra, danh tiếng hiệu trưởng của ông ta sẽ bị tổn hại.
“Được, lần tới chúng ta sẽ đi.” Hiệu trưởng Lý gật đầu nói với Phạm Văn Đình.
“Hiệu trưởng Lý, tối nay ông có muốn đi hát karaoke không? Tôi rảnh.” Trần Thiên Minh vừa cười nói vừa tiến đến bên cạnh Hiệu trưởng Lý.
“Cậu?” Hiệu trưởng Lý liếc nhìn Trần Thiên Minh rồi lắc đầu nói: “Thật xin lỗi, tôi e tối nay tôi bận việc không đi được.” Nói xong, ông ta không thèm quan tâm đến Trần Thiên Minh, quay sang vẫy tay với Phạm Văn Đình rồi bước đi.
“Thiên Minh, em quay lại trường dạy học rồi sao?” Phạm Văn Đình khẽ thở phào nhìn theo bóng Hiệu trưởng Lý, cô đưa tay vuốt tóc mái và hỏi Trần Thiên Minh.
“Vâng, em trở về mấy ngày rồi.”
“Sức khỏe thế nào? Ổn cả chứ?” Phạm Văn Đình vừa nói vừa vờ như vô tình nhìn xuống phía dưới của Trần Thiên Minh. Cô không biết là mình muốn ám chỉ chuyện Trần Thiên Minh từng muốn cùng cô vào nhà vệ sinh hôm nọ, hay chỉ đơn thuần hỏi thăm “chỗ đó” của cậu có ổn không.
“Không việc gì, hoàn toàn không sao, cơ thể, đặc biệt là ‘các cơ quan’ đều rất tốt.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa liếc sang chỗ khác. Đàn ông sợ nhất là bị người khác nói mình không bình thường, cho nên dù thế nào, cậu cũng phải cho Phạm Văn Đình thấy “các cơ quan” trong cơ thể mình đặc biệt tốt.
“Ừ, em trở về mà cũng không đến thăm chị. Em đúng là người không có lương tâm, khiến chị phải quan tâm lo lắng cho em. Em xem, trái tim chị bây giờ còn đang đập thình thịch đây này.” Phạm Văn Đình vừa nói vừa ấn tay vào đôi gò bồng đảo trên ngực mình, đôi gò bồng đảo ấy dường như cũng rung động theo. Trần Thiên Minh ngẩn người, cậu ta chỉ muốn tiến lên, được chạm vào, vuốt ve, ấn nhẹ vào đó một lúc, cảm nhận nhịp đập trái tim của Phạm Văn Đình.
Trần Thiên Minh lại nuốt nước miếng. Từ lâu cậu đã thèm muốn đôi gò bồng đảo của Phạm Văn Đình và vẫn chưa có cơ hội tận hưởng cảm giác ấy. Hơn nữa, chính cậu lần trước rình trộm bị cô bắt quả tang nên cậu càng không dám làm gì, sợ cô kể ra chuyện xấu trước đây của mình thì thảm hại biết bao.
“Em, em không tới thăm chị là sao?” Trần Thiên Minh lập tức nói lời lấy lòng Phạm Văn Đình. Tục ngữ có câu: Không thể đắc tội với phụ nữ, lại càng không thể đắc tội với người phụ nữ đã nắm được nhược điểm của mình.
“Tốt lắm, em lại đây giúp chị chút việc.” Phạm Văn Đình vừa nói vừa đi vào thư viện.
“Giúp chị một việc?” Trần Thiên Minh nghi hoặc đi theo Phạm Văn Đình vào thư viện. Giờ đây, cậu chỉ biết nghe theo cô chứ không dám có nửa lời phản đối.
Phạm Văn Đình đi tới bàn làm việc của mình và ngồi xuống, cô xoay người, đưa lưng về phía Trần Thiên Minh nói: “Bình Minh, sau lưng chị bị ngứa, chị không thể gãi được, em giúp chị gãi ngứa đi.” Nói xong, khuôn mặt cô thoáng ửng hồng.
“Giúp chị gãi ngứa sau lưng?” Trần Thiên Minh đần mặt ra. Đây chẳng phải là đang dụ dỗ cậu sao?
Phạm Văn Đình dứt khoát gọi cậu đến gãi ngứa cho mình, giúp cô thoải mái một chút. Trần Thiên Minh muốn giúp cô gãi ngứa để có cơ hội chạm vào đôi gò bồng đảo của cô, nhưng cậu nghĩ tới lúc trước Phạm Văn Đình nói chồng cô đã nghi ngờ cô nên cũng hơi ngần ngại.
Nếu như chính cậu đang giúp Phạm Văn Đình gãi ngứa, chạm vào “chỗ đó” của cô mà chồng cô bất ngờ đi vào, bắt gặp cậu và Phạm Văn Đình trong thư viện, nếu chuyện này mà lan truyền ra ngoài, thì sau này cậu còn mặt mũi nào nhìn ai nữa. Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh nhìn Phạm Văn Đình lắc đầu nói: “Chị, để em tìm một cô giáo cho chị nhé.”
“Bây giờ đang giờ học thì em tìm ai? Em chắc chắn không muốn gãi ngứa cho chị. Nhanh lên giúp chị đi, đừng quanh co nữa.” Phạm Văn Đình trừng mắt liếc Trần Thiên Minh rồi cô xoay người đi chỗ khác.
Trần Thiên Minh thấy vẻ mặt giận dỗi của Phạm Văn Đình, cậu chỉ còn cách khẽ thở dài, tay cậu chạm vào lưng Phạm Văn Đình, gãi ngứa cho cô. Cậu không thể đắc tội với Phạm Văn Đình được, hơn nữa cửa thư viện vẫn mở, cậu và Phạm Văn Đình vẫn mặc quần áo chỉnh tề, nên nếu có bị người khác bắt gặp thì cậu vẫn là người trong sạch. Nghĩ vậy, cậu tiến đến bên Phạm Văn Đình, gãi ngứa cho cô.
Cậu chỉ cảm thấy một mùi hương thơm ngát tỏa ra, xộc thẳng vào mũi cậu. Mùi hương này cậu chưa từng ngửi thấy trên người những người phụ nữ khác, dường như rất đặc biệt lại vô cùng dễ chịu. Mặc dù Trần Thiên Minh đứng sau lưng Phạm Văn Đình, cậu không nhìn thấy hết được nhưng chỉ nhìn cái cổ trắng ngần của cô cũng đủ khiến cậu có cảm giác rất lạ.
“Không phải chỗ đó, dịch lên trên một chút.” Phạm Văn Đình khẽ lắc cổ, nũng nịu nói.
Trần Thiên Minh nghe Phạm Văn Đình nói như thế, cậu chỉ còn biết thò tay lên trên, chạm đến dây áo lót của cô. Một cảm giác lạ từ tay cậu truyền đến khiến cậu giật mình, chỗ “bên dưới” của cậu dường như cũng có phản ứng.
“Đừng.” Phạm Văn Đình hừ nhẹ một tiếng, giọng như gió thoảng.
Trần Thiên Minh bắt đầu gãi ngứa xung quanh dây áo lót của Phạm Văn Đình nhưng thực ra, cậu như đang trêu đùa với dây áo ngực của cô. Đây là lần đầu tiên Trần Thiên Minh trêu đùa với dây áo ngực của phụ nữ.
“Thiên Minh, em cố ý gãi chỗ này à?” Giọng nói của Phạm Văn Đình giống như người hết hơi, nhẹ như gió thoảng.
“Em, em giúp chị gãi ngứa mà.” Trần Thiên Minh giả vờ ngây thơ nói với Phạm Văn Đình.
“Chị bị ngứa lưng, không phải là cái dây áo lót ngứa, em cầm cái dây đó làm gì?” Phạm Văn Đình nói.
“Ồ, em cũng không biết chị ngứa chỗ nào, chỉ biết đưa tay lên chạm vào chỗ nào thì gãi chỗ đó.” Trần Thiên Minh nói đúng sự thật. Phạm Văn Đình nói lưng ngứa nhưng không nói cụ thể chỗ nào ngứa cho cậu thì cậu làm sao biết cụ thể mà gãi ngứa cho cô được.
“Ở bên trên dây áo lót một chút, lên trên một chút.” Phạm Văn Đình thẹn thùng nói.
“Ừ.” Trần Thiên Minh gật đầu, không muốn vội rời tay khỏi dây áo lót của cô. Sau đó cậu mới từ từ di chuyển bàn tay lên trên, chậm rãi gãi: “Chỗ này phải không?” Trần Thiên Minh hỏi Phạm Văn Đình.
“Ừ.” Phạm Văn Đình gật đầu nói.
Trần Thiên Minh thấy mình đã tìm đúng vị trí, cậu bắt đầu gãi ngứa cho cô.
Lát sau, Phạm Văn Đình nói với Trần Thiên Minh: “Được rồi! Cảm ơn em, Thiên Minh.”
Trần Thiên Minh nghe cô nói thế, cậu vội rút tay ra, đứng cách xa Phạm Văn Đình ba mét. Cậu nhìn ra cửa không thấy ai đi đến, lúc đó cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
“Sao lại thế? Chị làm em chán ghét đến vậy sao, Thiên Minh?” Phạm Văn Đình thấy Trần Thiên Minh như vậy, cô nhíu mày hỏi, giọng nói có chút giận dỗi.
“Không, không phải như thế.” Trần Thiên Minh thấy Phạm Văn Đình giận dỗi như vậy, cậu vội lắc đầu nói.
“Vậy sao em đứng cách xa chị đến thế? Đến ngồi bên cạnh chị đi.” Phạm Văn Đình chỉ vào cái ghế nói với Trần Thiên Minh.
“Không, không cần đâu. Em đứng đây một lát rồi lên lớp.” Trần Thiên Minh không dám nhìn Phạm Văn Đình. Bây giờ dáng vẻ cô u oán nhưng lại như đang dụ dỗ người khác, cậu sợ mình sẽ không khống chế được, sau đó gây ra chuyện để chồng cô phát hiện, gây ra phiền toái.
“Ôi, chị già rồi, không xinh đẹp nữa, ngay cả em cũng chán ghét chị.” Phạm Văn Đình làm ra vẻ hờn dỗi, cô liếc nhìn Trần Thiên Minh, sau đó cúi đầu ra vẻ thương tâm.
“Không phải chị rất xinh đẹp, em thấy ở Huyền Thành cũng không có mấy người phụ nữ xinh đẹp hấp dẫn như chị.” Trần Thiên Minh thấy vẻ thương tâm của Phạm Văn Đình, cậu vội an ủi cô, nhưng cậu cũng nói sự thật. Phạm Văn Đình là người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ mà cậu hiếm khi gặp ở Huyền Thành. Một người phụ nữ như cô mà phải trông coi thư viện thì thật là lãng phí, Trần Thiên Minh thở dài tiếc nuối.
“Thật vậy sao? Bình Minh, em không phải thấy chị đáng thương, an ủi chị đấy chứ?” Phạm Văn Đình nghe Trần Thiên Minh nói như thế, cô vội ngẩng đầu, vui vẻ hỏi cậu.
“Thật, em không lừa chị.” Trần Thiên Minh thấy vẻ thương tâm của Phạm Văn Đình vừa rồi giờ đã chuyển sang vui vẻ, khiến cậu càng ngẩn ngơ. Lúc này Phạm Văn Đình trông không như một phụ nữ đã có gia đình, cô như một thiếu nữ ngây thơ. Gương mặt hấp dẫn động lòng người, ánh mắt kiều diễm của mỹ nhân khiến Trần Thiên Minh nhìn đến mức muốn lòi cả mắt ra ngoài.
“Bình Minh, tối nay em có rảnh không?” Phạm Văn Đình đột nhiên hỏi Trần Thiên Minh.
“Có, có.” Trần Thiên Minh không nghe rõ Phạm Văn Đình nói gì, cậu chỉ trả lời theo câu hỏi của cô.
“Vậy tối nay em cùng chị vào thành phố hát karaoke.” Phạm Văn Đình cười nói với Trần Thiên Minh.
“Cái gì? Tối nay cùng chị đi hát karaoke?” Trần Thiên Minh thộn mặt ra. Giờ đây, cậu đã nghe rõ ý tứ của Phạm Văn Đình.
Vừa rồi không phải Hiệu trưởng Lý muốn mời Phạm Văn Đình đi hát karaoke sao? Cô ấy lại nói chồng mình gần đây theo dõi cô rất sát sao, không thể đi được. Nhưng bây giờ Phạm Văn Đình lại bảo cậu đi hát karaoke cùng cô, chẳng phải cô đang lôi cậu vào lò lửa hay sao? Cô rõ ràng không có lương tâm.
Trần Thiên Minh nghĩ đến đó, cậu vội lắc đầu trả lời: “Chị, tối nay em có việc đột xuất, không thể đi được.” Trần Thiên Minh nói xong mà mồ hôi túa ra như tắm.
“Em có việc sao? Em lừa chị đúng không? Em không phải vừa nói tối nay em không có việc gì hết à?” Phạm Văn Đình nhìn Trần Thiên Minh nói.
“Em, em lúc trước quên mất, giờ mới nhớ ra.” Trần Thiên Minh vội vàng giải thích. Ai bảo vừa rồi cậu bị cô làm cho mê mẩn, không nghe rõ Phạm Văn Đình hỏi cái gì, lỡ buột miệng, giờ thì có chuyện rồi. Trần Thiên Minh khẽ thở dài trong lòng. Chính cậu lúc trước gãi ngứa cho cô còn lo sợ đề phòng chồng cô chạy từ Huyền Thành tới, mà bây giờ còn muốn tối nay đi Huyền Thành hát karaoke, chẳng phải đổ thêm dầu vào lửa sao? Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh thấy thà để chồng cô trực tiếp bắt được còn hơn.
“Trần Thiên Minh, có phải em muốn chọc giận chị? Chị nói cho em biết, khi chị tức giận đầu óc không được tỉnh táo, nếu lỡ nói ra chuyện em nhìn lén thì đừng trách chị!” Phạm Văn Đình nói xong, mỉm cười, liếc nhìn Trần Thiên Minh như ngầm đe dọa.
“Em, tối nay em rảnh.” Trần Thiên Minh vừa nghe Phạm Văn Đình nói thế vội vàng trả lời. Nếu bây giờ Phạm Văn Đình nói ra chuyện trước đây, thì cậu sẽ chết chắc.
Nhưng tối nay đi hát karaoke, có chết cậu cũng không thể chối từ được. Vì vậy, Trần Thiên Minh quyết định tối nay cậu sẽ đi hát karaoke.