“Cái gì?” Trần Thiên Minh giật mình, hắn suýt chút nữa ngã từ ghế xuống. Tiểu Hồng sao có thể nói những lời như thế? Nàng suýt chút nữa dọa chết hắn, may là hắn không bị bệnh tim: “Thầy, thầy lúc trước ở trên lớp không phải rất muốn nhìn sao?” Giọng Tiểu Hồng càng lúc càng nhỏ, giọng cuối cùng nhỏ như muỗi kêu. Khuôn mặt nàng giờ đỏ bừng, trông đáng yêu vô cùng.
“Thầy, thầy vừa rồi không có ý đó, không thể được.” Bây giờ đến lượt Trần Thiên Minh đỏ mặt. Lúc trước hắn muốn lén nhìn Tiểu Hồng bị Tiểu Hồng phát hiện, giờ nàng lại nói thẳng ra, sao hắn không đỏ mặt cho được chứ?
“Hừm, thầy không nhìn? Thầy không thành thật rồi.” Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh nói thế, nàng bất chấp sự thẹn thùng, hai mắt mở to nhìn Trần Thiên Minh và nói với hắn.
“Thầy, thầy...” Trần Thiên Minh cứng họng không nói nên lời. Hành động của hắn đã ngầm thừa nhận tội lỗi. Giá mà hắn không thành thật thừa nhận thì tốt biết mấy.
“Thầy, đừng ngại, em không phải trách thầy, ý em muốn nói, thầy muốn nhìn xem chỗ này của em, em cho thầy xem, thầy ngàn vạn lần không nên làm thế trong giờ học, nếu bị người khác phát hiện ra thì sẽ không hay.” Tiểu Hồng nói rõ ràng như vậy càng khiến Trần Thiên Minh đỏ mặt xấu hổ, hắn chỉ muốn tìm một cái lỗ trên nền nhà để chui xuống đó.
Tiểu Hồng nói xong, nàng đặt tay lên cổ áo, từ từ cởi cúc áo.
“Tiểu Hồng, em không nên làm thế.” Trần Thiên Minh nuốt nước bọt, hắn khó nhọc thốt ra. Tiểu Hồng dụ dỗ hắn như vậy, hắn sợ bản thân không thể kiềm chế được, làm chuyện không phải với nàng.
“Thầy, thầy không nên hiểu lầm, em không có ý gì, em chỉ muốn cho thầy xem chiếc áo nịt ngực thầy mua có đẹp hay không thôi.” Tiểu Hồng vừa nói vừa cởi từng cúc áo ở cổ.
Cuối cùng Tiểu Hồng cũng đã cởi hết cúc áo. Trước mắt Trần Thiên Minh là một chiếc áo nịt ngực cực kỳ đẹp, màu kem, viền áo có hoa văn tinh xảo. Mặc dù hắn mua chiếc áo đó nhưng hắn không để ý, hơn nữa hắn lúc đó thấy áo nịt ngực cũng chẳng có gì đặc sắc. Bây giờ Tiểu Hồng mặc trên người, nó thực sự quyến rũ, tôn lên những đường cong đầy đặn trên ngực nàng, khiến hắn nảy sinh những ý nghĩ kỳ lạ.
“Đẹp không thầy?” Tiểu Hồng cúi đầu, mặt đỏ bừng như quả táo, nàng không dám nhìn Trần Thiên Minh.
“Đẹp, rất đẹp.” Giờ đây Trần Thiên Minh đã bị cảnh đẹp trước ngực Tiểu Hồng mê hoặc, làm hắn không cưỡng lại được. Đặc biệt làn da trắng ngần của Tiểu Hồng hài hòa một cách hoàn hảo với chiếc áo ngực màu kem ấy. Hắn gần như không thể phân biệt đâu là làn da mịn màng, đâu là lớp vải áo. Hắn chỉ biết cảnh tượng quyến rũ trước ngực Tiểu Hồng khiến hắn hưng phấn. Đặc biệt phần dưới cơ thể hắn càng thêm rạo rực.
“Thầy, thầy muốn kiểm tra sao?” Tiểu Hồng càng lúc càng táo bạo, nàng có cảm giác Trần Thiên Minh muốn né tránh nàng, nàng muốn chủ động, tiến lại gần Trần Thiên Minh.
“Thầy, thầy không.” Trần Thiên Minh vội xua tay, lắc đầu. Hành động của Tiểu Hồng khiến hắn vô cùng khó xử. Làm như vậy thì không công bằng với nàng. Dù sao nàng vẫn còn quá nhỏ, chưa hiểu hết mọi chuyện. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh dứt khoát lắc đầu.
“Thầy, em thích thầy.” Tiểu Hồng đột nhiên nhào vào lòng Trần Thiên Minh, ôm chặt lấy hắn, thẹn thùng nói.
“Thầy, thầy, Tiểu Hồng, không được.” Trần Thiên Minh trợn mắt há hốc mồm. Hương thơm từ cơ thể thiếu nữ của Tiểu Hồng xộc thẳng vào mũi, làm cho hắn khó lòng kiềm chế bản thân, hắn cảm thấy cơ thể càng lúc càng khó chịu, hắn chỉ muốn vuốt ve, ôm ấp Tiểu Hồng.
“Thầy, thầy không thích em sao?” Tiểu Hồng ngẩng đầu, nhìn Trần Thiên Minh, giọng nói thương tâm. Nàng giống như con thỏ bé nhỏ bị tổn thương.
“Có, thầy sao có thể không thích em được?” Trần Thiên Minh thấy vẻ mặt bi thương của Tiểu Hồng, hắn không khỏi đau lòng thốt lên.
“Thầy thật sự thích em ư?” Tiểu Hồng hiện rõ vẻ vui mừng, ánh mắt nàng nhìn Trần Thiên Minh ánh lên vẻ vui mừng, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ hẳn lên.
“Cái này, đúng thế.” Trần Thiên Minh chẳng còn cách nào khác ngoài gật đầu nói.
“Nhưng, thầy, tại sao thầy muốn né tránh em?” Tiểu Hồng nói ra sự nghi hoặc trong lòng, mấy ngày nay Trần Thiên Minh luôn né tránh nàng.
Trần Thiên Minh hắng giọng, hắn nói với Tiểu Hồng rằng: “Tiểu Hồng, em bây giờ còn nhỏ, chưa hiểu chuyện tình cảm nam nữ, thầy chẳng phải đã nói với em rồi sao? Hãy đợi sau này em lớn lên đã, hơn nữa nhiệm vụ chính của em bây giờ là học tập, em phải thi đỗ vào cấp ba thật xuất sắc, biết chưa?”
“Ừm, em biết, thầy, thầy phải chờ em.” Tiểu Hồng nói xong, nàng nhẹ nhàng đặt tay lên ngực Trần Thiên Minh rồi cúi đầu cài lại cúc áo.
Trần Thiên Minh nhìn chiếc áo ngực nhỏ đáng yêu của nàng dần biến mất trong mắt hắn, hắn có chút lưu luyến, không muốn rời mắt, nhưng hắn cắn răng hạ quyết tâm, ánh mắt hắn dời sang chỗ khác. Tiểu Hồng dù sao vẫn còn quá nhỏ.
“Thầy, em đi đây.” Tiểu Hồng ngẩng đầu, lưu luyến nhìn Trần Thiên Minh rồi nói.
“Đi đi, em mới mười sáu tuổi, em nên học hành cho tốt đã.” Trần Thiên Minh vẫy tay nói với Tiểu Hồng.
“Thầy, đã qua một năm rồi, em đã mười bảy tuổi.” Tiểu Hồng phản ứng lại.
“Em mười bảy tuổi?” Trần Thiên Minh không tin hỏi lại Tiểu Hồng, hắn giật mình. Chẳng phải trước đây Tiểu Hồng nói nàng mười sáu tuổi sao? Sao bây giờ lại mười bảy? Hắn thấy vô cùng khó hiểu.
“Đúng, sang năm mới em mười bảy tuổi.” Tiểu Hồng gật đầu.
“Được, mau về đi, cô nương mười bảy tuổi, kỳ thi chuyển cấp sắp đến rồi.”
Trần Thiên Minh bật cười trêu chọc Tiểu Hồng.
“Thầy, thầy thật xấu.” Tiểu Hồng hờn dỗi liếc nhìn Trần Thiên Minh, sau đó nàng mở cửa đi ra ngoài.
Ông trời ơi, Tiểu Hồng ngày càng ra dáng thiếu nữ xinh đẹp, Trần Thiên Minh thầm than trong lòng. Lúc vừa rồi Tiểu Hồng trước khi rời đi đã yêu kiều nhìn hắn một cái, khiến lòng hắn chấn động, nàng như đang trêu đùa trái tim hắn. Hơn nữa lại còn khơi dậy dục vọng nơi hạ thân hắn. Đúng là nàng muốn giết hắn mà!
Bảy giờ bốn mươi phút tối, Trần Thiên Minh trở lại trường học, hắn tìm đến phòng ký túc xá của Phạm Văn Đình. Hắn gõ cửa, không nhìn vào bên trong, hắn gõ ngón tay lên cửa và gọi lớn: “Chị Đình, chị Đình!” Bởi vì lần trước hắn vô tình không gõ cửa, nhìn thấy bộ ngực đầy đặn của Phạm Văn Đình nên Trần Thiên Minh không muốn lặp lại chuyện lần trước nữa.
“Cửa mở mà, Thiên Minh, em làm gì mà gõ cửa ầm ĩ vậy?” Phạm Văn Đình đứng cách Trần Thiên Minh ba mét, nàng khó hiểu hỏi hắn.
“Em, em không biết chị đã mở cửa rồi, em sợ chị ở bên trong không nghe thấy thôi.” Trần Thiên Minh vội cười nói với Phạm Văn Đình.
“Em vào ngồi chờ chút, chị đi thay trang phục.” Phạm Văn Đình nói xong liền quay vào phòng. Trần Thiên Minh nghe Phạm Văn Đình nói vậy, hắn cũng đi vào theo nàng.
Hắn thấy Phạm Văn Đình đứng cạnh giường đang lựa chọn quần áo: “Thiên Minh, em nói xem bộ nào đẹp?” Phạm Văn Đình vừa nói vừa giơ mấy bộ váy áo lên hỏi Trần Thiên Minh.
“Tùy chị thôi, Chị Đình, chẳng lẽ chúng ta đang hẹn hò sao?” Trần Thiên Minh cười nói, đột nhiên hắn nhớ ra Phạm Văn Đình rủ hắn đi hát Karaoke, đấy chẳng phải là hẹn hò thì là gì? Nghĩ tới đó trong lòng Trần Thiên Minh không khỏi rùng mình.
“Hì, hì.” Phạm Văn Đình liếc nhìn Trần Thiên Minh đầy ẩn ý rồi nàng cười mà không nói gì.
“Chị Đình, chồng chị làm nghề gì?” Trần Thiên Minh vừa ngồi vừa nghịch cây bút trên bàn vừa hỏi Phạm Văn Đình.
“Anh ấy làm ở công an cục.” Phạm Văn Đình đang lựa chọn quần áo nghe Trần Thiên Minh hỏi vậy, nàng buột miệng trả lời.
“Cái gì? Công an cục?” Trần Thiên Minh ngẩn ngơ, suýt chút nữa lăn từ trên ghế xuống.
Bây giờ Trần Thiên Minh cảm thấy ớn lạnh trong lòng. Hóa ra, Lý hiệu trưởng háo sắc kia, khi nghe nói chồng Phạm Văn Đình đang nghi ngờ nàng, đã không dám đi hát cùng Phạm Văn Đình nữa là vì ông ta biết chồng Phạm Văn Đình là công an cục, lại còn có súng nữa.
Nghĩ đến súng, Trần Thiên Minh càng thêm sợ hãi. Nếu tối nay chồng của Phạm Văn Đình biết hắn cùng Phạm Văn Đình đến câu lạc bộ Karaoke, anh ta chắc chắn sẽ tức giận xông vào, rồi anh ta cầm súng lục hay súng AK gì đó bắn vào hắn, vậy là cái mạng nhỏ của hắn đã bị chị Đình đùa giỡn rồi. Chẳng phải chị đã đẩy em vào lò hỏa thiêu sao?
“Đúng, em không biết công an cục ư?” Phạm Văn Đình thấy lạ liền hỏi hắn.
“Không biết.” Trần Thiên Minh thầm nghĩ nếu như ta biết chồng chị là công an cục, có đánh chết tôi cũng không đồng ý đi hát Karaoke cùng chị đêm nay. Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh hỏi lại Phạm Văn Đình: “Anh ấy có súng không?”
“Thiên Minh, câu hỏi của em hơi lạ, một cảnh sát lại không được bắn súng sao? Chị hỏi em vậy, chẳng lẽ làm thầy giáo không cần dùng phấn viết sao?” Phạm Văn Đình không hề phát hiện ra vẻ mặt khác thường của Trần Thiên Minh, đặc biệt là khi hắn nghe nói chồng nàng biết bắn súng, sắc mặt hắn càng tái nhợt hơn.
Lúc này Trần Thiên Minh thực sự muốn trời đổ mưa thật to, hay một trận giông bão ập đến để hắn không thể đến câu lạc bộ Karaoke tối nay, nhưng ông trời lại không ủng hộ lời cầu nguyện của hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ, lúc này ngoài trời sao đã lên, còn có cả ánh trăng sáng tỏ. Sao lại không có cảnh tượng như hắn nghĩ chứ?
Trần Thiên Minh uể oải dựa vào ghế, cả người hắn bủn rủn, mệt mỏi, mồ hôi lạnh túa ra.
“Thiên Minh, em sao thế? Người không khỏe à?” Phạm Văn Đình cuối cùng cũng phát hiện vẻ mặt khác thường của Trần Thiên Minh, nàng lo lắng hỏi hắn.
“Em, em không ổn rồi.” Ánh mắt Trần Thiên Minh sáng bừng lên, hắn thầm kêu lên một tiếng quyết tâm, sao hắn lại ngốc thế chứ, sao hắn không giả vờ bị ốm chứ? Nói hắn không khỏe nên không đi được. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh ôm bụng kêu lên: “Ôi chao, ôi chao!”
Phạm Văn Đình nghi ngờ nhìn Trần Thiên Minh nói: “Thiên Minh, em lúc trước còn khỏe mạnh thế cơ mà, bây giờ lại ốm là sao? Chỗ nào thấy khó chịu?”
“Là, bụng của em có vấn đề.” Trần Thiên Minh làm ra vẻ đau đớn mà nói.
“Thật sao? Để chị sờ xem nào.” Phạm Văn Đình vừa nói vừa buông mấy bộ quần áo xuống đi tới bên cạnh Trần Thiên Minh, nàng đưa tay sờ vào bụng Trần Thiên Minh.
“Không, không em không sao.” Trần Thiên Minh nhìn bàn tay đang xòe ra của Phạm Văn Đình mà kinh hãi, hắn vội lắc đầu. Động tác thân mật như thế mà để người khác, đặc biệt là người chồng có súng của nàng nhìn thấy, thì hắn lại càng gặp phiền toái lớn.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Truyện dịch AI