Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 165: CHƯƠNG 165: VỢ CHỒNG VUI VẺ BÊN NHAU

“Hà Đào?” Phạm Văn Đình nghe Diệp Đại Vĩ nói thế, nàng không khỏi thấy kỳ quái, đưa mắt nhìn Trần Thiên Minh.

“Đúng, người đẹp, nàng không biết ư? Gã đàn ông trước mặt nàng chuyên đi tán tỉnh phụ nữ, nàng không biết chứ hắn có hàng tá phụ nữ đấy.” Diệp Đại Vĩ thấy Phạm Văn Đình chăm chú nghe hắn nói, nên hắn tiếp tục thêm dầu vào lửa, làm cho Trần Thiên Minh đêm nay không thể ôm ấp mỹ nữ được.

“Ô, Thiên Minh, em cũng rất lợi hại đấy, đã chiếm được nhiều mỹ nữ như vậy.” Phạm Văn Đình cười cười vỗ vào bả vai Trần Thiên Minh.

“Mỹ nữ, nàng không tức giận sao?” Diệp Đại Vĩ chưng hửng, đây không phải là tình huống hắn muốn thấy. Hắn muốn Phạm Văn Đình tức giận, đánh mắng Trần Thiên Minh sau đó phủi tay bỏ đi, nhưng bây giờ Phạm Văn Đình chẳng những không tức giận mà nàng còn cười nói với hắn. Đây là thói đời gì vậy?

“Tôi tức giận để làm gì? Hắn có bao nhiêu phụ nữ thì có liên quan gì đến tôi?” Phạm Văn Đình cười nói rồi nàng liếc mắt nhìn Diệp Đại Vĩ và đi vào trong phòng.

Trần Thiên Minh cũng lạnh lùng liếc nhìn Diệp Đại Vĩ rồi nói với hắn: “Diệp tên khốn, ngươi thất vọng rồi.”

“Ngươi, ngươi mắng ai?” Diệp Đại Vĩ tức giận nắm tay muốn đánh Trần Thiên Minh nhưng hắn nghĩ đến võ công của Trần Thiên Minh, mười tám người còn không phải đối thủ của hắn, một mình hắn thì chẳng khác nào trứng chọi đá.

“Ta mắng ngươi đấy, ngươi có bản lĩnh thì đánh ta đi, nếu ngươi không dám đánh ta, ngươi không phải đàn ông. Ồ, ngượng quá, ta quên mất, ngươi vốn dĩ không phải đàn ông, mà là thái giám, ha ha.” Trần Thiên Minh cười khinh miệt Diệp Đại Vĩ. Hắn không sợ Diệp Đại Vĩ động thủ với hắn. Nếu thế hắn sẽ lấy cớ tự vệ để đánh cho hắn một trận no đòn, giải phóng cơn tức giận trong lòng.

“Ngươi, ngươi!” Diệp Đại Vĩ chỉ vào mặt Trần Thiên Minh tức giận không nói nên lời.

Bây giờ Trần Thiên Minh càng lúc càng mạnh mẽ hơn so với hắn, hắn cũng không dám coi thường, hành động lỗ mãng.

“Ta làm sao? Diệp tên khốn, ta nói cho ngươi biết, nếu như ngươi dám động tới ta hoặc gây phiền toái cho công việc của ta, ngươi sẽ gặp rắc rối đấy. Ngươi đã từng bị kiểm tra, đúng không? Ngươi phải cẩn thận đấy, ha ha.” Trần Thiên Minh nói xong phá lên cười.

“Làm sao ngươi biết?” Diệp Đại Vĩ hoài nghi nhìn Trần Thiên Minh.

“Có câu nói muốn để người khác không biết trừ phi mình đừng làm. Ta sao lại không biết chứ?”

“Trần Thiên Minh, có phải ngươi giở trò quỷ sau lưng ta?” Diệp Đại Vĩ chắc chắn Trần Thiên Minh đã đứng sau chuyện của hắn. Trần Thiên Minh bây giờ là một trong số kẻ thù của hắn, hơn nữa lại mới kết oán với hắn.

“Đấy chỉ là suy đoán của ngươi, Diệp Đại Vĩ, ta nói cho ngươi biết thế giới này có nhân quả báo ứng. Ngươi trước kia làm chuyện xấu xa, bây giờ ông trời trừng phạt ngươi. Ngươi phải cẩn thận, ngươi bây giờ giống như người mệnh yểu.” Trần Thiên Minh lạnh lùng nhìn Diệp Đại Vĩ rồi hắn đóng sầm cánh cửa phòng hát lại.

“Trần Thiên Minh, ngươi đừng vội đắc ý, sớm muộn có ngày ta cũng lấy mạng của ngươi.” Diệp Đại Vĩ đứng trước cửa phòng hát nói vọng vào.

“Thiên Minh, em sao mà giờ mới vào làm chị đợi em lâu chết đi được.” Phạm Văn Đình giận dỗi nói với Trần Thiên Minh, giọng nói yêu kiều, dáng điệu hờn dỗi của nàng làm cho Trần Thiên Minh thấy lòng rạo rực.

“Đúng vậy không? Chị Đình, sao chị vội thế? Chị vội vì cái gì vậy?” Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn xuống phía dưới của Phạm Văn Đình, đặc biệt là đôi bắp đùi trắng muốt của nàng. Hắn chỉ muốn kéo váy nàng lên để được thưởng thức một phen.

“Thiên Minh, em thật xấu, dám ăn đậu hũ của chị.” Phạm Văn Đình dù nói thế nhưng nàng vẫn ưỡn bộ ngực đầy đặn về phía Trần Thiên Minh, khiến hai mắt hắn sáng ngời. Hắn chẳng những muốn trêu ghẹo nàng mà còn muốn “ăn” những thứ khác của nàng.

“Chị Đình, đừng trách em, ai bảo chị xinh đẹp, hấp dẫn đến thế, nếu người đàn ông nào thấy chị mà không động tâm thì người đó không phải là đàn ông.” Trần Thiên Minh vừa nói hắn vừa đi đến ngồi xuống bên cạnh Phạm Văn Đình, ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ người nàng, hắn thấy cực kỳ thoải mái.

Hắn đặc biệt nhìn vào khe hở ở cổ áo Phạm Văn Đình, một khe sâu hun hút hiện ra trước mắt, đặc biệt là hai “quả núi” của nàng. Lúc này hắn chỉ muốn chạm vào đó, được hưởng thụ cảm giác sảng khoái tột cùng từ đôi gò bồng đảo của Phạm Văn Đình.

“Nào, chúng ta hát thôi.” Phạm Văn Đình vừa nói vừa cầm remote control chọn bài hát: “Thiên Minh, lần trước nghe em hát rất hay, nào hát cùng chị nhé.” Phạm Văn Đình cười nói với Trần Thiên Minh.

“Chị Đình, chị đề cao em quá.” Trần Thiên Minh khiêm nhường nói, kỳ thật hắn không thích ca hát, mặc dù hắn hát khá hay. Trước kia khi còn học đại học, mỗi lần đi hát karaoke đều có các nữ sinh viên đồng học đi cùng. Xem hôm nay hắn có nhân cơ hội thể hiện được bản tính sắc lang của mình hay không.

Lát sau, nhân viên phục vụ mang vào một ít rượu. Ở đây giá rượu là thấp nhất. Nếu gọi thêm đồ ăn thức uống thì chi phí sẽ rất đắt đỏ. Trần Thiên Minh không muốn tiêu tốn quá nhiều tiền vào đồ ăn và rượu. Hắn tuyệt đối không muốn làm lợi cho tên khốn Diệp Đại Vĩ.

Xem ra tên Diệp Đại Vĩ này đã tìm được một chỗ dựa rất vững chắc, nếu không hắn đã không thể thoát khỏi chuyện đó nhanh như vậy, hơn nữa còn khai trương trở lại. Diệp Đại Vĩ này cũng là người không đơn giản, Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

“Thiên Minh, chúng ta cùng hát bài: Vợ chồng vui vẻ bên nhau.” Phạm Văn Đình thấy tựa đề bài hát hiện lên trên màn hình, nàng cao hứng nói với Trần Thiên Minh, rồi cầm một chiếc micro đưa cho hắn.

Trần Thiên Minh thấy Phạm Văn Đình đứng lên, hắn cũng vội đứng lên bởi vì ngồi hát không thể phát huy tốt nhất khả năng ca hát của hắn, hơn nữa Phạm Văn Đình rất thích bài hát này, sao hắn lại không thể hiện một chút khả năng chứ?

“Trên cành cây cao có hai con chim hót.” Thanh âm mềm mại của Phạm Văn Đình vang lên làm cho Trần Thiên Minh có cảm giác như nàng chính là vợ hắn, muốn cùng hắn vui vẻ, cả hai sau đó cùng ngã xuống giường, ân ái mặn nồng.

Trần Thiên Minh càng hát càng hưng phấn, tay hắn không tự chủ được cầm lấy tay của Phạm Văn Đình. Phạm Văn Đình khẽ giãy giụa rồi để yên trong tay hắn, tùy ý để Trần Thiên Minh nắm. Trần Thiên Minh thấy Phạm Văn Đình không cự tuyệt, hắn vừa hát vừa nhẹ nhàng vuốt cánh tay nhỏ bé mềm mại của nàng. Một cảm giác thoải mái dâng lên trong người hắn. Hắn chỉ muốn được ôm Phạm Văn Đình vào lồng ngực của mình.

Vợ chồng vui vẻ bên nhau, thế thì có ích lợi gì? Đương nhiên cả hai phải cùng nhau có những hoạt động thể xác sảng khoái, đáp ứng nhu cầu của nhau để tình cảm càng thêm hòa thuận, đúng là một công đôi việc. Trần Thiên Minh nảy ra ý xấu, hắn buông tay, nhẹ nhàng ôm lấy eo Phạm Văn Đình. Phạm Văn Đình đang say sưa hát cùng Trần Thiên Minh nên nàng không hề phát hiện ra hắn đã ôm eo mình.

Lúc này đây, Trần Thiên Minh rất cao hứng, hắn ôm eo Phạm Văn Đình, vui vẻ hát, hắn có cảm giác bây giờ mình mới thực sự được như vợ chồng vui vẻ bên nhau. Nếu không ôm một người đẹp, thì sao có thể song ca bài này được chứ?

Bài hát đã hết nhưng Trần Thiên Minh vẫn hưng phấn ôm eo Phạm Văn Đình không muốn bỏ ra.

“Thiên Minh, bài hát kết thúc rồi.” Phạm Văn Đình nhẹ nhàng đẩy vào ngực Trần Thiên Minh, khẽ nói.

“Ồ, bài hát hết rồi.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói, hắn lưu luyến không nỡ buông vòng eo Phạm Văn Đình ra. Cảm giác tuyệt vời như vậy, hắn sao có thể dễ dàng buông bỏ chứ?

“Thiên Minh, em không thành thật, em ôm chị lâu như vậy sao vẫn chưa bỏ ra? Em còn muốn làm gì nữa?” Phạm Văn Đình duyên dáng nhìn Trần Thiên Minh, càng khiến hắn thấy cả người ngứa ngáy. Nàng bảo hắn buông ra nhưng dáng vẻ lại ngầm như muốn hắn cứ tiếp tục.

Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt kiều diễm của Phạm Văn Đình, hắn sao có thể buông tay được đây? Hắn nuốt nước miếng, cười nói: “Chị Đình đẹp như vậy, em sao có thể buông tay được?”

“Chị đẹp? Chị sao có thể so sánh với Hà Đào được! Ông chủ kia vừa nói em thường xuyên cùng Hà Đào đến đây. Chị chỉ là một bà già sao có thể so với mỹ nữ Hà Đào của em chứ?” Giọng nói của Phạm Văn Đình có chút cay đắng, nói xong nàng oán trách nhìn Trần Thiên Minh.

“Ai nói chị Đình của em già, em sẽ đánh người đó.” Trần Thiên Minh vội bỏ micro xuống bên cạnh, hắn vỗ ngực nói.

“Kìa, Thiên Minh, chị Đình là người của em khi nào? Chị đã có chồng rồi mà.” Phạm Văn Đình hờn dỗi nhìn Trần Thiên Minh rồi cười nói với hắn.

“Chồng chị thì mặc chồng chị. Không phải bây giờ chúng ta đang song ca bài: Vợ chồng vui vẻ bên nhau sao? Cho nên có thể nói ít nhiều chúng ta cũng có duyên vợ chồng chứ.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa vuốt ve vòng eo của Phạm Văn Đình, một cảm giác nhu nhuyễn làm cho hắn thật sự thấy sảng khoái.

“Ưm, Thiên Minh, em bỏ tay ra, chị ngứa.” Phạm Văn Đình bị Trần Thiên Minh sờ vuốt một lúc, nàng cũng vứt micro xuống bên cạnh, sau đó giơ nắm đấm nhỏ bé khẽ đánh vào ngực hắn.

“Ngứa, chị ngứa chỗ nào? Em gãi ngứa cho chị.” Trần Thiên Minh giật mình, nhìn bộ ngực đầy đặn của nàng, hưng phấn nói.

“Cái này đều do em. Chị sợ nhất là ngứa, em lại cứ ôm thắt lưng chị.” Phạm Văn Đình xoay người nhìn Trần Thiên Minh, sau đó khẽ đấm vào ngực hắn.

“Được, chị Đình, chị dám đánh em. Em không khách khí nữa, em sẽ trả thù.” Trần Thiên Minh nghe Phạm Văn Đình nói nàng sợ nhất là ngứa, hắn tiếp tục vuốt ve thắt lưng của nàng.

“Thiên Minh, không nên, hì hì, ngứa, chị không được rồi, hì hì.” Phạm Văn Đình bị Trần Thiên Minh tiếp tục gãi ngứa ở chỗ dây lưng, nàng không nhịn được phá lên cười rồi nàng không tự chủ được ngã nhào vào lòng Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh cũng không bỏ qua cơ hội. Hắn kéo Phạm Văn Đình cùng ngã xuống ghế sofa, ôm chặt nàng. Tay hắn nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, khiến hắn thấy hưng phấn, và phần dưới cơ thể hắn cũng bắt đầu hưng phấn trở lại.

Xem ra hắn đắc thủ rất nhanh. Trần Thiên Minh cao hứng nghĩ đến Phạm Văn Đình đang nằm trong lòng mình. Nàng không phản kháng mà cũng chẳng hoan nghênh, chỉ rúc người vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn. Hắn chỉ cần tiếp tục vuốt ve, âu yếm Phạm Văn Đình, chắc chắn nàng sẽ...

“Binh!” Một tiếng động vang lên, cánh cửa bị ai đó đẩy mạnh ra.

✻ Thiên Lôi Trúc ✻ Dịch giả AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!