Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 26: CHƯƠNG 26: HOA HỒNG CÓ GAI

“Anh không cần gạt tôi, anh chàng đẹp trai.” Mỹ phụ như cố tình phô bày đôi gò bồng đảo gợi cảm trước mặt Trần Thiên Minh, hương thơm càng thêm nồng nàn.

“Là thật, không lừa cô chút nào.” Trần Thiên Minh rất nhanh đã lùi về phía sau vài bước. Mặc dù đẹp nhưng không thể động vào, hắn còn phát hiện ra ba người bảo tiêu phía sau nắm tay đều đang siết chặt, ánh mắt trở nên sắc bén, thậm chí còn ẩn chứa sát khí.

Ánh mắt quyến rũ của mỹ phụ thoáng hiện vẻ tán thưởng, nhưng nhanh chóng biến mất, điều này Trần Thiên Minh hoàn toàn không nhận ra. Hắn chỉ nhận thấy ánh mắt cả ba người bảo tiêu đã không còn sắc bén như trước, xem ra đã không còn nguy hiểm nữa.

“Vậy anh nói, bây giờ mua đại hay tiểu.” Mỹ phụ cười cười với Trần Thiên Minh. Nàng vừa cười lớn, đôi gò bồng đảo liên tục lay động, dường như đang mê hoặc tất cả nam nhân bên cạnh, khiến họ phải trợn tròn mắt, hận không thể khắc sâu vào tâm trí, ngắm nhìn cả đời.

“Tôi cũng không biết mua cái gì thì tốt.” Trần Thiên Minh vừa nghe được, lúc này nên mua Tiểu. Nên thắng hay thua đây? Tâm lý Trần Thiên Minh lúc này rất mâu thuẫn.

“Vậy anh mua cái gì tôi sẽ mua cái đó nha? Người chơi bạc như chúng ta đến đây, ai mà chẳng muốn thắng chứ!” Đôi gò bồng đảo của mỹ phụ này lại liên tục lay động, đám nam nhân bên cạnh ánh mắt cũng liên tục xao động theo.

“Tôi, tôi định không mua, cũng không biết mua cái gì nữa?” Trần Thiên Minh không ngờ mỹ phụ này lại định mua cùng hắn. Thắng thì sẽ thêm gánh nặng, mà nếu thua thì lại cảm thấy có lỗi với mỹ phụ này.

Người bên cạnh thấy biểu hiện của Trần Thiên Minh như vậy, mọi người lập tức rời bàn, đến hóng chuyện.

“Đặt đi, để cho mỹ nhân này đặt cùng với ngươi đi.” Mọi người đứng bên cạnh đang nghị luận, bây giờ nhìn lại, người thua tiền ở đây cũng không ít nha.

Lâm Quốc cũng đã phát hiện tình huống của Trần Thiên Minh, hắn vội vàng chạy tới hỏi: “Lão đại, có chuyện gì thế?”

Trần Thiên Minh lắc lắc đầu, nói: “Không có việc gì, chỉ là mỹ nữ này muốn đặt cược theo tôi, mà tôi lại không muốn đặt. Hôm nay quả thật quá mệt mỏi rồi.” Hiện tại đám người xung quanh càng lúc càng đông, trong lòng Trần Thiên Minh cũng càng lúc càng lo lắng. Vốn hắn không muốn bị người khác chú ý, không ngờ bây giờ lại trở thành tâm điểm chú ý của đám đông.

“Mỹ nhân, hay là nàng đặt theo ta đi!” Một tên nam nhân to béo đi tới gần, ánh mắt hắn háu sắc nhìn chằm chằm đôi gò bồng đảo của mỹ phụ, hai tay hận không thể chạm vào, thử xem mềm mại đến mức nào.

“Ta không muốn đặt theo ngươi.” Mỹ nhân trừng mắt nhìn tên nam nhân kia, ánh mắt nàng nhìn thấy cặp mắt dâm tà của hắn, hận không thể móc chúng ra.

“Tốt, ta đặt với ngươi, được chứ?” Nam nhân kia hào phóng giơ tay lên, thuộc hạ của hắn lập tức mang tiền tới. Xem ra nam nhân này cũng không phải là nhân vật tầm thường, khó trách lại dám ra mặt.

“Anh chàng đẹp trai, anh đặt đi! Tôi đang chờ anh đó. Dù sao tiền này tôi cũng đã xác định thua rồi.” Mỹ nhân ôn nhu nói, giọng điệu nhỏ nhẹ, mềm mại tựa như tơ tằm, âm điệu khiến đám đàn ông xung quanh không khỏi rạo rực.

“Thằng mặt trắng, đặt nhanh lên, tao xem lần này mày mất mặt đến mức nào.” Hắn lập tức thay đổi ngay giọng điệu vừa nói với mỹ nhân, vẻ mặt hung ác nhìn Trần Thiên Minh nói.

Lâm Quốc vừa nghe được, hắn cảm thấy rất tức giận.

Trần Thiên Minh nhẹ nhàng kéo tay hắn, Lâm Quốc lập tức ngoan ngoãn lùi về sau lưng Trần Thiên Minh, hắn cũng không muốn gây chuyện. Xem ra hôm nay chọn nhầm ngày rồi. Mà vừa rồi mỹ nhân cũng nói hôm nay nàng đã thua tiền rồi, vì thế Trần Thiên Minh lập tức có chủ ý mới.

“Tôi đặt 20 vạn mua Đại, tiểu thư, cô đặt nhiều ít bao nhiêu?” Xem dáng vẻ của mỹ nhân, phỏng chừng vẫn còn có thể thua thêm 20 vạn. Đây chính là do nàng bức tôi đặt, mà dù sao cũng là nhà cái thắng, coi như là tiện nghi cho các ngươi vậy, như thế thì nhà cái cũng không thua nhiều lắm.

“Tôi cũng đặt 20 vạn mua Đại.” Mỹ nhân này mỉm cười, nàng nhẹ nhàng vung tay, một đại hán phía sau lập tức đặt xuống 20 vạn. Mỹ nhân sau đó lại nhìn nam nhân kia, nhưng cũng không nói gì.

“Vậy, ta cũng đặt 200 vạn mua Đại.” Nam nhân kia cũng hét lớn, cắn răng đặt 200 vạn ra. Xem ra, lực hấp dẫn của mỹ nữ quả thật rất lớn, nam nhân kia cũng không thèm nghĩ nhiều, muốn làm dáng trước mặt mỹ nhân, vì thế đặt nhiều hơn nàng ta gấp mười lần.

“Mở, mở, hai, hai, ba, Tiểu.” Nhà cái hét lớn, sau đó quay về phía Trần Thiên Minh, ánh mắt đầy cảm kích.

“Tiểu? Vậy mà lại là Tiểu.” Nam nhân kia hét lớn, mới vừa rồi hắn lên mặt, vậy là thua 200 vạn.

“Đi.” Trần Thiên Minh không muốn gặp phiền toái, hắn lập tức nói với bọn Lâm Quốc rời đi.

Mỹ nhân kia cũng lập tức cùng đám bảo tiêu rời khỏi sòng bạc.

Gã béo kia thấy mỹ nhân cũng muốn rời đi, hắn vô cùng vội vàng chạy theo nói: “Mỹ nhân, ở lại chơi thêm lúc nữa đi.”

“Không, ta còn có việc phải đi.” Mỹ nhân cũng không thèm quan tâm đến gã béo kia. Đối với loại tên háo sắc này, nàng tất nhiên có biện pháp. Cho nên, cũng sẽ không quan tâm nhiều.

“Con mẹ nó. Làm lão tử thua mất 200 vạn mà còn muốn đi ư.” Gã béo trong lòng nảy sinh ý nghĩ độc ác. Hôm nay nếu không gặp mỹ nữ này thì hắn đã không thua 200 vạn, nhưng mà bây giờ mỹ nữ lại nói muốn rời đi, vậy không phải là công cốc sao. Vì thế khi nghe thấy giọng điệu của gã béo, thuộc hạ bên cạnh hắn lập tức tiến tới bao vây mỹ nhân kia.

“Mỹ nhân, nàng theo ta chơi một chút, nàng muốn đặt chỗ nào thì đặt, nàng trên ta dưới hay là nàng dưới ta trên đều được. Ta khẳng định là mạnh mẽ hơn so với thằng mặt trắng vừa rồi, của hắn chỉ dùng làm cảnh thôi, không dùng được đâu. Còn ta thì cam đoan sẽ khiến nàng lên tiên, khiến nàng biết thế nào là nam nhân chân chính.” Nhìn thấy mỹ nhân gợi cảm trước mắt, sắc tâm của gã béo bùng lên, mong muốn duy nhất bây giờ là muốn đem mỹ nhân này đẩy ngã, sau đó nắm lấy đôi gò bồng đảo cao ngất của nàng, sau đó đại chiến ba trăm hiệp, coi như là kiếm lãi của 200 vạn vừa bị thua khi nãy. Mà bên cạnh nàng có ba gã bảo tiêu sao? Đem bọn chúng giải quyết đi cũng không phải vấn đề. Bên hắn có đến sáu người, tất cả đều là hắn dùng rất nhiều tiền để mời đến, quả thật chỉ tốn chút công sức thôi.

Gã béo còn đang ở trong mộng đẹp, sáu người bên gã đang định giải quyết ba kẻ bảo tiêu của mỹ nhân kia, đáng tiếc là chỉ trong chốc lát, ngay cả giấc mộng đẹp của hắn cũng tan tành, tất cả thuộc hạ của hắn đã bị hạ gục.

“Ngươi, ngươi…” Gã béo lập tức phát hiện ra đám thuộc hạ của mình đã bị đánh ngã, dáng vẻ hắn vô cùng bối rối, không nói lên lời nữa.

“Ngươi vừa rồi không phải còn nói muốn 'làm' ta sao? Là chỗ nào muốn 'làm' ta?” Mỹ nhân nhàn nhã nói, đôi mắt đẹp của nàng liên tục liếc qua người hắn, sau đó ánh mắt dừng lại ở hạ thân của gã béo.

“Ôi!” Gã béo lập tức ôm lấy của quý của hắn rồi kêu toáng lên.

Của quý của hắn vừa bị mỹ nhân dùng giày cao gót dẫm xuống, theo sau đó là tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết. Qua đó cũng biết được mức độ chấn thương của gã béo, xem ra phải mất một thời gian tĩnh dưỡng, ít nhất cũng phải một tháng hắn không thể gây sự được nữa.

Chẳng qua là Trần Thiên Minh cũng nghe được âm thanh thảm thiết của gã béo lúc này, hắn đang nói với Lâm Quốc ở trên ô tô: “A Quốc, cậu nhanh chóng đem 300 vạn này đưa cho biểu muội nóng bỏng kia, sau đó đem mảnh đất trống bên cạnh công viên mua lại cho anh, anh có việc cần dùng. Mặt khác chú lập tức đi mua hai chiếc xe, một chiếc xe hơi, một chiếc xe tải, như vậy sau này sẽ có phương tiện cho chúng ta làm việc. Đêm nay mỗi huynh đệ đi theo, mỗi người phát cho 1.000 đồng, coi như là tiền thưởng cho đêm nay.”

Lâm Quốc vô cùng cao hứng gật gật đầu. Lão đại này quả thật khác người, ra tay rất hào phóng, chỉ đi theo có một đêm như vậy, mỗi người lại được thưởng 1.000 đồng, xem ra là đi theo đúng người rồi.

Trần Thiên Minh thấy bên ngoài tối đen, hắn âm thầm nói: “Xem ra từ nay Trần Thiên Minh ta không còn là thầy giáo nghèo như trước nữa rồi. Diệp Đại Vĩ, cứ đợi đấy mà xem!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!