A Cẩu vội vàng lắc đầu: “Không dám, em tuyệt đối không dám nữa.” Vừa nói, hắn vừa xoa xoa cái mũi đang rỉ máu, cố tỏ vẻ đáng thương.
“Được rồi, lần này tạm tha, chúng mày đi đi. Chẳng qua tao nói lại lần nữa, nếu còn có chuyện với bạn của tao, thì lần sau chúng mày sẽ không yên ổn thế này đâu.” Trần Thiên Minh lại cảnh cáo.
“Em không dám, tuyệt đối không dám nữa mà.” A Cẩu vội vàng nói. Nói xong, cả bọn mặt mày méo xệch, ba chân bốn cẳng chạy khỏi quán.
Trần Thiên Minh thấy bọn chúng chạy rồi, lúc này mới kéo Tiểu Trữ đến chỗ ngồi của mình. “Tiểu Trữ, em chắc sợ lắm rồi, bọn chúng đã bị đuổi đi rồi.” Trần Thiên Minh đau lòng nói với Tiểu Trữ.
“Thiên Minh, anh nói đúng thật, mấy người đó thật là đáng sợ!” Tiểu Trữ tay trái đang đặt trên ngực mình, lo lắng nói.
“Không sao đâu, ai bảo bọn chúng dám khi dễ em và Thi Mạn chứ. Anh vốn muốn giáo huấn bọn chúng một trận, không ngờ thằng A Cẩu kia lại bị lão đại nó đánh nặng tay đến vậy. Thôi thì tha cho chúng. Tiểu Trữ, em không trách anh chứ?” Trần Thiên Minh kéo bàn tay của Tiểu Trữ rồi hỏi.
“Không đâu, em còn phải cảm ơn anh mà, anh đã giúp bọn em giáo huấn chúng. Mà cái tên kia sau đó cũng thật đáng thương, bị đánh sưng mặt như đầu heo vậy.” Tiểu Trữ cũng cười cười. “Thôi, không nói nữa, em phải đi làm việc.” Tiểu Trữ nói xong, nàng liền quay đi.
Lương Thi Mạn thấy Tiểu Trữ rời đi, nàng cũng vội nói cảm ơn với Trần Thiên Minh: “Chuyện đêm nay cám ơn anh nhiều.” Trong mắt nàng ánh lên một tia sáng lạ thường. Nàng trước đây thường xuyên bị người ta khi dễ, nhưng đều phải cam chịu. Giờ đây, Trần Thiên Minh vì nàng mà ra tay, nàng vô cùng cảm động.
“Có gì mà cảm ơn, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà. Tôi trước kia không phải đã nói với cô sao? Tôi sẽ không để cô phải chịu khổ nữa.” Trần Thiên Minh nhìn Lương Thi Mạn, thương tiếc nói.
“Tôi, tôi cũng đi làm đây,” Lương Thi Mạn khẽ khựng lại, nàng nhìn Trần Thiên Minh thật sâu rồi quay đi. Giờ đây, cảm giác của nàng dành cho Trần Thiên Minh, đến chính nàng cũng không thể lý giải nổi, là thích hay là cảm kích đây? Thích Trần Thiên Minh thì có ích gì chứ? Hoàn cảnh của mình như vậy, khác biệt quá lớn với Tiểu Trữ xinh đẹp và thuần khiết. Nghĩ tới đây, Lương Thi Mạn buồn bã cùng những nhân viên phục vụ khác đến dọn dẹp bàn mà đám A Cẩu vừa ngồi.
Trần Thiên Minh lại cùng đám Lâm Quốc uống rượu. Đến lúc bọn họ uống khoảng bảy, tám chai rượu, Trần Thiên Minh liền bảo bọn họ về. Hắn thì đi đến nói với Tiểu Trữ: “Tiểu Trữ, anh ở đây chờ em tan làm nhé.”
Tiểu Trữ vừa nghe thấy Trần Thiên Minh nói đợi nàng tan làm, nàng vội nói: “Không cần, anh nhanh cùng bạn về đi!”
“Không sao mà, anh chờ em tan làm rồi sẽ đưa em về.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói. Nếu là bình thường thì không sao, nhưng mà tối nay xảy ra chuyện như vậy, hắn càng muốn đưa Tiểu Trữ về nhà.
“Anh ngày mai còn phải về trường, em đến hai giờ sáng mới tan làm. Anh chờ em rồi đưa về, vậy anh không cần ngủ sao?” Tiểu Trữ trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, oán giận nói. Mặc dù nàng nói vậy, nhưng trong lòng lại vô cùng ngọt ngào, nghĩ đến việc Trần Thiên Minh quan tâm mình như thế, nàng không khỏi mỉm cười.
“Không sao, thân thể anh khỏe mạnh, không ngủ một ngày cũng chẳng sao.” Trần Thiên Minh vỗ ngực nói.
“Em không cần anh đưa về, anh giờ đi về đi. Bây giờ mới là hơn mười giờ, cách lúc em tan làm còn bốn tiếng nữa. Anh mau về đi, những kẻ đó đã bị anh giáo huấn rồi, sẽ không quay lại nữa đâu.” Tiểu Trữ tiếp tục lắc đầu, nói.
Trần Thiên Minh suy nghĩ một lúc, cảm thấy Tiểu Trữ nói cũng có lý. Chuyện vừa rồi mình xử lý cũng không tệ, giáo huấn mấy thằng đó, hơn nữa cũng không nặng tay. Hắn tin là bọn chúng cũng không dám trả thù. Mà hơn nữa, mình cũng biết mấy đứa đó thuộc Hoa Hắc bang, nếu bọn chúng dám động đến Tiểu Trữ, vậy thì mình sẽ đến tận Hoa Hắc bang mà đánh. Chẳng qua, Trần Thiên Minh vẫn còn lo lắng một chút, “Tiểu Trữ, hay là anh cứ đưa em về đi!”
“Không, anh giờ đi về đi. Đến lúc em tan làm, lúc đó sẽ gọi taxi về. Nếu như không có xe, em sẽ gọi cho anh, được chưa?” Tiểu Trữ nghĩ một lúc rồi nói.
Trần Thiên Minh nghe Tiểu Trữ nói vậy, hắn gật đầu: “Tiểu Trữ, nếu không thì thế này đi, em tan làm thì gọi điện cho anh, anh sẽ đến đón em.”
Trần Thiên Minh đã quyết định, đến lúc hai giờ, hắn sẽ đến đón Tiểu Trữ.
“Đến lúc đó rồi nói, anh mau đi về đi, mấy đồng nghiệp đang nhìn em cười tủm tỉm kìa, mà em còn phải làm việc!” Tiểu Trữ thấy mấy đồng nghiệp đang nhìn mình rất mập mờ, nàng xấu hổ đỏ mặt, trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, yêu kiều nói. Thấy Trần Thiên Minh vẫn chưa đi, nàng liền giục hắn.
“Được, anh đi.” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Trữ đỏ mặt đuổi hắn đi, cộng thêm ánh mắt của mấy nữ phục vụ bên cạnh, hắn đành bất đắc dĩ rời đi. Dù sao Tiểu Trữ đến hai giờ sáng mới tan làm, hắn cứ đến sớm đợi nàng là được. Nghĩ đến đó, hắn liền chào Tiểu Trữ rồi rời đi.
Trần Thiên Minh đi ra cửa, vừa lúc thấy đám Lâm Quốc chuẩn bị về, thế nên Trần Thiên Minh liền cùng bọn họ trở về công ty.
Ở phố đối diện lúc này có một chiếc xe màu đen, ánh mắt Thái Đông Phong đang nhìn chằm chằm vào Trần Thiên Minh vừa bước ra. Tối nay, hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm vào quán “Dạ Độc Túy Tửu”. Hắn đã cho thủ hạ vào điều tra trước, xác nhận Tiểu Trữ đúng là làm ở đây. Vì thế, hắn vẫn nán lại đây chờ đến khi Tiểu Trữ tan làm, lúc đó mới ra tay.
Mẹ kiếp, Trần Thiên Minh, mày dám tán gái của tao, sớm muộn gì tao cũng giết mày. Thái Đông Phong căm hận nhìn Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói. Nếu không phải Điện Ma nói Trần Thiên Minh võ công cao cường, hắn thật sự đã muốn xuống xe ngay lập tức để giết Trần Thiên Minh. Thủ hạ của Trần Thiên Minh, hắn không thèm để mắt đến.
Kỳ thực, hắn cũng không biết mấy người Lâm Quốc giờ võ công rất lợi hại. Chỉ một người trong số đó, võ công cũng không kém gì Thái Đông Phong.
“Lão đại, chúng ta lúc nào thì bắt Tiểu Trữ?” Một tên thủ hạ của Thái Đông Phong nói với hắn. Tối nay, để thuận tiện hành động, Thái Đông Phong chỉ mang theo một tên thủ hạ lái xe cho hắn.
“Mày ngu à? Bây giờ quán bar đang đông người, tao mà xuống bắt thì bị người khác nhìn thấy, mày muốn tao chết à?” Thái Đông Phong tức mắng thằng ngu kia. “Chúng ta cứ ở đây chờ, chờ đến khi Tiểu Trữ tan làm đi ra, lúc đó đường ít người, mày lái xe qua, tao sẽ bắt nàng ta lên xe. Mẹ kiếp, đêm nay không hành hạ con nhỏ này đến chết, tao không phải là Thái Đông Phong! Tao đối tốt với nó như thế, thế mà nó lại theo kẻ thù của tao.”
Thái Đông Phong càng nghĩ càng lộn ruột, hắn ước gì bây giờ bắt luôn Tiểu Trữ, đưa đến chỗ không người, sau đó lột sạch nàng ta, hành hạ không thương tiếc. Mẹ kiếp, thù này không báo thì đéo phải quân tử! Trần Thiên Minh, mày chờ xem, có dũng khí đoạt nữ nhân của tao, xem tao sẽ hành hạ Tiểu Trữ đến chết như thế nào.
Hiện giờ, Thái Đông Phong đang nghĩ đến những biện pháp hành hạ Tiểu Trữ ra sao, hắn tối nay nhất định sẽ thong thả, từ từ mà hành hạ Tiểu Trữ. Không biết thằng Trần Thiên Minh đã làm gì Tiểu Trữ chưa? Nếu còn chưa, vậy thì tốt, mình là người đầu tiên, chắc chắn sẽ khiến thằng Trần Thiên Minh tức chết.
Nghĩ đến đó, trong lòng Thái Đông Phong cũng hơi cân bằng lại. Hừ, Trần Thiên Minh à Trần Thiên Minh, đến lúc đó không biết ai sẽ là kẻ bị cắm sừng đâu. Chẳng qua, Thái Đông Phong nghĩ đến việc sau khi tối nay hắn bắt được Tiểu Trữ, cũng sẽ không để Tiểu Trữ rời đi. Về phần giết nàng hay giam lỏng, hắn còn chưa quyết định. Hắn vẫn chỉ nghĩ đến việc bắt nàng rồi cởi sạch quần áo mà thôi.
Hiện giờ, Thái Đông Phong một mặt thì ngồi trong xe uống rượu, một mặt thì nhìn chằm chằm vào cửa quán bar. Hắn mang theo ba viên Viagra, chuẩn bị dùng cho đêm nay. Hắn muốn hành hạ Tiểu Trữ cho đến tận sáng, nếu không hắn không cam lòng.
“Ông chủ, chúng ta cũng ở đây chờ sao?” Lúc này, ở một góc cua cũng đang có một chiếc xe chờ sẵn, bên trong chính là Diệp Đại Vĩ cùng Trường Mao.
“Đúng vậy, chúng ta cứ chờ ở đây, vị trí này rất tốt, chúng ta có thể thấy được Thái Đông Phong, mà Thái Đông Phong lại không thể thấy chúng ta.” Diệp Đại Vĩ gật đầu, nói với Trường Mao. Hắn vẫn luôn đi theo Thái Đông Phong, tên đàn em nói cho Diệp Đại Vĩ biết Thái Đông Phong cho xe tới “Dạ Độc Túy Tửu”, hắn liền biết Thái Đông Phong muốn hành động tối nay.
Đàn ông hận nhất chính là vợ hoặc người yêu của mình bị người khác cướp, đặc biệt khi kẻ đó lại là kẻ thù của mình. Cho nên, hắn cũng mang theo Trường Mao lén đi theo tới đây, quan sát kỹ hành động của Thái Đông Phong.
“Vậy tại sao chúng ta không chạy đến vị trí có thể nhìn thấy cửa quán bar?” Trường Mao khó hiểu hỏi Diệp Đại Vĩ.
“Chúng ta đến đó để làm gì?” Diệp Đại Vĩ nói.
“Nhìn xem Tiểu Trữ đi ra.” Trường Mao nhỏ giọng nói.
“Chúng ta đi xem Tiểu Trữ làm gì hả? Cũng không phải là chúng ta muốn bắt Tiểu Trữ. Người muốn bắt là Thái Đông Phong. Hơn nữa, chỉ cần Thái Đông Phong nhìn thấy Tiểu Trữ là được, đến lúc đó Tiểu Trữ chẳng phải sẽ bị Thái Đông Phong bắt sao?” Diệp Đại Vĩ vừa cười vừa nói. Chỉ cần lát nữa mình lái xe đi theo Thái Đông Phong là được. Chuyện sau đó, khẳng định là Thái Đông Phong sẽ bắt Tiểu Trữ. Trần Thiên Minh tức giận vì người phụ nữ của mình bị Thái Đông Phong bắt, sau đó thì mình cuối cùng cũng xuất hiện, chiếm tiện nghi lớn nhất. Nghĩ đến đó, Diệp Đại Vĩ cười âm hiểm, mình có thể nghĩ ra âm mưu thế này, sao có thể không cười chứ?
“Vậy anh tại sao lại muốn em lát nữa gọi điện cho Trần Thiên Minh?”
Trường Mao nói. Diệp Đại Vĩ vừa rồi đã phân phó cho hắn nhất định phải gọi điện cho Lâm Quốc, số điện thoại này có trên bảng hiệu của công ty bảo an An An.
“Mẹ kiếp, Trường Mao, đầu mày chỉ dùng để mọc tóc thôi à? Nếu tao không nói tin này cho Trần Thiên Minh, vậy làm sao Trần Thiên Minh biết Tiểu Trữ bị Thái Đông Phong bắt? Địa điểm đang giữ là ở đâu? Nếu Trần Thiên Minh không tìm Thái Đông Phong, không đánh nhau với Thái Đông Phong, vậy thì tao có cơ hội sao?” Diệp Đại Vĩ ở bên cạnh lấy tay gõ cho thằng Trường Mao mấy cái.
“Ồ, hóa ra là như vậy.” Trường Mao gật đầu, bừng tỉnh hiểu ra.
“Mặc dù võ công của tao giờ cao hơn Thái Đông Phong, nhưng nếu tao giết Thái Đông Phong, Ma Vương biết được chắc chắn sẽ không tha tao. Với võ công của tao hiện giờ lại không thể giết được Trần Thiên Minh. Thế nên tao chỉ còn cách một mũi tên trúng hai đích này thôi: đầu tiên là để Trần Thiên Minh giết Thái Đông Phong, sau đó chúng ta sẽ giết Trần Thiên Minh.”
Diệp Đại Vĩ âm hiểm nói.
“Ông chủ, anh không phải đã nói võ công Trần Thiên Minh rất cao sao?”
Trường Mao có chút lo lắng, hắn cũng không có võ công, nếu bị Trần Thiên Minh đánh cho, vậy thì không đáng.
“Mày không cần phải lo chuyện này,” Diệp Đại Vĩ cười cười, từ bên trong lấy ra hai khẩu súng lục. Hắn đưa cho Trường Mao một khẩu, nói: “Mày cầm một khẩu, bên trong có tám viên đạn. Tao và mày cộng lại là mười sáu viên đạn. Đợi sau khi Trần Thiên Minh giết chết Thái Đông Phong, dưới tình huống hắn mệt mỏi, tao và mày sẽ dùng súng bắn chết nó. Đến lúc đó, người khác đều sẽ nói Thái Đông Phong bị Trần Thiên Minh giết, còn Trần Thiên Minh lại bị Thái Đông Phong dùng súng bắn chết trước khi chết.” Diệp Đại Vĩ vừa sờ sờ khẩu súng, vừa cười nói.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng