Cảnh báo: Chỉ dành cho độc giả trên 20 tuổi.
Phương Thúy Ngọc cắn răng nhắm mắt lại, cố chìm vào giấc ngủ, mong quên đi dục vọng vừa trỗi dậy. Ngay khi nàng đang mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, bỗng cảm thấy đôi gò bồng đảo bị nhào nặn, từ từ nhẹ nhàng chuyển thành dồn dập, mạnh mẽ. Đôi nhũ phong cao vút của Phương Thúy Ngọc bị hai cánh tay mạnh mẽ của Trần Thiên Minh "giày vò" không chút thương tiếc, biến dạng thành muôn hình vạn trạng... Ban đầu nàng cứ nghĩ Trần Thiên Minh nằm mơ nên mới hành động như vậy, một lát sẽ tự dừng lại, nhưng có lẽ nàng đã lầm. Hắn không những không dừng lại mà còn làm tới, một tay bắt đầu cởi nút áo của Phương Thúy Ngọc, tay kia luồn vào bên trong.
"A! Tiểu Minh, không được!" Phương Thúy Ngọc không thể nhẫn nhịn thêm, bật thốt tiếng kêu. Vì hôm nay trong người mệt mỏi, sau khi về nhà tắm rửa, nàng chỉ vội mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, bên trong không hề mặc gì! Ban đầu, những cái ôm ấp, sờ mó của Trần Thiên Minh đã khiến nàng bứt rứt khó chịu vô cùng. Giờ đây, hắn lại còn thò tay vào trong áo, áp vào đầu nhũ mà nắn bóp, dục vọng cố gắng đè nén từ chiều đến giờ trong người nàng đã không thể kìm hãm được nữa, tự động dâng lên như nước lũ vỡ đê...
"Sao hôm nay Tiểu Minh lại lớn mật đến vậy? Lẽ nào... lẽ nào hắn đã khôi phục trí nhớ?"
Phương Thúy Ngọc hốt hoảng quay đầu nhìn Trần Thiên Minh, thấy trong mắt hắn vẫn có vẻ "non nớt" như xưa, nàng mới hơi yên tâm. Nhưng cũng chỉ "hơi" mà thôi, bởi vì nàng còn thấy rõ trong đôi mắt đó hiển hiện một thứ, thứ này nàng cũng có và đang dâng trào mãnh liệt: "Thú tính"! Làm sao bây giờ? Đầu óc Phương Thúy Ngọc ngày càng mơ màng, mù mịt, mồ hôi trên trán nàng bỗng chốc lấm tấm, không biết có phải do hỏa nhiệt trong người bốc lên hay do nàng đang cố suy nghĩ xem nên xử sự thế nào với Trần Thiên Minh. Cùng hắn làm... chuyện đó? Nhưng hắn đang như thế, chỉ như một đứa trẻ con, nếu như cho... hắn rồi, sau đó hắn khôi phục trí nhớ, liệu có khinh bỉ mình hay không? Liệu hắn có nghĩ rằng mình nhân lúc hắn mất trí, đã ra tay "chiếm đoạt" hắn hay không? "Phi! Mình đang nghĩ gì thế này? Là hắn cưỡng đoạt mình mới đúng. Bản thân hắn không biết đã ngủ với bao nhiêu đàn bà rồi!"
Đang miên man suy nghĩ, Phương Thúy Ngọc bỗng giật mình phát hiện cúc áo trước ngực không biết từ lúc nào đã bị "Tiểu Minh" cởi sạch sẽ. Đôi nhũ phong cao ngất không có gì trói buộc bật tung ra, trong bóng đêm vẫn lấp loáng trắng bóng như ngọc, đầu nhũ đỏ tươi như cánh hoa hồng đã dựng đứng lên, chứng tỏ nàng đã động tình...
Trần Thiên Minh nhìn ngơ ngẩn đến rớt cả nước bọt, hai mắt hắn sáng rực lên như lang sói thấy con mồi. Đang định lao tới thì Phương Thúy Ngọc đã nhanh chóng một tay che ngang ngực, tay kia áp lên miệng Trần Thiên Minh chặn hắn lại.
"Tiểu Minh, ngoan! Không được làm loạn, nếu không tỷ tỷ sẽ tức giận!" Phương Thúy Ngọc nghiêm mặt nói.
Vẻ mặt Trần Thiên Minh hơi trầm lại, nhăn nhó nói: "Tỷ tỷ đừng tức giận, Tiểu Minh an phận là được mà!" Sau đó hắn quàng tay ôm cả người Phương Thúy Ngọc vào lòng, nằm xuống giường, nhắm mắt lại. Phương Thúy Ngọc vừa nằm xuống đã giật thót mình, mặt đỏ rực như lửa thiêu, cảm thấy tiểu phúc bị một vật cứng rắn vừa to, vừa dài, nóng rực đâm vào. Nàng cảm thấy tay chân bủn rủn, hạ thân hình như đã có vẻ ẩm ướt... Bị Trần Thiên Minh ôm như vậy, lại nằm trên ngực hắn, Phương Thúy Ngọc dở khóc dở cười. Nhưng thấy hắn đã nhắm mắt, cũng không làm loạn nữa, nên nàng cố nằm im. Một lúc sau, nàng cảm thấy thân thể không thoải mái, không thể nằm yên được nữa bèn nhẹ nhàng nghiêng người định trượt nằm sang một bên. Vừa động, Trần Thiên Minh tưởng đã ngủ lại thình lình mở mắt chăm chú nhìn Phương Thúy Ngọc. "A! Tiểu Minh sao còn chưa ngủ? Muộn rồi đấy!" Trần Thiên Minh bày ra vẻ mặt vô tội ngây thơ: "Tỷ à! Trong người Tiểu Minh rất khó chịu, không thể ngủ được!"
"Vậy sao? Tỷ cũng cảm thấy khó chịu. Được rồi, chúng ta dậy rửa mặt một lát sẽ thấy thoải mái ngay! Nào, đi cùng tỷ rửa mặt!" Phương Thúy Ngọc ngồi dậy vừa định đứng lên khỏi giường thì bỗng cơ thể bị một thân hình rắn chắc từ phía sau bất ngờ ôm chầm lấy: "Tỷ tỷ đừng đi! Tiểu Minh muốn... muốn... cùng tỷ... giống như trên Tivi..." Trần Thiên Minh gấp giọng nói.
"A!!!" Phương Thúy Ngọc hoảng hốt suýt ngất! Vừa định nói gì thì hai bàn tay to của Tiểu Minh đã lại chồm lên phía trước ngực nàng nhào nặn. Lồng ngực săn chắc vạm vỡ và nóng hổi như lửa áp vào lưng nàng, truyền dục hỏa như thiêu đốt tâm can nàng. "Ưu!!" Phương Thúy Ngọc thất thanh rên lên... Nàng đâu biết rằng, cho dù Trần Thiên Minh đã mất trí nhớ, nhưng cơ thể hắn đã trưởng thành, bản tính sắc lang vô lại của hắn vẫn còn tồn tại. Chỉ cần khơi mào nó lên thì thú tính sẽ lấn át lý trí non nớt đó, biến hắn thành một tên sắc lang thực sự. Bởi vì hành động của Trần Thiên Minh lúc này, nghĩ thế nào cũng không thể giống một đứa trẻ.
Trần Thiên Minh ôm Phương Thúy Ngọc nằm lại trên giường, hai tay bắt đầu vội vàng cởi những nút áo vừa được nàng cài lại. Sau đó miệng hắn nhanh chóng áp vào một bên đầu nhũ, mút lấy mút để đóa hoa đỏ hồng, tay kia vẫn tiếp tục nhào nặn (chiêu này hắn học được ở bộ phim AV xem lúc chiều). "A! Ư! Không được, Tiểu Minh!" Phương Thúy Ngọc thở gấp rên lên, nhưng không hề phản kháng. Sắc mặt nàng như ráng chiều, miệng khẽ nhếch, hơi thở gấp gáp. Hai tay nàng ôm đầu Trần Thiên Minh, luồn vào trong tóc hắn nắm chặt, tựa như ngăn cản, tựa như cổ vũ...
Ước chừng mười phút sau, đôi nhũ phong cao vút của Phương Thúy Ngọc đã bị Trần Thiên Minh thay phiên bú liếm cho trở nên đỏ tươi, săn cứng lại trông hấp dẫn vô cùng. Một tay Trần Thiên Minh lại mò xuống bên dưới thân Phương Thúy Ngọc, trượt qua bụng, eo, xuống tiểu phúc rồi mò vào trong quần nàng. Phương Thúy Ngọc như bị điện giật, bỏ tay khỏi tóc Trần Thiên Minh, đưa ra giữ chặt bàn tay đang tác quái bên dưới của hắn. "Tiểu Minh, không được! Mau bỏ tay ra!" Trần Thiên Minh nào có thể dừng lại, hai mắt hắn lúc này chỉ còn dục vọng. Vừa dùng tay rúc vào vùng cấm địa của Phương Thúy Ngọc, hắn vừa cầu xin: "Tỷ tỷ! Cầu xin tỷ! Cho Tiểu Minh được sảng khoái... nếu không Tiểu Minh chết mất!"
Phương Thúy Ngọc vừa nghe hắn cầu xin đã lại mềm lòng. "Thôi bỏ đi, dù sao hắn cũng vì mình nên mới rơi xuống vực mất trí nhớ. Ta cho hắn thân thể, coi như đền đáp hắn. Sau này nếu hắn nhớ lại, thì đành thuận theo tự nhiên. Hơn nữa, cũng không biết phải ở đây đến lúc nào. Nếu lỡ may ta bị kẻ xấu hãm hại, võ công lại không còn bao nhiêu, bị chúng làm nhục, không bằng cứ đem cho Trần Thiên Minh." Nàng vừa bỏ tay ra, Trần Thiên Minh đã cảm giác tay mình như chạm phải một vùng đất non mềm, xung quanh đầy cỏ tươi che phủ, bên trong như có suối nước róc rách chảy, mềm mại thoải mái vô cùng...
"Tỷ tỷ! Ta ta..." Trần Thiên Minh ấp a ấp úng, sau đó vùng ngồi dậy, một tay vòng qua eo lưng Phương Thúy Ngọc nâng nàng lên, tay kia cởi áo ngủ nàng ra. Phương Thúy Ngọc cũng không phản kháng, để mặc hắn làm gì thì làm. Kế tiếp, Trần Thiên Minh lại một tay đỡ nàng, tay kia tuột quần nàng xuống, vứt qua một bên. Phương Thúy Ngọc nhắm chặt mắt, không dám nhìn cảnh "tiểu đệ" lột sạch quần áo của mình. Cảnh tượng trước mắt làm Trần Thiên Minh như si như say, nhìn không chớp mắt. Trong đầu hắn như ong lên vài tiếng chấn động. Mỹ nhân như ngọc, thân thể trắng như tuyết không chút tì vết. Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, hai mắt nhắm chặt để lộ hàng lông mi dài cong vút đang run rẩy. Mũi quỳnh tị, miệng anh đào khẽ nhếch, hơi thở gấp gáp tỏa ra hương khí như lan. Cái cổ dài thon nhỏ như thiên nga, hai xương quai xanh nhỏ gầy chỉnh tề đan lại với nhau làm nổi bật đôi đào tiên cực đại cao vút bên dưới. Tuy đang nằm nhưng đôi gò bồng đảo vẫn nhô cao hiên ngang đầy săn chắc và mỹ lệ. Nếu Trần Thiên Minh không mất trí nhớ thì chắc hẳn lúc này hắn phải thốt lên: "Thật là một vưu vật hiếm thấy! Nàng là một trong những người có bộ ngực đẹp nhất trong số những nữ nhân của ta!"
Xuống tiếp bên dưới là chiếc eo thon nhỏ chỉ vừa một vòng tay, chiếc rốn xinh xinh bé như hạt đậu cùng với hơi thở phập phồng lên xuống cùng đôi nhũ phong như tuyết làm Trần Thiên Minh rơi nước bọt quên cả chùi mép. Càng điên cuồng hơn khi nhìn xuống phía dưới là vùng cấm địa bất khả xâm phạm. Nằm giữa hai cặp chân thon dài tít tắp là một vùng sơn cốc cỏ cây um tùm, lông đen khá rậm rạp bao quanh chỗ kín của Phương Thúy Ngọc. Hai cặp chân ngọc của nàng khép chặt làm cảnh vật bên trong bị che khuất, càng kích thích trí tưởng tượng của con người. Trần Thiên Minh nắm lấy hai đùi ngọc của nàng tách ra. Ban đầu vì ngượng, Phương Thúy Ngọc hơi chống cự, nhưng sau cũng dần thả lỏng. U cốc huyền bí dần được mở ra, một tay của Trần Thiên Minh đưa đến, hai ngón tay vạch hai mép cánh hoa đỏ hồng ra. Hạt đậu bên trong nằm e ấp giữa dòng suối róc rách chảy đến đã làm ướt sũng cả đám lông nhung bên ngoài. Có thể nói cho dù là Đông Phương Bất Bại nhìn thấy cảnh này thì cũng phải có phản ứng, chứ đừng nói đến người thường. Mà đặc biệt lại là loại có tinh lực mạnh mẽ như Trần Thiên Minh thì lại càng không thể kìm lòng.
Không biết có phải là phản ứng do đã thấy cảnh này ở bộ phim AV lúc trưa xem hay không, nhưng rất nhanh, đầu Trần Thiên Minh đã vục vào giữa hai chân Phương Thúy Ngọc, liếm mút như điên cuồng, thèm khát như thấy cam lộ giữa hoang mạc. "A!!" Phương Thúy Ngọc đang nhắm chặt mắt vì ngượng ngùng bỗng mở bừng ra, miệng thốt ra một tiếng thất thanh, mở to như có thể nhét vào một quả trứng gà, nhìn chằm chằm vào Trần Thiên Minh. Nàng không ngờ hắn có thể làm ra hành động này. Quá mức dâm đãng, quá mức... vô lại, không thể chấp nhận được. "Trần Thiên Minh! Ngươi... ngươi... làm cái gì đó?" Nàng trong lúc hốt hoảng đã buột miệng gọi tên Trần Thiên Minh, nhưng đợi một lúc vẫn không thấy hắn phản ứng, cơ bản cũng không dừng lại. "Tiểu Minh, không được, nơi đó bẩn!" Phương Thúy Ngọc hơi giãy giụa eo lưng, kiều đồn nhếch lên lui về. Nhưng càng lui, Trần Thiên Minh càng tiến đến, giữ chặt hai chân nàng, càng mút mạnh. Đầu lưỡi như linh xà quét lên hai mép âm thần đỏ hồng, ái dịch chảy ra lênh láng...
"A!! Ưu ư ư ư!" Phương Thúy Ngọc kêu lên đầy dâm mị khi khoái cảm từ cánh hoa truyền lên như sóng biển, không có cách nào dừng lại. Hai chân nàng bỗng chốc đã nâng lên, hai đùi ngọc kẹp chặt đầu Tiểu Minh vào giữa, hai tay đưa xuống ghì chặt lấy đầu Trần Thiên Minh. Lúc này có lẽ nàng đã không còn sức phản kháng nữa, để mặc cho Trần Thiên Minh thích làm gì thì làm, ngược lại còn có động tác hỗ trợ hắn, như không muốn hắn rời ra... Tiếng nhóp nhép từ đầu lưỡi Trần Thiên Minh với âm đạo của Phương Thúy Ngọc vang lên càng lúc càng to, càng rõ, cùng với tiếng rên rỉ, thở dốc và cố gắng kiềm chế của nàng. Một lúc sau, có vẻ Trần Thiên Minh đã hơi khó thở. Mặt khác, cây côn phía dưới của hắn đã ức chế khó chịu lắm từ đầu đến giờ, hắn muốn phát tiết!
Ngay khi Trần Thiên Minh dừng lại, Phương Thúy Ngọc cảm thấy hơi hụt hẫng. Nàng thực sự muốn hắn tiếp tục, và nếu giữa hai người chỉ có vậy thì thật là tốt quá, cũng không tính là đã chính thức quan hệ. Nhưng mong muốn của nàng e là vẫn cách thực tế hơi xa một chút. Trần Thiên Minh nhanh chóng cởi bộ quần áo đơn giản trên người, để lộ cơ thể cường tráng như võ sĩ và thiết bổng cực đại, thô dài như của lừa. Phương Thúy Ngọc xấu hổ quay mặt sang hướng khác. Trước đây nàng chưa bao giờ thân mật với người khác giới đến như vậy. Cho dù nàng là người đồng tính, nhưng bạn tình của nàng cùng lắm chỉ hôn hít, vuốt ve nhau ở bên ngoài để thỏa mãn thôi, chưa bao giờ thực sự quan hệ như lần sắp tới này. Nàng cảm giác như mình đang là con cá nằm sẵn trên thớt, sắp bị người ta đem ra làm thịt vậy... "Tiểu Minh, ngươi... ngươi đừng lại đây!" Phương Thúy Ngọc xấu hổ ngồi gập lại, hai tay quấn quanh đầu gối như một thiếu nữ e thẹn trước tình lang. Nào đâu còn hình dáng của một nữ sát thủ ngày nào. Trần Thiên Minh cảm thấy miệng lưỡi dần khô khốc, bò lại từng bước đến trước mặt Phương Thúy Ngọc, ôm nàng vào lòng, nói: "Ngọc tỷ tỷ! Người tỷ thật là thơm!" Sau đó miệng hắn tìm đến bờ môi của nàng, không kịp để nàng phản ứng, đã hôn nàng. Phương Thúy Ngọc giật mình tránh né: "Ưm! Không được! Ngươi vừa hôn chỗ ấy!" Nhưng không còn kịp nữa rồi, hai bờ môi nàng đã bị hắn dày xéo đến mức phải mở rộng ra, đầu lưỡi hai người phút chốc quấn lấy nhau, trận chiến nước bọt lại bắt đầu.
Lúc này, Trần Thiên Minh đã quên hết thảy, quên đi hắn là ai, quên đi hắn đã mất trí nhớ, quên nốt hắn đang như một đứa trẻ. Hắn đang hành động theo bản năng, bản năng của một động vật... Ngay tại thời khắc hai chân Phương Thúy Ngọc được tách ra, cây côn nóng hổi sắp xuyên vào động, thì một tia lý trí cuối cùng trong đầu Phương Thúy Ngọc trỗi dậy. Nàng vội ngăn Tiểu Minh lại nói: "Tiểu Minh! Ngươi, ngươi... khoan đã. Sau này, nếu như có chuyện gì đó xảy ra, ngươi biết rằng ngươi vốn không phải như vậy, liệu ngươi có vứt bỏ ta hay không?" Trần Thiên Minh mặc dù đang tinh trùng thượng não, dục hỏa thiêu đốt nhưng vẫn ngẩn người ra một chút, sau đó kiên định nói: "Tỷ tỷ là người đối tốt với ta nhất! Bất kể sau này xảy ra chuyện gì, ta đều không ghét bỏ tỷ, đều ở bên tỷ cả đời! Chăm sóc cho tỷ, ai dám khi dễ tỷ, ta sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn!" Nghe thấy những lời này, Phương Thúy Ngọc cho dù không dám tin hết, nhưng vẫn rất cảm động. Nàng ngấn nước mắt, sau đó ôm chặt lấy hắn, thủ thỉ: "Được rồi! Tỷ tỷ tin ngươi. Ta chỉ cần như vậy là đủ rồi. Ngươi... ngươi làm gì thì làm đi!" Nói rồi xấu hổ cúi gằm mặt lên vai hắn, ngồi im không nhúc nhích...
"A!" Một tiếng la thất thanh vang lên, trường thương cứng rắn nóng như lửa xuyên vào cánh hoa đã thấm đẫm ái dịch. Gặp phải một tầng trở ngại nhỏ, Trần Thiên Minh cong eo thúc mạnh vào lần nữa xuyên phá. Vài giọt máu đỏ tươi theo luồng dâm dịch chảy ra bên ngoài chỗ kết hợp của hai người thấm ướt ga giường. Đời xử nữ của Phương Thúy Ngọc đã chấm dứt bởi chính "thân đệ đệ" của mình. Hai tay của Phương Thúy Ngọc như linh xà, hết quấn quanh cổ Trần Thiên Minh lại vòng ra ôm chặt lưng hắn. Mười móng tay mỹ lệ cắm sâu vào lưng hắn, như để bớt đau đớn, như để giải tỏa khoái cảm. Trong một khắc xuyên phá màng trinh của Phương Thúy Ngọc, hai mắt của Trần Thiên Minh sáng rực lên trong chớp mắt, sau đó vụt tắt ngay. Thân thể hắn bất động vài giây. Phương Thúy Ngọc nghĩ hắn ngừng động vì để nàng bớt đau đớn, thầm cảm động. Một lúc sau, nàng khẽ nhếch kiều đồn, nói: "Tiểu Minh, tỷ tỷ không sao đâu!" Lúc này Trần Thiên Minh mới hết thất thần, hắn quay sang nhìn nàng với ánh mắt nghi hoặc và bối rối, nhưng sau đó liền biến mất ngay. Vẻ mặt lại như lúc đầu, đầy dâm đãng, nói: "Tỷ tỷ! Ta yêu nàng!"
Trần Thiên Minh thở ồ ồ như trâu, hạ thân cử động liên hồi. Hai tay hắn ra sức nhào nặn đôi nhũ phong tuyệt vời của nàng, cảm giác như đang sờ vào tơ lụa thượng hạng, yêu thích không ngơi tay. "Ư...! A... a!!! Ta không được..." Một lúc sau, Phương Thúy Ngọc đột nhiên co quắp chân kẹp chặt eo mông Trần Thiên Minh, hai cánh tay ôm chặt lưng hắn, hạ thân co rút liên hồi. Nàng đã đạt khoái cảm cực độ, xuất tinh ồ ạt... Một luồng khí ấm nóng bao trùm quy đầu của Trần Thiên Minh. Hắn cảm thấy khó lòng cầm cự thêm được nữa, lần đầu tiên sau bao nhiêu trận chinh chiến xuất tinh nhanh như vậy, ồ ạt đổ vào âm đạo Phương Thúy Ngọc.
Hai người ôm nhau thở một lúc. "Tiểu đệ" của Trần Thiên Minh vẫn cứng rắn như cũ, không chịu rút ra. Điều này làm Phương Thúy Ngọc xấu hổ không thôi, cũng thầm mắng tên "tiểu đệ" này ghê gớm, dâm đãng. Tiểu Minh đột nhiên nói: "Tỷ tỷ, ta còn muốn!" Hai tay lại không thành thật mò ra sau nắn bóp kiều đồn nàng... "Thôi được, dù sao cũng đã làm, hãy làm cho sảng khoái luôn!" Phương Thúy Ngọc thầm nghĩ, sau đó đè Tiểu Minh xuống dưới, nói: "Được rồi, ngươi để tỷ lên trên, ta hầu hạ ngươi!" Trần Thiên Minh vui mừng như điên gật gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống. Phương Thúy Ngọc nhấc mông ngồi lên bụng hắn, tay cầm quy đầu to như cây nấm tìm lỗ huyệt đâm vào, từ từ ngồi xuống! "A...!" Một tiếng khoái lạc vang lên, dương vật to tướng đã đâm lút cán vào thiên đường sung sướng. Phương Thúy Ngọc ngồi im tận hưởng một lúc, đã bắt đầu di động kiều đồn. Bờ mông trắng như tuyết di động lên xuống nhẹ nhàng, hai cánh hoa cắn nuốt đầu khất liên tục. Trần Thiên Minh như lạc vào cõi thiên thai, đầu óc mụ mị, tâm hồn phiêu lãng, khoái cảm vô bờ bến kéo đến. Dương vật được bao bọc bởi lỗ huyệt chật hẹp mà co giãn vô cùng, dâm dịch chảy ra từ chỗ giao hợp vừa là chất bôi trơn hoàn hảo, vừa là nguyên nhân gây ra những tiếng kêu "bép... bép..." liên hồi khiến người ngoài nghe thấy đều phải cảm thấy xấu hổ! Đôi đào tiên trước ngực nàng rung động không ngừng, Trần Thiên Minh nhịn không được vươn tay ra bóp lấy...
Một lúc sau, hai người lại đổi tư thế...
"Thiên Minh! Mạnh nữa lên đi! Ta muốn! Ưm... a...!! Tỷ sắp lên thiên đường rồi! A!!!" Những dâm thanh lãng ngữ bắt đầu từ miệng Phương Thúy Ngọc phát ra, nàng đã lần nữa tiết thân...
"A!" Đã mệt mỏi kiệt sức, Phương Thúy Ngọc rốt cuộc không thể tái chiến. Nàng lại hô lên một tiếng thất thanh, đạt tới lần thứ tư thiên đường, sau đó thì ngất lịm đi.