"Hu hu hu... cũng tại tên lưu manh nhà anh làm hại." Hà Đào đột nhiên khóc rống lên, vừa khóc vừa đấm vào ngực Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh ngồi yên cho Hà Đào trừng phạt, nghĩ mình đã gây cho nàng tổn thương quá lớn, nên để nàng mặc sức trút giận, trút hết nỗi oán hận trong lòng.
Hà Đào vẫn dùng tay đấm vào ngực Trần Thiên Minh, nhưng không còn mạnh như khi nãy. Tiếng khóc cũng đã nhỏ dần, càng đánh càng nhẹ, cuối cùng nhào vào lòng Trần Thiên Minh mà khóc.
Chính Trần Thiên Minh cũng không biết nên ôm Hà Đào hay không ôm mới tốt. Hai tay hắn đành giơ lên, không biết nên buông xuống hay giữ nguyên.
“Anh ôm em một cái được không?” Hà Đào nhỏ giọng năn nỉ. Nghe nàng tự mình nói ra lời thỉnh cầu đó, Trần Thiên Minh không nhịn được ôm nàng vào lòng.
Không biết qua bao lâu, Hà Đào đẩy nhẹ Trần Thiên Minh nói: “Ngại quá, vừa rồi em thật xấu hổ.” Nói xong nàng nhìn xuống ngực Trần Thiên Minh, sắc mặt đã đỏ hồng lên.
“Không sao đâu, ngực của anh cũng là của em, em muốn dựa vào khi nào cũng được!” Trần Thiên Minh tự tin vỗ ngực.
“Trần Thiên Minh, những lời đường mật thế này khó trách đã lừa gạt biết bao nhiêu mỹ nữ.” Hà Đào nghe Trần Thiên Minh nói lời đường mật, không nhịn được cười ra tiếng.
“Ôi chao, bao nhiêu cô gái thích anh cũng vô dụng, vì trong đó không có em.” Trần Thiên Minh thở dài một hơi nói.
“Ai nói em không thích anh?” Hà Đào bị Trần Thiên Minh khích, không kìm được mà thốt ra.
“Cái gì? Em thích anh!” Trần Thiên Minh sung sướng nhảy cẫng lên. Bây giờ, hắn còn muốn chui qua cửa sổ nhảy thẳng xuống lầu, tuy nhiên hắn chưa học qua súc cốt công nên không thể chui qua được song cửa sổ.
“Em, em nói khi nào?” Hà Đào lấy tay che mặt, không dám nhìn Trần Thiên Minh. Có lẽ vừa rồi quá xúc động, tâm thần không ổn định, nên đã lỡ lời nói ra hết với Trần Thiên Minh, bây giờ thì làm sao mà nhìn mặt Trần Thiên Minh đây?
“Có mà, anh nghe rõ mà, em không cần lừa anh và tự lừa mình, em thích anh mà.” Trần Thiên Minh ôn nhu nói với Hà Đào.
“Em thích anh thì có tác dụng gì? Anh còn có người con gái khác.” Hà Đào đau đớn nói.
“Anh, anh cũng không có cách nào khác, đây là ý trời. Hình như tối hôm đó em cùng Mĩ Cầm đều bị Điệp Đại Vĩ hạ dược, ông trời muốn chúng ta ở bên nhau, chẳng lẽ em còn cự tuyệt sao?” Trần Thiên Minh lại giải thích.
“Anh, anh còn dám kể lại chuyện hôm đó, em đánh chết anh.” Hà Đào vừa nói vừa ra vẻ tức giận đánh Trần Thiên Minh. Nhưng lúc này thì nàng lại đánh cực kỳ nhẹ nhàng, không mạnh như lúc nãy.
“Ngừng lại, ngừng lại đi cô nương, tha cho anh đi! Anh còn mẹ già hơn tám mươi, còn một đứa con chưa dứt sữa, em giết anh, họ sống thế nào bây giờ?” Trần Thiên Minh vừa chạy vừa trêu chọc Hà Đào.
“Còn dám nói lung tung, em không đánh anh, em sẽ không còn mang họ Hà.” Hà Đào đuổi tới bên cạnh Trần Thiên Minh, lại bắt đầu đánh hắn.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng xoay người lại, Hà Đào đã đánh tới: “Cứu mạng a, có người trêu ghẹo tôi!” Trần Thiên Minh vừa nói vừa ôm chầm lấy Hà Đào.
“Anh buông em ra!” Hà Đào bị Trần Thiên Minh ôm chặt lấy, ngực nàng bị ép chặt, một loại cảm giác tê dại đã lan khắp người.
Trần Thiên Minh cảm giác được trước ngực Hà Đào đã căng cứng lại, cọ vào người hắn. Cái cảm giác này vô cùng hưng phấn, phía dưới hắn cũng dần dần có phản ứng.
“Anh buông em ra thì được, nhưng để anh hôn em một cái đã.” Trần Thiên Minh biết rõ tình cảm Hà Đào dành cho mình, tự nhiên cũng bạo dạn hơn nhiều.
“Anh lưu manh!” Hà Đào mặt đỏ bừng mắng Trần Thiên Minh.
“Tất nhiên, em nói anh lưu manh thì anh sẽ lưu manh cho em xem.” Trần Thiên Minh lời còn chưa dứt, hắn đã cúi xuống, nhắm thẳng đôi môi Hà Đào mà hôn tới.
“Đừng...” Hà Đào không nghĩ Trần Thiên Minh sẽ làm thế, nhất thời không kịp tránh, bị hắn hôn. Nàng có cảm giác như có dòng điện chạy khắp thân thể, trên người đã không còn chút khí lực nào, mặc cho Trần Thiên Minh ôm mình.
Trần Thiên Minh thừa thắng, tiếp tục cuồng hôn Hà Đào, như một đứa bé tham lam uống nước cam lộ.
Hà Đào ban đầu muốn tránh, nhưng sau đó bị sự cuồng nhiệt của Trần Thiên Minh cuốn lấy, nàng đành mặc cho hắn làm tới. Nàng thậm chí còn phối hợp với động tác của hắn, nhẹ nhàng hé môi, để đầu lưỡi Trần Thiên Minh tiến vào trong miệng nàng, linh hoạt dịch chuyển.
Hà Đào bây giờ đã trống rỗng, mất hết phương hướng, hai tay nắm chặt lấy quần áo Trần Thiên Minh, cứ như muốn ngã xuống.
Trần Thiên Minh bây giờ đã bất chấp tất cả, nhẹ nhàng đẩy Hà Đào, đặt tay lên ngực nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận sự mềm mại của ngực Hà Đào, rất co giãn và mềm mại, thực sự khiến người ta hưng phấn.
“Đừng, đừng, chúng ta không thể thế này!” Hà Đào dùng sức đẩy Trần Thiên Minh ra, lùi lại vài bước, lắc đầu nói.
“Hà Đào, anh yêu em.” Trần Thiên Minh nói đầy tình cảm.
“Nhưng làm sao em chia sẻ anh với người khác? Nếu là anh, anh có thể vui sao?” Hà Đào thống khổ nói. Bây giờ nàng vô cùng mâu thuẫn, vừa muốn ở bên Trần Thiên Minh, nhưng nghĩ tới trong tim hắn có người con gái khác, thật sự rất khó khăn.
“Được rồi.” Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt thống khổ của Hà Đào, trong lòng không khỏi chùng xuống, dịu dàng nói: “Hà Đào, là anh không tốt.”
“Không phải hoàn toàn là do anh, em cũng có lỗi. Tại sao em lại thích một người đã có cô gái khác chứ?” Hà Đào nói nhỏ.
“Hà Đào, tại huyện J anh đã có quán rượu và công ty, hãy cho anh một chút thời gian, anh sẽ tạo nên sự nghiệp của chính mình, anh sẽ làm em hạnh phúc.” Trần Thiên Minh tình cảm dạt dào nói. Vì người con gái mình yêu, hắn sẽ đứng lên một lần nữa, đặc biệt là công lực đã khôi phục, lại có thể đầu tư kinh doanh.
“Anh cho em suy nghĩ kỹ nha, chúng mình trước là bạn bình thường, được không?” Hà Đào suy nghĩ một chút, đề nghị Trần Thiên Minh.
“Được rồi.” Trần Thiên Minh cũng dừng một chút rồi trả lời. Bây giờ Hà Đào không hận hắn, hắn đã vui mừng lắm rồi. Hơn nữa Hà Đào còn có thể là bạn bè bình thường, chỉ cần mình đến lúc đó cố gắng một chút, bạn bình thường sẽ thành bạn tốt, sau đó là cái loại… bạn gì nữa. Nghĩ tới đây Trần Thiên Minh đã cười thầm đắc ý.
“Anh về trước đi, đã trễ rồi.” Hà Đào liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái, đỏ mặt nói. Vừa rồi cùng Trần Thiên Minh thân mật đã làm cho nàng càng thêm yêu hắn.
“Ừm, anh về trước. Có thời gian anh sẽ lại thăm em.” Trần Thiên Minh miễn cưỡng nói.
“Chuyện đó sau này hẵng tính.” Hà Đào bây giờ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Trần Thiên Minh. Nàng sợ sẽ không khống chế được mình, sẽ gọi hắn lại.
Khi Trần Thiên Minh trở về phòng mình, phát hiện ra chị Yến đã đến và hình như đang giặt giũ gì đó.
“Chị, chị tới khi nào?” Trần Thiên Minh vừa hỏi vừa tự cởi giày ra.
“Chị tới được một lúc rồi, Thiên Minh, ăn cơm chưa?” Chị Yến quan tâm hỏi.
“Em ăn rồi. Chị, chị ở đây làm gì?” Trần Thiên Minh đi tới nhà tắm thấy chị Yến đang giúp hắn giặt quần áo, đang giặt đến quần đùi của hắn.
“Chị, chị thấy quần áo bẩn của em, nên giặt giúp.” Chị Yến cầm lấy quần đùi của Trần Thiên Minh, bị hắn nhìn thấy, nên đỏ mặt nói: “Thiên Minh, em thật lười nha, có phải nhiều ngày rồi chưa giặt quần áo không?”
“Do em quên.” Trần Thiên Minh cười ha hả: “Đàn ông là vậy mà, mặc quần áo thì sẽ quên giặt, đến khi hết quần áo mặc thì sẽ lại lôi ra giặt một lượt.”
“Em nhìn em coi. Lười ơi là lười lại còn nói chuyện.” Chị Yến giận dỗi.
“Là em lười, chị à, vậy chút nữa chị tắm giúp em luôn nha?” Trần Thiên Minh hưng phấn nói, cả tháng mới gặp được chị Yến, chi bằng để tối nay được tận hưởng sung sướng, dồn hết tinh lực cả tháng vào đêm nay.
“Em nghĩ hay quá nhỉ, đều là muốn chiếm tiện nghi.” Chị Yến liếc xéo Trần Thiên Minh.
“Nếu không thì sao? Chị giúp em tắm rửa, em cũng giúp chị tắm rửa, như vậy là công bằng, không ai chiếm tiện nghi? Cách này được không?” Trần Thiên Minh đắc chí nói.
“Không tốt, chị đang giặt quần áo, đừng có phá chị, để chị giặt cho xong.” Chị Yến vừa nói vừa cản Trần Thiên Minh.
Bất đắc dĩ, Trần Thiên Minh đành phải đi ra ngoài, dù sao cũng đã có chủ ý từ trước. Mặc kệ chị Yến có chịu hay không, hắn sẽ kéo chị vào nhà tắm tạo ra một màn tắm chung đặc sắc. Vì vậy hắn cứ bình thản xem TV.
“Thiên Minh, em đang xem chương trình gì thế?” Chị Yến từ nhà tắm đi ra hỏi Trần Thiên Minh.
“Không biết nữa, xem chơi ấy mà. Chị giặt xong chưa?” Trần Thiên Minh hỏi chị Yến. Đêm xuân ngắn ngủi, mình phải cố nắm bắt thời gian, đêm nay mà không tận hưởng cho đã, phải lâu lắm nữa mới có cơ hội.
“Chị giặt xong rồi.” Chị Yến gật đầu, đến ngồi trên ghế sô pha cạnh Trần Thiên Minh.
“Vậy giờ chúng ta đi tắm nào.” Trần Thiên Minh đắc ý, dâm đãng nói. Nhìn bộ ngực đầy đặn của chị Yến, lòng ham muốn trỗi dậy, muốn chạm vào ngực chị Yến.
“Chị không tắm đâu, chị đã tắm rồi mới tới đây.” Chị Yến lắc đầu nói với Trần Thiên Minh.
“Chị xem kìa, ngồi xe tới, ra không ít mồ hôi, mau cùng em đi tắm nào.” Trần Thiên Minh bắt đầu ép chị Yến.
“Chị không có quần áo ở đây, tắm xong rồi thay bằng gì?” Chị Yến đỏ mặt cúi đầu.
“Chị, dù sao chị cũng có chìa khóa nhà em, có rảnh thì cứ tới đây. Dù sao em cũng đã giao tiền phòng một năm rồi. Thêm nữa, sau này chị nên mang theo mấy bộ quần áo, như vậy tiện cho chúng mình tắm chung.” Trần Thiên Minh vì chị Yến mà suy nghĩ chu đáo.
“Ừa, khi rảnh chị sẽ lại đây ghé qua thăm em.” Chị Yến gật đầu.
“Chị, em nghĩ được một biện pháp.” Trần Thiên Minh đang nói bỗng đẩy chị Yến xuống sô pha, bắt đầu cởi quần áo.
“Thiên Minh, em muốn làm gì? Em điên rồi?” Chị Yến vừa thẹn vừa gấp vội nói. Bây giờ Trần Thiên Minh đã cởi xong áo ngoài, làm lộ chiếc áo ngực quyến rũ của nàng…