Trần Thiên Minh liều mạng vỗ Phương Thúy Ngọc nói: "Đó là đương nhiên, tôi làm sao có thể lừa chị được chứ? Tôi biết võ công, hơn nữa võ công của tôi vô địch thiên hạ, không ai là đối thủ của tôi cả."
"Được rồi, vậy cậu cứ đánh ở đây cho chị xem, đừng làm động tĩnh quá lớn." Phương Thúy Ngọc chờ mong nói. Phương Thúy Ngọc biết võ công của Trần Thiên Minh, nếu để cậu ấy liều mạng thi triển võ công, e rằng cả cái sân này đều phải hủy hoại.
Trần Thiên Minh gật đầu đầy vẻ dương dương tự đắc: "Chị cứ yên tâm, tôi chỉ đánh cho chị xem thôi." Nói xong, Trần Thiên Minh ra vẻ ta đây đâm một cái trung bình tấn, tiếp đó quát to một tiếng "A", lăng không vung một quyền trái rồi lại vung quyền phải. Cứ như vậy, Trần Thiên Minh "A a" vung quyền trái phải, không đánh được bao lâu đã thở hổn hển.
"Tiểu Minh, đây chính là võ công lợi hại nhất của cậu sao?" Phương Thúy Ngọc mở rộng tầm mắt, cái này gọi là võ công gì chứ? Quả thực chỉ là đấm đá hoa quyền, còn kém xa so với người làm xiếc trên đường. Người ta làm xiếc đánh ra còn có bài bản hẳn hoi, có thể kiếm được chút tiền. Nhưng Trần Thiên Minh còn chưa đánh được bao lâu đã thở hổn hển rồi.
"Đúng vậy, là võ công lợi hại của tôi đó." Trần Thiên Minh vui vẻ gật đầu. "Chị ơi, ở đây không có người xấu, chứ nếu có người xấu, tôi tùy tiện một chưởng là có thể đánh ngã bọn họ. Sau này ai bắt nạt chị và tôi thì cứ như vậy đối phó hắn."
Phương Thúy Ngọc nhìn vẻ mặt tự tin gấp trăm lần của Trần Thiên Minh, không biết nên khóc hay nên cười. Hóa ra Trần Thiên Minh cũng không có võ công, cậu ấy chỉ coi những cú đấm đá hoa quyền của trẻ con là võ công lợi hại nhất trên đời. "Tiểu Minh, cậu đối với chị thật tốt."
"Đó là đương nhiên, tôi đối với chị tốt nhất. Chị giúp tôi nấu cơm, lại ngủ cùng tôi, chẳng lẽ tôi lại không đối tốt với chị sao?" Trần Thiên Minh cười nói.
Nghe Trần Thiên Minh nói vậy, Phương Thúy Ngọc đỏ mặt. "Tiểu Minh, sau này cậu không được nói với người khác là ngủ cùng chị, biết không?" Phương Thúy Ngọc dặn dò Trần Thiên Minh.
"Tôi biết." Trần Thiên Minh gật gật đầu. "Nếu tôi nói với người khác, người khác sẽ muốn cướp mất vị trí ngủ cùng chị của tôi."
Phương Thúy Ngọc thật sự không biết phải nói sao, giảng đạo lý với Trần Thiên Minh cũng không rõ ràng được. Ai, phải nhanh chóng chữa khỏi bệnh cho cậu ấy mới được.
Có lẽ vấn đề của cậu ấy nằm ở đầu. "Tiểu Minh, cậu lại đây, cậu dùng sức đánh cái cây này." Phương Thúy Ngọc nhớ tới trước kia có một bản tin, một người dù bị đập vào đầu nhưng bản năng của họ vẫn còn. Giống Trần Thiên Minh như vậy, có thể cậu ấy không biết cách dùng võ công, nhưng nếu để cậu ấy đánh cái cây này, có thể sẽ kích thích nội lực của cậu ấy bộc phát. Vì thế, Phương Thúy Ngọc bảo Trần Thiên Minh đánh cây.
Trần Thiên Minh hiện tại hoàn toàn nghe lời Phương Thúy Ngọc, Phương Thúy Ngọc bảo cậu ấy làm gì thì cậu ấy đương nhiên làm nấy. Bất quá, khi cậu ấy nhìn cái cây đại thụ một người ôm không xuể, cậu ấy lại có chút do dự. "Chị ơi, chị bảo tôi đánh cái cây đại thụ này sao?"
"Đúng vậy, sao thế? Cậu sợ sao?" Phương Thúy Ngọc hỏi Trần Thiên Minh. Để kiểm tra xem trong cơ thể Trần Thiên Minh còn nội lực hay không, chỉ có thể làm như vậy. Bởi vì cô ấy không có nội lực, căn bản không thể thử xem trong cơ thể Trần Thiên Minh có nội lực hay không, đây là biện pháp duy nhất để Trần Thiên Minh tự mình bộc phát nội lực.
"Tôi làm sao có thể sợ được chứ?" Trần Thiên Minh nghe Phương Thúy Ngọc nói mình như vậy, cậu ấy lập tức ngẩng đầu kiêu ngạo nói. Vì thế, Trần Thiên Minh đi đến bên cây đại thụ kia, giơ tay phải lên, đối với thân cây mà một chưởng đánh xuống. "A!" Trần Thiên Minh ôm chặt tay phải kêu thảm thiết.
"Tiểu Minh, cậu làm sao vậy?" Phương Thúy Ngọc vội vàng chạy tới cầm lấy tay phải của Trần Thiên Minh, tay phải của cậu ấy đã sưng đỏ, có thể cậu ấy vừa rồi đánh quá mạnh.
"Chị ơi, tay của tôi đau quá!" Trần Thiên Minh nói với vẻ đáng thương.
Phương Thúy Ngọc đau lòng nói: "Tiểu Minh, chị không bắt cậu đánh nữa, chúng ta về thôi! Chị cho cậu một chút thuốc." Phương Thúy Ngọc ôm Trần Thiên Minh trở lại phòng, sau đó cô ấy chạy ra ngoài tiệm thuốc mua thuốc. Cô ấy trước kia có nghiên cứu sâu về độc dược và cũng biết không ít về dược tính của một số loại thuốc. Cho nên, cô ấy rất nhanh mua được một ít.
Ngay lúc Phương Thúy Ngọc chuẩn bị ra đi, cô ấy giật mình rồi lại mua thêm một ít thuốc. Những loại thuốc Đông y này tuy rằng rẻ tiền nhưng chỉ cần phối hợp đúng cách thì cũng có tác dụng tương tự. Đáng tiếc, tiền của cô ấy không đủ nên không thể mua cho Trần Thiên Minh những loại thuốc bổ quý giá. Phương Thúy Ngọc sau khi trở về, cho Trần Thiên Minh uống thuốc rồi thoa lên tay phải của cậu ấy. Chưa được bao lâu, Trần Thiên Minh đã không còn kêu đau nữa.
Phương Thúy Ngọc thấy tay Trần Thiên Minh đã bớt sưng đi nhiều, cô ấy cũng yên lòng. Nếu là bình thường, chỉ cần Trần Thiên Minh vận nội lực thì cậu ấy sẽ không có chuyện gì, nhưng cậu ấy không có nội lực thì đành chịu thôi. "Tiểu Minh, cậu ngồi đây một lát, chị đi tắm rửa." Phương Thúy Ngọc nói với Trần Thiên Minh.
"Được, chị đi tắm đi!" Trần Thiên Minh gật gật đầu. Khi cậu ấy nhìn thấy Phương Thúy Ngọc cầm cái áo lót màu đỏ, cậu ấy không khỏi kỳ quái nói: "Chị ơi, chị cầm cái áo lót màu đỏ đó làm gì? Lát nữa tôi còn muốn chơi nữa mà?"
Phương Thúy Ngọc đỏ mặt nói: "Chị muốn lấy ra dùng đó! Cậu đừng có ham chơi như vậy được không?" Nói xong, Phương Thúy Ngọc vội vàng chạy vào phòng tắm, sau đó khóa cửa lại. Cô ấy sợ Trần Thiên Minh lát nữa chạy vào nhìn mình tắm rửa thì mình thật sự là xấu hổ chết đi được.
Mệt mỏi cả ngày, Phương Thúy Ngọc liền cởi hết quần áo của mình, cô ấy nhìn thân hình đầy đặn của mình không khỏi lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve. Cơ thể của mình vẫn trắng nõn nà, gợi cảm, chỗ nào cần đầy đặn thì đầy đặn, chỗ nào cần thon gọn thì thon gọn, nếu Trần Thiên Minh sau khi khỏi bệnh, cậu ấy hẳn sẽ thích cơ thể mình. Nghĩ đến đây, cô ấy chỉ cảm thấy nơi đó của mình đã ươn ướt, cô ấy không ngờ lại động tình vì một người đàn ông.
"Chị ơi, tay của tôi tốt rồi!" Cửa đột nhiên mở ra, Trần Thiên Minh hớn hở xông vào phòng tắm.
"A!" Phương Thúy Ngọc vội vàng che miệng mình lại, không dám để tiếng hét chói tai của mình lọt ra ngoài, cô ấy quên mất đáng lẽ mình phải che chỗ khác.
Trần Thiên Minh đi vào nhìn thấy cơ thể Phương Thúy Ngọc, cậu ấy cũng ngẩn người nhìn. Cậu ấy như thể chưa từng thấy phụ nữ bao giờ, ánh mắt tràn ngập tò mò, không hề dao động.
Phương Thúy Ngọc xấu hổ đến mức mắng: "Tiểu Minh, cậu vào bằng cách nào? Chị rõ ràng đã khóa cửa rồi mà." Phương Thúy Ngọc hiện tại nhớ lại mình che nhầm chỗ, cho nên cô ấy lập tức bỏ tay xuống, tay trái vắt qua che lấy đôi gò bồng đảo đầy đặn, tay phải thì che chặt giữa hai chân.
"Tôi thấy cửa đã khóa nên dùng sợi dây sắt này mở ra." Trần Thiên Minh giơ giơ sợi dây sắt trên tay. Loại cửa phòng tắm này có thể dùng chìa khóa mở, bên trong có một chốt, ấn xuống là khóa, xoay lại là mở.
Phương Thúy Ngọc hiểu Trần Thiên Minh dùng biện pháp khác để mở khóa. Biện pháp như thế cô ấy cũng biết, cô ấy trước kia khi trộm đồ cũng từng dùng qua. Điều này cho thấy, dù Trần Thiên Minh có trí lực rất thấp nhưng những bản năng trước đây của cậu ấy vẫn còn. Chỉ cần tìm ra vấn đề của cậu ấy là có thể giúp cậu ấy khôi phục trí lực.
"Cậu vào đây làm gì?" Dù sao mình đã bị Trần Thiên Minh nhìn thấy, hơn nữa cậu ấy hiện tại trí lực như trẻ con, Phương Thúy Ngọc cũng không sợ nữa.
"Chị ơi, thuốc chị cho tôi tốt thật, tay của tôi không sao rồi." Trần Thiên Minh vừa nói vừa giơ tay phải của mình ra khoe khoang với Phương Thúy Ngọc.
Phương Thúy Ngọc nhìn thấy tay Trần Thiên Minh không khỏi giật mình, cô ấy biết thuốc mình cho Trần Thiên Minh uống và thoa ít nhất phải một, hai ngày mới có thể lành, Trần Thiên Minh đã dùng bàn tay liều mạng đánh cây đại thụ nên đã bị thương. Nhưng hiện tại tay cậu ấy không những hết sưng mà dường như không có một vết đỏ nào. Chuyện này là sao chứ? Phương Thúy Ngọc biết thuốc của mình tuyệt đối không có hiệu quả như vậy.
"Thiên Minh, vừa rồi có ai vào không?" Phương Thúy Ngọc sợ hãi hỏi. Phương Thúy Ngọc muốn tìm quần áo mặc vào.
"Không có ạ, cửa bên ngoài khóa, không ai vào đâu." Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
"Vậy vừa rồi cậu có ăn gì không?" Phương Thúy Ngọc tiếp tục hỏi.
Trần Thiên Minh lại lắc đầu: "Không có, tôi luôn ngồi ở đó. Đúng rồi, chị ơi, chúng ta cũng mua một bộ TV đi, nhà cô giáo bên cạnh có TV đó."
Phương Thúy Ngọc nói với vẻ mặt khổ sở: "Chị có tiền rồi sẽ mua TV cho cậu xem." Phương Thúy Ngọc không thể tưởng tượng nổi Trần Thiên Minh đã làm cách nào mà tay mình lại lành lặn như vậy, có thể trong cơ thể cậu ấy có nội lực nhưng tại sao lúc nãy đánh cây đại thụ cậu ấy lại không dùng? Cho dù là có nội lực, bàn tay Trần Thiên Minh nhiều nhất là tốt hơn chứ không thể khôi phục như lúc ban đầu, ngay cả một vết đỏ nhỏ cũng không có, chuyện này thật kỳ lạ.
Kỳ thật Phương Thúy Ngọc nào biết đâu rằng cơ thể Trần Thiên Minh có máu Huyết Hoàng Kiến bảo vệ, ban đầu tay cậu ấy bị thương nhưng vì cậu ấy không có nội lực kích hoạt máu Huyết Hoàng Kiến nên mới từ từ giúp cơ thể cậu ấy hồi phục. Hiện tại Trần Thiên Minh thấy bàn tay của mình tốt rồi, cậu ấy đương nhiên hưng phấn chạy vào nói cho Phương Thúy Ngọc. Lúc đó bên trong cửa đóng, bản năng ký ức khiến cậu ấy cầm lấy sợi dây sắt ở góc để mở cửa.
"Tiểu Minh, cậu có thể đi ra ngoài không? Chị muốn tắm rửa." Khuôn mặt Phương Thúy Ngọc đỏ bừng như ráng chiều, cơ thể của cô ấy đều bị Trần Thiên Minh nhìn thấy.
"Chị thật là đẹp! Bất quá, cơ thể của chị dường như không giống của tôi." Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn không chớp mắt vào cơ thể Phương Thúy Ngọc. Đáng tiếc là Phương Thúy Ngọc đã che kín hết, vừa rồi cậu ấy còn nhìn thấy được.
Phương Thúy Ngọc tức giận nói: "Cậu đi ra ngoài! Cậu còn bướng bỉnh như vậy là chị giận đó." Cơ thể của cậu khác với của chị sao? Có ai nói như vậy không? Cậu có phải còn muốn cởi quần áo của mình ra để so với chị một lần không? Cơ thể đàn ông đương nhiên khác với phụ nữ rồi. Phương Thúy Ngọc thầm nghĩ trong lòng.
Trần Thiên Minh thấy Phương Thúy Ngọc giận, cậu ấy còn muốn nhìn thêm vài lần, tuy rằng cậu ấy không nhìn thấy những chỗ đó của Phương Thúy Ngọc nhưng đôi chân của cô ấy thật đẹp, đẹp đến mức cậu ấy muốn chạm vào. Đây là bản tính của Trần Thiên Minh, dù cậu ấy mất trí nhớ và trí lực nhưng bản năng lưu manh của cậu ấy vẫn còn.
"Vậy tôi đi ra ngoài trước, nếu chị muốn gọi tôi vào thì cứ gọi nhé." Trần Thiên Minh vừa nói vừa đi ra ngoài, cậu ấy còn chưa đóng cửa lại.
Ngay lúc Phương Thúy Ngọc đi đến cạnh cửa chuẩn bị muốn đóng cửa thì Trần Thiên Minh đột nhiên quay đầu lại, khiến cô ấy sợ đến mức vội vàng che lại những chỗ đó. "Tiểu Minh, cậu không nghe lời chị sao?"
"Không phải, tôi nhìn thấy cái áo lót màu xanh." Trần Thiên Minh vừa nói vừa lướt qua Phương Thúy Ngọc, đi đến chỗ cô ấy để quần áo, cầm lấy cái áo lót màu xanh mà cô ấy vừa cởi. "Ha ha, hóa ra là ở đây. Nhưng buổi chiều tôi cũng tìm ở đây mà sao lúc đó không thấy nhỉ?"
Phương Thúy Ngọc nhìn thấy Trần Thiên Minh cầm cái áo lót màu xanh mà mình vừa cởi không lâu, cô ấy không khỏi sốt ruột. Đó là đồ cô ấy vừa cởi, chắc chắn rất "có mùi". Nếu Trần Thiên Minh cầm lên mũi ngửi thì thật là không hay chút nào. Vì thế, cô ấy dậm chân kêu lên: "Tiểu Minh, cậu buông cái đồ màu xanh đó của chị xuống! Cậu không thể như vậy."
Trần Thiên Minh đặt cái áo lót màu xanh lên mũi ngửi một cái, vui vẻ nói: "A, thơm quá! So với cái áo lót màu đỏ kia còn thơm hơn. Chị ơi, chị mau tắm rửa đi, tôi chơi một lát rồi trả lại chị." Nói xong, cậu ấy chạy đi ra ngoài.