“Lâm Quốc, cậu mang sổ sách tháng qua cho tôi xem. Nhân tiện bảo Quản lý Trương cùng tới đây gặp tôi,” Trần Thiên Minh nói với Lâm Quốc trong phòng Tổng giám đốc.
“Lão đại, Lệ Linh quản lý khách sạn Không Thiên rất tốt. Doanh thu tăng mạnh, lãi ròng hai tháng qua ước đạt gần trăm vạn. Các đầu bếp khách sạn và các chuyên gia sắc đẹp của Thẩm mỹ viện đều do đích thân Lệ Linh mời từ thành phố về. Trong tỉnh ta, đầu bếp của khách sạn chúng ta thuộc đẳng cấp cao nhất, khách sạn có những món ăn mang bản sắc riêng, rất đặc sắc, đáp ứng thị hiếu của khách hàng, phù hợp với khẩu vị của họ, do đó thu hút được nhiều khách hàng. Thẩm mỹ viện cũng phát triển tốt, các nhân viên ở đây làm việc rất hiệu quả. Kiểu tóc mới của họ đã tạo ra một trào lưu. Nhờ kiểu tóc này, những phụ nữ kém nhan sắc cũng có thể trở nên xinh đẹp, quyến rũ. Hiện nay, những người bình thường cũng thích đến khách sạn chúng ta làm tóc. Danh tiếng của khách sạn Không Thiên chúng ta đã bay xa, nếu không có cô ta tôi thật sự không dám đảm đương.” Lâm Quốc đưa sổ sách tháng này cho Trần Thiên Minh. Hắn cảm thấy tự hào khi nói về em họ của mình.
Trần Thiên Minh xem qua sổ sách. Hắn phát hiện ra rằng Lâm Quốc cũng không nói điều gì sai. Lệ Linh thực sự làm việc rất tốt. Khách sạn giờ đây đã mang một diện mạo mới.
“Lão đại, Lệ Linh tới rồi,” Lâm Quốc dẫn Lệ Linh tiến vào phòng.
“Tốt, tôi muốn mở một cuộc họp với hai người tại đây.” Trần Thiên Minh nhấp một ngụm nước. “Khách sạn Không Thiên dưới sự quản lý của hai người phát triển tốt, đã đạt được một số thành tựu nhất định. Vì vậy, để ghi nhận công lao của hai người trong hai tháng qua, tôi quyết định thưởng cho mỗi người 5.000. Các nhân viên khác trong khách sạn sẽ nhận được tiền thưởng dựa vào sức đóng góp của mình.”
“Xem ra anh vẫn còn chút lương tâm, không giống lưu manh, bỉ ổi,” Trương Lệ Linh liếc nhìn Trần Thiên Minh nói. Hai tháng vừa qua, cơ bản mà nói, nàng ăn ngủ tại khách sạn, dốc hết tâm sức cho nó. Ông trời quả cũng không phụ lòng người. Lúc này đây, công việc kinh doanh của khách sạn đã ổn định, cũng gọi là có chút máu mặt trên thị trường. Mồ hôi công sức bỏ ra cũng không uổng phí.
“Tôi vốn không phải là loại người đó mà,” Trần Thiên Minh ngắm nhìn thân hình đầy đặn của Lệ Linh, có vẻ gầy gò, xanh xao. Xem ra nàng đã dồn hết tâm lực vì khách sạn.
“Hừ,” Trương Lệ Linh phát hiện Trần Thiên Minh đang nhìn mình, nhưng nàng cũng không làm gì để ngăn cản hắn bởi vì ngắm nhìn người khác đâu có phạm pháp.
“Hôm nay, chúng ta mở cuộc họp tại đây,” Trần Thiên Minh bỗng nhiên nói tiếp, “Là vì tôi muốn tiếp tục mở rộng hoạt động kinh doanh. Lâm Quốc, có còn nhớ lần trước tôi đưa cho anh 200 vạn mua khu đất bên cạnh công viên đó không?”
Lâm Quốc gật đầu, hắn nhớ lúc đó đã thấy rất kỳ quái sao lại bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua khu đất đó.
“Hiện nay, có một người buôn bán bất động sản gặp tôi, hắn muốn tôi chuyển nhượng lại khu đất đó cho hắn với giá 300 vạn. Tuy nhiên giá cả cuối cùng vẫn có thể tăng lên. Tôi muốn tham khảo ý kiến của hai người về vấn đề này. Hai người nghĩ sao?” Trần Thiên Minh bỗng phát hiện ánh mắt sáng ngời của Lệ Linh. Nàng cũng thật là, lúc trước vẻ xanh xao, tiều tụy của nàng làm người ta phải đau lòng, thế mà giờ đây lại toát ra vẻ quyến rũ kinh người, tràn ngập mị lực.
“Ôi, mẹ ta ơi! Lão đại vẫn là lão đại. Chỉ có hai tháng trời mà kiếm được 100 vạn, mà có khi còn có thể tăng giá lên 400 vạn, phát tài rồi!” Nghĩ tới việc chỉ kinh doanh cỏn con mà kiếm nhiều tiền như vậy, Lâm Quốc không khỏi cảm thấy cao hứng.
“Ông chủ, anh thật sự muốn nghe ý kiến của tôi sao?” Trương Lệ Linh thật không thể nghĩ một gã công tử ăn chơi, đại sắc lang lại có con mắt tinh đời đến vậy, làm sao hắn có thể biết khu đất gần công viên đó là một mỏ vàng mà ra tay mua trước vậy?
“Đúng vậy, tôi muốn nghe ý kiến của cô,” Trần Thiên Minh gật đầu. Hắn muốn nhìn xem mỹ nữ thông minh này sẽ đưa ra giải pháp hay ho nào đây.
“Cái khu đất đó nếu anh ra giá 500 vạn, người buôn bán địa ốc đó cũng sẽ đồng ý trả cho anh,” Trương Lệ Linh nói.
Lúc này Lâm Quốc đã muốn té xỉu, lại tăng thêm 100 vạn nữa.
“Ý cô là tôi nên ra giá 500 vạn để bán khu đất đó cho họ sao?” Trần Thiên Minh cũng cảm thấy ánh mắt Trương Lệ Linh độc đáo, có thể nhìn ra giá trị của khu đất này.
“Ý tôi không phải là thế. Anh nghĩ xem nếu chúng ta bỏ hoang khu đất đó thì nó cũng chỉ bình thường, giá trị không cao. Nhưng hiện nay giá thuê nhà ở chỗ chúng ta khá cao, khoảng 2.100 vạn một mét vuông. Khu đất của chúng ta lại nằm cạnh khu công viên, mà khu công viên lại là trung tâm của Huyền Thành. Nếu chúng ta xây khu cao ốc ở cạnh khu công viên giải trí đó, bên phải giáp trường học, phía sau là chợ, đằng trước là siêu thị. Cao ốc của chúng ta sẽ là trung tâm của thành phố, gần công viên, trường học, chợ và siêu thị như vậy, anh nói xem thả ra tầng nào khẳng định là sẽ có người thuê ngay tầng ấy, với giá 2.100 vạn một mét vuông, anh thử tính xem không chỉ là 300 vạn mà là 300 nghìn vạn, thậm chí có thể hơn nữa!” Trương Lệ Linh nói một mạch những gì nàng muốn nói.
Trần Thiên Minh mới nhận ra mỹ nữ trước mắt mình thật không đơn giản, với cái nhìn sắc sảo, suy nghĩ nhạy bén và đặc biệt là tài năng kinh doanh. Nàng chính là nhân tài mà hắn cần. Nàng đã nói ra suy nghĩ của hắn, “Ý cô là muốn tôi phát triển kinh doanh cao ốc sao?”
“Nếu nói về mặt tài chính, thì cách này kiếm tiền cũng không tệ. Tất nhiên đây chỉ là ý kiến của tôi, rốt cuộc là thực hiện một vụ giao dịch kiếm 300 vạn hay mạo hiểm để kiếm về 300 nghìn vạn, điều này đều dựa vào bản lĩnh của ông chủ là anh.” Trương Lệ Linh muốn xem ông chủ này thực sự có tham vọng hay không.
Nếu một thương nhân không có tham vọng, chỉ muốn có một cuộc sống tĩnh lặng, yên ổn, chắc chắn đó không phải là thương nhân xuất chúng. Lúc đó nàng sẽ phải suy nghĩ về việc thay đổi chỗ làm. Một cuộc sống thanh bình, tĩnh lặng không phải là điều nàng muốn, cái nàng muốn là một ông chủ biết cách để nàng có thể phát huy hết năng lực của mình. Đối với nàng, thách thức càng lớn thì nàng càng đặt nhiều tham vọng.
“Vậy dự án của cô cần bao nhiêu tiền vậy?” Đây là cái Trần Thiên Minh muốn biết, mặc dù tiền bạc không quyết định mọi việc, nhưng không có tiền thì không thể làm gì.
“Để khởi công dự án cần khoảng 200 đến 300 vạn. Hiện nay, nguyên vật liệu để thi công cũng chưa cần trả tiền ngay, có thể trả chậm từ một đến vài tháng. Chúng ta cũng có thể thế chấp lô đất để vay tiền ngân hàng, hoặc chúng ta có thể phát hành cổ phiếu để thu hút thêm vốn. Sau đó khi dự án phát triển tốt, chúng ta lại thế chấp nó để huy động vốn. Sau cùng, kế hoạch lâu dài của dự án như sau: nếu người nào muốn mua căn hộ của chúng ta thì phải có tiền đặt cọc khoảng 2 vạn. Cái này cũng là nguồn vốn bổ sung quan trọng cho chúng ta. Hơn nữa chúng ta cũng còn nguồn vốn từ khách sạn. Căn cứ vào tình hình hiện nay của khách sạn mà nói, chỉ trong vòng vài tháng, chúng ta cũng có thể thu lợi nhuận vài trăm vạn để bổ sung cho dự án.” Trương Lệ Linh nói một mạch về kế hoạch mà nàng đã suy nghĩ, hiện tại chỉ cần trình bày mà thôi.
Trần Thiên Minh mở to hai mắt nghĩ: “Tại sao một nhân tài kinh doanh như cô mà giờ tôi mới phát hiện ra! Nhưng dù sao, muộn vẫn còn hơn không.” Trần Thiên Minh mỉm cười đầy ẩn ý.
“Hiện tại toàn bộ số vốn của chúng ta chỉ là 300 vạn, thêm lợi nhuận hai tháng của khách sạn là 100 vạn, tổng có 400 vạn. Tôi cho cô hai ngày, cô đi đăng ký mở một công ty kinh doanh bất động sản. Về sau, cô phải vất vả rồi.” Trần Thiên Minh nói là làm, một thương nhân giỏi là một thương nhân phải biết kiếm tiền.
“Tốt,” Trương Lệ Linh cảm thấy gã sắc lang trước mặt mình cũng không ngốc nghếch lắm, nếu không thì nàng sẽ từ chức ngay ngày mai.
Trần Thiên Minh cũng không biết rằng nếu hắn từ chối kế hoạch của nàng, hắn sẽ mất đi Trương Lệ Linh.
“Hiện tại công việc quá nhiều. Tôi nghĩ một mình tôi không thể nào vừa quản lý khách sạn vừa thực hiện dự án đó. Tôi đề xuất tìm thêm người trợ giúp. Cô ấy là bạn cùng trường đại học với tôi, cũng học chuyên ngành quản lý khách sạn, năng lực của cô ấy cũng rất tốt. Tôi đề xuất tiền lương của cô ấy là 2.500 vạn không kể tiền thưởng, ông chủ nghĩ sao?”