Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 195: CHƯƠNG 195: CÁCH KHÔNG THỦ VẬT

“Cũng không phải, là con…” Nói đến đây, Trần Thiên Minh đột nhiên phát hiện mình lộ tẩy. Nếu nói mình tối qua kích thích để luyện công, mà Trương Lệ Linh cũng ở trong này, vậy thì cũng không thể thoát khỏi quan hệ được.

“Là ngươi làm sao?” Đại bá nhìn Trần Thiên Minh với ánh mắt gian xảo, cười tủm tỉm, lão đã chờ câu này của Trần Thiên Minh từ lâu.

“Đại bá, người tại sao lại như vậy? Con, con… cùng Trương Lệ Linh trong sạch, không làm gì cả?” Trần Thiên Minh cuống quýt không biết giải thích ra sao, hơn nữa chuyện này càng giải thích lại càng rối rắm.

“Thằng nhóc này, ta còn lạ gì ngươi nữa? Có mỹ nữ bên cạnh mà không động lòng sao? Ngươi im đi.” Đại bá trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, nói.

“Là thật, con không có lừa người.” Trần Thiên Minh lớn tiếng thanh minh.

“Được rồi, được rồi, không cần giải thích. Ta hỏi ngươi, ngươi hiện tại có cảm thấy cơ thể tốt hơn nhiều không?” Đại bá cũng không đùa giỡn với Trần Thiên Minh nữa.

“Đúng rồi, tốt hơn nhiều, cảm giác toàn thân mạnh mẽ, nhưng mà không sử dụng được.” Trần Thiên Minh gật đầu nói.

“Xem ra ngươi khôi phục còn nhanh hơn ta nghĩ nhiều. Đúng rồi, trước kia ngươi luyện Hương Ba Công đến trình độ gì rồi?” Đại bá hỏi Trần Thiên Minh.

“Chắc là tầng thứ năm, con có thể dùng một ít đồ vật nhỏ để làm ám khí.” Trần Thiên Minh tự hào nói với đại bá.

“Không tồi, rất nhanh. Ngươi thử đem tình huống tu luyện trước đây nói cho ta xem.” Đại bá nói xong, ngồi trên ghế, lắng nghe Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh đem những thứ đã luyện trước đây kể hết cho đại bá.

Đại bá nghe xong, suy nghĩ, rồi nói với Trần Thiên Minh: “Có thể là Hương Ba Công của ngươi hiện đã luyện đến tầng thứ sáu, chỉ có điều là ngươi không biết mà thôi. Nếu ta biết ngươi luyện nhanh như vậy, thì đã nói cho ngươi phương pháp sử dụng tầng thứ sáu rồi.” Đại bá nói xong, tiếc nuối thở dài.

“Tầng thứ sáu, là phương pháp sử dụng gì?” Trần Thiên Minh kỳ quái hỏi lại đại bá.

Đại bá cũng không nói gì, chỉ lấy tay nhẹ nhàng vẫy về phía chén trà trên bàn. Chén trà kia giống như nghe lời bay về phía tay đại bá, đại bá nhẹ nhàng cầm lấy, giữ nó trong tay.

“Trời ơi, đại bá, người biết yêu pháp à? Sao chén trà kia lại tự mình bay tới vậy?” Trần Thiên Minh kinh hãi thốt lên.

“Biến đi! Yêu pháp gì chứ, đây là ta dùng công lực và ý niệm để hút cái chén đó tới.” Đại bá trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, tức giận nói.

“Trước đây con cũng làm được như vậy sao?” Trần Thiên Minh phấn khởi hỏi.

“Cái này ta cũng không rõ, nhưng chắc là không khác biệt lắm. Đáng tiếc võ công của ngươi hiện đã bị phế, không làm được. Ngươi chỉ cần vận công, sau đó dùng tâm trí suy nghĩ, vậy là được.” Đại bá nói.

“Ồ, sau này con sẽ thử xem sao.” Trần Thiên Minh gật đầu nói.

“Thật ra bây giờ ngươi cũng có thể thử,” Đại bá vừa nói vừa đặt cái tăm lên mặt bàn, sau đó nói với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh nghe thấy vậy trong lòng rất mừng, vội vận Hương Ba Công, đưa tay về phía cây tăm, trong đầu nghĩ: “Cây tăm, mau đến trên tay ta.” Nhưng mà cây tăm kia lại không động chút nào. “Đại bá, con sao lại không làm được?” Trần Thiên Minh nói.

“Ngươi hiện tại không phải là võ công bị phế sao? Công lực của ngươi không mạnh, sao làm được? Ngươi thử đến gần chút, đặt tay gần cây tăm.” Đại bá nói.

Trần Thiên Minh nghe đại bá nói như vậy, vì thế hắn lại gần, lấy tay vẫy cây tăm. Lần này, cây tăm quả thật bay đến tay hắn. “Đại bá, con làm được rồi.”

“Làm được rồi thì thôi, không cần ồn ào. Kêu la như thể trước đây ngươi chưa từng ‘làm được’ vậy.” Đại bá vừa nói vừa liếc nhìn xuống phía dưới của Trần Thiên Minh với ánh mắt gian tà.

“Đại bá, sao người lại nói con như vậy, con chính là có làm mấy tiếng cũng không ngã đó.” Trần Thiên Minh nói.

“Thằng nhóc, đây chính là chút thành công nhỏ của ngươi thôi. Ngươi hiện giờ chỉ dùng công lực của cơ thể cũng chỉ hút được cây tăm mà thôi. Đợi đến khi đan điền của ngươi có thể tụ khí, công lực chắc chắn sẽ rất mạnh. Đến lúc đó, ngươi có thể giống như ta, hút cái chén từ xa.” Đại bá nói.

“Con biết rồi.” Trần Thiên Minh cảm kích nhìn đại bá.

“Nhớ rõ là phải chăm chỉ luyện tập Hương Ba Công. Lần này ta về sư môn, sẽ đặc biệt tìm giúp ngươi tư liệu về Hương Ba Công. Thật ra Hương Ba Công còn có tầng bảy, tám và chín nữa. Tầng bảy là nam nữ song tu, tầng tám là thiên địa hợp nhất, tầng chín là phản phác quy chân. Đây đều là những điều ta tìm được trong một vài sách cổ ở sư môn.” Đại bá thành thật nói.

“Nam nữ song tu?” Trần Thiên Minh nghe xong ngẩn người. Cái gì là nam nữ song tu? Chẳng lẽ là nam nữ một bên làm chuyện kia, một bên luyện công? Nếu là như vậy, mình đúng là gặp may lớn rồi.

“Đúng vậy, đặc điểm lớn nhất của Hương Ba Công chính là nam nữ song tu, chính là thông qua việc nam nữ giao hợp, rồi trong lúc đó luyện công. Hiệu quả sinh ra khó ai có thể lường trước được. Nếu đối phương không có võ công, vậy người đó sẽ không có cảm giác gì. Còn nếu đối phương cũng có võ công, vậy sẽ đề cao công lực của nàng ta. Nếu sau này ngươi có cơ hội, cứ thử xem. Thời điểm làm chuyện đó mà luyện Hương Ba Công, cũng chính là thời điểm tốt nhất để luyện, nó có thể giúp ngươi giảm bớt nửa công sức.” Đại bá nói.

Trần Thiên Minh nghe thấy vậy trong lòng vô cùng hối hận. “Nếu lúc trước hắn vừa "làm chuyện đó" với Lý Yến vừa chăm chỉ luyện Hương Ba Công, vậy thì võ công của mình đã lợi hại biết bao rồi. Nhưng đáng tiếc, đại bá ơi là đại bá, sao người không nói cho con sớm một chút chứ?” Trần Thiên Minh thật sự muốn tìm miếng đậu hũ để đập đầu tự tử cho xong.

“Về phần thiên địa hợp nhất và phản phác quy chân thì khi ngươi luyện đến sẽ hiểu. Thằng nhóc, ta nói cho ngươi biết, nếu như ngươi luyện đến tầng thứ chín, đừng nói là ta, mà cả thiên hạ này cũng khó kiếm được ai là đối thủ của ngươi. Hy vọng là ngươi có thể nắm chắc lấy cơ hội của mình, đừng để lầm đường lạc lối.” Đại bá càng nói càng nghiêm túc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trần Thiên Minh.

Người có được thiên dương mạch như Trần Thiên Minh vô cùng hiếm có. Lúc đó, lão thấy Trần Thiên Minh là người luyện Hương Ba Công hợp lý nhất, nên mới dùng cách xin mì gói để thử hắn. Bởi vì, bản tính của con người thường lộ ra trong những hành vi nhỏ nhất. Đây cũng là điều mâu thuẫn trong lòng lão: không đành lòng để một nhân tài như vậy bỏ phí không luyện Hương Ba Công, nhưng lão cũng sợ hắn sau này biến thành kẻ xấu xa, đến lúc đó khó ai có thể thu phục được hắn.

“Đại bá, người yên tâm, con là người có lương tâm, tuyệt đối không làm cái loại chuyện đi bắt nạt người khác,” Trần Thiên Minh cũng nghiêm trang nói với đại bá.

“Vậy thì tốt, hy vọng ngươi không làm ta thất vọng. Hiện tại giang hồ càng lúc càng loạn, xem ra, sắp có chuyện lớn rồi.” Đại bá vẻ mặt rất ngưng trọng, trông đầy lo lắng.

Trần Thiên Minh thấy đại bá nói như vậy, cảm thấy bản lĩnh của mình hiện tại khó làm được gì, vì thế chỉ im lặng lắng nghe bên cạnh.

“Đúng rồi, vừa rồi ta tìm ngươi có việc gì nhỉ?” Đại bá đột nhiên thay đổi sắc mặt, cười cười, lộ ra dáng vẻ bất cần đời mọi khi.

“Con làm sao biết được?” Trần Thiên Minh trong lòng thầm nói, nếu không phải lão gõ cửa, vậy thì mình đã có thể chạm vào rồi nhỉ?

“Đúng rồi, ta đến nói cho ngươi, ta đói rồi, muốn ăn bữa sáng.” Đại bá vỗ đầu mình, lớn tiếng nói.

Trần Thiên Minh thấy đại bá nói như vậy, trong bụng cũng cảm thấy đói, vì thế nói với đại bá: “Được, chúng ta đi xuống ăn sáng, con lập tức đi kêu A Quốc làm bữa sáng.” Trần Thiên Minh nói xong, liền cùng đại bá đi đến phòng Lâm Quốc.

“A Quốc, mở cửa, các chú sao vẫn còn ngủ thế? Mặt trời chiếu đến mông rồi kìa.” Trần Thiên Minh hớn hở lớn tiếng gọi.

Cạch một tiếng, cửa mở ra, Trương Ngạn Thanh thò đầu ra ngoài nhìn.

“Vừa rồi mới tỉnh sao?” Trần Thiên Minh hỏi Trương Ngạn Thanh.

“Lão đại, tối qua bọn em không ngủ.” Trương Ngạn Thanh lắc đầu nói.

“Không ngủ? Vậy các chú làm gì?” Trần Thiên Minh thấy rất kỳ quái, đẩy cửa vào, chỉ thấy Lâm Quốc cùng Tiểu Tô đang hưng phấn trò chuyện.

“Lão đại, đại bá, hai người đến rồi.” Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh và đại bá bước vào, vội đứng dậy chào.

“Vừa rồi Ngạn Thanh nói các chú tối qua không ngủ, nói chuyện phiếm sao? Có gì mà hưng phấn vậy?” Trần Thiên Minh thấy dáng vẻ hưng phấn của bọn họ, hắn cũng cười nói.

“Không có gì, cả buổi tối qua bọn em luyện công, luyện lại những võ công mà tối qua đại bá đã dạy.” Lâm Quốc hưng phấn nói. Đại bá dạy bọn họ võ công khiến bọn họ rất vui mừng.

“Không tồi, các ngươi phấn đấu như vậy, cũng có dáng vẻ luyện võ năm đó của ta.” Trần Thiên Minh tuy khen ngợi đám Lâm Quốc, nhưng nói đi nói lại hóa ra lại khen chính mình.

“Các ngươi học được gì thế?” Đại bá hỏi Lâm Quốc.

“Cảm giác rất tuyệt, đại bá, người xem, đấy là viên gạch mà vừa rồi chúng con đánh vỡ.” Lâm Quốc cao hứng nói. Bọn họ không ngờ sau khi được đại bá đả thông kinh mạch, võ công bọn họ luyện lại nhanh như vậy, cơ thể cảm giác tràn ngập lực lượng, có lúc muốn phát tiết. Vì thế, hắn mới kêu Tiểu Tô đi kiếm vài viên gạch, dùng để luyện chưởng. Những viên gạch rắn như vậy cũng bị bọn họ đánh vỡ.

“Không phải là sư huynh dạy các chú sao? Làm sao lại thành đại bá vậy?” Trần Thiên Minh kỳ quái hỏi.

“Chung đại ca mới dạy bọn em khẩu quyết, sau đó thì có việc rời đi. Sau đó thì đại bá ở bên cạnh chỉ bảo thêm,” Lâm Quốc nói.

“Các chú học võ công gì vậy?” Trần Thiên Minh hỏi.

“Hỗn Nguyên Công, đây là do Chung đại ca nói.” Trương Ngạn Thanh vội vàng trả lời.

“Hỗn Nguyên Công, lợi hại như vậy, đại bá, người cũng dạy con đi.” Trần Thiên Minh hai mắt sáng ngời, võ công của mình càng nhiều, cơ hội báo thù cũng càng lớn hơn.

Đại bá nghe thấy Trần Thiên Minh nói vậy, trừng mắt nhìn hắn, nói: “Hỗn Nguyên Công này không phải ai cũng có thể học, phải có điều kiện. Ngươi thì không học được.”

“Điều kiện, điều kiện gì vậy? Con vì sao lại không học được?” Trần Thiên Minh thấy rất kỳ quái, đại bá cũng quá coi thường mình rồi, làm sao mà mình lại không học được?

“Muốn học được Hỗn Nguyên Công, đầu tiên thì phải là xử nam. Bọn họ thì đúng, còn ngươi?” Đại bá khinh thường nhìn Trần Thiên Minh, cười gian xảo.

“Con, con cũng là xử nam.” Trần Thiên Minh ấp úng đáp.

“Lão đại là xử nam?” Đám Lâm Quốc thoáng nhìn nhau, vội vàng im lặng, không dám cười ra tiếng. Nếu lão đại mà là xử nam, vậy thì xử nam trên thế giới này nhiều vô kể, thậm chí có khi còn đầy đường là khác.

“Thằng nhóc thối tha, ngươi cũng không nên nói dối trắng trợn như vậy.” Đại bá mắng Trần Thiên Minh.

“Con, con đúng là xử nam, con chính là nam nhân bị mỹ nữ "xử lý" rồi,” Trần Thiên Minh thấy mình giải thích rất hợp lý, cũng không thẹn mà nói luôn.

“Mẹ kiếp nhà ngươi, biến đi!” Đại bá tức giận nhấc bàn chân bẩn của mình lên, chuẩn bị cho Trần Thiên Minh một cước.

Trần Thiên Minh vội vàng né, cười cười với đám Lâm Quốc: “A Quốc, sau này các chú thảm rồi. Luyện loại Hỗn Nguyên Công này, sau này phải vĩnh viễn giữ gìn thân thể, không thể tán gái. Hắc hắc, nếu mất thân xử nam, võ công cũng bị phế luôn.”

“Cái gì?” Đám Lâm Quốc vô cùng kinh hãi, không khỏi kêu toáng lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!