Trần Thiên Minh thấy da thịt Lưu Mỹ Cầm trắng nõn nà, nghe tiếng rên rỉ mê ly của nàng, hắn cảm thấy hưng phấn dâng trào nhưng không dám hành động lỗ mãng. Bởi lẽ, bây giờ hắn chỉ dám chạm tới hai trái đào của nàng, còn những nơi khác thì không dám chạm vào, sợ nàng đau đớn.
Hắn đưa tay sờ vào phần dưới cơ thể đang rất khó chịu nhưng hắn không thể làm gì hơn, chỉ đành khẽ thở dài, bất lực. Ai đã khiến Lưu Mỹ Cầm không khỏe, để giờ đây hắn phải chịu đựng sự dằn vặt, ngay cả giấc ngủ cũng chẳng yên?
“Thiên Minh, anh khó chịu, đúng không?” Lưu Mỹ Cầm đỏ mặt nhìn phần dưới cơ thể Trần Thiên Minh rồi ngượng ngùng hỏi hắn.
“Anh, anh, không... không sao đâu.” Trần Thiên Minh khó khăn lắc đầu. Sao hắn có thể không sao được chứ? Nhưng dù có làm gì, hắn cũng không muốn bản thân được vui sướng trong khi Mỹ Cầm phải chịu đựng đau đớn.
“Để em giúp anh.” Nói xong, Lưu Mỹ Cầm liền cầm lấy vật cương cứng của Trần Thiên Minh, bàn tay nàng nhẹ nhàng di chuyển lên xuống.
“A….., sảng khoái…..” Trần Thiên Minh khẽ rên lên. Cuối cùng thì thứ cô đơn dưới thân hắn đã có người an ủi. Làm sao hắn có thể không sảng khoái được chứ?
Nghe tiếng rên sảng khoái của Trần Thiên Minh, Lưu Mỹ Cầm càng dạn dĩ hơn. Nàng đưa tay thọc sâu vào trong quần của Trần Thiên Minh, nhẹ nhàng nắm lấy vật đó của hắn, rồi nàng khẽ kêu lên: “Ôi………”.
“Mỹ Cầm, em không nên làm vậy, thân thể em không khỏe, không nên để ảnh hưởng đến sức khỏe của em.” Mặc dù Trần Thiên Minh rất muốn nhưng hắn thực sự lo lắng cho Mỹ Cầm.
“Không sao, anh kìm nén như vậy không tốt. Anh không cần phải chịu đựng. Em giúp anh giải tỏa nhanh là được.” Nói xong, Lưu Mỹ Cầm đỏ mặt, cúi đầu xuống.
Nhìn dáng vẻ đó của Lưu Mỹ Cầm, Trần Thiên Minh giật mình: “Mỹ Cầm, em đã giúp anh hơn nửa tiếng rồi.” Thật ra, hắn đang nghĩ đến việc luyện tập tính đặc thù của Hương Ba Công để nhanh chóng khôi phục công lực của mình.
“Thôi được.” Lưu Mỹ Cầm nói xong, nàng bắt đầu kéo khóa quần của Trần Thiên Minh xuống, dùng tay nắm lấy vật đó, lúc này đã cương cứng nằm gọn trong tay nàng, rồi nhẹ nhàng cử động bàn tay.
“A…..” Trần Thiên Minh hưng phấn kêu lên. Dưới sự vuốt ve của bàn tay nhỏ bé của Mỹ Cầm, tương phản với kích thước lớn của hắn, toàn bộ dục hỏa bị đè nén trong lòng hắn như muốn trào ra ngoài.
Nhưng Trần Thiên Minh không dám lơ là. Hắn chậm rãi vận Hương Ba Công, đem chân khí hợp với luồng khí nóng từ phía dưới, sau đó di chuyển tới đan điền. Mặc dù lần nào hắn cũng không vượt qua đan điền được nhưng hắn vẫn rất kiên nhẫn. Hắn tin rằng chỉ cần hắn cố gắng thì một ngày nào đó hắn sẽ giải khai được các khí huyệt bị phong bế.
Sau khi Trần Thiên Minh hoàn thành một chu thiên luyện công, hắn thấy toàn thân thoải mái, tinh lực dồi dào. Cảm giác lúc này khác biệt rất nhiều so với lúc trước khi vận công. Xem ra nếu hắn luyện công càng nhiều, công lực càng mạnh, thời gian khôi phục càng ngắn. Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh rất vui mừng khôn xiết. Hắn mở mắt phát hiện Lưu Mỹ Cầm đang dùng tay để giúp hắn giải tỏa sự bức bối.
Nàng đã vất vả như vậy hơn nửa tiếng rồi, vì vậy Trần Thiên Minh nói với nàng: “Mỹ Cầm, em mệt rồi. Em mau nghỉ đi.”
“Em, em không mệt.” Lưu Mỹ Cầm lắc đầu nói. Mặc dù nàng nói thế nhưng hơi thở nàng đã trở nên gấp gáp. Nàng đã cố sức hơn nửa tiếng, cũng đã mệt nhoài rồi.
“Thôi, em đã giúp anh hơn nửa tiếng. Em nghỉ ngơi đi.” Trần Thiên Minh xót xa nói với nàng.
“Nhưng anh vẫn chưa…..” Lưu Mỹ Cầm thẹn thùng nhìn thoáng qua phần dưới cơ thể Trần Thiên Minh vẫn đang ngẩng cao đầu. Nàng đỏ mặt nói.
“Anh biết nhưng không thể để em mệt mỏi được. Dù sao anh cũng quen với việc này rồi, không sao đâu.” Trần Thiên Minh gượng cười nói. Hắn bây giờ không thể đè Mỹ Cầm xuống giường và cùng cô tận hưởng một phen để giải tỏa dục vọng trong lòng hắn.
“Được, vậy để em giúp anh. Anh xong rồi thì em sẽ nghỉ ngơi.” Lưu Mỹ Cầm nói xong liền rời khỏi giường. Nàng lấy một cái ghế đặt bên giường, sau đó nàng dùng miệng ngậm lấy vật đó của Trần Thiên Minh.
“Đừng……., sảng khoái quá…” Trần Thiên Minh muốn ngăn Mỹ Cầm lại nhưng cảm giác đặc biệt hưng phấn khi Mỹ Cầm ngậm lấy vật đó của hắn làm cho hắn không nhịn được kêu lên.
Lưu Mỹ Cầm tiếp tục dùng miệng giúp Trần Thiên Minh giải tỏa. Động tác của nàng làm cho Trần Thiên Minh vừa thương xót lại vừa cực kỳ hưng phấn. Cuối cùng, sự hưng phấn làm Trần Thiên Minh quên hết mọi chuyện, hắn thả lỏng mình, mặc kệ Mỹ Cầm âu yếm, vuốt ve phần dưới cơ thể hắn.
Cũng không biết bao lâu sau, Lưu Mỹ Cầm chỉ nghe Trần Thiên Minh kêu lên: “A……’.
Một dòng chất lỏng ấm nóng phun thẳng vào trong miệng nàng. Nàng biết đó là gì nên vội vàng đứng dậy, dùng khăn tay lau sạch.
“Anh xin lỗi.” Trần Thiên Minh vội nói với Lưu Mỹ Cầm. Hắn thật lòng không muốn như vậy nhưng làm sao hắn có thể chịu nổi sự ve vuốt của cái miệng nhỏ xinh của Mỹ Cầm? Hơn nữa, bản thân hắn cũng không muốn kiềm chế nữa.
“Đừng……” Lưu Mỹ Cầm vừa dùng khăn tay lau miệng vừa lắc đầu. Nàng có thể làm cho người đàn ông của mình thỏa mãn thì dù có vất vả đến mấy nàng cũng chịu được.
“Nhanh đi rửa đi.” Trần Thiên Minh xót xa nói.
Lưu Mỹ Cầm đỏ mặt. Nàng gật đầu đi ra ngoài cửa.
“Mỹ Cầm, em khổ quá.” Trần Thiên Minh ôm, hôn lên môi Mỹ Cầm rồi nhẹ nhàng buông nàng ra.
“Em không khổ.” Lưu Mỹ Cầm dịu dàng nói với hắn. Nàng ôm Trần Thiên Minh vào lòng, hai mắt nhắm lại.
“Ngủ rồi sao? Vẫn còn sớm.” Trần Thiên Minh nói.
“Ừ.” Lưu Mỹ Cầm trả lời.
Trần Thiên Minh ở lại nông thôn vài ngày, hắn sắp xếp mọi chuyện trong nhà mẹ đẻ Mỹ Cầm chu đáo. Hắn muốn tạo mọi điều kiện cho Mỹ Cầm để nàng ở lại nhà mẹ nàng một thời gian.
Nhưng người đại bá đó hai ngày sau khi Trần Thiên Minh đi về nông thôn cũng bỏ đi, ông nói muốn ngao du thiên hạ. Khi Trần Thiên Minh quay lại Huyền thành, hắn giao xe cho Lâm Quốc còn hắn đi đến thành phố M. Chung Hướng Lượng dặn Trần Thiên Minh trước tiên hãy đến trường học mới ghi danh. Dù sao thì còn hai tuần nữa thì đến kỳ nghỉ, khi Lâm Quốc và những người khác đến thành phố M thì hắn sẽ có sự sắp xếp, vì vậy bây giờ Trần Thiên Minh đi đến thành phố M để tìm Chung Hướng Lượng.
Hắn lái xe đến thành phố. Sau khi xuống xe, hắn đi tới trước một tòa nhà lớn. Nhìn bề ngoài thì tòa nhà này không có gì đặc biệt, giống như các tòa nhà công sở khác. Nhưng tòa nhà này lại không có bảng hiệu cơ quan nào cả, chỉ có mỗi một cánh cổng màu đen. Nếu không phải Chung Hướng Lượng nói đây là cơ quan của hắn thì Trần Thiên Minh còn tưởng mình đã đến nhầm chỗ.
Trần Thiên Minh nhìn quanh không thấy ai, hắn liền bước vào trong.
“Đứng lại, anh đang làm gì đó?” Không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện một thanh niên đứng chắn trước mặt Trần Thiên Minh. Trước đó, hắn đã nhìn vào phòng bảo vệ nhưng không thấy ai. Hắn muốn tìm một người để hỏi thăm về văn phòng của Chung Hướng Lượng. Ai ngờ, giờ lại bất ngờ xuất hiện một người.
“Tôi đến tìm người.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
“Anh tìm ai?” Người thanh niên hỏi.
“Tôi đến tìm cục trưởng Chung Hướng Lượng.” Trần Thiên Minh nói.
“Xin lỗi, ở đây không có ai là Chung Hướng Lượng.” Người thanh niên kia lắc đầu nói.
“Không có? Chung….. Hướng…. Lượng, không có người này ư?” Trần Thiên Minh cố ý nhấn mạnh từng chữ. Sao thế nhỉ? Sư huynh rõ ràng đã dặn hắn đến đây gặp mặt. Hắn thấy người thanh niên này sắc mặt lạnh lùng, có vẻ như anh ta không có tâm trạng để nói chuyện. Hay là anh ta thấy mình đẹp trai nên đố kỵ, không muốn nói?
“Không có, anh đi đi.” Người thanh niên vẫn lắc đầu.
Trời ạ, xảy ra chuyện gì đây? Trần Thiên Minh thầm kêu khổ. Hôm nay hình như là ngày mười lăm tháng sáu, không phải Cá tháng Tư, hắn ta đang trêu chọc mình ư?
Trần Thiên Minh vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi điện cho Chung Hướng Lượng.
“Sư huynh, là anh đó ư? Em là Thiên Minh, em đã tới cơ quan của anh theo như anh nói nhưng bảo vệ nói ở đây không có người như anh. Có chuyện gì vậy, sư huynh?” Trần Thiên Minh nói.
“Em tới rồi, anh đã nói em nếu muốn đến đây thì phải gọi điện thoại trước cho anh chứ? Em đứng đó chờ, anh sẽ cho người xuống đó đón em lên.” Chung Hướng Lượng nói.
Trần Thiên Minh cúp điện thoại, đứng chờ bên ngoài. Dù sao thì hắn đứng ngoài thì người thanh niên cũng không can thiệp vào được.
Một lát sau, một người đàn ông đi xuống. Trần Thiên Minh chăm chú nhìn, hóa ra đó chính là tài xế của Chung Hướng Lượng. Hắn vội giơ tay vẫy vẫy.
“Trần tiên sinh, thật ngại quá, đã để ngài đợi lâu. Cục trưởng Chung đang đợi ngài ở bên trên.” Người tài xế mỉm cười với Trần Thiên Minh sau đó hắn đi trước dẫn đường.
Người thanh niên kia thấy tài xế của Chung Hướng Lượng dẫn Trần Thiên Minh đi, liền đi vào trong phòng bảo vệ. Lúc này Trần Thiên Minh thấy rất nghi ngờ, cục an toàn sao lại thần bí đến vậy. Chẳng lẽ bảo vệ không phải là nhân viên của Chung Hướng Lượng sao? Tại sao người tài xế còn nói Cục trưởng Chung đang chờ hắn ở trên lầu. Thật kỳ quái.
Vừa bước vào đại sảnh của tòa nhà, một người tiến ra nói với Trần Thiên Minh: “Xin mời cho xem chứng minh thư và các phương tiện liên lạc cá nhân ra đây.”
Trần Thiên Minh ngạc nhiên nhìn người tài xế. Hắn muốn chờ xem người tài xế sẽ nói gì.
“Ngại quá, Trần tiên sinh, đây là quy định của cơ quan chúng tôi. Phiền ngài phối hợp một chút.” Người tài xế nói.
Trần Thiên Minh thấy người tài xế nói thế, hắn gật đầu, lấy chứng minh thư và điện thoại di động giao cho người nhân viên rồi cùng tài xế đi thang máy lên trên.
Tới tầng năm, người tài xế chỉ tay về phía Trần Thiên Minh và nói: “Bên này, mời Trần tiên sinh.” Sau đó hắn đưa Trần Thiên Minh đến trước một phòng: “Cục trưởng Chung đang chờ ngài ở bên trong. Mời vào.” Nói xong, hắn rời đi.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng đẩy cửa ra thì thấy Chung Hướng Lượng đang ngồi ở bàn làm việc.
“Sư huynh, em đã tới.” Trần Thiên Minh vui vẻ nói. Hắn có thể gặp Chung Hướng Lượng ở đây cũng có nghĩa Chung Hướng Lượng không lừa dối hắn.
“Đến ngồi đi. Thật ngại quá, lúc trước là do đặc thù công việc của chúng ta, em đến đường đột mà không gọi điện trước nên không thể lên được. Hơn nữa, chúng ta cũng muốn giảm bớt phiền toái nên khi em tìm anh, nếu anh không gọi điện thông báo cho bảo vệ ở cổng thì họ cũng sẽ không cho em lên. Họ sẽ nói không có người này ở đây để ngăn chặn những người không liên quan vào cơ quan.” Chung Hướng Lượng vừa rót nước cho Trần Thiên Minh vừa giải thích.
“Thì ra là như vậy. Em cứ tưởng anh nói dối em chứ. Anh rõ ràng ở đây mà lại nói không có ai như vậy làm em giật mình quá thôi.” Trần Thiên Minh nhìn Chung Hướng Lượng, khẽ trách móc hắn.
“Ha, ha. Đó là do đặc thù công việc của chúng anh nên chúng anh phải cẩn thận.” Chung Hướng Lượng cười ha hả nói: “Em có thể thấy phiền toái, nhưng em không nên trách móc. Sau này em sẽ không cần đến đây nữa. Anh bảo em đến đây là muốn đưa em đến xem qua căn hộ mới của em rồi cùng về nhà anh ăn cơm để gặp gỡ vợ anh và biết mặt biết tên.”