Trần Thiên Minh thấy Tiểu Băng như vậy, nói với cô:
"Vậy thì thế này, cô không có chỗ ngủ, vậy vào ngủ phòng tôi đi. Cô cứ như vậy sẽ cảm lạnh đó."
Trần Thiên Minh khó khăn nuốt từng ngụm nước bọt, cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo một chút. Không phải hắn không muốn mà là hắn không thể.
"Tôi… không buồn ngủ, tôi muốn uống rượu, anh đem rượu đến đây đi!"
Tiểu Băng hiện tại cồn đã bốc lên đại não, nàng lại bắt đầu muốn uống.
"Cô say rồi, mau đi ngủ thôi!" Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
Phụ nữ say rượu hắn chưa từng thấy qua, mà phụ nữ không mặc quần áo khi say hắn lại càng chưa từng chứng kiến.
"Anh cút đi, tôi còn muốn uống."
Hiện tại Tiểu Băng đã quá say, mới vừa rồi còn kêu Trần Thiên Minh làm nàng, hiện tại lại bảo hắn cút ngay.
Trần Thiên Minh không biết làm sao chỉ đành lắc đầu, hắn cúi xuống nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Băng sau đó đi về phía phòng ngủ.
"Anh buông, buông ra, tôi muốn uống rượu." Tiểu Băng đá loạn, nói.
Trần Thiên Minh không hề để ý, hắn đặt nàng lên giường mình, không biết Tiểu Băng vô ý hay cố tình, nàng vừa mới nằm trên giường lại kéo cổ Trần Thiên Minh xuống. Đến nỗi môi hắn chạm đúng vào nhũ hoa của nàng.
"Uhm..." Tiểu Băng nhẹ nhàng rên rỉ.
Ngã đúng lên ngực Tiểu Băng, hắn vội vàng ngẩng đầu, đứng thẳng dậy sau đó giúp nàng đắp chăn lại. Nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng hiện tại thân thể hắn vô cùng khó chịu thế nhưng dù thế nào cũng phải nhịn xuống, ngàn vạn lần không thể làm xằng làm bậy.
"Rượu… tôi muốn rượu..." Tiểu Băng nỉ non nói.
"Ài, đã uống thành cái dạng như vậy, còn muốn rượu nữa!"
Trần Thiên Minh trở lại phòng khách nhặt quần áo của Tiểu Băng lên, sau đó ném lên đầu giường. Không ổn, quá nóng, phải đi tắm thôi, phải đi hạ hỏa khẩn trương. Trần Thiên Minh nghĩ vậy trong lòng.
Vì vậy hắn đi tới buồng vệ sinh cởi quần áo, xả nước để cho dục vọng giảm xuống. Thế nhưng dù hắn làm thế nào cũng không có cách nào đem dục vọng trong lòng hạ xuống. Trần Thiên Minh ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn xuống phía dưới, đành phải lấy tay tự xử.
Hiện tại hắn đang nghĩ đến cảnh tượng Tiểu Băng cởi sạch quần áo, vùng kín trần trụi và ướt át, đặc biệt là cú ngã vừa rồi, hai nhũ hoa đỏ hồng cũng làm cho hắn hưng phấn không thôi.
Trần Thiên Minh tưởng tượng chính mình mở hai đùi của Tiểu Băng ra, đem nàng đặt trên ghế sofa, sau đó thô bạo ân ái với nàng, một bên mạnh mẽ tiến vào và rút ra một bên lớn tiếng kêu, làm cho nàng thỏa thích tận hưởng hơn một giờ sung sướng, cho nàng biết cái gì gọi là nam nhân chân chính...
"A..." Trần Thiên Minh đột nhiên rên to một tiếng đem tinh dịch toàn bộ bắn lên trên tường. Rốt cục hắn cũng thoải mái hơn một chút. Cầm lấy vòi hoa sen chậm rãi tắm rửa...
Trần Thiên Minh từ phòng vệ sinh đi ra cảm giác có phần mệt mỏi, vì vậy hắn tắt TV rồi ngả người trên ghế sofa, nhắm mắt lại ngủ một giấc.
"Thình thịch" Một tiếng đóng cửa từ buồng vệ sinh vang lên, âm thanh này khiến Trần Thiên Minh đang ngủ trên ghế sofa giật mình tỉnh giấc.
Hắn đứng dậy nhìn đồng hồ, sáu giờ sáng. Âm thanh đóng cửa từ buồng vệ sinh chắc là Tiểu Băng ở bên trong.
Một lát sau, Tiểu Băng từ bên trong đi ra nàng thấy Trần Thiên Minh đã tỉnh lại đang ngồi trên ghế sofa, khuôn mặt lập tức đỏ lên.
"Chào buổi sáng." Tiểu Băng nói.
"Buổi sáng tốt lành."
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Băng đã mặc quần áo vào, vừa cười vừa nói.
"Ách, tối hôm qua, thật xấu hổ."
Tiểu Băng khi tỉnh lại phát hiện mình không mặc quần áo, nàng vội lắc mạnh đầu suy nghĩ một hồi mới nhớ chuyện tối ngày hôm qua. Mà bây giờ nàng cảm giác phía dưới không có gì bất thường, biết là đêm qua Trần Thiên Minh không hề động đến nàng, trong lòng của nàng nghĩ Trần Thiên Minh đúng là một người tốt.
"Đêm qua, ha ha, cô chỉ hỏi tôi để kiếm một chỗ ngủ thôi, có cái gì mà xấu hổ."
Trần Thiên Minh cố ý nói vậy. Nếu như nhắc lại chuyện đêm qua sẽ khiến hai người xấu hổ.
"Đúng, đúng vậy."
Tiểu Băng thấy Trần Thiên Minh cố ý không đề cập tới chuyện tối hôm qua, trong lòng của nàng rất cảm động.
"Anh đúng là một người tốt."
"Sai rồi, tôi cũng không phải người tốt gì, chỉ là hàng xóm láng giềng, giúp đỡ nhau thôi mà." Trần Thiên Minh cười cười, nói.
"Đáng tiếc, ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây, tôi chuẩn bị tìm một chỗ mới." Tiểu Băng cười khổ.
"Ngày mai cô muốn đi sao?" Trần Thiên Minh nói.
"Đúng vậy, bạn trai đã phản bội tôi, tôi muốn tìm một nơi ở mới rồi làm lại từ đầu." Tiểu Băng nói.
Trần Thiên Minh nghe Tiểu Băng nói như vậy cũng không nói thêm gì, chỉ là ở bên cạnh lắng nghe.
"Đêm qua cám ơn anh đã cho tôi ngủ lại, bây giờ tôi phải đi, hẹn gặp lại!" Tiểu Băng cảm kích nói lời cảm ơn rồi rời đi.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Băng đi, hắn cũng đi vào buồng vệ sinh chuẩn bị tắm rửa rồi đến trường.
Tới trường học, Trần Thiên Minh nghĩ muốn đến lớp xem một chút, vì vậy hắn đi về phía phòng học. Vừa đến dưới lầu, thì có một âm thanh gọi hắn lại.
"Thầy, buổi sáng tốt lành."
Trần Thiên Minh ngẩng đầu phát hiện Tiểu Hồng.
"Tiểu Hồng, buổi sáng tốt lành."
"Thầy ơi, thầy tới xem lớp à?"
Tiểu Hồng ngọt ngào cười nói với Trần Thiên Minh.
"Đúng vậy, Tiểu Hồng, gần đây em học hành thế nào?" Trần Thiên Minh hỏi nàng.
"Không có vấn đề gì cả, thầy ơi, thầy cứ yên tâm, em sẽ không để cho thầy thất vọng đâu." Tiểu Hồng nói.
Lúc này, Hoàng Lăng từ phía sau đi lên nàng phát hiện Trần Thiên Minh cùng Tiểu Hồng thân mật nói chuyện, vội vàng đi lên nói với Trần Thiên Minh:
"Chào thầy."
"Ủa, Hoàng Lăng tới sớm vậy, sau này cố gắng phát huy nhé."
Trần Thiên Minh khen ngợi nàng, trong khoảng thời gian này Hoàng Lăng quả thật có tiến bộ, có thể kiên trì đi học đầy đủ, đó chính là tiến bộ của nàng.
"Tất cả là nhờ sự dạy bảo của thầy."
Hoàng Lăng vừa nói vừa cố ý nhích tới gần Trần Thiên Minh, nàng đứng giữa Tiểu Hồng và hắn, cố tách bọn họ ra.
Tiểu Hồng thấy Hoàng Lăng cố ý làm như vậy ngẩng đầu trừng mắt nhìn Hoàng Lăng.
Hoàng Lăng cũng phát hiện Tiểu Hồng trừng nhìn, nàng cũng không chịu thua kém, trừng mắt nhìn lại.
"Hừ!" Hai người đồng thời trợn mắt gầm gừ, sau đó đồng thời quay đầu.
"Hoàng Lăng thành tích của em không tốt, nếu có vấn đề gì không hiểu cứ hỏi Tiểu Hồng." Trần Thiên Minh nói với Hoàng Lăng.
"Không, em không thèm hỏi cô ấy!" Hoàng Lăng vội vàng lắc đầu không nghe lời, đáp.
"Em cũng không rảnh rỗi để chỉ bảo cô ấy!"
Tiểu Hồng thấy Hoàng Lăng nói như vậy, nàng cũng không tỏ ra yếu kém đáp lại một câu.
"Hừ!" Hai người đồng thời hừ một tiếng.
"Các em làm sao vậy?" Trần Thiên Minh phát hiện giữa các nàng có địch ý, khó hiểu nói.
"Thầy, chúng ta đi vào lớp thôi,"
Hoàng Lăng đột nhiên kéo cánh tay Trần Thiên Minh, một bên thân mật nói. Mà Tiểu Hồng ở bên cạnh nhìn Hoàng Lăng lôi kéo thân mật Trần Thiên Minh tức giận đến nghiến răng ken két.
Đột nhiên Hoàng Lăng quay đầu lại làm mặt quỷ trêu chọc Tiểu Hồng. Điều này làm cho Tiểu Hồng càng tức giận, thế nhưng bây giờ đang trong trường học, nhiều người như vậy nàng lại ngại, cũng không dám thân mật kéo tay thầy giáo như Hoàng Lăng.
Tới phòng học Trần Thiên Minh nhìn học sinh đều đã có mặt đông đủ. Hiện tại ngay cả Hoàng Lăng thường xuyên trốn học cũng đã tới, vậy còn có ai không đến!
Nghĩ tới đây trong lòng Trần Thiên Minh thực sự là vui vẻ, mình là chủ nhiệm lớp mà chỉ có mặt hai ba buổi cuối tuần, lúc này thấy lớp học có chuyển biến tốt đẹp thì sao mà không vui mừng được.
Thực ra, kỷ luật của lớp học này vô cùng tồi tệ cũng một phần do Hoàng Lăng dẫn đầu, Hoàng Lăng đi học đầy đủ, vậy bọn họ cũng noi gương, Hoàng Lăng không ở trong lớp học quấy rối, bọn họ cũng không quấy rối. Cho nên vận khí của Trần Thiên Minh rất tốt, thứ nhất là vì đã có "người tin cậy" ở trong lớp phát huy hiệu quả.
Sau khi kiểm tra lớp học xong, Trần Thiên Minh vừa mới đi ra phòng học, lúc này điện thoại di động đã vang lên. Hắn lấy điện thoại ra nhìn, là một số lạ.
"A lô, xin chào." Trần Thiên Minh nhấn nút nghe, sau đó nói.
"Trần Thiên Minh phải không?" Âm thanh của một cô gái.
"Tôi đúng là Trần Thiên Minh, cô là…?"
Trần Thiên Minh vắt óc suy nghĩ cũng không nhận ra giọng nói trong điện thoại là ai, sáng sớm như vậy không biết ai tìm hắn, lại còn kêu chính xác tên mình nữa, người này đúng là quen biết mình, cũng không phải nhầm số.
"Em là Tiểu Trữ, anh, anh hiện tại có rảnh không?"
Thảo nào là Tiểu Trữ, có vẻ giọng nói có vẻ trưởng thành.
"Anh đang rảnh rỗi, em có chuyện gì không?"
Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, hắn hiện tại đảm nhận chức vụ chủ nhiệm lớp, Lý Hân Di cũng không giao cho hắn nhiều việc, coi như là có thời gian rảnh.
"Em, em muốn anh giúp em đổi thuốc ở chân, không, không biết có được không?" Tiểu Trữ ấp úng nói.
"Được, anh sẽ qua, em đợi anh chút." Trần Thiên Minh vội vàng nói.
Đây chính là một cơ hội tốt để thể hiện bản thân, cho dù không rảnh cũng phải đi.
"Được rồi, vậy em sẽ chờ." Tiểu Trữ vui vẻ nói.
Trần Thiên Minh dập điện thoại, vội vàng lao ra khỏi trường học, bắt một chiếc taxi rất nhanh chạy đến chỗ của Tiểu Trữ.
Tới nơi Trần Thiên Minh vội vã gõ cửa. Một lát sau, cửa mở ra, chỉ thấy Tiểu Trữ cầm một cây sào phơi quần áo, xem ra nàng dùng thứ này để chốt cửa.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Trữ cầm cây sào trông rất buồn cười, không kìm được mà bật cười.
"Anh, anh cười cái gì?"
Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh đang cười mình, nàng tức giận nói.
"Không, không cười cái gì cả."
Trần Thiên Minh vội vàng bỏ tay đang ôm bụng cười xuống, giúp Tiểu Trữ ổn định lại.
"Hừ, còn nói không có, xem bộ dạng của anh đúng là đang cười."
Tiểu Trữ liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh, nói. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng lên vì tức giận.
Trần Thiên Minh đóng cửa lại sau đó nói với Tiểu Trữ:
"Em ăn sáng chưa?"
"Chưa ăn, em đang bị thương mà, làm sao có thể ra ngoài mua bữa sáng được?" Tiểu Trữ lắc đầu, nói.
"Ờ, phần ăn sáng này cho em."
Trần Thiên Minh tay phải đột nhiên giơ lên một phần ăn, là thứ hắn vừa mới mua ở dưới lầu.
"Anh tới gấp như vậy, còn mua bữa sáng cho em, thật là chu đáo quá!" Tiểu Trữ vui vẻ nói.
Hiện tại nàng thầm nghĩ rằng Trần Thiên Minh là một người vô cùng tỉ mỉ, chu đáo và dịu dàng, biết quan tâm người khác.
"Đương nhiên rồi, em đã gọi, anh phải mau mau mà đến chứ? Anh chỉ hận không thể mọc thêm đôi cánh để mau chóng bay tới bên em nữa kia?"
Trần Thiên Minh cố ý lấy lòng.
"Vậy không phải anh biến thành chim sao?"
Tiểu Trữ bị hắn chọc cười. Nàng ngồi trên ghế chậm rãi ăn bữa sáng do Trần Thiên Minh mua.
"Ài, vì em, anh nếu phải biến thành chim cũng có sao?" Trần Thiên Minh nghiêm túc nói.
Hắn sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để lấy lòng Tiểu Trữ.
"Miệng lưỡi trơn tru,"
Tiểu Trữ làm vẻ khinh thường, liếc mắt cười mắng Trần Thiên Minh. Con người thật khó hiểu ở chỗ này, khi nàng chán ghét anh thì dù anh nói gì nàng cũng thấy khó nghe vô cùng. Mà khi nàng thích anh, dù anh nói lời khó nghe, nàng cũng sẽ cảm thấy rất dễ nghe.
Tiểu Trữ hiện tại cũng là như thế, nàng không ghét Trần Thiên Minh, cảm thấy lời nói của Trần Thiên Minh khá thú vị, không đến nỗi đáng ghét!