Trần Thiên Minh vừa nghe Lâm Quốc nói vậy, hắn vội ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra là một người đàn ông đang lôi kéo một nữ phục vụ, mà nữ phục vụ này chính là Lương Thi Mạn.
“Mọi người cứ uống đi, anh đi qua xem một chút.” Trần Thiên Minh đứng dậy, nói với cả nhóm.
“Lão đại, chuyện nhỏ như vậy anh không cần ra mặt, cứ để em ra là được.”
Trương Ngạn Thanh ra vẻ anh hùng vỗ vai Trần Thiên Minh, hơn nữa hắn cũng đang ngứa tay muốn ra mặt.
“Ngạn Thanh, chú bị ngáo à, đây là lúc lão đại thể hiện anh hùng cứu mỹ nhân, chú lại định cướp mất cơ hội của lão đại sao.” Vẫn là Lâm Quốc thông minh, hắn biết Trần Thiên Minh cùng Lương Thi Mạn có quan hệ mập mờ, chuyện riêng của họ, chỉ có thể để họ tự giải quyết!
“Mỹ nữ, tối nay cô có rảnh không? Theo mấy huynh đệ bọn anh chơi đùa đi.”
Một tên cơ bắp nhìn bộ ngực đầy đặn của Lương Thi Mạn, dâm đãng nói.
“Xin lỗi, anh, tôi không rảnh, tôi phải đi làm.” Lương Thi Mạn lắc đầu nói. Tên háo sắc trước mặt này khiến nàng rất bực mình, sắc lang như vậy, nếu như hắn nói buổi tối cùng hắn chơi đùa, chắc chắn là muốn làm chuyện bậy bạ rồi.
“Cô bây giờ đang làm đúng không? Vậy thì dễ thôi, khi nào cô hết việc, chúng ta đi chơi, tôi chờ cô, giờ cô đi uống rượu với tôi chút đi.” Tên cơ bắp kia vừa cười vừa nói. Quán bar này, nhiều nữ hơn nam, mà cho dù toàn bộ là nam, hắn cũng không sợ, bọn này toàn là dân xã hội đen, giết một hai người đơn giản như ăn cháo.
“Xin lỗi, tôi tan làm còn có việc, không thể đi chơi cùng các người.”
Lương Thi Mạn lắc đầu nói, nàng không ngốc đến mức cùng đám này đi chơi, vì thế, nàng vội quay người đi.
Tên cơ bắp thấy Lương Thi Mạn còn muốn chạy, hắn vội tiến lên, kéo lấy tay Lương Thi Mạn, cười dâm đãng: “Mỹ nữ, cô đừng đi mà, chúng ta cùng đi tâm sự nào, đi, chúng ta uống.” Hắn vừa nói vừa kéo Lương Thi Mạn đến chỗ mình ngồi.
“Buông tay ra, anh không nên làm vậy.” Lương Thi Mạn vừa nói vừa giãy tay ra, một bên nhỏ giọng nói. Nhưng mà dù nàng có giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được, vì sức lực của tên cơ bắp quá lớn, làm sao một thiếu nữ như nàng có thể chống lại được.
“Mỹ nữ, hôm nay tôi đã chấm cô rồi, cô đừng nghĩ là đi được. Cô mau đi gọi chủ quán đến đây, còn hắn đêm nay tôi bao, coi như tiền phí bảo kê tháng này của quán.” Tên cơ bắp tự tin vỗ ngực, cứ như hắn là lão đại xã hội đen vậy.
“Anh buông ra…” Lương Thi Mạn khổ sở kêu, tên cơ bắp này kéo tay nàng rất đau, chắc đã tím bầm tay rồi. Nhưng mà tên cơ bắp kia sao lại nghe nàng chứ, hắn vẫn cứ nắm chặt lấy tay Lương Thi Mạn.
Lúc này, hai tên bảo an ở ngoài cửa thấy bên trong có người làm loạn, lập tức vọt vào. Một tên khác đi cùng tên cơ bắp thấy bảo an muốn đến, bọn chúng đứng dậy, một tên còn móc đao ra, nói với hai bảo an: “Hôm nay lão đại bọn tao đến đây cùng một nữ phục vụ của quán uống rượu, chúng mày khôn hồn thì coi như không có chuyện gì, nếu không, bọn tao phế chúng mày ngay, cho chúng mày khỏi thấy ánh sáng ngày mai.”
Vốn hai tên bảo an muốn giáo huấn bọn kia, nhưng thấy chúng có vũ khí, vì thế không dám lên, nhưng mà bởi vì chức trách của bọn họ nên không thể tự ý rời đi, chỉ đứng ở bên nhìn tên cơ bắp kéo Lương Thi Mạn.
“Sao vậy, thằng nào ăn hiếp bạn tao vậy?” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đi tới. Mẹ kiếp, nhìn Lương Thi Mạn bị nắm đến mức đau đớn, trong lòng hắn cũng nhói đau. Hắn đã từng tự nhủ với chính mình, không thể để người khác tổn thương Lương Thi Mạn được, nàng đã chịu đau khổ nhiều rồi. Nhưng mà hiện giờ, Lương Thi Mạn đang bị người khác trêu chọc, vì thế, hai mắt Trần Thiên Minh như bốc hỏa.
“Mày là ai? Đừng có xen vào việc người khác, siêu nhân còn chưa ra đời đâu?” Thằng cơ bắp đang nắm tay Lương Thi Mạn nói với Trần Thiên Minh. Thằng này muốn dọa Trần Thiên Minh, để hắn biết khó mà lui.
“Mày nếu như làm thế đối với người khác thì không sao, nhưng mà, quán bar này do bạn tao mở, mà nữ phục vụ này cũng là bạn của tao, vì thế, tao có thể quản việc này chứ.” Trần Thiên Minh không muốn nói nhiều với thằng thiếu não này, nếu như cứ nói nhiều với nó, Lương Thi Mạn bị đau càng lâu, không biết sẽ ra sao nữa, hơn nữa, có người đàn ông khác lôi kéo Lương Thi Mạn, trong lòng hắn không thoải mái.
Vì thế, Trần Thiên Minh tự mình tiến lên, vung tay đánh văng tay tên cơ bắp, kéo Lương Thi Mạn về bên người.
“Ôi da!” Thằng cơ bắp này kêu thảm một tiếng. Nó chỉ cảm thấy hoa mắt, sau đó bị đánh, cơn đau làm nó buông tay Lương Thi Mạn ra, sau đó Lương Thi Mạn đã được Trần Thiên Minh kéo về.
“Mẹ kiếp mày, mày hết muốn sống rồi, chuyện của tao mà cũng dám quản?”
Thằng cơ bắp liếc đám tay chân một cái, cả bọn liền rút đao ra, vây lấy Trần Thiên Minh.
“Là bạn của tao nên tao phải xen vào, mà tao nói cho mày biết, nếu mày còn trêu chọc cô ấy, mày cũng đừng nghĩ đến nhìn thấy ánh sáng ngày mai nữa.” Trần Thiên Minh sợ Lương Thi Mạn bị thằng cơ bắp này gây thương tích, vì thế, hắn kéo Lương Thi Mạn đến bên người, một tay giữ Lương Thi Mạn, một tay thầm vận nội công, chuẩn bị cho thằng ngu kia một bài học nhớ đời.
Mà đám Lâm Quốc đang uống rượu bên kia, nhìn thấy tình huống của Trần Thiên Minh bên này, nhưng cũng chẳng chút lo lắng. Với công lực của Trần Thiên Minh, cả bọn tiến lên cũng không đủ để Trần Thiên Minh làm nóng người.
“Bạn của mày? Tao thấy chắc là mày thích nó, thế nên mới ra làm anh hùng!” Thằng cơ bắp nhìn Trần Thiên Minh nói. Hiện giờ là vậy, thằng đàn ông nào nhìn thấy gái xinh chẳng muốn chơi, hắn nghĩ chắc là Trần Thiên Minh thấy cô gái này xinh đẹp nên muốn thừa nước đục thả câu.
“Thích hay không đéo liên quan đến mày. Tao bây giờ cho chúng mày cơ hội cuối cùng, lập tức biến ngay, tao sẽ không truy cứu chuyện chúng mày vừa đắc tội với bạn tao. Nếu không, tao quyết định ‘tặng’ chúng mày chút kỷ niệm trên người.” Trần Thiên Minh cười lạnh, đây là quán bar của Phạm Văn Đình, hơn nữa có nhiều người ở quanh như vậy, hắn cũng không muốn gây chuyện.
“Tao thử xem mày có bản lĩnh mà bảo vệ người phụ nữ của mình không. Các huynh đệ, mọi người cùng lên, xin thằng này chút máu. Mẹ kiếp!” Thằng cơ bắp vung tay lên, đám thủ hạ của nó đều nhao lên muốn xin Trần Thiên Minh ‘tý huyết’.
Không biết là do nghe thấy thằng cơ bắp nói mình là người phụ nữ của Trần Thiên Minh, hay là thấy chúng nó cùng xông lên, trong lòng Lương Thi Mạn đột nhiên run rẩy, trông có vẻ không biết nên làm gì.
“Ôi, nếu đã vậy, tao có chút ‘quà’ cho chúng mày vậy!” Trần Thiên Minh dùng tay phải vung lên, cả đám ngu si vừa lao lên liền lập tức bị đánh ngã, nằm hết ra đất.
“Tao đâm mày.” Thằng cơ bắp mới rồi đùa giỡn Lương Thi Mạn vội vung đao chém tới, nhằm thẳng vào ngực Trần Thiên Minh mà đâm, cứ như muốn lấy mạng Trần Thiên Minh vậy.
Mẹ kiếp, không cho mày một bài học thì mày lại cứ quấn lấy tao. Trần Thiên Minh vừa nghĩ thì hơi nhấc chân lên, đá bay đao trong tay thằng cơ bắp, sau đó một cước đá thẳng vào hạ bộ nó, khiến nó bay ra xa.
“Ôi má ơi, đau chết mất,” Thằng cơ bắp vừa ôm ‘thằng nhỏ’ vừa liên tục kêu thảm. Mặc dù vừa rồi Trần Thiên Minh chưa phế hẳn cái bộ phận ‘vô dụng’ của thằng này, nhưng mà Trần Thiên Minh cũng dùng không ít lực, vì thế khiến thằng kia đau đến mức như sắp nát ra vậy.
“Haha, thế nào? Có phải rất sảng khoái hay không? Mẹ kiếp, vừa rồi tao cảnh cáo mày rồi, mày lại không tin, cái này gọi là tự làm tự chịu.” Trần Thiên Minh thấy dáng vẻ thảm thiết của thằng thiếu não này, hắn cười phá lên. Nhưng hắn cũng không thèm nghĩ lại xem, hắn đánh vài thằng ngã hết, lại còn một mình xuất hiện, cái này có thằng nào ngờ được.
“Tao nói cho mày biết, bọn tao là dân Hoa Hắc bang, mày chọc vào bọn tao, tức là chọc vào cả Hoa Hắc bang.” Thằng ngu kia nhìn thấy không ít người xung quanh, vì muốn lấy lại mặt mũi, hắn lớn tiếng dọa Trần Thiên Minh.
“Hoa Hắc bang?” Trần Thiên Minh vừa nghe thấy, hắn hơi nhíu mày. Xem ra, cái bang con lợn này đúng là hoành hành bá đạo, không gì không làm, ngay cả bình thường cũng muốn cưỡng đoạt dân nữ.
“Đúng vậy, thế nào? Có phải là rất sợ không?” Thằng thiếu não đầu cơ bắp này thấy dáng vẻ Trần Thiên Minh như vậy, nó cao hứng kêu lên. Nó còn tưởng là Trần Thiên Minh sau khi nghe thấy danh Hoa Hắc bang thì sợ hãi không dám ra mặt nữa.
“Tiểu tử, tao nói cho mày biết, mới rồi huynh đệ tao đã gọi điện cho lão đại đến, lát nữa sẽ có thêm mười mấy huynh đệ đến tính sổ với mày.”
Thằng cơ bắp này rất hưng phấn, nó luôn nghĩ đến cảnh lát nữa Trần Thiên Minh bị đánh mềm xương.
“Đúng vậy, tao rất sợ đó, lão đại của mày lúc nào thì đến?” Trần Thiên Minh ra vẻ sợ hãi nói, xem ra, mình trước đánh nhỏ, sau có thằng lớn ra cho đánh tiếp.
“Ha ha, mày sợ rồi sao? Lão đại tao sẽ đến ngay, mày khôn hồn thì đừng có trốn, chờ lão đại tao đến rồi nói.” Thằng cơ bắp thấy Trần Thiên Minh như vậy, nó càng thêm hưng phấn.
Lương Thi Mạn lại không biết là Trần Thiên Minh cố ý, nàng thấy Trần Thiên Minh có vẻ sợ hãi, nên vội vàng nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, anh nhanh trốn đi, không, đừng lo cho tôi nữa.” Nói xong, nàng lại kéo tay Trần Thiên Minh.
“Chạy trốn? Nó còn có thể chạy trốn sao? Cái này cũng có thể, nếu cô ngoan ngoãn nghe lời tao, đêm nay làm tao sảng khoái, tao có thể cân nhắc nói với lão đại tha cho nó.” Thằng cơ bắp nhìn bộ ngực căng đầy của Lương Thi Mạn mà cười dâm đãng. Hiện giờ, nếu không phải ‘thằng nhỏ’ của nó còn đau, còn đang phải xoa bóp liên tục, chắc nó thật sự muốn đi sờ mó Lương Thi Mạn luôn.
Lúc này, Tiểu Trữ cũng đã phát hiện phía Lương Thi Mạn có chuyện, nàng vội vàng đến bên Trần Thiên Minh, quan tâm hỏi: “Thiên Minh, xảy ra chuyện gì vậy?” Ánh mắt quan tâm lo lắng này, thật sự là khiến Trần Thiên Minh cảm động chết mất.
Trần Thiên Minh cười nhẹ với Tiểu Trữ, nhẹ nhàng vỗ vai nàng một chút, an ủi: “Không có việc gì, chỉ là có mấy con chó đang cắn càn, anh sẽ xử lý, em cứ đi làm việc đi!”
Thằng cơ bắp vừa thấy Tiểu Trữ, hai mắt nó sáng ngời lên, kêu lớn: “Trời ạ, mỹ nữ này tuyệt quá! Tiểu tử, nếu mày để cả mỹ nữ này theo tao, ở với tao ba tháng, tao sẽ bỏ qua cho mày, nếu không, mày đêm nay nhất định phải chết.” Thằng cơ bắp nói xong, ánh mắt lại dán chặt vào Tiểu Trữ.
Trần Thiên Minh vừa nghe xong câu này thì lửa giận bùng lên tận trời, thằng này chết cũng không oan, dám vũ nhục Tiểu Trữ và Lương Thi Mạn. Vì thế, Trần Thiên Minh buông Tiểu Trữ và Lương Thi Mạn ra, đi đến, hung hăng cho thằng ngu này một cước nữa vào giữa hai chân.
“Ôi trời ơi, má ơi, đau chết mất, hàng của tao tiêu rồi!” Thằng thiếu não lại bị Trần Thiên Minh bồi thêm một cước nữa, nó phát ra âm thanh như heo rống, âm thanh kinh thiên động địa, có thể nói là tiếng kêu thảm thiết nhất thành phố M.