“Không phải em không tin anh sao? Vậy nên, anh muốn làm vậy để em thấy anh nhớ em đến mức nào. Hà Đào, em buông anh ra, anh muốn tìm dao.”
Trần Thiên Minh vừa nói vừa cố ý nhẹ nhàng rút tay ra. Đương nhiên, hắn không thể dùng lực quá lớn, nếu không tay thoát ra thì phiền phức rồi, hắn biết tìm dao ở đâu chứ?
“Em, em tin anh.”
Hà Đào thấy Trần Thiên Minh dường như thật sự muốn làm vậy, vội vàng kéo tay hắn lại, đau lòng nói. Thật ra, sao nàng lại không nhớ Trần Thiên Minh chứ.
Chỉ là, Trần Thiên Minh có quá nhiều phụ nữ. Có Lưu Mỹ Cầm thì coi như không tính, nhưng giờ lại ở cùng Lý Hân Di, thật là mờ ám.
“Hà... Hà Đào. Em... em đối với anh thật tốt.” Trần Thiên Minh lập tức ôm lấy Hà Đào, cảm kích nói.
Cơ hội như vậy, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua. Một người đàn ông sau khi kích động, chắc hẳn sẽ có những hành vi quá khích, ví dụ như ôm ấp... Vì vậy, hắn lập tức hành động.
Hà Đào bị Trần Thiên Minh ôm lấy, không biết phải làm sao. Muốn đẩy hắn ra lại không nỡ, không đẩy ra thì còn mặt mũi gì nữa mà lại không yên tâm. Trong lúc nàng đang mâu thuẫn, Trần Thiên Minh lại càng ôm chặt nàng, nỉ non nói:
“Hà Đào, anh nhớ em muốn chết.”
Lúc này, Trần Thiên Minh ngửi thấy mùi hương trên cơ thể Hà Đào, lại còn được ôm lấy thân thể mềm mại kia, trong lòng hưng phấn vô cùng, thật không cách nào diễn tả nổi.
Lúc này hắn đang tưởng tượng mình sẽ từ từ cởi hết quần áo của Hà Đào, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve đôi gò bồng đầy đặn của nàng, rồi đặt nàng lên bàn làm việc mà cưỡi. Dù sao, hắn cũng đã từng cùng Hà Đào tiếp xúc thân mật một lần, mặc dù lần đó Hà Đào đang trong trạng thái mơ hồ, nhưng cũng đã khiến hắn cả đời không quên.
“Thiên... Thiên Minh, anh ôm em chặt quá, mau buông em ra.”
Hà Đào cảm thấy Trần Thiên Minh ôm mình càng lúc càng chặt, khiến nàng khó thở.
Trần Thiên Minh cũng thấy hắn ôm Hà Đào quá chặt. Vì vậy, vội vàng buông lỏng một chút, sau đó cười nói với Hà Đào:
“Hà Đào, ôm em thật thoải mái, anh không nỡ buông ra, muốn cả đời được ôm em như vậy!”
“Anh xem anh nói kìa, chẳng lẽ anh cứ thế ôm em đến lớp sao?”
Hà Đào quay người lườm Trần Thiên Minh một cái đầy khinh thường, ngượng ngùng nói.
“Hay lắm, chiều nay anh sẽ ôm em đến lớp như thế này.” Trần Thiên Minh lập tức gật đầu nói.
Dù sao hắn cũng không sợ, da mặt hắn dày hơn Hà Đào nhiều. Hà Đào có dũng khí nói, thì hắn cũng có. Hơn nữa, hắn không có đi dạy, nếu phải đi thì cũng đi đến ban của Hà Đào, mà học sinh ban đầu hẳn là không nhận ra hắn.
“Hay cái đầu anh, nói đùa với anh mà anh cứ tưởng bở tin là thật.”
Hà Đào nhẹ nhàng nhéo vào bên hông Trần Thiên Minh. Đối với loại đàn ông chỉ cần cho chút lợi ích là lại mơ mộng hão huyền này...
“Ôi chao! Đau chết mất, có người muốn mưu sát chồng bớ người ta!”
Trần Thiên Minh giả vờ kêu thảm. Dù sao có thể chiếm tiện nghi của Hà Đào thì hắn sẽ lập tức chiếm, dù là trên cơ thể hay trong lời nói.
“Anh nói cái gì hả, anh nói ai là chồng em?”
Hà Đào càng nói càng tức giận, lúc này khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ hồng đáng yêu như quả táo, khiến Trần Thiên Minh thật muốn hôn lên vài cái. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh từ từ ghé miệng gần hơn, muốn hôn Hà Đào một cái.
“Anh muốn làm gì? Em nói cho anh nghe này, Trần Thiên Minh, nếu anh dám làm bậy, sau này em sẽ không bao giờ để ý tới anh nữa.”
Hà Đào đe dọa Trần Thiên Minh. Nàng cảm thấy lúc này mình tha thứ cho hắn là quá sớm. Vì vậy nàng không cam lòng, không muốn cùng Trần Thiên Minh thân mật.
“Anh... anh không có làm bậy mà, chỉ là thấy em xinh đẹp quá, anh không thể khống chế bản thân mà muốn hôn em một cái thôi.” Trần Thiên Minh xấu hổ nói.
“Vậy anh buông em ra, bây giờ em quay về phòng làm việc của em. Em không muốn người nào đó một lúc lại lấy cớ không khống chế được mà bắt nạt em.” Hà Đào tức giận nói.
“Đừng! Em đừng đi, anh tự kiềm chế bản thân là được chứ gì?”
Trần Thiên Minh nghe Hà Đào nói muốn đi, vội vàng nói. Hắn biết lúc này Hà Đào đang từ từ tiếp nhận mình, ngàn vạn lần không thể quá vội vàng, nếu không gà bay trứng bể, cái gì cũng mất.
“Anh phải nhớ kỹ đó, không được chọc em giận, nếu không anh sẽ hối hận.”
Hà Đào thấy Trần Thiên Minh rất sợ mình, nàng cũng rất vui. Cái tên hại người này, phải chỉnh đốn hắn một chút, nếu không hắn lại được voi đòi tiên.
“Nhớ rồi! Nhớ rồi! Lãnh đạo nói, anh nào dám không nhớ chứ!” Trần Thiên Minh liên tục gật đầu nói.
Lúc này ngàn vạn lần không thể để Hà Đào tức giận, nếu không những cố gắng của hắn sẽ đổ sông đổ biển.
Đứng một lúc, Hà Đào đỏ mặt nói: “Này, chúng ta cứ đứng như vậy sao? Anh không mỏi, nhưng em mỏi lắm rồi.” Nói xong, nàng lại cúi đầu.
“Ôi! Đúng rồi, anh lập tức tìm một chỗ để chúng ta ngồi xuống, sau đó vui vẻ ôm tiếp.”
Trần Thiên Minh vừa nghe Hà Đào nói vậy, nghĩ lại cũng đúng, sao mình lại ngu vậy nhỉ, cứ thế ôm Hà Đào đến lúc vào học, hẳn là mệt chết luôn.
“Anh, anh...”
Hà Đào vừa nghe Trần Thiên Minh nói “Sau đó vui vẻ mà ôm tiếp”, vừa giận vừa xấu hổ. Hắn... hắn lại dám nói ra như vậy, thật là khiến mình xấu hổ chết đi được.
Trần Thiên Minh nhìn quanh bốn phía, hai mắt đột nhiên sáng ngời. Hóa ra, hắn thấy chiếc ghế tựa của Lý Hân Di. Chiếc ghế này làm sao có thể để hai người ngồi chứ? Đương nhiên nếu để Hà Đào ngồi trên đùi mình thì hẳn là được, nhưng mà người hay thẹn thùng như Hà Đào thì làm sao dám ngồi trên đùi hắn chứ?
Vì vậy, Trần Thiên Minh vội vàng ra phía sau, lấy chiếc ghế tựa của Lý Hân Di kéo ra, đặt xuống, sau đó nói với Hà Đào:
“Hà Đào, tới đây ngồi đi!”
“A, Thiên Minh, không ngờ anh biết hưởng thụ như vậy, đặt chiếc ghế xếp ở chỗ này để nghỉ trưa.”
Hà Đào vừa nói vừa vui vẻ đi tới chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống, cao hứng nói với Trần Thiên Minh.
“Ha ha, cái này không phải của anh, là ghế của Lý Hân Di đó.”
Trần Thiên Minh cũng không muốn kể công, thành thật trình bày.
“Cái gì? Là của Lý Hân Di?” Hà Đào biến sắc, vội vàng đứng lên, dường như chiếc ghế xếp này xảy ra vấn đề nên không ngồi được.
Trần Thiên Minh tưởng Hà Đào sợ Lý Hân Di trở về nên không dám ngồi. Vì vậy, hắn vừa cười vừa nói:
“Đúng, là của cô ấy, không sao đâu, em ngồi đi, dù sao trưa nay cô ấy cũng sẽ không tới đâu.”
Hà Đào lắc đầu nói: “Không ngồi, em không ngồi, ghế của cô ấy em không ngồi.”
Nói xong, nàng lại còn lùi ra xa, giống như sợ bị lây bệnh.
Trần Thiên Minh không nói gì. Không ngờ cô bé này tâm tư kín đáo như vậy, đối với người mình không thích, thì đến cả ghế của họ cũng không thèm ngồi.
Trần Thiên Minh không còn cách nào khác đành phải chỉ vào ghế của mình, nói:
“Hà Đào, vậy kia là ghế của anh, Hân Di chưa từng ngồi qua, em ngồi đi.”
“Được!” Hà Đào vừa nghe Trần Thiên Minh nói vậy, gật đầu, đi tới vui vẻ ngồi lên ghế của Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh không thể làm gì hơn là đặt ghế của Lý Hân Di vào chỗ cũ.
“Tại sao anh không ngồi?” Hà Đào ngạc nhiên hỏi Trần Thiên Minh.
“Em không thích ngồi, thì anh cũng không ngồi.”
Trần Thiên Minh vỗ mạnh vào ngực mình nói với Hà Đào, hắn muốn chứng minh cho nàng thấy rằng hắn vĩnh viễn cùng nàng đứng cùng chiến tuyến, ngủ cũng cùng giường.
Thật ra, Trần Thiên Minh muốn mượn cơ hội ôm Hà Đào, nhưng lúc này Hà Đào ngồi bên kia, mình lại ngồi ở đây thì làm sao mà ôm được chứ? Vì vậy hắn mới khí khái mà nói như vậy.
Vì thế, hắn nói xong, liền đi tới bên cạnh Hà Đào, đứng nói chuyện phiếm cùng nàng. Lúc này, hắn chỉ có thể lấy cớ đứng gần Hà Đào, không có cách nào để ngồi lên chiếc ghế kia, mà chiếc ghế bên kia là của Lý Hân Di, hắn muốn làm theo Hà Đào, không thể ngồi.
“Anh, anh đứng không mỏi sao?”
Hà Đào thấy Trần Thiên Minh đứng nói chuyện cùng mình mãi, lại không chịu ngồi lên ghế của Lý Hân Di, nàng đau lòng hỏi hắn.
“Không, không hề mỏi, có thể cùng em nói chuyện phiếm, chính là niềm hạnh phúc của anh, anh không mệt.”
Trần Thiên Minh vỗ ngực khoa trương nói với nàng. Tình cảnh như thế này, làm sao hắn có thể nói mệt được chứ? Cho dù mệt, cũng không thể nói ra, chỉ có thể tối nay về đến nhà ôm đầu gối kêu mỏi thôi!
“Thôi đi, lúc này anh nghe lời như vậy, em chừa cho anh một chỗ mà ngồi này!” Hà Đào hào phóng nói.
Giống như chiếc ghế này là của Hà Đào, lúc này nàng bố thí cho hắn một góc.
“Này, điều này... thật là xấu hổ sao? Hay là một mình em ngồi đi!”
Trần Thiên Minh mặc dù nói vậy, nhưng hắn vẫn vui mừng ngồi xuống phần ghế mà Hà Đào chừa ra. Như vậy mặc dù không thoải mái bằng lúc ôm Hà Đào, nhưng cũng rất tốt rồi, có thể cùng Hà Đào động chạm da thịt, lại được ngửi mùi hương trên cơ thể nàng, cũng là điều vô cùng sảng khoái.
“Anh, anh không được lộn xộn đó!”
Hà Đào cảm thấy hình như Trần Thiên Minh đang cử động, nàng lập tức nói với hắn.
“Hà Đào, em đối với anh thật tốt, một chỗ như vậy, em cũng có thể để anh ngồi.” Trần Thiên Minh vui mừng nói.
Vốn là hắn muốn cử động một chút, để hôn Hà Đào và cùng cơ thể nàng tiếp xúc thân mật một chút, nhưng Hà Đào đã phát hiện, hay là thôi đi, mình không thể lộn xộn.