Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 224: CHƯƠNG 224: EM CŨNG KHÔNG NÊN XUẤT GIA

“Đương nhiên võ công của Trí Hải rất lợi hại.” Chung Hướng Lượng nói với Trần Thiên Minh. “Anh ấy là chưởng môn, đã học được những võ công cao thâm của môn phái mà chúng ta không được học. Hiện giờ, anh cũng không biết trình độ võ công của Trí Hải sư huynh đã đạt tới mức nào rồi.”

“Hóa ra Trí Hải sư huynh lợi hại đến thế!” Trần Thiên Minh thè lưỡi, khẽ nói.

“Đúng vậy, cho nên, lần này sư phụ đặc biệt sắp xếp em học võ công với Trí Hải sư huynh là có nguyên nhân. Mong muốn em có thể khiến Trí Hải sư huynh vui vẻ, học thêm chút võ công.” Chung Hướng Lượng vừa cười vừa nói.

“Em sẽ cố gắng hết sức.” Trần Thiên Minh gật đầu, nói.

“Thực ra, trong khoảng thời gian ở đây, ngoài việc học một ít võ công ra, chủ yếu em phải luyện Hương Ba Công cho giỏi. Bởi vì sư phụ vô cùng coi trọng võ công của em. Hơn nữa, em đừng nói với người khác về việc em luyện Hương Ba Công ra sao, đó cũng là một cách để bảo vệ bản thân.” Chung Hướng Lượng nói.

“Em biết rồi.” Trần Thiên Minh nói.

“Thôi được rồi, hôm nay em cũng mệt rồi, mau về phòng ngủ đi. Anh còn công việc bận rộn, sáng mai phải về thành phố M.” Chung Hướng Lượng nói.

“Sư huynh, em đưa số điện thoại của anh cho người nhà em nhé, nếu như họ có chuyện gì gấp, có thể sẽ tìm anh.” Trần Thiên Minh nói. Tuy lúc trước Lâm Quốc đã nhờ vài huynh đệ hỗ trợ, nhưng dù sao năng lực của họ cũng quá yếu, nên hắn muốn nhờ Chung Hướng Lượng giúp đỡ.

“Chuyện này không thành vấn đề.” Chung Hướng Lượng nói.

Sáng sớm hôm sau, nhóm Trần Thiên Minh đã bị Lý Quân đánh thức.

“Sớm vậy đã gọi làm gì, Lý Quân?” Trần Thiên Minh hỏi.

“Tiểu sư thúc, chưởng môn bảo em gọi mọi người dậy luyện công.” Lý Quân nói.

“Sớm vậy đã dậy luyện công sao? Chúng tôi còn chưa ăn sáng, sao có sức chứ?” Trần Thiên Minh nói.

“Chúng tôi đều như vậy, luyện công xong mới ăn sáng.” Lý Quân nói.

“Chúng ta phải luyện bao lâu mới được ăn sáng?” Trần Thiên Minh hỏi tiếp.

“Luyện một giờ.” Lý Quân nói.

“Vậy cũng được.” Trần Thiên Minh gật đầu, nói: “Còn buổi chiều có phải luyện không? Mọi người có phải ngày nào cũng phải luyện không?”

“Chưởng môn chúng ta quy định tất cả mọi người đều phải luyện công cùng nhau, sáng luyện một giờ, chiều luyện hai giờ.”

“Bình thường mọi người có nhiều việc phải làm lắm sao?” Trần Thiên Minh hỏi Lý Quân.

“Đúng vậy, đốn củi, nấu nước, thái rau, còn có công việc bếp núc. Ngoài ra, cách vài ngày đều phải xuống núi một lần để mua những vật dụng cần thiết thường ngày, vân vân.” Lý Quân nói: “Tuy nhiên, chưởng môn nói, mọi người chỉ ở đây một tháng, nên ngoài luyện công ra, các công việc khác sẽ không để mọi người phải làm.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Trần Thiên Minh vui vẻ nói. Hắn đá nhóm Lâm Quốc, nói: “Mọi người dậy đi, mau chuẩn bị luyện công.”

Dưới sự dẫn dắt của Lý Quân, họ đi tới một khoảng đất rất rộng. Có người đang luyện công một mình, có hai người đang giao đấu, còn có những người đang chỉ điểm võ công cho nhau. Trần Thiên Minh lướt nhìn qua một chút, đại khái Huyền Môn có hơn một trăm mười mấy người.

Lý Quân trước tiên để nhóm Lâm Quốc tự luyện, sau đó có vấn đề gì thì hỏi hắn. Còn Trần Thiên Minh thì chạy sang bên kia tìm Trí Hải sư huynh.

“Trí Hải sư huynh, chúc buổi sáng tốt lành!” Trần Thiên Minh cười nói với Trí Hải.

“Thiên Minh, tối qua ngủ có ngon không?” Trí Hải cũng mỉm cười nhìn Trần Thiên Minh.

“Được, rất ngon.” Trần Thiên Minh nói.

“Lý Quân đã nói quy định ở đây cho mọi người nghe chưa?” Trần Thiên Minh hỏi.

“Đã nói rồi, chúng ta phải luyện công đúng giờ.” Trần Thiên Minh nói.

“Ngoài thời gian luyện công bình thường, nếu em muốn luyện thêm, có gì không hiểu cứ hỏi anh. Đây, em cầm lấy quyển sách này. Đây là sách về huyệt vị trên cơ thể người cùng cách thu phát chân khí. Lúc rảnh rỗi em nên xem, không hiểu cứ hỏi. Mọi người ở đây không lâu, chỉ có một tháng.” Trí Hải nói.

“Em biết rồi, Trí Hải sư huynh, em sẽ nỗ lực luyện công.” Trần Thiên Minh gật đầu, nói.

“Hiện giờ trước tiên em cứ tự luyện một chút, đến chiều anh sẽ kiểm tra xem công lực của em rốt cuộc đạt tới trình độ nào.” Trí Hải nói xong, liền rời đi.

Cứ như vậy, Trần Thiên Minh lại tự luyện Hương Ba Công. Có điều hoàn cảnh luyện công không giống như trước. Trần Thiên Minh thấy nhiều người đang luyện, cho nên, hắn cũng chuyên tâm luyện công. Đồng thời, hắn cũng luyện Hương Ba Công rất nhanh, chỉ chốc lát sau đã hoàn thành một chu thiên.

Ăn xong bữa sáng, nhóm Lâm Quốc quấn lấy Lý Quân xin học chút võ công. Còn Trần Thiên Minh thì mang sách đến khu rừng để đọc. Tuy nói nơi này là núi lớn, nhưng rừng cây cũng nhiều, cứ như rừng rậm.

Cũng không biết qua bao lâu, Trần Thiên Minh cảm thấy mệt mỏi, liền bước ra khỏi khu rừng đang đọc sách, đi dạo. Bởi vì, hắn muốn xem khu rừng khác có gì hay ho không, đặc biệt là gà rừng hay thỏ nhỏ. Nếu như có thể bắt được con gì đó, có thể lén làm thịt.

Vừa vào khu rừng kia, Trần Thiên Minh bỗng thấy Ngả Tiểu Ny đang luyện võ công một mình. Hiện giờ, nàng ta buông xõa mái tóc dài, khi nàng đang luyện công, mái tóc cũng theo gió tung bay, giống như một tiên tử đang nhảy múa trong rừng cây.

“Ừm.” Trần Thiên Minh cố tình ho khan một tiếng, để chứng tỏ mình đã tới.

Ngả Tiểu Ny nhìn lại, thấy Trần Thiên Minh đang đến, liền nói: “Tiểu sư thúc, là anh à!”

“Ừ, là anh.” Trần Thiên Minh nói với giọng rất thanh, nghiêm chỉnh. Hiện giờ, tư cách của hắn là sư thúc, cho nên, hắn mới làm ra vẻ rụt rè, làm bộ đạo mạo.

“Tiểu sư thúc, anh có thể giúp em luyện công được không, chỉ điểm cho em một chút, được không anh?” Ngả Tiểu Ny nhìn Trần Thiên Minh, trong mắt ánh lên vẻ cầu khẩn. Họ vẫn cho rằng Trần Thiên Minh đường đường là tiểu sư thúc, tuổi lại còn trẻ như vậy, võ công khẳng định rất lợi hại. Cho nên, họ muốn học được từ Trần Thiên Minh một ít tuyệt chiêu.

“Được, không có vấn đề gì.” Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, hắn liền đáp ứng Ngả Tiểu Ny. Dù sao cự tuyệt mong muốn của người đẹp đã là một chuyện vô cùng không lễ phép. Cho nên, đã đeo mặt nạ chính nghĩa thì cũng phải làm cho không bị phát hiện.

“Thật tốt quá, cảm ơn tiểu sư thúc!” Ngả Tiểu Ny nghe Trần Thiên Minh đồng ý thỉnh cầu của mình, vui vẻ reo lên.

“Tiểu Ny, năm nay em bao nhiêu tuổi?” Trần Thiên Minh hỏi Ngả Tiểu Ny.

“Em năm nay 20 tuổi.” Ngả Tiểu Ny không biết sắc tâm của Trần Thiên Minh, còn tưởng hắn đang quan tâm mình.

“Em có bạn trai chưa?” Trần Thiên Minh hỏi.

“Không, không có.” Ngả Tiểu Ny hơi đỏ mặt, tiểu sư thúc sao lại hỏi mình chuyện này chứ.

Trần Thiên Minh nghe Ngả Tiểu Ny nói chưa có bạn trai, hắn rất vui. Hắn vui vẻ nói với Ngả Tiểu Ny: “Đây là chuyện gì chứ? Em xinh đẹp như vậy, sao lại chưa có bạn trai, có phải đám đàn ông ở đây bị mù mắt hết rồi không?” Trần Thiên Minh càng nói càng tức giận. Người đẹp như Ngả Tiểu Ny mà lại chưa có bạn trai đúng là một tội. Nhưng sao hắn lại vui vẻ như đang nở hoa vậy? Đây chính là vì hắn có cơ hội rồi!

“Không, không phải thế, em không muốn lập gia đình. Em chuẩn bị sau này xuất gia, cùng sư phụ em.” Ngả Tiểu Ny lắc đầu, nói.

Trần Thiên Minh nghe Ngả Tiểu Ny nói như vậy, trong lòng kinh hãi. Hắn nói: “Trí Tĩnh sao lại như vậy chứ? Cô ta xuất gia thì kệ chứ, sao lại còn dùng sức bắt em phải xuất gia? Không được, anh phải nói rõ lý lẽ với cô ta.” Trần Thiên Minh lộ rõ vẻ mặt tức giận.

“Không liên quan đến sư phụ, là do em tự nguyện.” Ngả Tiểu Ny lắc đầu, nói.

“Em tự nguyện sao? Tiểu Ny, cái này em sai rồi. Hiện giờ em tuổi còn trẻ, lại đẹp như vậy, sao lại muốn xuất gia? Em không nghĩ đến tương lai sau này sao?” Trần Thiên Minh muốn lấy lòng Ngả Tiểu Ny, nói chuyện tình cảm.

“Em chưa từng nghĩ qua.” Ngả Tiểu Ny nói.

“Em cứ từ từ mà ngẫm lại, không nên vội vàng xuất gia như vậy.” Trần Thiên Minh thấy Ngả Tiểu Ny hơi động tâm, biết lời khuyên bảo vừa rồi của mình có chút tác dụng. Xem ra, sau này mình phải khuyên nàng ấy nữa mới được.

“Em luyện võ công một chút cho anh xem đi, tiện thể anh chỉ điểm một chút.”

Ngả Tiểu Ny nghe Trần Thiên Minh bảo mình luyện võ công, liền bắt đầu luyện. Trần Thiên Minh thấy tuy Ngả Tiểu Ny chỉ là một cô gái, thế nhưng võ công của nàng không hề kém. Với công lực cùng chiêu thức như vậy, mình nhất định không phải là đối thủ của nàng. Xem ra, lần này phải chịu khổ rồi.

“Tiểu sư thúc, anh xem em luyện thế nào?” Ngả Tiểu Ny hỏi Trần Thiên Minh.

“Tốt, tốt, người đẹp thật đáng sợ!” Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn trước ngực của Ngả Tiểu Ny. Hiện giờ nhìn gần hơn, hắn cố nhìn ngực của Ngả Tiểu Ny, nhưng không thể đoán được chính xác nó cao bao nhiêu, căng bao nhiêu. “Được rồi, Tiểu Ny, em thử đánh chiêu cuối cùng cho anh xem.” Trần Thiên Minh nảy ra một ý, liền nói với Ngả Tiểu Ny.

Ngả Tiểu Ny nghe Trần Thiên Minh nói vậy, liền đánh ra chiêu cuối cùng.

“Đúng, là như thế.” Trần Thiên Minh vội vàng chạy đến, cầm lấy tay của Ngả Tiểu Ny, sau đó nâng tay nàng lên một chút, nói: “Nếu như chiêu này, nâng lên cao thêm một chút, vậy mới tốt.” Nói xong, hắn vuốt nhẹ bàn tay mềm mại của Ngả Tiểu Ny, vui vẻ nói.

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại sờ rất đã, mềm mại trơn trượt, trắng nõn nà như ngọc. Làn da của Tiểu Ny rất trắng, nhìn lại rất nhỏ nhắn. Không biết những chỗ bên trong có trắng như bàn tay nhỏ bé của nàng không? Trần Thiên Minh thầm nghĩ dâm đãng.

“Tiểu sư thúc, là thế này sao?” Ngả Tiểu Ny thấy Trần Thiên Minh đang sờ sờ tay của mình, cũng không nói nên động tác chủ yếu gì, có chút nghi ngờ.

“Đúng vậy, là như thế này, tay của em thật mềm!” Trần Thiên Minh không tự chủ được thốt lên.

“Cái gì? Anh nói cái gì?” Ngả Tiểu Ny nghe thấy Trần Thiên Minh nói vậy, liền rút tay lại, sau đó lùi về sau vài bước, đề phòng nhìn Trần Thiên Minh.

“Không, không có gì, anh nói tay em mềm mại như thế này, luyện công phải cẩn thận, không nên làm tổn thương.” Trần Thiên Minh mê đắm nói.

“Em sẽ chú ý.” Ngả Tiểu Ny nhìn vẻ mặt của Trần Thiên Minh, đã đoán được Trần Thiên Minh là loại người gì. Chí ít hắn cũng không phải chú ý đến võ công của nàng có khiếm khuyết, mà là muốn nắm bàn tay nhỏ bé của nàng. Nghĩ tới đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngả Tiểu Ny liền đỏ bừng lên, tức giận nhìn Trần Thiên Minh. Hiện giờ, nàng đã biết vì sao sư phụ nói: Đàn ông bên ngoài không có một ai tốt cả, bảo nàng phải cẩn thận.

Nghĩ tới đây, Ngả Tiểu Ny xoay người, muốn rời khỏi khu rừng. Bởi vì, nàng thông minh nhận ra vị tiểu sư thúc Trần Thiên Minh này chẳng phải người tốt lành gì, nàng muốn tìm cách né tránh hắn.

“Tiểu Ny, em đi đâu vậy, chúng ta lại tâm sự đi!” Trần Thiên Minh vội vận công, phi thân nhảy đến trước mặt Tiểu Ny, ngăn cản lối đi của nàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!