Lý Quân nghe Trần Thiên Minh nói vậy, cười đáp: “Tiểu sư thúc, anh đã vào Huyền quan một tuần rồi, hôm nay là ngày thứ tám, anh có thể ra ngoài.”
“Cái gì? Anh ở trong Huyền quan một tuần rồi?” Trần Thiên Minh không dám tin vào tai mình, Lý Quân nói dối trắng trợn vậy chứ, mình làm sao ở trong Huyền quan một tuần được? Nhiều nhất cũng là ba, bốn ngày? Hắn còn nhớ mình ăn cơm có hai ngày, sau đó luyện công, hắn làm sao có thể không ăn uống mà luyện Hương Ba Công tới năm ngày? Nói đùa sao chứ.
“Đúng mà, hôm nay là ngày thứ tám rồi, Tiểu sư thúc, em không lừa anh đâu. Anh cho em mười lá gan, em cũng không dám tự tiện mở cửa Huyền quan. Vừa rồi sư phụ nói đã đến thời hạn một tuần, bảo em đến mở cửa.” Lý Quân thấy Trần Thiên Minh không tin mình, vội vàng nói. Hắn còn tưởng Trần Thiên Minh đã nhũn não, thần trí không bình thường? Rõ ràng là ngày thứ tám rồi, hắn còn nói không phải.
Trần Thiên Minh nhìn thấy thái độ của Lý Quân như thế, theo cách hành xử của người bình thường, hắn không thể không tin: “Xem ra mình đã ở đây một tuần rồi. Ha Ha! Rốt cục có thể ra ngoài hóng gió rồi!” Trần Thiên Minh cười to một tiếng, vội vàng lao ra ngoài cửa ngắm cảnh vật bên ngoài.
Cảnh vật bên ngoài quả là có khác, giờ đã là sáng sớm, mặt trời vừa lên, từng tia sáng chiếu qua lá cây, chiếu xuống, mang lại cảm giác thư thái cho Trần Thiên Minh. Trong thời gian ở Huyền quan, chỉ đứng hoặc ngồi khiến hắn chán muốn chết. Hiện tại tâm tình hắn đã khá lên rất nhiều.
Hắn vận khí vào tay, hướng về gốc cây bên kia nhẹ nhàng vung tay lên, “rắc” một tiếng, cái cây kia đã gãy. Trời, mình chỉ vận khí nhẹ vung tay một cái, cây đã gãy. Xem ra công lực mình đã tiến bộ rất nhiều. Nghĩ vậy Trần Thiên Minh lại càng cao hứng.
Lý Quân nhìn thấy bộ dáng đắc ý của Trần Thiên Minh, lại lo lắng. Xem ra, tiểu sư thúc chắc là đói quá nên điên rồi, vừa ra ngoài liền đánh gãy cây, nhất định phải cho hắn ăn cơm nhanh, nếu không thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì. “Tiểu sư thúc, đi, chúng ta nhanh đi ăn thôi.” Nói xong kéo Trần Thiên Minh đi nhanh ra.
Mới đi được nửa đường, Chung Oánh và Lâm Quốc đã tới đón: “Lão đại, anh rốt cục cũng ra được rồi.” Lâm Quốc vội đến bên cạnh Trần Thiên Minh, cao hứng kêu lên.
“Cái này mà gọi là đi ra sao, phải gọi là xuất quan, cứ làm như anh từ trong tù ra không bằng.” Trần Thiên Minh mặt tỉnh bơ nhìn Lâm Quốc.
“Dạ, dạ, nói sai rồi, sai rồi, là Lão đại xuất quan.” Lâm Quốc nói lại.
“Mấy ngày anh không có ở đây, mấy cậu có nhớ anh không?” Trần Thiên Minh cao hứng nói, bên ngoài cảm giác có khác, không khí cũng trong lành hơn rất nhiều, nhìn Lâm Quốc và mọi người cũng thấy đáng yêu hơn không ít.
“Ai thèm nhớ anh, chúng em ở cùng một chỗ đánh bài vui lắm.” Chung Oánh chạy đến trước mặt Trần Thiên Minh cười duyên.
“Cái gì, không có sự đồng ý của anh, các cậu dám đem bài ra đánh, xem ra không giáo huấn các cậu, các cậu không coi trời bằng vung.” Trần Thiên Minh cố ý xắn tay áo lên, bộ dạng cực kỳ tức giận.
“Ối? Thiên Minh ca ca, trên người anh thế nào mà hôi vậy?” Chung Oánh đột nhiên che mũi, khó chịu nói với Trần Thiên Minh.
“Người anh hôi? Có gì mà phải cười chứ?” Trần Thiên Minh không tin, ngửi ống tay áo mình một chút, có gì đâu, hình như chỉ hơi có mùi lạ một chút thôi. Kỳ thật, Trần Thiên Minh chỉ là tự mình ngửi thôi, hắn đã một tuần không tắm rửa thay quần áo rồi, sao lại không hôi cho được?
“Anh Thiên Minh ơi, có phải cả tuần rồi anh không tắm thay quần áo?” Chung Oánh cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề, lùi về sau vài bước cẩn thận hỏi.
“Anh? Anh vẫn như lúc đi vào, quần áo chưa thay, không hề tắm.” Trần Thiên Minh sờ đầu mình một cái, ngượng ngùng nói. Cái gì thay quần áo chứ, mình vào trong đó, cơm còn không ăn, ngủ còn không được, hơn nữa, trong đó nước đâu mà tắm.
“Cái gì? Thật sự là như vậy sao?” Chung Oánh vội lùi về sau vài bước, che mũi lại, nói với Trần Thiên Minh: “Anh Thiên Minh ơi, anh bẩn quá đi, mất vệ sinh quá đi.” Nói xong mắt tròn xoe nhìn Trần Thiên Minh.
“Anh, anh cũng không nhớ nữa, bên trong không có nước tắm rửa, anh cũng không mang quần áo vào. Tiểu Oánh em không cần nghiêm trọng vậy chứ, anh Thiên Minh hôi như vậy sao?” Trần Thiên Minh cười khổ. Chính mình say mê luyện công quá, dù có quần áo để thay cũng không màng.
“Sao lại không hôi? Anh có tự mình ngửi không nào?” Chung Oánh nói với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nghe Chung Oánh nói vậy, ngửi ống tay áo mình một chút, lầm bầm nói: “Không lẽ hôi đến vậy sao? Ngạn Thanh, cậu giúp anh ngửi một chút, xem có hôi không nào?” Nói xong đưa ống tay áo tới mũi Trương Ngạn Thanh.
“Ặc, ặc, ặc.” Trương Ngạn Thanh bị mùi hôi trên áo Trần Thiên Minh làm cho phải ho khan, hắn ấp úng đáp: “Đúng, hình như hơi hôi.” Nói xong, hắn cũng giống như Chung Oánh, lùi xa mấy bước.
“Anh Thiên Minh ơi, anh bẩn chết đi được, mau đi tắm và thay quần áo đi!” Chung Oánh dậm chân, tức giận nói với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nhìn thấy thái độ của mọi người, đặc biệt là Chung Oánh, hắn biết quần áo mình hôi thật, vì thế hắn liền trở về chỗ ở của mình.
“Tiểu sư thúc, anh đi đâu vậy?” Lý Quân thấy Trần Thiên Minh không đi đến phòng ăn, liền lên tiếng hỏi.
“Anh đi tắm trước.” Trần Thiên Minh cũng không quay đầu lại nói.
“Tiểu sư thúc, anh không cần tắm trước, ăn cơm trước đi.” Lý Quân lại hét lên sau lưng Trần Thiên Minh. Nhìn bộ dạng Trần Thiên Minh, nếu không cho hắn ăn gì đó ngay, sợ hắn sẽ làm loạn. Vừa rồi thấy hắn có xu hướng bạo lực, vừa ra đã đánh gãy cây. Nhưng Trần Thiên Minh đã đi xa nên không kịp nghe lời hắn.
“Ai, xem ra người không biết giữ vệ sinh không chỉ có mình anh Thiên Minh.” Chung Oánh vừa nói vừa lắc đầu nhìn Trần Thiên Minh đi xa. “Ai,” Lâm Quốc và mọi người cũng giống Chung Oánh, lắc đầu, rồi đi tiếp.
Tắm xong, thay quần áo, Trần Thiên Minh cảm thấy thoải mái cả người. Hắn đã luyện Hương Ba Công bảy ngày, toàn thân đầy mồ hôi, hiện tại tắm rửa xong, thoải mái ngồi lên ghế vỗ đùi huýt sáo.
“Tiểu sư thúc, anh nhanh đi ăn đi.” Lý Quân sợ Trần Thiên Minh lại chạy lung tung, hắn vội vào nhà bếp lấy mấy bánh bao, chạy tới chỗ ở Trần Thiên Minh. Hắn chờ Trần Thiên Minh tắm rửa xong, cho hắn ăn một ít, ngàn vạn lần đừng để hắn đói.
“Được, để anh ăn một chút.” Trần Thiên Minh cũng thấy vô cùng đói bụng, vì thế cầm bánh bao cắn lấy cắn để.
Nhìn thấy Trần Thiên Minh đã tắm xong, thay quần áo mới, Chung Oánh cẩn thận ngửi, cảm thấy không còn mùi lạ, mới đến bên Trần Thiên Minh cười nói: “Anh Thiên Minh ơi, anh bế quan không ăn gì sao? Bây giờ nhìn anh ăn như quỷ đói vậy.”
“Không, không…” Cái miệng nhét đầy bánh bao của Trần Thiên Minh làm sao có thể trả lời, chỉ có thể lấy tay ra hiệu. Ăn một lúc, Trần Thiên Minh chỉ vào chén nước bên cạnh.
Nói “ục ực…”
Chung Oánh hiểu ý đưa chén nước tới cho Trần Thiên Minh, Trần Thiên Minh cầm chén, uống vài ngụm, thoải mái thở phào một hơi.
“Anh Thiên Minh ơi, anh mấy ngày rồi chưa ăn cơm?” Chung Oánh thấy bộ dạng Trần Thiên Minh như thế, cười nói.
“Anh cũng không biết nữa, em hỏi Lý Quân đi.” Trần Thiên Minh chỉ vào Lý Quân bên cạnh.
“Tiểu sư thúc đã năm ngày chưa ăn cơm.” Lý Quân nghĩ một chút rồi nói.
“Cái gì? Năm ngày? Thảo nào, anh Thiên Minh đói lắm phải không?” Chung Oánh lo lắng nhìn Trần Thiên Minh.
“Không sao đâu, ăn mấy cái bánh bao, hiện tại đã hết đói.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói. Bây giờ hắn đã hiểu, người nếu bị đói quá lâu, không thể ăn vội vàng mà phải ăn từ từ mới được.
“Vậy tốt rồi.” Chung Oánh yên tâm cười.
“Tiểu sư thúc, em đi luyện công.” Lý Quân nói với Trần Thiên Minh: “Sư phụ nói, anh ngủ hai canh giờ rồi tới gặp sư phụ.” Nói xong, liền đi ra ngoài.
Lâm Quốc và mọi người thấy Lý Quân đi luyện công cũng đi theo ra ngoài. Mà Chung Oánh thì ở lại, thần thần bí bí.
“Anh Thiên Minh ơi em hỏi anh, lần trước giấu cái gì phía dưới vậy?” Chung Oánh nhìn chỗ đó của Trần Thiên Minh, tò mò hỏi hắn. Cô nàng hiện giờ thấy chỗ đó hình như không nhô lên, hình như không có gì bên trong.
“Không, không có gì.” Trần Thiên Minh nghe Chung Oánh hỏi, mặt không khỏi đỏ bừng lên, ấp úng nói. Sao cô bé tinh quái này nhớ dai vậy, tính hiếu kỳ lại mạnh đến thế, đã nói không có gì, cô bé còn truy vấn.
“Không phải, nhất định là phải có cái gì đó, đáng tiếc là em tìm trong phòng anh mà không thấy.” Chung Oánh mặt tiếc nuối hít một hơi.
“Cái gì? Em dám vào phòng anh lục lọi đồ đạc?” Trần Thiên Minh cả kinh, tức giận kêu lên. Hắn nghĩ lại, may quá, mình không để thứ gì 'độc hại' trong phòng, bởi vì đến Huyền Môn luyện công, nên hắn cũng không mang phim người lớn tới, nếu không thật xấu hổ với Chung Oánh biết bao.
“Em đâu có làm bừa bãi đâu, là giúp anh sắp xếp lại đồ đạc mà, anh biết không? Đồ đạc trong phòng anh bừa bãi quá.” Chung Oánh tinh quái nói.
“Hừm, em có lòng tốt vậy sao? Quan tâm anh vậy sao?” Trần Thiên Minh làm vẻ mặt không tin tưởng.
“Đúng rồi, anh mới biết đó hở?” Chung Oánh cười nói.
“Em quan tâm anh thì lấy quần áo này đi giặt sạch đi.” Trần Thiên Minh cười gian, việc giặt quần áo này không thích hợp với hắn. Có Chung Oánh làm lao động miễn phí, thì cũng không cần bận tâm giặt trắng hay không trắng.
“Anh Thiên Minh ơi, không phải em không muốn giúp anh, em không biết giặt quần áo, quần áo của em đều do chị Tiểu Ny giặt.” Chung Oánh xấu hổ nói với Trần Thiên Minh.
“Tiểu Ny giúp em giặt quần áo? Vậy cũng được.” Trần Thiên Minh nói với vẻ mặt gian xảo. Nếu Tiểu Ny giúp mình giặt quần áo thì tốt quá, chỉ cần nàng giúp mình giặt, anh sẽ có cơ hội báo đáp, mời nàng ăn cơm, dạy nàng võ công, hay thậm chí lấy thân báo đáp nàng cũng được, tuyệt đối không nói hai lời.
Chẳng qua, lần trước không cẩn thận dòm trộm Ngả Tiểu Ny đang làm “chuyện ấy”, đặc biệt là nhìn những chỗ nhạy cảm, liệu Ngả Tiểu Ny có tha thứ cho mình không chứ? Đừng nói giúp mình giặt quần áo, chỉ cần nàng không cầm mã tấu đuổi mình, đã là chuyện rất tốt rồi.