Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 238: CHƯƠNG 238: QUỲ HOA THẦN CÔNG

Chỉ lát sau, Diệp Đại Vĩ dẫn theo Trường Mao cùng mấy tên thủ hạ của hắn đến. Hắn chỉ xuống đất nói với bọn Trường Mao: “Các chú ném bao tải xuống đất, sau đó ra ngoài.”

Trường Mao ném bao tải xuống mặt đất, sau đó gật đầu với Diệp Đại Vĩ rồi ra ngoài.

“Tiểu Thái, con mở bao nhanh lên một chút.” Ma Vương sốt ruột nói với Thái Đông Phong. Ông ta đã có một thời gian dài không luyện Âm Dương Công, hiện giờ đã tìm được con nít, làm sao có thể không nóng vội cho được?

Thái Đông Phong cùng Diệp Đại Vĩ nghe Ma Vương nói vậy, vội mở bốn bao tải ra. Bao tải vừa mở ra, lộ ra bốn người bị dây cột chặt, bốn đứa trẻ miệng bị nhét giẻ, ánh mắt lo lắng đầy nước mắt, dáng vẻ rất sợ hãi. Ma Vương thấy bốn đứa trẻ này, vui vẻ nói với Thái Đông Phong:

“Tốt, tốt, Tiểu Thái, giúp thầy mang hai đứa bé lên, Đại Vĩ, anh ở đây chờ ta một chút, lát nữa ta luyện công xong, sẽ nói chuyện với anh.” Nói xong, Ma Vương một mình mang theo hai đứa bé lên lầu. Thái Đông Phong cũng mang hai đứa trẻ còn lại đi theo Ma Vương.

Cũng may, trong đại sảnh có TV, trong lúc buồn chán Diệp Đại Vĩ liền mở TV ra xem. Hắn cũng không biết đợi bao lâu, lát sau Ma Vương cùng Thái Đông Phong bước xuống lầu.

Ma Vương lộ ra tinh thần phấn chấn, hẳn là ông ta đã luyện Âm Dương Công đặc biệt thuận lợi nên mới có biểu cảm như vậy. Ông ta vừa xuống lầu vừa nhìn Diệp Đại Vĩ đang xem TV nói: “Đại Vĩ, để anh phải đợi lâu.”

“Không chờ lâu, không chờ lâu.” Diệp Đại Vĩ thấy Ma Vương từ trên lầu bước xuống, vội đứng lên nghênh đón, cười nịnh bợ nhìn Ma Vương. Cứ như đã coi ông ta là cha ruột.

Ma Vương đi xuống lầu, ngồi ở trên ghế dài của mình, nhìn Diệp Đại Vĩ vừa cười vừa nói: “Đại Vĩ, lần này anh làm rất tốt, anh muốn được thưởng cái gì?” Ma Vương nheo mắt nhìn Diệp Đại Vĩ, dường như muốn nhìn thấu tâm lý hắn.

“Con muốn bái người làm thầy, học võ công, sau đó ra sức khuyển mã cho người.” Diệp Đại Vĩ đã có vài tính toán nhỏ cho riêng mình. Hắn nghĩ, chỉ có theo Ma Vương, làm đồ đệ của ông ta, hắn mới có thể có được quan hệ mật thiết, từ đó có tiếng nói và quyền lực.

“Anh suy nghĩ kỹ chưa?” Ma Vương cười nói. Tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay ông ta. Cho dù Diệp Đại Vĩ không nói, ông ta cũng phải nhận Diệp Đại Vĩ làm đệ tử, truyền thụ một ít võ công của Ma Môn, để hắn xây dựng lại Thiên Tinh Bang, giúp ông ta kiếm tiền. Hiện giờ, Diệp Đại Vĩ đã tự mình nói ra, điều này ngược lại làm cho ông ta yên tâm phần nào.

“Con đã cân nhắc kỹ rồi, nếu như có thể học từ sư phụ một ít võ công, đó là may mắn ba đời của con!” Diệp Đại Vĩ vỗ ngực mình nói. Hắn lúc nào cũng kém hơn Trần Thiên Minh, đặc biệt là võ công của Trần Thiên Minh, điều này khiến hắn vừa ước ao vừa tức giận. Nếu không phải Trần Thiên Minh có võ công, hắn đã sớm sai bọn Trường Mao giết chết Trần Thiên Minh rồi.

Hiện giờ, hắn muốn học võ công của Ma Vương, muốn biến bản thân trở nên mạnh mẽ, như vậy, đến lúc Trần Thiên Minh có tìm hắn báo thù, hắn cũng không sợ. Thái Đông Phong không phải cả ngày nói võ công của hắn rất lợi hại sao, ngay cả Trần Thiên Minh cũng chẳng phải đối thủ của hắn. Cho nên, giờ hắn học võ của Ma Vương, đến lúc đó Trần Thiên Minh không đến tìm hắn, hắn cũng phải đi tìm Trần Thiên Minh.

Mà Thái Đông Phong ở bên cạnh, nhìn Diệp Đại Vĩ đòi hỏi những điều này, tức giận đến híp cả mắt, oán hận nhìn Diệp Đại Vĩ. Xem ra mình trước đây đã quá coi thường Diệp Đại Vĩ, cho rằng hắn chỉ là một nhân vật nhỏ, ai ngờ hắn lại có gan làm chuyện lớn.

“Anh lại đây, để ta bắt mạch giúp anh.” Ma Vương vẫy vẫy tay với Diệp Đại Vĩ, nói.

Diệp Đại Vĩ vội vàng chạy đến bên người Ma Vương, đưa tay của mình tới trước. Ma Vương sờ sờ, vui vẻ nói với Diệp Đại Vĩ: “Không sai, Đại Vĩ, anh quả là người có khiếu luyện võ, chỉ cần theo ta học cho tốt, nhất định sẽ có tiền đồ.”

“Con sẽ làm, nhất định sẽ cùng lão nhân gia người học thật siêng năng.” Diệp Đại Vĩ vội vàng cúi đầu lạy Ma Vương, cười nói.

“Tốt lắm, thầy đang nghĩ, nên dạy con võ công gì mới tốt?” Ma Vương vừa xoa đầu vừa nói: “Thầy muốn dạy con một ít võ công cao thâm, lúc con học xong, lập tức trở về huyện J, xây dựng lại Thiên Tinh Bang. Bởi vì Thiên Tinh trước đây cũng là đồ đệ của ta, do xảy ra chuyện, hiện giờ Thiên Tinh Bang đã không còn. Giờ con ở huyện J làm trùm xã hội đen, xây dựng lại Thiên Tinh Bang.”

“Xây dựng Thiên Tinh Bang?” Diệp Đại Vĩ vui vẻ đáp, xem ra mình một chiêu đã nắm được con bài quan trọng rồi. Nếu như mình làm bang chủ Thiên Tinh Bang, vậy sau này tại huyện J mình chính là trùm xã hội đen rồi. Sau này, người nào thấy mình cũng phải kêu: “Anh Vỹ, anh Vỹ!” Nghĩ tới đây, hắn suýt nữa vui đến mức bật cười thành tiếng.

“Đúng vậy, xây dựng lại Thiên Tinh Bang, có hứng thú không?” Ma Vương hỏi Diệp Đại Vĩ.

“Con có hứng thú, chẳng qua con sợ điều kiện của mình, võ công cũng không được.” Diệp Đại Vĩ ấp a ấp úng nói. Hắn biết, Ma Vương đã nói với hắn như vậy, nhất định đã có sự an bài cho mình.

“Cái này con cứ yên tâm, võ công của con, lát nữa thầy sẽ giúp con đả thông kinh mạch toàn thân, đến lúc đó con học võ công, nhất định sẽ tốn công ít mà được nhiều. Về phần quan hệ hiện giờ của con, con không phải lo, có chúng ta làm chỗ dựa giúp con, không thành vấn đề, sau này con có thể tha hồ hoành hành ở huyện J.” Ma Vương cười nói.

“Vậy thật tốt quá.” Diệp Đại Vĩ nghe xong lời Ma Vương nói, vui vẻ vỗ đùi cái đét. Trần Thiên Minh ơi Trần Thiên Minh, sau này ta không còn phải sợ mày nữa. Hắn vốn nghĩ Trần Thiên Minh đã bị Thái Đông Phong giết, ai ngờ lại nghe nói Trần Thiên Minh bị điều vào trong thành phố, điều này khiến hắn rối trí vô cùng. Giờ có Ma Vương ở sau lưng giúp đỡ, hắn không phải sợ nữa.

“Tiểu Thái, con nói thầy nên dạy cho Diệp Đại Vĩ võ công gì mới tốt?” Ma Vương nghiêng đầu, hỏi Thái Đông Phong.

Thái Đông Phong làm ra vẻ suy nghĩ một hồi, sau đó thần bí nói với sư phụ Ma Vương: “Sư phụ, người không phải từng nói bản thân có hai đại thần công sao, nếu như luyện được, võ công sẽ cao không thể lường được, thế nhưng vì vấn đề điều kiện, không ai trong bản môn luyện tốt được? Hiện giờ người đang luyện một trong số đó là Âm Dương Công, vậy người có thể truyền cho Diệp Đại Vĩ một loại võ công khác.” Thái Đông Phong nói xong, liếc nhìn Diệp Đại Vĩ cười âm hiểm.

Ma Vương nghe Thái Đông Phong nói vậy, lòng khẽ động. Hiện giờ ông ta đang cần người giúp việc, nếu Diệp Đại Vĩ luyện một loại thần công khác, vậy thì quá tốt. Bởi vì có một loại thần công khác tên là Quỳ Hoa Thần Công, không ai trong Ma Môn dám luyện, bởi vì loại thần công này cũng giống như loại Quỳ Hoa Bảo Điển trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, trước khi luyện võ công này, phải tự cung trước, mới có thể luyện được Quỳ Hoa Thần Công. Cho nên ở Ma Môn có thần công này, nhưng không ai dám luyện. Dù sao, tại xã hội hiện giờ, nếu như “cái ấy” của mình không dùng được, võ công dù có cao cũng có ích gì chứ?

“Tuy nhiên, muốn luyện loại võ công này, thì người đó phải chịu khổ cực mới được, không biết Đại Vĩ có thể nhẫn nhịn chịu khổ được không?” Ma Vương nhìn Diệp Đại Vĩ, chậm rãi nói.

“Được, được, con có thể chịu được cực khổ.” Diệp Đại Vĩ còn chưa biết mình luyện thần công phải tự cung. Hắn vừa nghe nói mình có thể luyện được một trong hai đại thần công của Ma Môn, liền vui vẻ đến máu xông thẳng lên đại não, liều mạng trả lời.

“Con không hối hận chứ?” Ma Vương âm hiểm không nói trước cho Diệp Đại Vĩ là thần công gì. Ông ta muốn chờ ván đã đóng thuyền, chờ “cái ấy” của Diệp Đại Vĩ đã không còn, mới nói cho hắn. Đến lúc đó mọi chuyện đã đến nước này, hắn muốn luyện hay không luyện, đều do Diệp Đại Vĩ tự quyết.

“Con không hối hận, sao lại phải hối hận?” Diệp Đại Vĩ đã phấn khởi đến mức mất đi lý trí, không thấy ánh mắt âm hiểm của Ma Vương với Thái Đông Phong. Hắn có thể luyện được thần công của Ma Môn, vui còn không kịp!

“Tốt lắm, Tiểu Thái, con trước giúp Đại Vĩ giải quyết một chuyện.” Ma Vương liếc Thái Đông Phong một cái, cười âm hiểm.

“Giải quyết một chuyện?” Diệp Đại Vĩ ngẩn ngơ, không biết trong hồ lô của Ma Vương bán thuốc gì. Luyện công còn phải giải quyết chuyện gì sao? Lạ quá.

“Đúng vậy, Đại Vĩ, giúp em giải quyết một chuyện nhỏ, chính xác mà nói, là giải quyết một vật nhỏ.” Thái Đông Phong vừa nói vừa nhanh chóng điểm lên người Diệp Đại Vĩ. Diệp Đại Vĩ bị điểm đứng yên một chỗ, không cử động được.

“Vật nhỏ gì?” Diệp Đại Vĩ ngây người, không tài nào hiểu nổi.

Thái Đông Phong thấy Diệp Đại Vĩ đã bị điểm huyệt đứng yên một chỗ, không thể chạy được, hắn cũng an tâm nói cho Diệp Đại Vĩ biết: “Ừ, anh quên nói cho chú, thần công thứ hai của Ma Môn, tên là Quỳ Hoa Thần Công.”

“Quỳ Hoa Thần Công? Em chưa từng nghe qua.” Diệp Đại Vĩ vốn muốn lắc đầu, nhưng giờ hắn chỉ có thể nói, chẳng thể lắc đầu, đành phải thôi.

“Vậy em đã từng nghe qua Quỳ Hoa Bảo Điển chưa? Trong Tiếu Ngạo Giang Hồ có Đông Phương Bất Bại luyện đó.” Thái Đông Phong cười híp mắt nói với Diệp Đại Vĩ.

“Quỳ Hoa Bảo Điển? Loại võ công này phải cắt ‘tiểu JJ’ của mình mới có thể luyện?” Diệp Đại Vĩ sợ sệt. Mình còn chưa có con cháu, chưa kịp tận hưởng, nếu như cắt đứt ‘tiểu JJ’ của mình, nửa đời còn lại coi như bỏ đi.

“Đúng vậy, giờ anh sẽ giúp em cắt bỏ ‘thứ đó’, rất nhanh sẽ luyện Quỳ Hoa Thần Công. Ha ha.” Thái Đông Phong cười lớn. Vừa rồi hắn thấy rất tức tối, giờ đã không còn. Diệp Đại Vĩ ơi Diệp Đại Vĩ, nhìn mày cứ bày mưu tính kế cho nhiều vào, thế nhưng mày cũng tổn thất thật lớn. Mẹ kiếp, có thần công như vậy, sao ta lại không tự mình luyện chứ? Còn có thể đến lượt mày sao, mày cũng không chịu dùng đầu mà nghĩ cho kỹ. Nghĩ tới đây, Thái Đông Phong cảm thấy vui muốn chết đi được.

“Không được, không được, sư phụ, con không học Quỳ Hoa Thần Công nữa, con muốn học cái khác.” Diệp Đại Vĩ hiện giờ rất hối hận. Mình thật là bị quỷ ám, chưa hỏi rõ đã đồng ý với Ma Vương và Thái Đông Phong. Sau cùng, Ma Vương và Thái Đông Phong cũng không hề xem mình là người một nhà, đang có mưu đồ với hắn.

“Đại Vĩ, con không phải mới nói không hối hận sao? Hơn nữa, Quỳ Hoa Thần Công không phải võ công tầm thường, đến lúc đó, công lực của con sẽ ngày càng mạnh, trở thành trợ thủ đắc lực của thầy.” Bất quá, Ma Vương cũng không nói quá, Quỳ Hoa Thần Công cũng rất lợi hại, nhưng so với Âm Dương Công mà lão đang luyện còn kém một chút. Nếu không, ông ta cũng không đem Quỳ Hoa Thần Công dạy cho Diệp Đại Vĩ, đến lúc đó hắn tìm mình báo thù thì coi như xong.

“Sư phụ, con van xin thầy, con còn chưa có con cháu, con chưa muốn cắt mất ‘tiểu JJ’.” Diệp Đại Vĩ khóc nói với Ma Vương. Hiện giờ, hắn tình nguyện đổi hết tất cả thứ mình có, cũng không muốn bị cắt mất ‘tiểu JJ’.

Ma Vương không nói gì, chỉ phất tay với Thái Đông Phong rồi quay đầu đi, không nhìn Diệp Đại Vĩ nữa.

Thái Đông Phong hiểu ý gật đầu, sau đó điểm lên người Diệp Đại Vĩ vài cái. Diệp Đại Vĩ vốn đang cầu xin tha thứ, giờ đã không nói ra lời nữa. “Đại Vĩ, em không cần phải sợ, anh đã điểm ma huyệt và á huyệt của em, lát nữa lúc anh giúp em cắt ‘tiểu M’, em sẽ không thấy đau nữa. Ha ha.” Thái Đông Phong nói xong, liền cười to vài tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!