Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 240: CHƯƠNG 240: TĂNG CƯỜNG BẢN THÂN

Trần Thiên Minh cũng không biết mình đã xem bao lâu, hắn vừa xem vừa thực hành theo. Trong sách nói về phương pháp đặc thù dùng khí công chữa thương, nói rất chi tiết, nhưng nét chữ trong chú giải lại khác, chắc có người nào đó đã thêm vào.

Chú giải là của các tiền bối đời sau để lại cho hậu bối. Có chú giải, Trần Thiên Minh thấy dễ hiểu hơn rất nhiều, hơn nữa chính mình cũng ngộ ra rất nhiều. Nguyên lý chữa thương và bảo hộ bản thân cũng giống nhau, căn cứ vào huyệt đạo, dùng chân khí trợ giúp thân thể, điều này mang lại lợi ích to lớn cho việc luyện công của Trần Thiên Minh sau này.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn lỗ nhỏ cạnh cửa, đã thấy có một phần thức ăn mới, chắc bây giờ là giờ ăn trưa. Trần Thiên Minh vỗ bụng mình, đã thấy đói, vì thế hắn lấy phần ăn kia tiếp tục ăn. Hiện tại tâm trí hắn đều dồn vào chuyện chữa thương, nên không chú ý đồ ăn ngon hay không, có thịt không?

Ăn xong, Trần Thiên Minh lại cầm lấy cuốn sách dạy chữa thương đọc tiếp. Hiện tại, hắn vừa vận khí vừa bắt chước trong sách để chữa trị cho người khác, dùng chân khí đưa vào các huyệt vị, trên lòng bàn tay hắn đã có luồng khí lưu động, hắn vung tay lên đã có kình phong.

Trần Thiên Minh vỗ vài chưởng vào tường, tiếng "rầm rầm" vang lên. Tuy hắn không dùng nhiều chân khí, nhưng vách đá cũng rung chuyển dữ dội. Xem ra võ công của mình lại tiến bộ. Trần Thiên Minh trong lòng mừng thầm, trong này bế quan cũng có cái hay riêng ấy chứ. Bản thân hắn bây giờ không lo lắng gì, nên mới chuyên tâm luyện công.

Kỳ thật, Trí Hải muốn Trần Thiên Minh bế quan, là có dụng ý riêng của hắn, lúc hắn gặp Trần Thiên Minh, hắn thấy Trần Thiên Minh chưa thực sự lĩnh hội võ công, nên hắn mới để Trần Thiên Minh có cơ hội được tĩnh tâm mà nghiên cứu võ công, nâng cao võ học. Trần Thiên Minh không có việc gì làm lại bắt đầu luyện Hương Ba Công, từ sau khi xem sách chữa thương kia, hắn cũng đã lý giải nhất định về cơ thể mình, cho nên khí từ đan điền đều có thể theo ý muốn hắn, lúc tới nơi này, lúc đến nơi khác, cuối cùng mạnh mẽ lan tỏa khắp các bộ vị trên cơ thể.

Hiện tại, Trần Thiên Minh cảm thấy thân thể tràn ngập chân khí, cho dù bị kẻ khác tập kích, nếu công lực không quá cao, thì sẽ bị chân khí của hắn hất văng ra. Chân khí này, người luyện võ gọi là chân khí hộ thể, chỉ tại Trần Thiên Minh không biết mà thôi. Trong Huyền Môn muốn luyện được chân khí loại này ít nhất cũng mất mấy chục năm. Nhưng Trần Thiên Minh thì khác, nhờ thân thể đặc thù của hắn.

Trần Thiên Minh cảm giác cả thân thể đều là chân khí, nảy sinh một lực lượng phi thường cường đại, hắn nhìn vào ghế dựa, vung tay lên, chiếc ghế liền bay lên trong không trung, đứng yên.

Sau đó, Trần Thiên Minh vung tay phải lên, ghế bay sang phải, vung tay trái lên, ghế lại bay sang trái. Chiếc ghế dựa có chân khí Trần Thiên Minh duy trì như có sự sống, trong không trung lúc bay chỗ này, lúc lượn chỗ khác: “Chơi cũng vui, giờ không ai chơi cùng thì mình chơi với cái ghế này vậy.” Trần Thiên Minh nói xong lại tiếp tục đùa với cái ghế.

Trần Thiên Minh chơi đùa với chiếc ghế xong, lại cầm một cuốn sách về kinh mạch lên xem. Đây là sách nói về vị trí các kinh mạch trên cơ thể, Trần Thiên Minh lại chăm chú xem.

“Ứm, thì ra là nguyên lý thế này.” Trần Thiên Minh xem xong cười nói. Hắn xem các kinh mạch một lúc sau, cuối cùng cũng hiểu ra, trước kia mình giúp bọn Lâm Quốc đả thông kinh mạch thật ngớ ngẩn. May mắn thay, lúc đó đánh lung tung, may mà không xảy ra việc gì, như trong sách viết, mỗi kinh mạch huyệt vị đều có một tác dụng, khi tác động vào thì sẽ có tác dụng, và khi tác động đúng cách, còn có thể cải tạo thân thể.

Đả thông kinh mạch, chính là như vậy. Nếu sau khi kinh mạch được đả thông hoàn toàn, tốc độ luyện võ sẽ tăng rất nhiều. Đối với võ công về sau sẽ có rất nhiều lợi ích, như theo lời đại bá, là làm ít hưởng nhiều. Tất nhiên, chuyện đả thông kinh mạch này không phải người bình thường có thể làm được, phải là cao thủ võ công cao cường.

Bởi vì việc đả thông kinh mạch, phải chọn đúng thời điểm, vừa phải đả thông kinh mạch mà không được làm tổn thương chúng, điều này đòi hỏi trình độ cực kỳ cao siêu. Cho nên, người luyện võ bình thường, cũng không dám giúp đệ tử mình đả thông kinh mạch, thà chịu tổn hao công lực của mình còn hơn mạo hiểm đả thông kinh mạch cho đệ tử, bởi một sai sót có thể khiến công lực của bản thân bị đánh tan.

Nhìn thấy sách như vậy, Trần Thiên Minh lại chăm chú nghiên cứu. Hiện nay công lực hắn đã rất mạnh, giúp người khác đả thông kinh mạch không thành vấn đề, cái hắn thiếu, đó chính là kỹ thuật. Cho nên hắn càng xem càng say sưa, càng không muốn buông sách ra.

Đến tối, Trần Thiên Minh thắp đèn, bắt đầu lấy cuốn sách dạy kinh mạch ra xem. Khi hắn lật tới trang cuối cùng thì lại không biết làm gì nữa.

“Hầy, giờ biết làm gì nữa đây, hay là luyện công, càng luyện nhiều công lực sẽ càng mạnh.” Trần Thiên Minh lầm bầm nói. Vì thế hắn vung chưởng vào ngọn đèn, chưởng phong làm tắt lửa. Nhớ lúc trước mình đánh một chưởng vào thân cây, thân cây không hề hấn gì, hiện tại đã có phản ứng. Đáng tiếc trong này không có cây, nếu không, hắn lập tức thử vài cái, xem có đánh gãy được cây nào không.

Trần Thiên Minh lại thấy bây giờ giống lúc học Hương Ba Công, lại quên cả ngày đêm. Trước kia, đại bá ép hắn liều mạng luyện công, không cho hắn nghỉ ngơi. Hiện tại, còn ở đây đến bảy ngày, không có việc gì làm, chi bằng luyện công một chút. Luyện tập nhiều ít đều có lợi. Khi hắn luyện xong, hắn cũng không biết rốt cuộc mình đã luyện bao lâu, hắn chỉ biết khí ở đan điền so với lúc mới vào thạch thất thì mạnh hơn nhiều lắm. Hiện tại hắn cảm giác mình như một cỗ máy phát công.

Trần Thiên Minh đứng lên, đi đến đại sảnh, phát hiện trời vẫn còn tối, chỉ có điều, trước kia phải dùng đèn mới thấy, bây giờ hình như hắn đã có thể nhìn rõ trong đêm tối.

Đột nhiên, hắn phát hiện, trên lỗ nhỏ cạnh cửa đá đã có một phần thức ăn. “Ý, kì lạ, sao lại có thêm một phần đồ ăn, không phải buổi tối ta đã ăn rồi sao? Chẳng lẽ lại có người đưa thêm một phần?” Trần Thiên Minh vuốt đầu tự hỏi.

“Ọc ọc.” bụng Trần Thiên Minh lại sôi lên, hắn phát hiện bây giờ mình rất đói. “Úi, hiểu rồi, thì ra là đã là tối ngày hôm sau rồi, mình bất tri bất giác đã luyện Hương Ba Công một ngày rồi, hèn gì đói như vậy.” nghĩ vậy hắn vội vàng cầm phần thức ăn lên ăn ngấu nghiến.

Trần Thiên Minh lại đi xem sách, trong đó có một cuốn sách Huyền học hấp dẫn hắn. Hắn mở ra thấy đây giống như là sách dạy võ công lại dường như đây là một quyển kinh, hắn lại đọc bên trong, đặc biệt có một câu khiến hắn chú ý: “Kiên khả không tồi, nhu khả khắc cương, cao mà không kiêu, ẩn nhi bất lộ, học vô chỉ cảnh.”

Lật vài trang sau, Trần Thiên Minh cũng hiểu ra, đại ý là khuyên không nên kiêu ngạo, cũng không nên quá biểu hiện khả năng của mình, võ học là không có giới hạn. Mấy lời này, trước kia hắn là học sinh đã nghe qua, đều có nội dung khuyến khích việc học tập không ngừng. Nhưng trước đó là câu: “Kiên khả không tồi, nhu khả khắc cương” là ý gì? Hình như đã nghe Trí Hải sư huynh nói qua.

“Lời của Trí Hải sư huynh?” Trần Thiên Minh trong lòng lại kinh hỉ, lần trước, Trí Hải sư huynh không phải nói cho mình mấy lời, mình hiểu được phần đầu, đã có thể thoát khỏi tay hắn. Nhưng phần sau thì lại không hiểu.

Chẳng lẽ đây là khẩu quyết võ công? Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh lại ghi nhớ kỹ lại mấy câu đó ”Kiên khả không tồi?” Trần Thiên Minh nhìn lên thạch bích, trong lòng chợt lóe lên một ý, những bức tường đá này có thể xem là "kiên khả không tồi", nhưng thế nào mới là nhu khả khắc cương chứ?

Đột nhiên, Trần Thiên Minh thấy có dòng chú thích phía dưới,” Nếu mượn lực, nhu có thể khắc cương” Trần Thiên Minh giơ tay phải lên, đánh mạnh vào tay trái. Tay trái nhẹ nhàng tiếp lấy tay phải, lực đạo cường đại của tay phải hầu như biến mất.

“Ta hiểu rồi, thì ra là vậy. Tuy thế công cường đại, chỉ cần ngươi lấy sự mềm mại tiếp lấy thế công đó, là có thể chế trụ.” Trần Thiên Minh hiện tại đã hiểu rõ rất nhiều. Trần Thiên Minh lại có hứng đọc quyển Huyền Học kia. Trong sách Trần Thiên Minh học được rất nhiều về cách ứng phó khi lâm trận, còn có một ít phương pháp luyện công, khiến hắn vô cùng phấn khởi. Mấy ngày nay thật là đã.

Càng cố gắng luyện công, hắn cảm thấy tinh lực ngày càng dồi dào, như bây giờ hắn đã không cần ngủ, cho nên hắn cũng không biết đã bao ngày trôi qua, hắn càng luyện càng có hứng thú, cảm thấy võ công của mình ngày càng mạnh.

Hiện tại, luồng nhiệt lưu trong dòng máu huyết hoàng kiến, không còn như trước kia, phải kích thích từ bên dưới mới có thể xuất hiện, bây giờ chỉ cần luyện công luồng nhiệt lưu kia liền xuất hiện, sau đó cùng Hương Ba Công luân chuyển, chúng như đôi tình nhân quấn quýt, luân chuyển trong thân thể Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh phát hiện việc này, mừng như điên. Luồng nhiệt lưu của huyết hoàng kiến, là một loại khí vô cùng cường đại, như thể dùng mãi không cạn. Như hiện tại, lúc hắn luyện Hương Ba Công, luồng nhiệt lưu lại xuất hiện, cùng Hương Ba Công luân chuyển, giống như vĩnh viễn dung nhập vào chân khí của Hương Ba Công.

Trần Thiên Minh biết rõ rằng điều này, đối với võ công hắn cực kỳ hữu ích. Chỉ cần hắn điều khiển được luồng nhiệt lưu kia, chân khí sẽ như dùng mãi không cạn. Với tình trạng này, dù có hai mươi cô nàng xinh đẹp ướt sũng, hắn cũng tự tin làm khô quần áo của họ trong vòng chưa đầy ba phút.

Vì thế, Trần Thiên Minh mừng như điên lại tiếp tục luyện Hương Ba Công, dù sao, giờ hắn cũng không thấy đói, hắn chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, một loại sức mạnh có thể khiến hắn cảm thấy mình có thể lay chuyển cả địa cầu. Đây chính đúng như lời Trí Hải sư huynh nói: “Lấy vật mượn vật, lấy khí mượn khí”! Trần Thiên Minh trong lòng thầm nghĩ.

Đột nhiên Trần Thiên Minh ngẩn ngơ. Vì hiện tại, nơi hắn ngồi luyện công, như có một lực, lại như một luồng khí, đang muốn ẩn mình vào trong thân thể hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!