Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 301: CHƯƠNG 301: EM TIN TƯỞNG ANH

Khi Trần Thiên Minh mang nước ra, anh đã thấy trên đầu giường Tiểu Trữ đặt một ít quần áo, có lẽ trong lúc anh vào nhà vệ sinh, cô đã lấy chúng ra. Trần Thiên Minh đặt nước lên bàn, sau đó lấy ghế đặt cạnh đầu giường Tiểu Trữ, rồi để chậu rửa mặt lên đó.

“Tiểu Trữ, em đưa chìa khóa nhà cho anh.” Nói xong, Trần Thiên Minh chìa tay ra.

“Anh muốn chìa khóa nhà làm gì?” Tiểu Trữ khó hiểu hỏi.

Trần Thiên Minh muốn chìa khóa của mình, liệu sau này anh ấy còn có thể tìm mình không?

Nghĩ vậy, Tiểu Trữ đỏ mặt. Mối quan hệ của cô và anh chưa đến mức giao chìa khóa nhà cho anh.

“Em không phải muốn tắm sao? Anh ra ngoài trước, khi nào xong em gọi điện cho anh, anh sẽ dùng chìa khóa mở cửa vào.” Trần Thiên Minh giải thích rõ.

Tuy anh rất muốn giúp Tiểu Trữ tắm rửa, muốn ngắm nhìn đôi gò bồng đảo đầy đặn cùng làn da trắng hồng của cô, nhưng chuyện như vậy anh không thể làm. Ít nhất bây giờ anh vẫn là một chính nhân quân tử, không thể đối xử với Tiểu Trữ như vậy. Hơn nữa, Tiểu Trữ cũng sẽ không cho anh xem cô tắm rửa, chi bằng anh bước ra trước, tránh để Tiểu Trữ khó xử.

“À, hóa ra là vậy.”

Tiểu Trữ cũng nghĩ như vậy. Cô tự hỏi lúc mình tắm, Trần Thiên Minh sẽ thế nào. Giờ nghe Trần Thiên Minh nói vậy, cô lại càng cảm động vì hành động của anh. Trước kia cô cứ nghĩ Trần Thiên Minh là sắc lang, không thể ngờ anh ấy lại là một chính nhân quân tử.

Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh nói vậy, nếu theo lời cô thì hình như không được hay. Cô nghĩ một chút, rồi nói với Trần Thiên Minh:

“Anh không cần ra ngoài, em tin anh. Anh cứ xem TV đi, em không gọi thì anh không được quay lại đâu.”

Nói xong, mặt Tiểu Trữ lại đỏ lên. Cô cũng không biết tại sao mình lại nói như vậy, hiện tại cô chỉ biết là mình tin tưởng Trần Thiên Minh. Nhưng cô lại có ý nghĩ, nếu Trần Thiên Minh quay đầu lại, mình phải làm sao?

Trần Thiên Minh nghe Tiểu Trữ nói những lời tín nhiệm mình thì vô cùng cảm động. Mặc dù anh đối với Tiểu Trữ có ý đồ, nhưng hiện tại Tiểu Trữ tin anh như vậy, anh cũng không thể làm việc có lỗi với cô.

“Tiểu Trữ, em yên tâm, em không gọi anh tuyệt đối sẽ không quay đầu lại.”

“Ưm, bây giờ anh quay lại đi, em phải tắm.” Tiểu Trữ đỏ mặt lí nhí nói.

Trần Thiên Minh nghe xong, vội xoay người lại, làm bộ như đang xem TV.

Tuy Trần Thiên Minh quay lại xem TV, nhưng âm thanh phía sau anh vẫn nghe rõ mồn một. Anh nghe thấy hình như là tiếng Tiểu Trữ đang cởi quần áo. Nghĩ đến Tiểu Trữ đang cởi quần áo, trong lòng Trần Thiên Minh cảm thấy vô cùng hưng phấn. Làn da thịt trơn láng cùng đôi gò bồng đảo cao ngất, anh rất muốn nhìn. Nếu bây giờ mà quay lại là có thể thấy ngay thứ mà mình luôn muốn nhìn.

Nhưng không được, không thể làm như vậy, Tiểu Trữ tin mình mà. Trong lòng Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

“Đinh đông…” Là tiếng giọt nước rơi. Trần Thiên Minh nghe được, do Tiểu Trữ dùng cái khăn mặt màu hồng, tiếng nước là do nước từ khăn rơi xuống chậu nước, sau đó thì bỗng yên tĩnh trở lại.

Tuy không có tiếng động nhưng Trần Thiên Minh biết rõ hiện giờ Tiểu Trữ đang lau rửa thân thể. Cô nhất định là đang chà xát làn da trắng mịn, còn có bộ ngực đầy đặn. Đặc biệt là khi lau vùng ngực, cô nhất định sẽ rất chậm. Nghĩ đến ngực của Tiểu Trữ, Trần Thiên Minh lại hưng phấn, phía dưới của anh cũng theo đó mà hưng phấn.

“Đinh đông…” Lại là tiếng nước vang lên. Nhất định là Tiểu Trữ lại dùng khăn thấm nước, thay nước, sau đó lại chà xát thân thể của mình. Sau đó, không biết qua bao lâu, Trần Thiên Minh nghe Tiểu Trữ gọi anh: “Thiên Minh, anh có thể quay đầu rồi.”

Anh nghe Tiểu Trữ kêu anh quay đầu, liền quay lại ngay lập tức. Tuy trong lòng muốn nhìn một ít gì đó nhưng anh đã phải thất vọng, bởi hiện tại Tiểu Trữ đã thay xong áo, cô đang đỏ mặt nhìn anh. Chẳng qua, Tiểu Trữ còn chưa thay quần.

“Anh có thể mang thêm cho em một chậu nước không? Em còn muốn thay quần.” Tiểu Trữ cúi đầu nói.

Vừa thay áo phía trên, hiện giờ cô lại muốn thay hết y phục. Vì vừa rồi chà xát phía trên cảm thấy rất thoải mái nên cô cũng muốn lau rửa phía dưới. Vừa rồi cô thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Trần Thiên Minh, nhưng thấy anh vẫn giữ lời, nên cô yên lòng, muốn tẩy rửa hạ thân một chút.

“Em có thể tự thay quần sao?”

Trần Thiên Minh trong lòng lại chờ mong. Nếu cô bảo anh giúp thay quần, tuyệt đối anh sẽ tán thành cả hai chân. Dù sao anh cũng thích giúp người khác, đặc biệt là mỹ nữ, cho nên bây giờ anh nghĩ mình có thể giúp Tiểu Trữ thay quần.

“Em có thể tự mình từ từ làm được, chân em đã khá hơn rồi, chỉ cần không chạm mạnh tới chân sẽ không sao.”

“Được rồi, anh mang cho em một chậu nước.”

Trần Thiên Minh thất vọng cầm lấy chậu nước, sau đó đi về phía nhà vệ sinh. Sớm biết như vậy, anh đã không dùng chân khí giúp Tiểu Trữ trị liệu nhanh đến thế. Nhưng nếu không chữa khỏi cho cô, anh lại càng đau lòng.

Ôi, mâu thuẫn, thật là mâu thuẫn. Trần Thiên Minh trong lòng thở dài.

“Lần này em muốn khăn mặt màu vàng, nhớ kỹ đó.” Tiểu Trữ căn dặn Trần Thiên Minh.

“Biết rồi.” Trần Thiên Minh nói.

Phụ nữ thật sự là phiền phức, lau một chút, lại phải đổi khăn.

Trần Thiên Minh mang một chậu nước đi ra, tiếp đó đặt lên chiếc ghế khi nãy.

“Tiểu Trữ, nước ở đây.”

Nói xong, anh lại xoay người xem TV. Anh muốn nhìn thấy Tiểu Trữ cởi quần sau lưng mình, dùng khăn lau phía dưới, làm sao mà xem TV? Từ nãy giờ, anh cũng không biết TV đang chiếu tiết mục gì.

“Xoạt… xoạt” đây là tiếng Tiểu Trữ trên giường, nhất định là cô đang cởi quần. Kỳ thật Trần Thiên Minh không cần nhìn cũng biết, là Tiểu Trữ nằm trên giường sau đó từ từ kéo quần xuống chân, sau đó kéo từng chân ra.

Thanh âm trên giường vang lên một chút, sau đó anh lại nghe thấy có tiếng nước. Trần Thiên Minh phỏng chừng là cô đang tẩy rửa phía dưới. Đáng tiếc là anh không nhìn thấy, nếu không nhất định là sẽ thấy một cặp đùi đẹp của Tiểu Trữ, thậm chí có thể thấy một ít "cây cỏ" của cô. Vậy thật tốt quá. Trần Thiên Minh lại tự răn đe mình: không thể nhìn, không thể nhìn.

Tiếp theo trên giường lại truyền đến tiếng động. Trần Thiên Minh biết là Tiểu Trữ đang thay y phục. Ôi, chuyện như vậy nếu Tiểu Trữ để anh giúp thì đâu có phiền phức như thế.

Thanh âm rốt cục cũng ngừng lại, chỉ nghe Tiểu Trữ nói: “Anh có thể quay lại.”

Trần Thiên Minh nghe Tiểu Trữ gọi mình tới, biết cũng không còn gì đáng xem, vì thế anh cố ý nói:

“Xong thật rồi sao? Anh quay lại nha.” Anh nói còn làm bộ bất động.

“Được rồi.”

Tiểu Trữ trong lòng cảm thấy khác thường. Cô không thể tưởng tượng Trần Thiên Minh trước tình cảnh như vậy mà tâm không xao động, xem ra trước kia mình quả thực đã hiểu lầm anh.

Thật không thể nhìn người qua bề ngoài, giống như Thái Đông Phong vậy. Cô cũng nghĩ hắn chính là người tốt, ai biết được, sau lưng lại nham hiểm như vậy. Hiện tại Tiểu Trữ lại càng có thêm thiện cảm với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh quay đầu, luyến tiếc nhìn Tiểu Trữ. Hiện tại cô đã thay đồ xong, bên cạnh còn để lại bộ quần áo vừa thay ra.

“Anh mang giúp em chậu nước vào bên trong đi.”

Cô nói xong, Trần Thiên Minh cũng đứng dậy đem chậu nước vào trong nhà vệ sinh.

“Anh vất vả quá, nếu không phải anh giúp em, em cũng không biết làm thế nào.” Tiểu Trữ cảm kích nhìn Trần Thiên Minh nói.

Nhìn thấy Trần Thiên Minh vì mình làm mọi việc, hiện tại cô chỉ có thể nói với Trần Thiên Minh lời cảm ơn.

“Không có gì, làm việc vì em anh cũng vui mà. Công việc của em cũng không cần lo, anh sẽ cố gắng nghĩ cách. Trước tiên em phải nghỉ ngơi cho lành vết thương ở chân đã.”

Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Trữ trên giường, càng nhìn càng thích. Cô gái xinh đẹp như vậy sao lại không thuộc về mình chứ?

“Vừa rồi anh xem TV có hay không?” Tiểu Trữ hỏi Trần Thiên Minh.

“Hay, rất hay.” Trần Thiên Minh gật đầu nói:

“Bộ phim tình cảm vừa rồi làm anh rất cảm động.”

Trần Thiên Minh nói bậy bạ, dù gì Tiểu Trữ cũng không xem, anh nói loạn cũng được.

“Hiện tại không phải đang chiếu bóng đá sao?”

Tiểu Trữ nhìn thấy trên TV đang tường thuật bóng đá, cô kỳ lạ hỏi Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh sững người. Hiện tại chính là trận siêu cúp bóng đá Anh. Anh sờ đầu mình nói:

“Hiện tại thì đang tường thuật bóng đá, nhưng vừa rồi là phim tình cảm, phim xong thì chiếu cúp FA Anh.”

“Thì ra là như vậy, thật trùng hợp.” Tiểu Trữ cười nói.

“A, thật trùng hợp.” Trần Thiên Minh toát mồ hôi lạnh, hướng Tiểu Trữ cười nói.

“Đúng rồi, sao anh lại tới thành phố M?” Tiểu Trữ kỳ lạ hỏi Trần Thiên Minh.

“Anh được chuyển đến làm thầy giáo ở thành phố này.” Trần Thiên Minh đáp.

“Anh giỏi quá, làm thầy dạy trung học ở thành phố.” Tiểu Trữ nói.

“Thường thôi, thường thôi. Hôm nay anh lại mua cơm trưa cho em nhé?”

Trần Thiên Minh vui vẻ nói. Hiện tại tốt quá, đây chính là cơ hội tiếp xúc với Tiểu Trữ.

“Không cần đâu, bạn học của em là Tiểu Phiêu, cô ấy nói lát nữa sẽ đến chơi với em hai ngày. Em vừa nghĩ, sẵn tiện cô ấy sẽ chăm sóc em hai ngày, nên không cần phiền anh nữa.” Tiểu Trữ lắc đầu nói.

Phiền phức cho Trần Thiên Minh, cô có chút ngượng ngùng. Loại phiền phức này thật rất không thuận tiện, hay là mình nhờ bạn học Tiểu Phiêu đến là được.

“Vậy tốt rồi.” Trần Thiên Minh nói thế nhưng trong lòng kêu thảm thiết.

Tiểu Phiêu không biết từ đâu xuất hiện, chính mình chăm sóc Tiểu Trữ không được sao? Cô ấy đến làm gì? Nghĩ đến việc Tiểu Phiêu sắp tới, anh cũng phải đi rồi.

.............

Tối nay, Trần Thiên Minh muốn uống rượu chúc mừng một chút. Người ta nói, lúc buồn cũng muốn uống rượu, lúc vui vẻ cũng vậy, cũng muốn uống rượu. Hiện tại, Tiểu Trữ không hề giận anh, còn thỉnh thoảng gọi điện cho anh, đây là chuyện rất đáng chúc mừng. Nên anh muốn đến quán bar của Phạm Văn Đình uống chút rượu, nói gì thì cũng lâu quá anh chưa gặp Phạm Văn Đình, nên có chút nhớ cô. Nghĩ lúc trước lúc mình say, lại không ăn miếng thịt để bên cạnh, Trần Thiên Minh trong lòng rất hối hận. Ôi, thật là, uống say một lần thành ân hận ngàn đời nha.

Anh đẩy cửa quán bar, tiến vào. Một giọng nữ nhân dễ nghe truyền vào tai anh:

“Tiên sinh, chào mừng quý khách!”

Nghe được tiếng chào mừng, Trần Thiên Minh biết rõ đây là nhân viên phục vụ chào mừng anh.

“Cảm ơn đã chào mừng.”

Trần Thiên Minh cũng lịch sự đáp lại cô phục vụ và liếc nhìn cô. Nhưng vừa thấy lại làm Trần Thiên Minh sững người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!