Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 310: CHƯƠNG 310: CHÚNG TA ĐÚNG LÀ MỘT ĐÔI UYÊN ƯƠNG

"Đúng vậy, Phong Hải Nhai là thủ hạ của Thái Đông Phong, cực kỳ hung ác, ngày đó còn ra tay đánh một nữ nhân viên."

"Vậy em không nên tiếp xúc với bọn họ nữa." Trần Thiên Minh lo lắng nói.

"Sẽ không có lần sau đâu, em sẽ không đi tìm bọn họ nữa, hiện tại thấy bọn họ là em muốn tránh như tránh tà."

"Vậy là tốt rồi, không nói đến bọn chúng nữa, em ăn nhanh lên." Trần Thiên Minh lại gắp thức ăn cho nàng.

Khi bọn họ ăn được một lúc, Trần Thiên Minh đột nhiên đứng lên, nói với Tiểu Trữ:

"Tiểu Trữ, anh vào nhà vệ sinh một chút." Nói xong, hắn liền đi ra ngoài.

Trần Thiên Minh đi tới quầy thu ngân, thanh toán tiền sau đó lại quay về chỗ ngồi.

"Tiểu Trữ, bữa cơm ngày hôm nay có ngon không?" Trần Thiên Minh hỏi.

Tuy rằng trước đây mình và Tiểu Trữ cũng có lần cùng nhau ăn, nhưng lần đó hai người như ở hai thế giới khác nhau vậy, do đó hôm nay Trần Thiên Minh vô cùng vui vẻ.

"Ngon lắm, em cũng không ngờ lại ăn ngon như vậy." Tiểu Trữ vừa cười vừa nói.

Đương nhiên hôm nay nàng ăn toàn món sơn hào hải vị, sao lại không ngon đây?

"Ăn ngon là được, anh nhìn em ăn vui vẻ như vậy, cũng cảm thấy vui theo." Trần Thiên Minh vui vẻ cười.

Tiểu Trữ thấy mình và Trần Thiên Minh đã ăn đủ, nàng muốn thanh toán, vì vậy liền hỏi Trần Thiên Minh:

"Thiên Minh, anh ăn no chưa?"

"No rồi." Trần Thiên Minh nói.

"Phục vụ, tính tiền." Tiểu Trữ cầm ví tiền, hướng về phía người phục vụ đứng bên kia nói.

Người phục vụ này đi tới mỉm cười nói với Tiểu Trữ: "Tiểu thư, bữa cơm đã được vị tiên sinh này thanh toán rồi."

"Anh, anh sao lại thanh toán rồi, không phải hôm nay em mời sao?"

Tiểu Trữ oán giận nhìn Trần Thiên Minh rồi nói tiếp:

"Anh nói đi, bữa cơm này hết bao nhiêu, em trả lại cho anh."

Trần Thiên Minh cười cười, nói: "Tiểu Trữ, bữa cơm này để anh mời, để con gái mời, anh còn thể diện nào nữa?"

"Không được, đã nói trước là do em mời mà, em muốn thanh toán." Tiểu Trữ kiên quyết lắc đầu.

"Ài, tiền của anh chẳng phải cũng là tiền của em sao, như nhau thôi mà." Trần Thiên Minh cười hì hì nói.

Chỉ cần sau này Tiểu Trữ là của mình, vậy tiền của mình chẳng phải là của nàng sao, tiền của nàng cũng chẳng phải là của mình sao?

"Sao anh lại nói như vậy?" Tiểu Trữ nói,

Đột nhiên nàng ngẫm nghĩ một lát, liền hiểu ra ý tứ trong lời nói của Trần Thiên Minh, nàng đỏ mặt, liếc xéo hắn một cái:

"Cái gì mà tiền của anh là tiền của em?"

"Tiểu Trữ, em còn không biết tấm lòng của anh dành cho em sao? Trước đây, em hiểu lầm anh, hiện tại hẳn là hiểu rõ tình cảm của anh dành cho em rồi chứ!"

Trần Thiên Minh đưa mắt nhìn Tiểu Trữ đầy tình ý, để nàng thấy tình cảm chân thành của mình.

"Anh, anh..." Tiểu Trữ vốn định nói vài câu, thế nhưng nàng nhìn hắn đang đưa mắt nhìn mình đầy tình ý, lại xấu hổ cúi đầu không dám nhìn hắn.

"Cho tới bây giờ, anh vẫn luôn mơ có một ngày hai chúng ta cùng nhau vui vẻ dùng bữa, khi tỉnh lại mới phát hiện đó chỉ là một giấc mơ, anh rất đau lòng!" Trần Thiên Minh nồng nhiệt nói tiếp:

"Cho nên hôm nay cùng ngồi ăn cơm với em, anh vẫn hoài nghi liệu mình có đang mơ không, anh không thể tin được mình lại có thể ở cùng em!"

Trần Thiên Minh cũng là nói lời thật lòng, bao nhiêu cô gái hắn đã gặp qua, Tiểu Trữ vẫn là người mà hắn thích nhất, bởi vì trong số rất nhiều mỹ nữ khác, nàng có một tấm lòng trong sáng không tì vết, đồng thời nàng đối với mình lại rất dữ dằn, điều này làm cho Trần Thiên Minh càng muốn yêu nàng, trong những giấc mơ của hắn đa số đều là được ở bên Tiểu Trữ.

"Anh sao ngốc như vậy chứ?"

Tiểu Trữ nghe Trần Thiên Minh bộc bạch chân tình, nàng có chút cảm động.

"Đúng vậy, bình thường anh cũng hay tự hỏi, sao mình lại ngốc vậy chứ? Lẽ nào vì thế mà Tiểu Trữ không thương mình sao? Người ta là bạch thiên nga, mình chỉ là một con cóc. Cóc làm sao có thể ăn thịt được bạch thiên nga chứ?" Trần Thiên Minh giả vờ đau lòng nói.

Hắn chính là muốn cố ý nói như vậy để Tiểu Trữ cảm động, sau đó sẽ thích mình.

"Em không phải là bạch thiên nga, anh cũng không phải cóc." Tiểu Trữ lắc đầu giải thích với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh vừa nghe vậy, lại tiếp tục giả vờ ngơ ngác nói:

"Vậy chúng ta đây là cái gì? Lẽ nào chúng ta là một đôi uyên ương?"

Hắn nói xong còn lộ ra bộ dạng bừng tỉnh ngộ.

"Đi chết đi, ai cùng anh là một đôi uyên ương."

Tiểu Trữ nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, nàng mắng Trần Thiên Minh một trận.

"Uyên ương là cách gọi khá chuẩn rồi, cũng có thể giải thích là, người phụ nữ dung nhan mỹ miều sánh với người đàn ông tài ba." Trần Thiên Minh giải thích.

"Ai mà xứng đôi với anh chứ?"

Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh càng nói càng quá đáng, lại càng thêm tức giận. Thế nhưng, mặc dù bộ dạng và lời nói của nàng có vẻ như thực sự tức giận, nhưng trong lòng dường như có chút cảm giác ngọt ngào, vì sao lại như vậy, bản thân nàng cũng không biết.

"Đi thôi, lát nữa anh phải quay về trường học! Như vậy đi, hôm nào chúng ta sẽ tìm một nơi khác, thoải mái bàn bạc về vấn đề này, có được hay không?" Trần Thiên Minh cười tươi, lấy lòng Tiểu Trữ.

"Đã nói bữa hôm nay do em mời rồi mà, em trả lại anh tiền cơm." Tiểu Trữ không nghe, nói.

Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, nói: "Không cần trả đâu, như vậy đi, để lúc khác em tự làm một bữa cơm cho anh thưởng thức, có được hay không? Chỗ anh có nhà bếp, nấu nướng thoải mái."

Hắn nghĩ nếu Tiểu Trữ tự mình làm cơm, trong lúc đó còn làm vài động tác thân mật trong phòng bếp, như vậy thật sảng khoái, bất quá có điểm biến thái.

"Em, em không biết làm cơm, ở nhà cũng không phải làm, hình như chỉ làm qua một hai lần gì đó." Tiểu Trữ nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, nàng hơi do dự, nói.

"Đó chẳng phải là đã làm qua sao, thế là tốt rồi, bất cứ thứ gì em nấu anh đều thích ăn." Trần Thiên Minh vui vẻ nói. Có thể ăn đồ do Tiểu Trữ nấu, cho dù có là thuốc độc đi nữa hắn cũng không chút do dự, tuyệt không nhíu mày mà ăn.

Tiểu Trữ nhìn vẻ mặt Trần Thiên Minh, trong lòng đột nhiên nổi lên một cảm giác lâng lâng,

"Anh, anh thực sự muốn em làm cơm?"

Nói xong mặt của nàng hình như lại xuất hiện một chút phớt hồng.

"Thích, anh sao lại không thích chứ? Anh mà lừa em anh là chó con."

Trần Thiên Minh liều mạng vỗ ngực lớn tiếng nói.

"Vậy, vậy được rồi, nhưng mà em đã nhiều năm không có làm, em nghĩ ngày mai kiếm một cuốn sách nấu ăn, sau đó thử làm cho anh hai ba món. Mấy ngày sau sẽ làm lại cho anh ăn, được không?" Tiểu Trữ hỏi.

"Được, sao lại không được chứ? Tiểu Trữ, em cũng không cần quá để ý, anh là con người tương đối thoải mái, chuyện cơm nước thế nào cũng được."

Trần Thiên Minh sợ Tiểu Trữ nửa đường bỏ cuộc, chuyện uyên ương trong phòng bếp sẽ không còn nữa, vì vậy hắn vội vàng nói trước.

"Em sẽ cố gắng làm tốt mà." Tiểu Trữ đỏ mặt nói,

Nàng bây giờ giống như một người vợ nhỏ bé đang vì chồng mình mà học cách làm cơm vậy, có chút khẩn trương.

"Vậy được rồi, giờ anh tiễn em về." Trần Thiên Minh đứng lên nói.

"Vâng," Tiểu Trữ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó cùng Trần Thiên Minh đi ra.

Lúc này, tại quán ăn đối diện, một người đàn ông tóc dài cũng đứng dậy, hắn nói vài câu gì đó với tên bên cạnh. Người kia liền đi theo Trần Thiên Minh và Tiểu Trữ. Sau đó, người đàn ông tóc dài cầm điện thoại di động, hình như hắn muốn gọi cho ai đó.

Người đàn ông tóc dài này chính là thủ hạ của Diệp Đại Vĩ: Trường Mao.

----------------------

Trần Thiên Minh sau khi tiễn Tiểu Trữ liền trở về, hắn đi đến một nơi vắng vẻ, sau đó gọi điện cho Chung Hướng Lượng.

"Sư huynh, em là Thiên Minh đây, anh đang ăn cơm trưa sao?"

"Ừ, anh ăn xong rồi, còn chú thì sao?" Chung Hướng Lượng nói.

"Em vừa mới ăn xong, sư huynh, em nghĩ muốn nói với anh một chuyện." Trần Thiên Minh nhìn bốn phía một chút, nhỏ giọng nói.

Chung Hướng Lượng trả lời: "Chú nói đi."

"Là như vậy, bọn em phát hiện thủ hạ của Thái Đông Phong chính là Phong Hải Nhai, hắn là phó tổng công ty của Thái Đông Phong, có lẽ hắn biết ma túy cất giấu ở đâu?" Trần Thiên Minh nói.

"Phong Hải Nhai? Người này anh biết, hắn cũng thường xuyên theo Thái Đông Phong làm chuyện xấu, nhưng chúng ta cũng không có chứng cứ để bắt hắn." Chung Hướng Lượng giọng tiếc nuối nói.

"Em nghĩ muốn ra tay với hắn, dù sao hắn cũng chỉ là một tên thủ hạ của Thái Đông Phong mà thôi, gặp chuyện không may cũng không khiến người khác chú ý." Trần Thiên Minh nói,

Ngày hôm nay hắn mới gọi điện nói cho Chung Hướng Lượng biết, Thái Đông Phong là một tên xảo quyệt, Lâm Quốc theo dõi hắn lâu như vậy cũng không phát hiện ra điều gì, xem ra chỉ có thể dùng phương pháp khác thôi.

Một lát sau, giọng Chung Hướng Lượng vang lên, có lẽ hắn đang suy nghĩ:

"Được, như vậy cũng tốt, không có chứng cứ chúng ta không thể bắt được Phong Hải Nhai, nhưng không có nghĩa là các cậu không thể hành động, chỉ cần làm nhanh gọn, sạch sẽ không có ai biết là được. Mấy bọn bại hoại còn lưu lại trong xã hội thêm một ngày nào, chính là phá hoại xã hội thêm một ngày đó." Chung Hướng Lượng kiên định nói.

"Tốt rồi, sư huynh, có lời nói của anh như vậy, em biết làm thế nào rồi. Giờ em sẽ gọi điện cho A Quốc, để hắn phái người theo dõi Phong Hải Nhai, nếu như phát hiện hắn đi một mình, chúng ta sẽ bắt hắn lại." Trần Thiên Minh vui vẻ nói.

Dù sao tầng sáu công ty Bảo Toàn cũng có hai phòng giam giữ rất tốt, hiện tại vừa lúc phát huy tác dụng.

"Tốt lắm, các cậu phải chú ý một điều, nếu có tình huống mới phát sinh trực tiếp báo cho anh biết." Chung Hướng Lượng nói.

"Em biết rồi, chào anh, sư huynh."

Trần Thiên Minh cúp điện thoại, sau đó gọi cho Lâm Quốc, sắp xếp việc theo dõi Phong Hải Nhai.

..............

Tan học, Trần Thiên Minh một mình đi trên con đường nhỏ giữa vườn trường, mấy ngày nay trời không có mưa, vì vậy không khí rất nóng. Cửu Trung có tất cả mấy nghìn học sinh, vườn trường đặc biệt lớn, nếu như ký túc trong trường, bình thường sau khi ăn cơm xong đi tản bộ trong sân trường, cũng là một chuyện vô cùng sảng khoái.

Đi tới một khúc cua, Trần Thiên Minh đột nhiên nghe được phía trước có người đang cãi cọ, hắn tập trung nhìn lên, phát hiện phía trước có hai người, đều là người hắn biết, là cô giáo Tiểu Châu béo ú cùng Ngô Thanh.

"Tôi nói này, tối nay tôi không có rảnh, cô không nên quấn quýt lấy tôi có được không?" Ngô Thanh sốt ruột nói,

Trong khoảng thời gian này, Tiểu Châu cứ quấn quýt lấy hắn, đến nỗi khiến tất cả giáo viên cũng biết Tiểu Châu đang theo đuổi hắn, khiến hắn giờ muốn mời nữ đồng nghiệp khác đi ăn cơm thì họ cũng không chịu.

"Ai là người tâm trạng không tốt trước đây gọi điện cho tôi nói muốn cùng nhau đi ăn cơm? Chẳng phải chính tôi mời anh?"

Tiểu Châu càng nói càng tức giận, nàng dường như tức đến nỗi mấy ngấn thịt trên cánh tay rung lên bần bật.

"Tôi, tôi không phải là tâm trạng không tốt. Nhưng cô cũng đừng nhắc lại chuyện trước kia nữa."

Ngô Thanh là một người luôn chủ động, khi hắn và Tiểu Châu cùng nhau đi ăn, nàng lại giành trả tiền khiến hắn mất mặt, vì vậy hắn buồn chán nên chỉ hẹn nàng một lần đó thôi.

"Anh tâm trạng không tốt thì có thể tìm tôi, vậy tôi đây tâm trạng không tốt vì sao lại không thể tìm anh?"

Tiểu Châu hai tay chống nạnh, những thớ thịt trên mặt vì tức giận mà dúm dó lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!