Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 221: CHƯƠNG 221: CA NGỢI

Chung Oánh thấy Trần Thiên Minh giật mình, nàng đi tới ngồi sát bên Trần Thiên Minh, cười nói với hắn: “Anh Thiên Minh, anh không muốn em đi cùng sao?”

“Muốn, sao lại không muốn chứ?” Trần Thiên Minh nghĩ một đằng lại nói một nẻo. Trước mặt tiểu ma nữ này làm sao mình dám đắc tội? Đắc tội chính là chết yểu, còn sống lâu được sao?

“Em thấy thái độ của anh hình như không muốn.” Chung Oánh vẻ mặt không tin, chu môi lên nói.

“Trời ơi, bà cô của tui ơi, em vu oan cũng đừng vu oan anh chứ, không phải anh đã cho em bộ đồ thể dục sao?” Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói.

“Anh còn nói, lễ vật như thế, thật không có thành ý gì hết, lễ vật lần trước xem như không tính.” Chung Oánh liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh, vẻ mặt hờn dỗi.

“Bỏ đi?” Trần Thiên Minh ngây người, nghĩ không được hơn hai nghìn đồng mà không đổi lấy nổi lời cảm ơn, chỉ có chữ “Bỏ đi”, thật là thiệt thòi quá đi!

Đột nhiên, Trần Thiên Minh phát hiện Chung Oánh mặc bộ quần áo thể dục của mình, lập tức nịnh nọt nói: “Tiểu Oánh, em mặc bộ đồ này thật đẹp! Thật sự là một tiểu thiên sứ.”

“Thật không? Anh Thiên Minh.” Chung Oánh nghe Trần Thiên Minh khen mình đẹp như tiểu thiên sứ, khuôn mặt lập tức rạng rỡ.

“Là thật, ngọc trai cũng không đẹp bằng em.” Trần Thiên Minh sợ Chung Oánh không tin, liền vỗ ngực cam đoan, thấy cô nàng vui vẻ, tảng đá trong lòng cũng được trút bỏ.

“Hay lắm, anh Thiên Minh, em cùng những người kia chơi đùa.” Chung Oánh mỉm cười với Trần Thiên Minh sau đó đi đến chỗ nhóm Lâm Quốc.

“Ui, con ma nhỏ cuối cùng cũng biến mất rồi.” Trần Thiên Minh vui vẻ cười. Xem ra, khi khen ngợi con gái, từ xưa tới nay chiêu này vẫn luôn hiệu nghiệm, dù là xã hội nguyên thủy hay bây giờ, mặc cho là cụ bà tám mươi tuổi hay cô bé, đều thích người ta ca ngợi.

Tuy nhiên, khi khen ngợi cũng phải dựa vào thực tế mà tưởng tượng, tuyệt đối không nên gọi heo nái là mỹ nữ. Bởi vì đối phương ít nhiều cũng tự biết mình ra sao, nói khoa trương quá sẽ làm cho người ta không thể chấp nhận được.

Ví dụ như một tên học sinh trước giờ thi chỉ được hơn 20 điểm, nhưng nếu ngươi nói hắn thi đậu, hắn sẽ tin sao? Hắn sẽ cho rằng ngươi lừa hắn, tất nhiên là mắng ngươi.

Trần Thiên Minh trước đây khi còn học tại tỉnh, phải tới bưu điện lấy tiền cha gửi. Lúc đó tại quầy có một cô gái đang cúi đầu ghi chép, vì lịch sự, Trần Thiên Minh nói với cô gái: “Người đẹp, phiền một chút, tôi muốn rút tiền.”

Lúc này, cô gái mới ngẩng đầu lên làm Trần Thiên Minh phải giật mình. Bởi vì, trước mặt hắn là một cô gái mắt to, tuy hắn không dám mở miệng nói xấu, nhưng trong lòng hắn đây tuyệt đối một trăm hai mươi phần trăm là xấu, đúng là một con khủng long chính hiệu.

Lúc đó, cô gái cho rằng Trần Thiên Minh giở trò. Vì vậy tức giận đứng lên, chỉ vào mũi Trần Thiên Minh mắng to: “Anh mù sao? Ở đây không có người đẹp!”

Nhìn khủng long mắng mình, Trần Thiên Minh chạy thục mạng, hắn biết, cô gái đang muốn giết mình, suy nghĩ trong lòng, hắn không dám quay lại lấy tiền, hắn chờ ngày thứ hai không có cô gái đó mới dám bén mảng lại lấy tiền. Haizzz, chỉ một câu “Người đẹp”, Trần Thiên Minh một đêm đó phải ăn mì gói.

Cho nên, Trần Thiên Minh bây giờ cũng biết, khi nịnh hót phụ nữ muốn đạt được kết quả tốt, phải dũng cảm, phát huy trí tưởng tượng phong phú và thi triển hết khả năng của mình, lấy lòng phụ nữ. Thế nhưng, không phải tưởng tượng viển vông, mà phải dựa trên hiện thực mà thêm thắt, như vậy mới thu được kết quả tốt.

Thử nghĩ xem, nếu vỗ lên mông mỹ nữ, đó là chuyện sảng khoái biết bao, mềm mại và đàn hồi. Nhưng nếu ngươi vỗ vào chân thì cứ chờ bị đá bay! Nghe nói, ở những nơi đó, phụ nữ xấu đặc biệt nhiều.

Nhìn mình chỉ tung ra hai ba chiêu là lừa được Chung Oánh, Trần Thiên Minh cực kỳ đắc chí, không thể tả xiết. Lúc này, Chung Hướng Lượng tới bên cạnh Trần Thiên Minh, ngồi ở vị trí Chung Oánh vừa ngồi, nói với hắn: “Thiên Minh, em không nên làm hư tiểu nha đầu này. Vì từ bé được nuông chiều nên mới có tính cách điêu ngoa ngang tàng như vậy.”

“Không có, không có, em đâu có nuông chiều con bé đâu.” Trần Thiên Minh nghe Chung Hướng Lượng mắng Chung Oánh, vội giải thích.

“Bộ quần áo đệ tặng con bé, có phải con bé bảo đệ mua không?” Chung Hướng Lượng hỏi.

“Không, hoàn toàn không, là em tự nguyện mà, Tiểu Oánh đáng yêu thế, nên đệ nghĩ nên tặng một món quà nhỏ.” Nói dối thì nói dối, nhưng Chung Oánh cũng có nét dễ thương, chỉ là chuyện nhỏ, coi như tặng lễ vật cho em gái mà thôi.

“Làm đệ phải tốn kém cho đệ rồi.” Chung Hướng Lượng nói thêm.

“Không sao. Sư huynh, anh cứ để Tiểu Hạ tiễn chúng em là được, huynh bận rộn như vậy không cần tiễn chúng em đâu.” Trần Thiên Minh nói với Chung Hướng Lượng.

“Anh cũng một năm không về Huyền Môn rồi, lần trước về Huyền Môn cũng là thời gian nghỉ hè của Tiểu Oánh, anh cũng muốn về Huyền Môn thăm các sư huynh đệ, anh cũng có chút việc cần giải quyết.” Chung Hướng Lượng cười nói.

“À, hóa ra là vậy.” Trần Thiên Minh giật mình nói.

“Thiên Minh, võ công em ngày đó bị phế đã bắt đầu khôi phục, để anh bắt mạch giúp em.” Chung Hướng Lượng nói xong cầm lấy tay Trần Thiên Minh, bắt mạch cho hắn: “Ồ, hình như công lực đã mạnh lên rất nhiều rồi.”

“Hình như công lực đệ đã gần phục hồi như trước đây.” Trần Thiên Minh cười nói, qua một tháng nữa, mình có thể động thủ với Thái Đông Phong rồi, mẹ kiếp, nhất định phải xử đẹp nó.

“Để ta thử xem sao.” Chung Hướng Lượng nắm tay Trần Thiên Minh, đẩy công lực truyền qua tay hắn.

Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy bàn tay Chung Hướng Lượng truyền vào một luồng khí lưu mạnh mẽ, đè bàn tay hắn xuống. Để chống cự lại luồng khí đó, hắn vận Hương Ba Công, mang chân khí chuyển đến tay, chống lại công lực đang đè ép của Chung Hướng Lượng.

Chung Hướng Lượng cũng biết Trần Thiên Minh bắt đầu phát công, vì vậy hắn mỉm cười, tiếp tục gia tăng công lực, muốn thử xem Trần Thiên Minh có thể chống được bao nhiêu phần công lực của mình.

Hiện tại Trần Thiên Minh đã vận hết công lực bản thân, chống lại Chung Hướng Lượng. Thế nhưng, công lực Chung Hướng Lượng truyền vào tay càng lúc càng mạnh, khiến hắn cảm thấy càng đuối sức, vận hết công lực bản thân cũng không thể chống lại công lực Chung Hướng Lượng.

Chung Hướng Lượng nhìn sắc mặt Trần Thiên Minh ngày càng khó coi, biết Trần Thiên Minh đã dùng hết công lực, liền buông tay hắn ra, cười nói với Trần Thiên Minh: “Tốt, Thiên Minh, công lực của đệ mạnh lắm, có thể chống lại năm phần công lực của ta.”

“Cái gì? Sư huynh, huynh chỉ dùng có nửa công lực? Võ công của sư huynh quá mạnh rồi.” Trần Thiên Minh ngạc nhiên, mới dùng nửa công lực mà hắn đã chịu không nổi.

“Ha ha.” Chung Hướng Lượng cười khẽ: “Thiên Minh, anh học hơn 20 năm mới có công lực như thế này, mà đệ học chưa lâu đã bằng nửa công lực của anh, công lực của em không thể xem thường.” Chung Hướng Lượng lộ vẻ ngưỡng mộ. Trần Thiên Minh gặp kỳ ngộ không ngừng, lại còn được đại bá truyền cho 10 năm công lực, vẫn là điều mà bất cứ người luyện võ nào cũng ao ước.

“Em vẫn còn chưa được, vẫn phải học hỏi sư huynh nhiều.” Trần Thiên Minh trước mặt Chung Hướng Lượng không dám lỗ mãng, vì hắn là sư huynh mình, tất nhiên võ công phải lợi hại.

“Thiên Minh, em khiêm tốn rồi. Em cần nhớ kỹ, người mạnh còn có người mạnh hơn, trong xã hội, so với chúng ta thì có rất nhiều người lợi hại hơn chúng ta, tuyệt đối không nên kiêu ngạo.” Chung Hướng Lượng giảng giải với Trần Thiên Minh.

“Em đã biết, sư huynh.” Trần Thiên Minh gật đầu nói: “Sư huynh, anh nói Huyền Môn còn bao nhiêu người lợi hại như huynh không?” Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.

“Ta cũng không rõ có bao nhiêu, tuy nhiên, vì ta sớm hòa nhập vào thế tục, đồng thời do công việc bận rộn, không có nhiều thời gian luyện công nên công lực của anh và các sư huynh đệ khác cũng có khoảng cách. Bởi vậy, Thiên Minh, em phải thường xuyên luyện công, mang võ công sư phụ dạy mà luyện cho tốt, tuy sư phụ bình thường hay đùa nhưng khi làm việc chính sự vẫn rất nghiêm túc.” Chung Hướng Lượng nói.

“Vâng, em biết.” Trần Thiên Minh nói.

“Được rồi, mọi người chú ý, tổng đàn Huyền Môn nằm sâu trong núi, nơi đó không có sóng điện thoại, anh nói vậy là để mọi người biết, khi vào núi thì đừng mong có thể gọi điện cho người nhà được.” Chung Hướng Lượng đột nhiên nói với nhóm Lâm Quốc.

Trần Thiên Minh nghe Chung Hướng Lượng nói vậy, mang điện thoại ra gọi người thân.

Ngừng lại tại một thị trấn nhỏ, Chung Hướng Lượng tìm một chỗ ăn uống, ăn xong mọi người lại lên núi, Tiểu Hạ thì nghỉ ngơi chờ mười mấy giờ, sau đó cùng Chung Hướng Lượng về thành phố M.

“Sư huynh, còn bao lâu nữa mới lên núi?” Trong bữa ăn Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.

“Với công lực của nhóm Lâm Quốc, chỉ cần bốn, năm tiếng là tới.” Chung Hướng Lượng cười nói. “Cái gì? Còn bốn, năm tiếng leo núi nữa sao?” Nhóm Lâm Quốc nghe xong đều ngây người.

“Đúng vậy, các cậu không thể phi thân, tất nhiên sẽ chậm, như anh thì chỉ khoảng ba tiếng là tới.” Chung Hướng Lượng nói.

“Lần trước ba cõng em lên núi mất ba tiếng đồng hồ.” Chung Oánh vui vẻ nói: “Tuy nhiên lúc này em muốn leo núi.” Nói xong nàng nhìn Chung Hướng Lượng như muốn hỏi ý kiến.

“Được, Tiểu Oánh thử đi, để cha khỏi phải mất công cõng con.” Chung Hướng Lượng trìu mến nhìn con gái mình đã mạnh mẽ hơn, vui vẻ nói.

“Sư huynh, Tiểu Oánh đã học khinh công?” Trần Thiên Minh không biết chuyện này của Tiểu Oánh trước đây.

“Đúng vậy, con bé đã học ở Huyền Môn rồi.” Chung Hướng Lượng gật đầu nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!