Bàng Chí Dũng ngồi một bên ăn cơm, thấy Trần Thiên Minh và Ngả Tiểu Ny có vẻ thân mật, hai tròng mắt hắn tối sầm lại. Hắn từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã với Ngả Tiểu Ny. Mặc dù quan hệ của họ lúc đó vẫn chỉ là sư huynh sư muội thuần khiết, nhưng Bàng Chí Dũng vẫn tin rằng, nếu chờ thêm hai ba năm nữa, Ngả Tiểu Ny nhất định sẽ hiểu tấm lòng của gã mà ở bên hắn. Thế nhưng, giờ đây hắn lại phát hiện, từ khi Trần Thiên Minh và những người khác lên núi, Ngả Tiểu Ny dường như có tâm sự.
Kỳ thực, Bàng Chí Dũng không hề hay biết, Ngả Tiểu Ny có tâm sự là vì hành vi lưu manh của Trần Thiên Minh. Nàng là một cô gái thuần khiết, mà tiểu sư thúc lại muốn giở trò lưu manh với nàng, làm sao nàng có thể không có tâm sự chứ?
Trần Thiên Minh và Ngả Tiểu Ny vừa ngồi xuống, Chung Oánh bên kia thấy vậy liền chạy đến, ngồi đối diện với họ. Lâm Quốc trông thấy Trần Thiên Minh ngồi đó, cũng mang cơm đến ăn cùng.
“Cơm này càng ngày càng khó ăn!” Tiểu Tô vừa ăn vừa than.
“Đúng vậy, khó ăn quá. Mới đầu ăn còn không có cảm giác gì, nhưng giờ ăn lại thấy không thể nuốt nổi.” Lâm Quốc lắc đầu nói.
“Ngạn Thanh, chú còn đồ hộp không?” Trần Thiên Minh lén hỏi Trương Ngạn Thanh.
“Không, không còn đâu.” Trương Ngạn Thanh suy nghĩ một chút rồi đáp.
“Chắc chắn là còn chứ, đêm nay lấy ra mọi người cùng ăn. Nếu không có chút thịt nào, ta thấy ngày mai mọi người không có sức mà luyện công đâu.” Trần Thiên Minh hớn hở nói. Nhìn vẻ mặt thằng nhóc Trương Ngạn Thanh này, chắc chắn là hắn muốn nuốt trọn một mình. Hừ, sao hắn lại thế chứ? Mọi người là huynh đệ mà, phải có phúc cùng hưởng chứ!
“Rồi, được rồi!” Trương Ngạn Thanh bất đắc dĩ nói. Vốn hắn còn muốn tự mình chậm rãi thưởng thức, nhưng thấy ánh mắt của Trần Thiên Minh, hắn lại không dám nữa.
“Tiểu Ny, em không phải người xuất gia, hẳn là có thể ăn thịt chứ?” Trần Thiên Minh lấy lòng Ngả Tiểu Ny.
“Em có thể.” Ngả Tiểu Ny cúi đầu, không dám nhìn Trần Thiên Minh.
“Chúng ta lén mang một ít đồ hộp lên đây, nếu không, đêm nay chúng ta cùng nhau ăn.” Trần Thiên Minh hớn hở nói. Xem ra hắn muốn nhân lúc đêm tối trên núi, trời tối không nhìn rõ để cùng Ngả Tiểu Ny thưởng thức.
“Không, em không ăn. Từ trước đến giờ em cũng chưa từng ăn thịt.” Ngả Tiểu Ny lắc đầu nói.
“Em không dám ăn sao?” Trần Thiên Minh nhỏ giọng hỏi. Dù sao, ở Huyền Môn ăn thịt là điều cấm kỵ. Muốn ăn, chỉ có thể ăn ở bên ngoài.
“Không phải là không dám, mà là không nghĩ đến.” Ngả Tiểu Ny nói.
“Thiên Minh ca ca, em cũng muốn ăn.” Chung Oánh nghe thấy Trần Thiên Minh và Ngả Tiểu Ny nói chuyện, cô bé cũng hớn hở nói. Xem ra, cô bé cả ngày ăn chay cũng đã chán ngấy rồi.
“Em ăn cái gì hả, nhóc con, phải ăn nhiều rau một chút, như vậy lớn lên vóc dáng mới có thể đẹp được, giống như Tiểu Ny vậy.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa mê đắm nhìn bộ ngực của Ngả Tiểu Ny. Trước đây thì không rõ lắm, không thể tưởng tượng ra được, nhưng bây giờ hắn đã chạm qua, đã có thể phát huy sức tưởng tượng rất nhiều rồi.
“Hừ, anh không cho em ăn, lát nữa em sẽ đi mách chưởng môn sư bá, nói các anh ăn thịt trong Huyền Môn.” Chung Oánh trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, uy hiếp.
“Vậy, được rồi.” Trần Thiên Minh bất đắc dĩ gật đầu. Ôi, đúng là cái gì đến thì không đến, cái gì không nên đến thì lại đến.
Đúng là tự mình rước họa vào thân mà.
Lúc này, đám Lâm Quốc mới đem ánh mắt oán hận nhìn Trần Thiên Minh. Thịt hộp vốn đã không còn nhiều, mà Trần Thiên Minh còn kéo thêm nhiều người như vậy đến ăn, đến lúc đó càng ít đi rồi.
“Thiên Minh ca ca, anh thật tốt, anh đối với em tốt quá.” Chung Oánh ngọt ngào cười với Trần Thiên Minh.
“Tất nhiên rồi.” Trần Thiên Minh cười khổ, ai bảo mình bị nàng tóm được nhược điểm, có thể phản đối nàng sao?
Cơm nước xong xuôi, đám Trần Thiên Minh lén lút chuồn về phòng.
Nghĩ đến việc tối có thể ăn đồ hộp, bọn họ rất hớn hở.
“Lão đại, anh không nên nói trong lúc ăn cơm. Anh nói xong làm chúng em không thể ăn cơm được, càng nghĩ càng không muốn ăn chay.” Tiểu Tô xoa cái bụng đói của mình, khổ sở nói.
“Ôi, tôi cũng vậy. Haiz, đáng tiếc là chúng ta không biết đường xuống núi, nếu không đã có thể xuống trấn ăn no rồi quay lại.” Lâm Quốc thở dài nói.
“Các chú đừng tức giận, không phải chỉ thêm một chút kích thích thôi sao?” Trần Thiên Minh cười cười nói.
“Đấy là sợ nhiều người mà đồ hộp ít, không đủ ăn.” Trương Ngạn Thanh nhìn Chung Oánh bên cạnh nói.
“Các vị ca ca, các anh đừng sợ, em ăn rất ít, hơn nữa, em cũng không đói, em chỉ muốn cùng chơi đùa với mọi người thôi.” Chung Oánh vừa cười vừa nói.
“Đủ ăn mà, tất cả ăn cơm xong rồi, ăn không nhiều đâu.” Trần Thiên Minh nói.
“Tiểu sư thúc, sớm như vậy, mọi người đã về phòng nghỉ ngơi sao?” Lý Quân vừa vặn đi tới, thấy đám Trần Thiên Minh đang nói chuyện, bèn kỳ quái hỏi.
“Đúng vậy, cũng không có việc gì, quay về phòng đánh bài thôi.” Trần Thiên Minh nói với Lý Quân. Đột nhiên, hắn giật mình, cảm thấy không bằng kêu cả Lý Quân cùng đi. Bởi vì Lý Quân vẫn chiếu cố bọn họ rất nhiều, nhiều chuyện không biết đều là nhờ hỏi hắn mà biết. Hơn nữa, hắn còn là đệ tử của đại sư huynh, sau này chẳng phải còn nhiều chuyện cần hắn hỗ trợ?
Nghĩ đến đó, Trần Thiên Minh lại nói với Lý Quân: “Lý Quân, ngươi không phải là người xuất gia, có thể ăn thịt không?”
“Tôi có thể ăn thịt.” Lý Quân nói.
“Vậy ngươi đã ăn thịt chưa?” Trần Thiên Minh lại hỏi.
“Tôi, tôi ăn rồi, chẳng qua là ăn dưới chân núi.” Lý Quân suy nghĩ một chút rồi nói. Bởi vì, dù sao thì đệ tử tục gia có thể ăn thịt, cũng không phạm môn quy. “Ăn ngon chứ?” Trần Thiên Minh hỏi tiếp.
“Ngon.” Lý Quân nói. “Chẳng qua, tôi ăn chay quen rồi, không có thịt cũng được.” Lý Quân không biết Trần Thiên Minh muốn hỏi mình cái gì, vì thế trả lời như vậy.
“Vậy ngươi bây giờ có muốn ăn không?” Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói bên tai Lý Quân.
“Cái gì?” Lý Quân vô cùng hoảng sợ, có chút bối rối nói.
“Chúng ta lén mang theo ít đồ hộp lên núi, đi, giờ chúng ta về phòng ăn.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa hớn hở kéo Lý Quân theo.
“Không, như vậy là phạm môn quy.” “Không sao đâu, bây giờ trời tối như vậy, ngươi biết, ta biết, bọn họ biết, chỉ cần chúng ta không nói ra, chắc chắn không ai biết.” Trần Thiên Minh cười gian. Bây giờ thì ai biết đây? Hơn nữa bọn họ đóng cửa trong phòng, khẳng định là không ai biết. Mà không thể bắt gặp tại hiện trường, chỉ nghe người ta nói, vậy ai tin chứ?
“Đây….” Lý Quân cũng có chút động tâm, dù sao bây giờ lén ăn trong phòng, hơn nữa còn ở cùng chỗ với đám Trần Thiên Minh, người khác sẽ không biết.
“Đừng đứng đây nữa, đi, đến phòng bọn ta đánh bài.” Trần Thiên Minh nháy mắt với đám Lâm Quốc, Lâm Quốc lập tức hiểu ý, cùng Trần Thiên Minh lôi kéo Lý Quân về phòng. Về đến phòng, bọn họ đốt đèn lên rồi lập tức khóa cửa.
Lúc này, từ trong bóng tối nhảy ra một bóng đen. Hắn nhẹ nhàng đi đến trước phòng của đám Trần Thiên Minh, đầu áp vào cửa, cẩn thận nghe lén.
“Lão đại, ăn ngon quá, cảm giác ăn thịt thật là tuyệt, bữa ăn khuya này quá tuyệt vời.” Tiểu Tô vừa ăn đồ hộp vừa phấn khởi nói. Nhìn dáng vẻ tham lam của hắn, giống như đã vài năm rồi không ăn thịt vậy.
“Nhìn người như vậy, có biết nhã nhặn rụt rè là gì không? Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thôi, đàn ông phải có chút nhẹ nhàng, biết chưa?” Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn Tiểu Tô, nói ra một câu rất thấm thía.
“Thiên Minh ca ca, em ăn xong rồi, cho em chút nữa được không?” Chung Oánh đáng thương nhìn Trần Thiên Minh nói. “Ai bảo em ăn nhanh như vậy hả? Em ăn xong phần mình rồi, hết rồi, anh cũng không còn cách nào cả.” Trần Thiên Minh nói.
“Nhưng mà các anh đều là một hộp, còn em chỉ có nửa hộp là sao?” Chung Oánh chu cái môi nhỏ nhắn lên, mất hứng nói. “Em nhỏ mà, ăn không cần nhiều như vậy. Hơn nữa, con gái ăn nhiều thịt không tốt, ăn nhiều sẽ béo, em sẽ xấu hổ đó.” Trần Thiên Minh vừa ăn vừa nói. Tiểu cô nương này thật là không hiểu chuyện, phụ nữ, xinh đẹp là số một, nếu không, sao hiện giờ nhiều trung tâm giảm béo như vậy chứ?
“Em bây giờ đang lúc lớn, nếu ăn không đủ thịt, vậy sẽ thiếu dinh dưỡng. Anh không cho em ăn, em sẽ nói cho ba em biết.” Chung Oánh nói.
“Em nói cho ba em cũng vô ích, ba em đưa em đến nơi này là muốn em ăn chay một tháng. Anh hiện giờ chỉ giúp em cải thiện chút thức ăn thôi, em đáng ra phải cảm kích anh chứ?” Trần Thiên Minh liếc nhìn Chung Oánh một cái. Nàng chắc chắn cũng không dám nói ra ngoài, dù sao bây giờ bọn họ cũng đang vi phạm môn quy mà.
“Lâm Quốc ca ca, anh cho em ăn một chút đi.” Chung Oánh thấy không ‘kiếm chác’ được ở chỗ Trần Thiên Minh, vì thế liền ngọt ngào nói với Lâm Quốc, khuôn mặt thiên sứ mũm mĩm hiện ra trước mặt Lâm Quốc.
“Tiểu Oánh, không phải là Quốc ca không muốn cho em, mà là anh vừa mới ăn xong.” Lâm Quốc vừa nói vừa đưa hộp không của mình ra cho Chung Oánh xem.
Trương Ngạn Thanh và Tiểu Tô thấy Chung Oánh như vậy, vội vội vàng vàng cho hết thịt hộp vào trong miệng, tránh khỏi lại bị tiểu ma nữ cướp mất. “Ngạn Thanh ca ca, anh là tốt nhất với Tiểu Oánh.” Chung Oánh xoay người lại tươi cười với Trương Ngạn Thanh.
“Đừng, đừng, đừng,” Trương Ngạn Thanh không dám nói gì, chỉ lấy tay chỉ chỉ vào miệng mình, sau đó đưa ra cái hộp không. Hiện giờ, không phải là hắn không chịu nói, mà là căn bản hắn không nói được, trong miệng hiện toàn là thịt. Chung Oánh thất vọng nhìn qua Tiểu Tô, cô bé lại phát hiện, mình thật sự lại phải thất vọng, bởi vì dáng vẻ của Tiểu Tô cũng giống hệt Trương Ngạn Thanh.
“Tiểu Oánh, anh cho em một chút nhé.” Lý Quân thấy vẻ mặt thất vọng của Chung Oánh, trong lòng rất thương tiếc, vì thế đưa hộp của mình cho cô bé. “Cám ơn Lý Quân ca ca, vẫn là Lý Quân ca ca tốt nhất.” Chung Oánh hớn hở tiếp nhận đồ hộp mà Lý Quân đưa, sau đó nàng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, “Hừ, các anh không phải là người tốt, sau này em không thèm để ý đến các anh nữa.” Nói xong, cô bé tự mình cúi xuống ăn.
“Lý Quân, ngon chứ?” Trần Thiên Minh rốt cục cũng xử lý xong phần của mình, hắn lau miệng rồi hỏi Lý Quân.
“Rất ngon, cám ơn tiểu sư thúc.” Lý Quân cũng ăn một chút, còn lại thì đưa cho Chung Oánh. Dù sao, hắn cũng là lần đầu tiên ăn thịt trong Huyền Môn, trong lòng cũng có chút bất an.
“Khách khí gì chứ, mọi người đều là huynh đệ, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu mà.” Trần Thiên Minh vỗ vai Lý Quân, hớn hở nói. “Chẳng qua, chuyện này đã là quá khứ, mọi người không cần nhắc đến. Hắc hắc, lát nữa chúng ta sẽ đem đống vỏ này đến vách núi vứt, sẽ không ai biết cả!” Trần Thiên Minh nói xong lại cười lớn.
Chỉ tiếc một điều, đồ họ ăn là đồ hộp. Mới vừa rồi nghe Lý Quân nói, trong núi có nhiều động vật hoang dã, nào là thỏ nhỏ, gà rừng vân vân, chẳng qua là bọn họ không gặp được thôi. Xem ra, có thời gian phải đi săn một chút. Trong lòng Trần Thiên Minh thầm nghĩ.