Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 295: CHƯƠNG 295: BẢN FAX KHẢ NGHI

Tiểu Trữ sau khi đến công ty của Thái Đông Phong, chỉ thấy đám nhân viên tiếp thị và nhân viên đánh máy suốt ngày chuyện trò tào lao, bình thường đa phần thời gian họ đều ngồi lướt mạng, dường như không có việc gì quan trọng. Đại khái Thái Đông Phong giao công ty cho nhân viên tự quản lý, nàng chủ yếu chỉ đứng ra chỉ đạo, nhưng những nhân viên này đều từ chối, nói rằng không cần cô ấy làm gì cả, khiến nàng vô cùng buồn bực.

"Phong tổng, anh vẫn khỏe chứ." Tiểu Trữ thấy cánh tay phải của Thái Đông Phong, phó tổng giám đốc công ty, Phong Hải Nhai đi tới, nàng vội vàng đứng lên nói. Phong Hải Nhai năm nay hơn ba mươi tuổi, khuôn mặt bình thường đều là vẻ nghiêm trang, hình như trên cánh tay hắn còn có hình xăm.

"Mạc tiểu thư, mời cô ngồi, đừng khách sáo. Thái tổng đã giao cho chúng ta lịch làm việc và tan ca, đồng thời nếu cô có yêu cầu gì xin cứ việc phân phó." Phong Hải Nhai vừa cười vừa nói. Đây là cô gái mà Thái Đông Phong yêu cầu hướng dẫn, hắn cũng không dám đắc tội, nếu không hắn sẽ không gánh nổi trách nhiệm.

"Các vị quá khách khí rồi, có thể cho tôi làm một ít công việc được không?" Tiểu Trữ nghiêm túc nói. Vốn tưởng ở đây sẽ học được chút kinh nghiệm, thế nhưng chẳng học được chút gì ra hồn, khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Chúng ta ở đây đi làm đều là như vậy, cô đừng bận tâm."

Phong Hải Nhai nói. Bọn họ kỳ thực chính là một công ty vỏ bọc, mục đích chủ yếu là rửa tiền để hợp pháp hóa mà thôi, sao có thể để Tiểu Trữ tiếp xúc sâu được? Vì vậy mà Thái Đông Phong đã sớm để nàng ở đây ngồi nhàn nhã dạo chơi.

"À, hóa ra là như vậy." Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Trữ đi làm, do đó khái niệm về công việc cũng không hiểu rõ lắm, nàng nghe Phong Hải Nhai nói vậy cũng chỉ có thể gật đầu.

"Cô ngồi đây trước, chơi một chút trò chơi trên máy vi tính, tôi còn có chuyện phải làm. Tiểu Xuân, cô đến phòng làm việc của tôi một chút." Phong Hải Nhai nói với nữ nhân viên làm cùng phòng với Tiểu Trữ.

"Vâng." Tiểu Xuân gật đầu, đi theo Phong Hải Nhai vào phòng làm việc của hắn. Một lát sau, Tiểu Xuân đi ra cùng Phong Hải Nhai, trở lại chỗ ngồi của mình sau đó nhìn chằm chằm vào bản fax trên bàn làm việc.

"Tiểu Xuân tỷ, chị có chuyện gì muốn em hỗ trợ không?" Tiểu Trữ nói với Tiểu Xuân.

"Một chuyện... À, không có gì. Cảm ơn em, Mạc tiểu thư." Tiểu Xuân vừa nghe Tiểu Trữ nói vậy dường như rất hoảng sợ, nàng vội vàng bắt tay vào làm việc, như thể rất sợ Tiểu Trữ sẽ giúp nàng làm hết việc vậy.

"Ồ," Tiểu Trữ có chút thất vọng, đi làm ở đây thật là vô nghĩa, chẳng học được chút kiến thức cơ bản nào. Nàng ngày mai nên gọi điện thoại cho Thái Đông Phong, để cô ấy đến công ty khác thực tập.

Đột nhiên Tiểu Xuân ôm bụng mình, hình như đặc biệt khó chịu. Nàng quay lại nhìn bản fax một hồi sau đó khẽ cắn môi, kéo ngăn kéo của mình lấy một bao khăn giấy, sau đó nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh.

Tiểu Trữ khẽ cười, xem ra Tiểu Xuân ăn nhầm đồ, bây giờ bụng khó chịu nên cần phải đi nhà vệ sinh, nếu không cũng sẽ không chạy vội vã như vậy. "Đinh!" một tiếng, đột nhiên máy fax trên bàn làm việc của Tiểu Xuân kêu lên. Tiểu Trữ biết âm thanh này là do máy cần thêm giấy nên mới phát ra.

Tiểu Trữ nhìn một chút thấy Tiểu Xuân vẫn chưa về, vì vậy nàng có lòng tốt đi tới máy fax, đem một xấp giấy ấn vào trong máy. Lúc này, máy fax mở ra. Nàng thấy rất nhiều dãy số liệu, Tiểu Trữ hiếu kỳ nhìn thoáng qua, vừa nhìn trong lòng nàng liền có chút kinh ngạc.

Đây là bảng danh sách tài khoản của công ty, bởi vì Tiểu Trữ trước đây đã từng học qua một chút kế toán, về phương diện này nàng cũng chỉ biết sơ qua, thế nhưng từ bên trong mà xem cũng không phải nói đó là tổng thu nhập của công ty, mà hóa ra đó chỉ là cơ sở tổng thu nhập doanh thu. Nói đơn giản là, công ty này vốn không kiếm ra nhiều tiền như vậy, hiện tại chỉ là khai khống số tiền mà thôi.

Hơn nữa số liệu tổng thu nhập thực tế lại ghi ít hơn, nhìn chữ số bên trong Tiểu Trữ có chút kinh hãi. Xem đến chỗ này, Tiểu Trữ vội vàng chạy về chỗ ngồi của mình. Thảo nào nghe người ta nói công ty này một năm thu nhập rất lớn, nhưng không thấy họ kinh doanh mặt hàng gì, hóa ra tất cả đều là làm giả sổ sách. Trước đây tại khóa học về vấn đề này, thầy giáo đã từng nói với Tiểu Trữ và các bạn, giống như công ty làm sổ sách chỉ có ít giao dịch thực, không có nhiều giao dịch thực, nếu như công ty này làm nhiều như lời thầy nói, vậy có khác gì tham dự vào đường dây rửa tiền bất hợp pháp.

Nghĩ tới đây tâm thần Tiểu Trữ có chút lo lắng. Không ngờ công ty này là một công ty làm giả sổ sách trái với luật pháp, Thái Đông Phong này lại là tổng giám đốc, không thể nghi ngờ là do hắn đứng sau. Tiểu Trữ càng nghĩ càng sợ, bây giờ nàng muốn chạy thật nhanh ra khỏi đây.

Tiểu Xuân từ nhà vệ sinh vội vàng chạy trở về. Khi nàng vừa nhìn thấy trên máy fax có giấy mới, sắc mặt lập tức biến đổi, nàng vội vàng nói với Tiểu Trữ: "Mạc tiểu thư, cô, cô vừa giúp tôi thay giấy sao?"

"Không, không có." Tiểu Trữ nghe Tiểu Xuân nói vậy vội vàng xua tay, nói. Chuyện như vậy biết càng ít càng tốt.

Tiểu Xuân cầm bản fax lên suy nghĩ một chút, sau đó nói với Tiểu Trữ: "Mạc tiểu thư, đây là cơ mật của công ty, nếu như cô đã xem cũng tuyệt đối không thể nói ra, tuyệt đối phải giữ bí mật." Nói xong, nàng cầm bản fax đi tới phòng làm việc của Phong Hải Nhai.

Không lâu sau, Tiểu Xuân đã đi ra. "Mạc tiểu thư, Phong tổng có chuyện tìm cô."

"Có đúng không? Được rồi, em, em sẽ đi ngay bây giờ." Tiểu Trữ vừa nói vừa đứng lên nhìn Tiểu Xuân. "Tiểu Xuân tỷ, mặt chị làm sao vậy?" Tiểu Trữ phát hiện trên mặt Tiểu Xuân hình như sưng lên, đặc biệt chỉ sưng một chỗ, như thể bị người đánh. Khuôn mặt Tiểu Xuân vừa rồi vẫn bình thường, chỉ là lúc từ phòng làm việc của Phong Hải Nhai đi ra mới thành ra như vậy, lẽ nào Phong Hải Nhai đã đánh nàng? Trong lòng Tiểu Trữ lo sợ thầm nghĩ.

Không phải bởi vì chuyện bản fax sao? Bây giờ mình nên làm gì thì tốt đây? Trong lòng Tiểu Trữ tự nhủ, hiện tại nàng không biết mình nên đi tới phòng làm việc của Phong Hải Nhai hay không.

"Mạc tiểu thư, Phong tổng đang chờ cô ở phòng làm việc đó!" Tiểu Xuân có chút khẩn trương nói.

"Được rồi, hiện tại em sẽ qua." Tiểu Trữ đành phải gật đầu, đi đến phòng làm việc của Phong Hải Nhai.

Vừa vào phòng làm việc của Phong Hải Nhai, Tiểu Trữ có chút khẩn trương quay đầu nói với Phong Hải Nhai: "Phong tổng, anh tìm tôi sao?"

"Đúng, Mạc tiểu thư, mời ngồi. Tôi rót cho cô một chén nước nhé."

Phong Hải Nhai thấy Tiểu Trữ vừa bước vào, vội vàng cười nói với Tiểu Trữ.

Hắn vừa cười vừa rót một chén nước cho Tiểu Trữ.

Tiểu Trữ thấy Phong Hải Nhai tươi cười, trong lòng bớt khẩn trương một chút, nàng nói: "Phong tổng, làm sao tôi lại không dám để anh rót nước chứ!" Nói xong nàng vội vàng đứng lên tiếp lấy chén nước từ tay Phong Hải Nhai.

"Ha ha, cô sao lại nói như vậy, cô là học muội của Thái tổng được đưa đến đây để học tập, Thái tổng luôn nhắc nhở chúng tôi phải chiếu cố cô, nếu như chúng tôi có điều gì khiến cô không hài lòng, Thái tổng sẽ trách tội." Phong Hải Nhai trên mặt đầy vẻ tươi cười. Chuyện vừa rồi hắn nghe Tiểu Xuân nói, nếu như không phải Tiểu Trữ là học muội của Thái Đông Phong, hắn chắc sẽ không khách sáo như vậy.

Vì thế hắn mới trút giận lên người Tiểu Xuân. Mẹ nó, lúc nào không đau bụng lại đau ngay lúc có fax gửi đến, bản fax này là bảng tổng hợp tháng này của họ. Bởi vậy hắn mới cố ý nói cho Tiểu Xuân biết phải cẩn thận, tuyệt đối đừng để Tiểu Trữ thấy, mặc dù không trực tiếp phát hiện, nhưng Tiểu Xuân nói là máy fax lúc đó đã gần hết giấy, mà khi quay về thì đã thấy một tập giấy mới được nhét vào rồi, nàng nghi ngờ Tiểu Trữ đã động tay vào.

Hiện tại Phong Hải Nhai muốn dò xét xem Tiểu Trữ có thấy số liệu của công ty không, vì thế hắn mới gọi Tiểu Trữ đến. Thế nhưng cũng có thể là họ quá đa nghi, một người vẫn là sinh viên chưa tiếp xúc nhiều với xã hội bên ngoài không nhất định đã biết được bí mật này. Nghĩ tới đây Phong Hải Nhai liền cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Thế nhưng mặc kệ thế nào, cẩn thận một chút vẫn hơn.

"Các vị đối với tôi thực sự rất tốt." Tiểu Trữ nói. Cái gì cũng không cho động vào, vậy mà là chiếu cố tốt sao? Thế nhưng nàng đến thực tập cũng không phải muốn như thế này.

"Ài, công ty của chúng ta rất lớn, rất nhiều dự án đều ở bên ngoài, thậm chí ở nước ngoài nữa, vì thế cô không biết, ở đây không có việc gì để làm." Phong Hải Nhai phân bua nói, ám chỉ rằng đang giải thích vì công ty.

"Ồ," Tiểu Trữ cũng không nói gì thêm, dù sao nàng đối với công ty của Thái Đông Phong cũng không phải không biết rõ, vốn nghĩ công ty của Thái Đông Phong là một công ty lớn, nên tới nơi này thực tập một cách đàng hoàng nhưng bây giờ lại không như ý nguyện. Đặc biệt là vừa mới nhìn thấy chuyện khả nghi như thế, khiến trong lòng nàng càng khó chịu.

"Cô còn gì muốn chúng tôi hỗ trợ không? Có lẽ chúng tôi làm gì khiến cô phật ý sao?" Phong Hải Nhai hình như đang cố ý kéo dài thời gian, cùng Tiểu Trữ nói chuyện phiếm.

"Không có," Tiểu Trữ lắc đầu trả lời.

"Mạc tiểu thư, cô chờ một chút, tôi gọi điện thoại một chút." Phong Hải Nhai đột nhiên cầm điện thoại lên quay số, hắn nói rất nhỏ, Tiểu Trữ ở bên cạnh cũng không nghe được hắn đang nói gì.

Đột nhiên điện thoại di động của Phong Hải Nhai vang lên, hắn cầm lên nghe một hồi, sau đó gác máy cười với Tiểu Trữ nói: "Mạc tiểu thư, tôi có chút việc phải xử lý, chúng ta trò chuyện đến đây thôi, sau này có thời gian chúng ta sẽ trò chuyện tiếp." Nói xong hắn làm ra vẻ ngại ngùng.

Tiểu Trữ nghe Phong Hải Nhai gọi mình đến chỉ để nói chuyện phiếm, nàng cũng yên tâm. Vì thế nàng gật đầu đi ra.

Trở lại chỗ ngồi của mình, Tiểu Trữ cầm lấy chén nước uống một ngụm, vừa từ trong phòng làm việc của Phong Hải Nhai ra, nàng vẫn chưa uống.

Đột nhiên trong lòng nàng khẽ động bởi vì phát hiện ra bàn làm việc của mình hình như có người động vào, tuy rằng thư từ và tạp chí đều đặt chỉnh tề, thế nhưng Tiểu Trữ biết lá thư trước đó không phải được đặt như vậy, nàng rõ ràng đã xem bản tạp chí và còn để ở phía trên, thế nhưng hiện tại nó lại đang ở phía dưới cùng.

Tiểu Trữ quay đầu nhìn vào túi xách tay của mình một chút, lông mày không khỏi nhíu chặt bởi vì vừa nãy nàng đặt nó ở ngăn cuối cùng phía dưới bàn làm việc, hiện tại nó lại nằm ở ngăn thứ hai. Nàng rõ ràng nhớ kỹ bởi vì khi nàng ngồi ở phòng làm việc, túi thường đặt ở ngăn cuối cùng, nàng nghĩ đồ đạc cá nhân không cần phải phơi bày cho người khác thấy. Thế nhưng hiện tại vị trí lại thay đổi.

Chẳng lẽ là có trộm? Tiểu Trữ len lén liếc nhìn Tiểu Xuân, nàng ta hẳn là luôn ở đây, không có khả năng có trộm lẻn vào. Nói như vậy là có người cố ý lục lọi đồ đạc của mình, hình như muốn tìm cái gì đó.

Tiểu Trữ suy nghĩ một chút, cuối cùng nghi ngờ nhất chính là Tiểu Xuân, hoặc là Tiểu Xuân cùng người khác đã lục lọi đồ đạc của mình, lẽ nào bọn họ cho rằng mình có vật gì đáng giá, muốn lục lọi đồ đạc của mình để kiểm tra?

Mà Phong Hải Nhai cố ý gọi mình đi vào chính là để họ có cơ hội? Tiểu Trữ càng nghĩ lại càng sợ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!