Ngày hôm sau, Trần Thiên Minh lái xe đưa cha mẹ và Lưu Mỹ Cầm về quê, hơn nữa còn giúp bọn họ dàn xếp mọi việc, sau đó anh trở lại huyện thành. Đưa mọi người đi tránh xong, Trần Thiên Minh mới thở phào nhẹ nhõm, hiện giờ anh cũng không sợ chuyện gì, anh chỉ còn chờ ngày đám người kia tới, cho nên ngoài lúc đi dạy học thì đều ở lại khách sạn không tên, rảnh rỗi thì luyện tập Hương Ba Công thêm mấy chu thiên.
Cứ như vậy qua khoảng vài ngày, cũng không có sự tình gì phát sinh, tất cả vẫn bình thường.
Trần Thiên Minh vừa dạy học xong, anh liền đi đến ký túc xá của mình. Vừa mở cửa, anh liền phát hiện ra trước cửa phòng Hà Đào có một chiếc xe chuyển đồ, sau đó có người vào phòng Hà Đào mang vài thứ lên xe.
“Hà Đào muốn chuyển đi?” Trần Thiên Minh nghi hoặc nhìn lại, anh vội vàng đi đến phòng Hà Đào, chẳng lẽ lại đúng như lời thư ký Hà Liên nói, Hà Đào cùng với cha nàng cùng vào thành phố sao? Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh đi đến bên cửa phòng Hà Đào rồi nhỏ giọng gọi: “Hà Đào.”
Hà Đào đang thu dọn đồ đạc nghe thấy giọng nói này, biết đó là Trần Thiên Minh, nàng không thèm quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Chuyện gì vậy?”
“Em, em muốn đi sao?” Trần Thiên Minh cảm thấy mình hỏi câu này hơi thừa thãi, anh thấy phòng Hà Đào lúc này đã trống không, cũng không còn đồ đạc gì, không đi thì còn gì nữa đâu?
“Ừ,” Giọng Hà Đào vẫn lạnh lùng vang lên.
“Vậy em về thành phố có còn làm giáo viên nữa không?” Trần Thiên Minh hỏi lại Hà Đào.
“Anh không cần xen vào.” Hà Đào nói.
“Anh, anh chỉ quan tâm đến em thôi, có thời gian anh sẽ đến thăm em.” Trần Thiên Minh cười nói với Hà Đào, đến tận bây giờ, anh vẫn cảm thấy mình nợ Hà Đào rất nhiều, đặc biệt là buổi tối hôm đó anh cùng nàng xảy ra ‘quan hệ’, đến giờ trong lòng anh vẫn đau, một nỗi đau đớn khó tả.
“Vậy thì không cần, sau này tôi cũng không muốn gặp lại anh.” Giọng điệu của Hà Đào không chút thay đổi nói.
Trần Thiên Minh cũng cạn lời, hiện tại anh vừa muốn đi nhưng lại vừa thấy không nỡ, không đi thì có vẻ không đúng, vì thế anh chỉ biết đứng ngây người ở đó.
“Cô Hà, cô còn gì muốn chuyển nữa không?” Một người dáng vẻ như công nhân đi đến trước mặt Hà Đào nói.
“Gói thứ này lại, rồi các anh mang ra xe đi.” Hà Đào nhìn người công nhân kia, sau đó nói. Trần Thiên Minh hiện giờ muốn mình là người công nhân đó, để được Hà Đào nhìn một cái, còn anh thì giờ khó lắm rồi.
“Tốt rồi, chúng tôi hiện tại sẽ chở về, đúng rồi, thư ký Hà vừa gọi điện nói cô cứ về trước, xe đang chờ ở nhà.” Công nhân kia nhìn Trần Thiên Minh, sau đó nói.
“Tốt, tôi sẽ về ngay, các anh cứ về trước đi.” Hà Đào nói.
“Được.” Công nhân kia gật gật đầu, sau đó thì gói đồ rồi mang đi. Chỉ lát sau, bên ngoài đã vang lên tiếng xe khởi động, chiếc xe kia đã rời đi rồi.
“Anh đi đi, tôi phải khóa cửa.” Hà Đào không thèm nhìn Trần Thiên Minh, nàng cố gắng quay đầu, cắn răng nói.
“Em hôm nay liền về thành phố sao?” Trần Thiên Minh nghe lời công nhân kia nói, xe của thư ký Hà Liên đang chờ Hà Đào, xem ra là hôm nay bọn họ sẽ về thành phố.
“Đúng vậy.” Hà Đào gật đầu nói, “Cha tôi vì công việc nên phải về thành phố, tôi sẽ về cùng ông ấy.” Lúc này, vẻ mặt Hà Đào cũng không còn lạnh lùng như vừa rồi nữa, dù sao nàng và Trần Thiên Minh cũng từng có quan hệ thân mật, mà hiện giờ, lại sắp phải rời xa anh ấy một thời gian.
“Ồ, anh biết, anh đã nghe thư ký Hà nói qua rồi.” Trần Thiên Minh cũng không biết phải nói gì, tình cảnh của anh hiện giờ rất nguy hiểm, nếu để Hà Đào ở bên cạnh mình thì lại càng nguy hiểm cho cô ấy, mà nói ra thì Hà Đào cũng khẳng định là không chịu, cô ấy đã muốn dứt khoát với mình rồi.
“Tôi đi đây, tôi phải về nhà, cha tôi đang chờ.” Hà Đào nói với Trần Thiên Minh.
“Em về bằng cách nào?” Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên hỏi Hà Đào, anh không khỏi nhìn lại vòng một đầy đặn mê người cùng vòng eo nhỏ nhắn của nàng, một người con gái như vậy mà lại cứ thế để cô ấy rời xa mình sao? Thật ra, anh cũng biết, Hà Đào ở trong lòng anh có địa vị rất đặc biệt, hơn nữa nàng còn từng có ‘quan hệ’ đặc biệt với anh. Nhưng mà hiện giờ nàng lại muốn rời xa anh mà đi, tình cảnh như vậy sao có thể không khiến anh đau lòng chứ?
“Tôi, tôi về bằng ô tô.” Hà Đào nói.
“Vậy anh tiễn em về, được không?” Trần Thiên Minh cẩn thận nói, anh rất sợ Hà Đào không chịu.
“Anh không phải đi dạy sao?” Hà Đào nhìn Trần Thiên Minh nói.
“Anh vừa mới dạy xong, hôm nay hết giờ rồi. Đúng rồi, mọi chuyện của em ở trường đã giải quyết xong chưa?” Trần Thiên Minh hỏi Hà Đào.
“Đã làm xong, cha tôi đã nhờ bạn bè giúp đỡ, tôi không cần lo lắng nữa.” Hà Đào mỉm cười, nói tiếp.
Trần Thiên Minh nhìn thấy nụ cười làm tan chảy cả băng tuyết của Hà Đào, anh ngây người, bởi vì đã lâu rồi Hà Đào không cười với anh, hiện giờ thấy lại, anh có cảm giác mừng đến phát điên, trong lòng hưng phấn khó tả thành lời.
“Nhìn cái gì mà nhìn, anh còn nhìn nữa, tôi móc mắt ra bây giờ.” Hà Đào kiều mị trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, tức giận nói. Tình cảnh hiện giờ giống như nàng và Trần Thiên Minh trước kia hay đùa giỡn vậy.
“Anh, anh không có nhìn gì cả…” Trần Thiên Minh hiện tại rất sợ Hà Đào, anh vội vàng cúi thấp đầu, không dám nhìn Hà Đào nữa. Thật ra Trần Thiên Minh thấy sợ Hà Đào như vậy chính là vì trong lòng anh ấy biết mình nợ Hà Đào rất nhiều, cho nên trong lòng anh ấy luôn cảm thấy có lỗi với Hà Đào.
“Hừ, anh không phải muốn tiễn tôi về sao? Mau đi, cha tôi đang chờ đấy!” Hà Đào trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, nàng có vẻ như rất hài lòng khi thấy cảnh Trần Thiên Minh sợ mình như vậy.
“Đúng rồi, đúng rồi, lập tức đi nào.” Trần Thiên Minh vội vàng quay người bước đi.
“Ê, anh đi vào trong bếp làm gì? Cửa ở bên này này.” Hà Đào nhìn thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của Trần Thiên Minh, vì thế không khỏi nhắc nhở anh ấy.
“Ồ, ngại quá, anh luống cuống quá nên đi nhầm rồi.” Trần Thiên Minh phát hiện mình vừa rồi vô tình đi vào trong bếp của Hà Đào, vì thế xấu hổ quay người lại, đi ra cửa, sau đó đi đến trước xe của mình, mở cửa, đợi Hà Đào đi tới.
Hà Đào đóng cửa phòng khóa lại, sau đó đi đến bên cạnh xe của Trần Thiên Minh, cố ý ngồi ở ghế sau, không ngồi cạnh ghế lái. Trần Thiên Minh trông thấy Hà Đào như vậy, anh ấy đành thất vọng lên xe.
“Anh đi từ từ, dừng lại một chút ở cửa trường, tôi phải đem chìa khóa đưa cho bảo vệ, để hắn chuyển giao cho trường.” Hà Đào ở phía sau đột nhiên nói với Trần Thiên Minh.
“Em có cần phải phiền phức như vậy không? Em cứ đem chìa khóa chuyển cho anh để anh giao cho cái tên Lý đầu heo không phải cũng được sao?” Trần Thiên Minh không đồng tình nói.
“Tôi vì cái gì phải giao cho anh. Hừ.” Trần Thiên Minh nhìn qua kính chiếu hậu thấy Hà Đào khinh thường nhìn mình, xem ra, hôm nay hình như anh ấy bị cô ấy xem thường hơi nhiều.
“Vậy cũng được,” Trần Thiên Minh biết điều cười cười, dừng xe ở cửa trường học, sau đó đợi Hà Đào giao chìa khóa ký túc xá, rồi đợi cô ấy lên xe, tiếp tục lái.
“Hà Đào, chuyện trước đây là anh vô tình.” Trần Thiên Minh vừa mở cửa xe vừa nói. Hà Đào muốn đi, anh hiện giờ chỉ có cơ hội cuối cùng này để nói với nàng, sau này không biết có còn cơ hội gặp lại cô ấy nữa không.
“Trần Thiên Minh, anh không cần phải nói đến chuyện trước đây được không? Nếu anh còn nói đến chuyện trước đây, vậy thì tôi lập tức xuống xe, tự mình ngồi xe về.” Hà Đào vừa nghe thấy Trần Thiên Minh nói chuyện hắn và nàng trước đây, trái tim cũng hoảng loạn nói.
Nàng hiện giờ quyết định dứt khoát về thành phố, chính là vì muốn quên đi quá khứ, đặc biệt là lần đó ở cùng Trần Thiên Minh và Lưu Mỹ Cầm. Hiện giờ, Trần Thiên Minh lại gợi cho cô ấy nhớ lại, cô ấy làm sao lại muốn nhớ lại chứ? Nếu cứ để anh ấy nói, vậy thì trong lòng cô ấy lại càng thêm phiền não.
“Được, được, anh không nói.” Trần Thiên Minh vội vàng gật đầu nói. Anh ấy rất sợ Hà Đào sẽ tức giận rồi xuống xe, như vậy rất phiền phức.
“Trần Thiên Minh, hình như đây là lần đầu tiên tôi ngồi xe của anh,” Hà Đào thấy tình cảnh của hai người trầm lắng như vậy ở trong xe, nàng muốn phá vỡ bầu không khí u ám này.
“Ừ, là lần đầu, cũng là lần cuối cùng. Haizz!” Trần Thiên Minh vừa nói vừa thở dài, sau đó nhìn lên kính chiếu hậu, anh ấy thấy khuôn mặt Hà Đào hơi biến sắc.
“Không có gì, anh cũng không nói gì cả, chỉ nói thật thôi.” Trần Thiên Minh đau lòng nhìn Hà Đào nói. Hà Đào là lần đầu tiên ngồi xe anh, nhưng mà cũng là lần cuối cùng, sau này, bản thân anh ấy cũng không có cơ hội nhìn thấy Hà Đào. Bọn họ một người ở huyện thành, một người thì ở thành phố, nói cho cùng thì, Hà Đào cũng không muốn nhìn thấy anh.
Hà Đào không nói gì, nàng chỉ xoay mặt đi, ngây ngốc nhìn phong cảnh bên ngoài, hình như không có tâm trí nói chuyện với Trần Thiên Minh.
“Hà Đào, anh biết là em không muốn nghe lời anh nói, chẳng qua nếu anh không nói, trong lòng anh chắc chắn sẽ hỏng mất. Anh biết, anh là một người hoa tâm, không thể chuyên nhất đối với một người con gái, nhưng mà, anh thật sự là rất thích em. Chẳng qua là anh cũng tôn trọng sự lựa chọn của em, dù sao thì cùng người khác chia sẻ anh, đây cũng là một chuyện vô cùng khó khăn. Bởi vậy, anh chỉ có thể âm thầm thích em ở trong lòng, thầm chúc phúc cho em.” Trần Thiên Minh liền một hơi nói ra hết những lời mình muốn nói.
“Trần Thiên Minh, anh không cần nói nữa.” Hà Đào đột nhiên xoay đầu qua, nàng lớn tiếng nói với Trần Thiên Minh, trong hai tròng mắt tràn đầy nước mắt bi thương.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào như vậy, anh vội ngậm miệng lại, không dám nói thêm nữa. Không khí bên trong xe lại trở lại u ám như trước.
Đến bên dưới nhà của Hà Đào, Hà Đào liền nói với Trần Thiên Minh: “Dừng xe, tôi muốn xuống xe ở đây, anh không cần đi tới nữa, để người nhà của tôi nhìn thấy không hay.”
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào nói như vậy, vội dừng xe, anh ấy cũng xuống xe, vẫy tay với Hà Đào, nói: “Hà Đào, tạm biệt.”
“Trần Thiên Minh, chúng ta không cần gặp lại nữa.” Hà Đào nói xong, mạnh mẽ xoay người, đi về phía nhà nàng. Trần Thiên Minh ngây ngốc đứng đó nhìn bóng dáng của Hà Đào.
“Trần Thiên Minh,” Hà Đào đột nhiên quay đầu, sau đó chạy thẳng về phía Trần Thiên Minh, mạnh mẽ lao vào lòng hắn, hô lớn.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng ôm lấy thân hình mềm mại của Hà Đào, trong lòng đang không biết có tư vị gì, là vui, hay là buồn đây? Chính anh ấy cũng không nói ra được. Chẳng qua, hiện giờ anh ấy cũng không muốn nói gì, anh ấy hiện giờ chỉ muốn ôm chặt nàng, một cái ôm đầy bi thương, một cái ôm khiến anh ấy vĩnh viễn không thể nào quên được…
“Ôi!” Trần Thiên Minh nhìn cánh tay mình vừa mới bị Hà Đào cắn một cái, kêu nhỏ.
“Trần Thiên Minh, tên khốn kiếp nhà anh, sau này chúng ta dứt khoát, không ai nợ ai!” Hà Đào lập tức quay mặt đi, hình như vừa chạy vừa khóc.
“Đây, đây là dứt khoát sao?” Trần Thiên Minh ngây người, anh ấy hiện giờ cũng không biết là cánh tay đau, hay là trong lòng đau nữa, anh ấy chỉ cảm thấy một nỗi thống khổ lan khắp cơ thể.
“Keng, keng keng,” Điện thoại của Trần Thiên Minh chợt kêu lên.
“Hello,” Trần Thiên Minh nói.
“Lão đại, sự tình có vẻ không đúng, anh mau trở về đi.” Giọng Lâm Quốc trong điện thoại vang lên rất gấp gáp.