Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 178: CHƯƠNG 178: NGOÀI Ý MUỐN

Nếu như Lương Thi Mạn nhìn thấy hồng quang này, chắc chắn sẽ kêu to, nhưng bây giờ nàng không hề nhìn thấy mà vẫn hét lớn, bởi vì khoái cảm dưới thân càng lúc càng làm cho nàng thêm hưng phấn. Thứ đó của Trần Thiên Minh đâm sâu vào cơ thể nàng, như chạm đến tận tâm hồn, làm cho nàng muốn bay lên, nhanh chóng bay đến thiên đường.

“A…” Lương Thi Mạn hét lớn một tiếng, rồi thỏa mãn lăn xuống người Trần Thiên Minh. Nàng nằm ở bên cạnh hắn, bộ ngực phập phồng, thở dốc liên hồi. Mới vừa rồi động tác quá mạnh mẽ, làm cho thân thể mềm mại của nàng không chịu nổi. Nếu không phải dùng thuốc, ý chí tăng mạnh, căn bản nàng không thể chơi mãnh liệt được như vậy.

Nàng vừa tiết ra một lần, giờ nàng có chút tỉnh táo. Nàng nhớ lại, vừa rồi Thái Đông Phong cho nàng ăn ba viên con ruồi đỏ, sau đó mình xuân tình rạo rực, vồ lấy Trần Thiên Minh, tiếp theo tụt quần hắn, trực tiếp tự mình thỏa mãn.

“Đúng rồi, hắn chết chưa?” Lương Thi Mạn nhớ tới Thái Đông Phong từng nói qua, bọn họ sau khi quan hệ, Trần Thiên Minh sẽ chậm rãi biến thành một người thực vật vô tri. Nghĩ tới đây nàng lập tức đứng dậy, nhìn thoáng qua Trần Thiên Minh.

Chỉ thấy Trần Thiên Minh cũng nhắm nghiền mắt, bất động, không rõ sống chết ra sao.

Lương Thi Mạn nhìn tình cảnh này, hoảng hốt vội vàng gọi Trần Thiên Minh: “Thầy Trần, thầy Trần...”

Bị Lương Thi Mạn gọi, Trần Thiên Minh chậm rãi mở mắt, nhìn nàng nói: “Lương tiểu thư, tôi không sao, còn cô có sao không? Vừa rồi thật xin lỗi.” Trần Thiên Minh nói xong cảm thấy mệt mỏi vô lực, dường như sắp đứt hơi đến nơi.

“Không có việc gì là tốt rồi. Anh bây giờ sao rồi?” Lương Thi Mạn nhìn xung quanh một chút. Lúc này trời đã tối mịt, nhưng ánh trăng vằng vặc soi rõ cảnh vật xung quanh.

“Tôi vẫn như trước, có lẽ độc tính mà tên khốn Thái Đông Phong nói vẫn chưa phát tác, nhưng mà… nhưng mà…” Trần Thiên Minh nói đến đây thì hắn cũng không biết nói gì hơn, chỉ khẽ nhấc đầu lên, liếc nhìn xuống dưới.

Lương Thi Mạn thuận theo ánh mắt của Trần Thiên Minh cũng nhìn về phía dưới, ngây ngốc. Quần của Trần Thiên Minh bị mình cởi bỏ, đã tụt đến tận bắp chân, hạ thân trần trụi, khiến nàng vô cùng xấu hổ. Nhưng điều làm nàng xấu hổ nhất là thứ đó của Trần Thiên Minh. Thứ đó của hắn vẫn ngang nhiên ngẩng đầu ưỡn ngực, dường như vẫn chưa thỏa mãn. Thậm chí còn như đang hậm hực nhìn Lương Thi Mạn.

“A… …” Khẽ kêu một tiếng, giờ nàng lại bị thứ đó của Trần Thiên Minh hấp dẫn. Bởi nó như một cột trụ chống trời, kiêu hãnh đứng thẳng trước mặt Lương Thi Mạn. Nó không hề vì bị hành hạ mãnh liệt mà cúi đầu ủ rũ, ngược lại càng kiên cường ngẩng cao.

Nàng lại cảm thấy trong người nổi lên một ngọn lửa vô danh. Ngọn lửa này chậm rãi lan dọc toàn thân, thiêu đốt mãnh liệt. Bây giờ Lương Thi Mạn chỉ cảm thấy dục hỏa bắt đầu lan tràn khắp toàn thân, cuối cùng dồn xuống hạ bộ. “Đừng… …” Lương Thi Mạn hưng phấn lắc lư hạ thân, nàng bây giờ rất muốn được như vừa rồi một lần nữa.

Thật ra Lương Thi Mạn không biết rằng dược tính của ba viên con ruồi đỏ vẫn chưa được hóa giải hoàn toàn.

Vừa rồi nàng tỉnh táo chỉ là tạm thời, bởi vì vừa đạt được cao trào nên mới thanh tỉnh đôi chút. Ba viên con ruồi đỏ lại bắt đầu phát tác trở lại.

“Em muốn…!” Lương Thi Mạn nhìn thứ đó của Trần Thiên Minh, hưng phấn kêu lên. Sau đó nàng lại nhào tới, trực tiếp ngồi xuống. “A!” Lương Thi Mạn lớn tiếng rên rỉ.

Bây giờ thực ra dược tính trong người Trần Thiên Minh đã bắt đầu phát tác, tay chân vô lực, toàn thân dường như không còn chút khí lực nào. Điều kỳ lạ là chỗ duy nhất còn sức mạnh lại là thứ đó hùng tráng phía dưới.

Lương Thi Mạn bị dược tính phát tác cũng không khá hơn là mấy. Bây giờ nàng chỉ nghĩ thật vui sướng mà hưởng thụ thứ đó cứng rắn của Trần Thiên Minh. Cái gì mà rụt rè, cái gì là đạo đức, tất cả đều bị nàng vứt bỏ hoàn toàn. Nàng lại như vừa rồi, chơi điên cuồng. Hai tay nàng ôm lấy eo, miệng rên rỉ, động tác lên xuống nhanh chóng liên tục, như một bức xuân cung đồ mê hoặc lòng người.

Mặc dù Trần Thiên Minh tứ chi vô lực, nhưng khoái cảm từ hạ thân khiến hắn không tự chủ được rên rỉ. Trận khoái cảm này dường như khiến tứ chi hắn từ vô lực lại có thêm chút sức mạnh. Cảm giác đó truyền đến từ hạ thân, mỗi lần Lương Thi Mạn tác động, hắn lại có thêm một ít khí lực, như có thể phá vỡ xiềng xích nào đó.

“Em sướng quá… em muốn bay lên…!” Lương Thi Mạn hưng phấn bắt đầu nói năng lộn xộn, ba viên con ruồi đỏ kia đã khiến nàng vô cùng phấn khích. Bây giờ nàng chỉ muốn chạy nước rút, dục hỏa trong người bùng phát toàn bộ, muốn trút hết mọi dục vọng ra ngoài…

Nàng hai tay dùng sức xoa nắn đôi gò bồng đảo của mình, vui sướng kêu lên, thuốc con ruồi đỏ đã khiến nàng hoàn toàn mất đi lý trí…

“A!” Lương Thi Mạn cùng Trần Thiên Minh đồng thanh hét to một tiếng. Lương Thi Mạn vì hạ thân đạt cao trào, còn Trần Thiên Minh cũng xuất ra sau khi đạt cao trào. Lương Thi Mạn hôn mê nằm sấp trên người Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh vốn đã vô lực, giờ thấy Lương Thi Mạn nằm trên người mình, muốn đưa tay gọi nàng, thì phát hiện cánh tay mình không động đậy được.

“Lương tiểu thư, Lương tiểu thư!” Trần Thiên Minh ngây người. Hắn muốn lớn tiếng gọi Lương Thi Mạn dậy, nhưng phát hiện giọng mình giờ rất nhỏ. Dù không tức giận, hắn vẫn liều mạng kêu gọi. Hắn tưởng Lương Thi Mạn đã chết. Một người chết nằm trên người mình, đây là chuyện vô cùng khó chịu, càng khó chịu hơn là thứ đó của hắn vẫn chưa rút ra, vẫn nằm trong cơ thể Lương Thi Mạn, vẫn kiên cường đứng thẳng.

Trần Thiên Minh cố gắng vận chuyển sức mạnh toàn thân nhưng phát hiện đan điền trống rỗng, không còn chút khí lực nào. Hắn vội nhấc mông lên, khiến thứ đó chĩa thẳng, làm Lương Thi Mạn lăn khỏi người hắn.

“A!” Lương Thi Mạn mở mắt, khẽ rên một tiếng nỉ non.

Nàng nhìn Trần Thiên Minh, nói: “Tôi đang ở đâu đây? Chẳng lẽ tôi đã chết rồi sao?”

“Cô không chết, chỉ ngất đi thôi.” Trần Thiên Minh thấy Lương Thi Mạn không chết, vui mừng khẽ nói. Chỉ cần Lương Thi Mạn không chết, hắn sẽ không bị hiểu lầm là đã làm chết Lương Thi Mạn, và Lương Thi Mạn cũng sẽ nói sự thật với người khác, bọn Lâm Quốc cũng sẽ biết ai đã hại mình ra nông nỗi này.

“Tôi không chết?” Lương Thi Mạn ngạc nhiên hỏi. Thái Đông Phong không phải nói nàng sẽ chết sao?

Sao lại không chết thế này? Nàng nhẹ nhàng yếu ớt chống thân thể mình dậy, đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Nơi này thật sự không phải địa ngục, mà chính là vùng ngoại ô lúc trước.

“Đúng vậy, cô không chết, vẫn còn sống.” Trần Thiên Minh cười khổ nói.

Lương Thi Mạn không chết, nhưng tình hình của hắn thì không ổn. Mới vừa rồi còn cảm thấy cơ thể có chút sức lực, nhưng bây giờ đan điền lại trống rỗng, không còn chút sức mạnh nào, hy vọng lại tan biến.

Kỳ thật Lương Thi Mạn không biết, Thái Đông Phong đoán rằng Trần Thiên Minh sẽ không đủ sức chịu đựng để “chơi” tận hai, ba giờ, và hắn sẽ không thể thỏa mãn được Lương Thi Mạn, đặc biệt khi nàng đã uống đến ba viên con ruồi đỏ. Nhưng xuất phát từ nguyên nhân đặc thù, Trần Thiên Minh không những chịu đựng được tận hai, ba giờ, lại còn thỏa mãn Lương Thi Mạn, hóa giải toàn bộ dược tính của ba viên con ruồi đỏ. Thái Đông Phong phí công bày mưu tính kế, nhưng vẫn mắc sai lầm. Trên đời này không có gì là không thể xảy ra, đây là điều hắn tuyệt đối không thể ngờ tới.

“Vậy, vậy giờ anh sao rồi?” Lương Thi Mạn quan tâm nhìn Trần Thiên Minh, nói. Quần Trần Thiên Minh giờ đã kéo xuống tận đùi. Điều khiến nàng thẹn thùng nhất chính là vừa rồi dường như thứ đó của Trần Thiên Minh đã xuất tinh hoa. Thứ đó của hắn giờ đã không còn nổi giận đùng đùng như trước, nhưng vẫn cố gắng ngóc đầu lên, khiến nàng không khỏi đỏ mặt.

Mới vừa rồi chính thứ đó của hắn đã hùng dũng giúp nàng giải tỏa dục hỏa của ba viên con ruồi đỏ. Hơn nữa, hắn không hề chủ động, chỉ nằm phía dưới, còn nàng thì ở trên người hắn điên cuồng hành động. Nghĩ tới đây, Lương Thi Mạn càng thêm đỏ mặt.

“Tôi cảm giác giờ toàn thân bắt đầu mềm nhũn, không còn chút khí lực nào.” Trần Thiên Minh mệt mỏi nhỏ giọng nói. Sau khi “chơi” xong, Nhuyễn cốt đoạn hồn tán bắt đầu ăn mòn thân thể hắn, chậm rãi lan khắp cơ thể.

“Cái này… vậy là Nhuyễn cốt đoạn hồn tán đã phát tác rồi sao?” Lương Thi Mạn giật mình khi nghe Trần Thiên Minh nói như vậy. Xem ra Thái Đông Phong cũng không nói sai. Nhuyễn cốt đoạn hồn tán đang chậm rãi biến thân thể Trần Thiên Minh mềm nhũn, sau đó trở thành một kẻ bất động, vô tri. Nàng mặc dù được cứu, nhưng Trần Thiên Minh biến thành như vậy, nàng cũng không khỏi thương tâm.

“Đúng vậy, đã phát tác rồi. Toàn thân tôi càng lúc càng yếu ớt, đầu khớp xương như muốn rời ra từng mảnh.”

“Lương tiểu thư, cô có thể giúp tôi một việc không?” Trần Thiên Minh nhìn Lương Thi Mạn nói.

“Có thể, anh nói đi.” Lương Thi Mạn gật đầu. Mặc kệ Trần Thiên Minh muốn gì, nàng cũng sẽ cố gắng hết sức.

“Điện thoại của tôi nằm bên kia. Cô tìm số của một người tên là Lâm Quốc, nói giúp tôi rằng dù đêm nay có chuyện gì xảy ra với tôi, hắn cũng không được vì tôi mà báo thù. Hãy giúp tôi chăm sóc gia đình tôi thật tốt.” Trần Thiên Minh nói yếu ớt, hắn bây giờ cảm giác ngày càng vô lực, nói không ra hơi.

Trần Thiên Minh không cho Lâm Quốc báo thù, là vì biết bọn Lâm Quốc không phải đối thủ của Thái Đông Phong, để bọn họ tránh xa Thái Đông Phong. Chỉ cần giúp hắn chăm sóc gia đình là được. Đặc biệt là đứa trẻ trong bụng Lưu Mỹ Cầm, đó là cốt nhục của hắn. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh thấy đau buồn vô cùng. Con của mình khi sinh ra sẽ không có bố, thật sự xin lỗi Lưu Mỹ Cầm và con thơ. Xin lỗi bố mẹ đã dưỡng dục mình.

Thái Đông Phong, thằng chó chết! Tao làm ma cũng không tha cho mày! Trần Thiên Minh giận dữ chửi thề trong lòng. Hắn thành ra như thế này tất cả đều do tên đê tiện Thái Đông Phong hại. Coi như ông trời còn có mắt, không để Lương Thi Mạn chết, nếu không tội danh của hắn thật quá lớn, cho dù nhảy xuống biển lớn cũng không rửa sạch được.

Ai, mình cũng không thể nhảy xuống biển lớn nữa. Toàn thân giờ mềm nhũn như người thực vật, vô tri không cử động được, làm sao có sức mà nhảy xuống biển đây? Hận nhất là tên Thái Đông Phong chẳng những hại mình mà còn hại cả Lương Thi Mạn. Nghe câu chuyện giữa nàng và Thái Đông Phong, thì nàng cũng là một người con gái bạc mệnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!