Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 332: CHƯƠNG 332: NGƯƠI ĐỪNG TỚI ĐÂY.

“Hắc hắc, cái loại phụ nữ đó, không chết thì giữ lại làm gì?” Thái Đông Phong cười gian xảo, hắn vừa xem ‘phim heo’ trên TV, vừa nói chuyện với Tiểu Trữ. Thái Đông Phong lúc này đã bị ảnh hưởng bởi TV, vốn hắn còn muốn từ từ tâm tình với Tiểu Trữ, nhưng dục vọng đã bốc lên hừng hực, càng lúc càng cháy lớn, tinh trùng đã lên đến não.

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Tiểu Trữ thấy ánh mắt háo sắc của Thái Đông Phong, tay hắn lại đang vươn về phía nàng, nàng sợ hãi nói.

“Sao? Haha, đương nhiên là học một chút kỹ xảo trên TV rồi, chúng ta lát nữa cùng thực hành, khẳng định là so với ‘phim heo’ trên TV còn hoành tráng hơn nhiều!” Thái Đông Phong càng cười điên cuồng hơn, hắn thấy vẻ sợ hãi của Tiểu Trữ, lại càng khẳng định nàng vẫn còn là gái trinh.

“Đừng, Thái Đông Phong, ngươi tha cho ta đi!” Tiểu Trữ khóc lóc van xin Thái Đông Phong.

“Bỏ qua cho cô? Cô đang nói chuyện cười à? Tôi vốn còn muốn cùng cô chơi đùa một chút, để cô thích tôi, tôi mới chơi cô, không ngờ, cô lại thích Trần Thiên Minh. Tôi tuyệt đối không thể tha thứ cho chuyện này được, tôi hôm nay nhất định phải chơi cô, cho cô nếm mùi vị của nam nhân.” Thái Đông Phong nhìn thấy Tiểu Trữ khóc, trong lòng hắn lại càng hả hê hơn.

“Thái Đông Phong, ngươi không phải là người!” Tiểu Trữ mắng Thái Đông Phong một câu, nàng biết cầu xin hắn là vô ích, vì thế, nàng dứt khoát chửi mắng hắn cho rồi.

“Haha, tôi là người, còn là một nam nhân ‘rất lớn’ nữa, cô lát nữa sẽ biết, cam đoan cho cô sướng đến chết đi sống lại.” Thái Đông Phong vừa nói vừa bắt đầu cởi quần áo của Tiểu Trữ.

“Ngươi… buông tay!” Tiểu Trữ vung đôi tay nhỏ bé đánh Thái Đông Phong, nhưng chút khí lực nhỏ của nàng làm sao có thể làm gì được hắn, làm sao có thể khiến hắn đau được chứ.

Thái Đông Phong thấy Tiểu Trữ cứ giãy giụa, khiến hắn cởi quần áo không thuận tiện, hắn đã bắt đầu tức giận. “Xoạt” một tiếng, chiếc áo T-shirt của Tiểu Trữ đã bị Thái Đông Phong xé toạc, để lộ chiếc áo ngực màu đen của nàng. Làn da trắng nõn đối lập với áo ngực màu đen, càng làm nổi bật vẻ trắng trẻo của Tiểu Trữ.

“Oa, Tiểu Trữ, cô thật đẹp quá!” Thái Đông Phong nhìn nửa thân trên trần truồng của Tiểu Trữ mà nuốt nước miếng, thân thể mềm mại, yêu kiều của nàng càng làm hắn thêm hưng phấn.

Tiểu Trữ thấy chiếc áo T-shirt của mình bị Thái Đông Phong xé toạc, để lộ áo ngực của nàng, nàng vội vàng dùng đôi tay nhỏ nhắn che ngực, không để cho xuân quang lộ ra.

Nhưng mà nàng càng làm như vậy, lại càng khơi dậy dục vọng của Thái Đông Phong bùng lên. Hắn kéo tay Tiểu Trữ ra, sau đó hung hăng bóp lấy ngực nàng, hả hê nói: “Sướng thật, sờ thật là sướng!” Bộ dạng hắn lúc này hưng phấn đến điên dại.

“A…” Bộ ngực bị Thái Đông Phong tấn công, Tiểu Trữ sợ hãi kêu lên, nhưng mà, với sức lực yếu ớt của nàng làm sao có thể kháng cự được hắn, nàng chỉ còn cách liên tục đá chân vào người hắn.

Thái Đông Phong hoàn toàn không để ý đến sự kháng cự yếu ớt đó. Sau khi hắn bóp lấy ngực Tiểu Trữ mấy cái, liền bắt đầu cởi quần của nàng. Thái Đông Phong lúc này đã quá kích động rồi, hắn mạnh mẽ cởi quần dài của nàng, rồi xé rách luôn.

“Oa, sướng thật!” Thái Đông Phong hưng phấn kêu lên. Chiếc quần lót của Tiểu Trữ cũng màu đen, cùng tông với chiếc áo ngực bên trên.

Tiểu Trữ hiện giờ thật không biết phải làm gì nữa, nàng chỉ biết lớn tiếng kêu cứu: “Cứu mạng với, cứu mạng với!”

“Cô cứ kêu đi, cứ kêu thật lớn đi! Tôi quên không nói cho cô biết, căn phòng này là do tôi cho người đặc biệt thiết kế, hiệu quả cách âm tốt vô cùng. Ngay cả khi có ném một quả lựu đạn vào đây, bên ngoài cũng chẳng nghe thấy gì đâu.” Thái Đông Phong cười dâm đãng nói, hắn thích Tiểu Trữ kêu to lên, như vậy đến lúc hắn ‘làm’, Tiểu Trữ càng kêu to hơn, hắn lại càng thấy khoái!

Vừa nhìn nửa thân trên trần truồng mê người của Tiểu Trữ, Thái Đông Phong vừa nhanh chóng tự cởi quần áo. Hắn nghĩ đến sắp được chơi Tiểu Trữ, giờ cao hứng đến mức không tả nổi. Chỉ trong chốc lát, Thái Đông Phong đã cởi sạch quần áo, để lộ ‘dâm căn’ cứng rắn.

Tiểu Trữ nhìn thấy Thái Đông Phong trần truồng như vậy, nàng càng thêm kinh hoàng kêu lên, nhưng nàng có kêu cũng vô ích. Theo lời Thái Đông Phong, phòng này đã được thiết kế đặc biệt, cho dù Tiểu Trữ có gào đến khản cả cổ, cũng không ai nghe thấy được. Hơn nữa đây là biệt thự, những căn biệt thự khác cũng cách xa vô cùng.

Thái Đông Phong lúc này đã bị tinh trùng lên não, hắn làm gì còn biết đến thương tiếc giai nhân nữa. Hắn chỉ biết lao thân thể trần như nhộng đến trước mặt Tiểu Trữ, sau đó dùng sức kéo áo ngực của Tiểu Trữ ra. “Xoạt” một tiếng, áo ngực đã bị Thái Đông Phong giật đứt. Hắn lại kéo tiếp, làm chiếc áo ngực rơi ra.

Thái Đông Phong vừa nhìn lại thì ngây người ra. Đôi ‘thỏ ngọc’ của Tiểu Trữ đang ngạo nghễ hiện ra trước mặt hắn, trắng hồng, thánh khiết vô cùng. Hơn nữa, bởi vì Tiểu Trữ đang sợ hãi, đôi ‘thỏ ngọc’ lại cứ không ngừng nhấp nhô, khiến dục hỏa của Thái Đông Phong bùng lên phừng phừng.

“A!” Tiểu Trữ sợ hãi kêu to, nàng vội vàng lấy cái gối ở bên cạnh che ngực mình, che đi đôi ‘thỏ ngọc’, không cho Thái Đông Phong nhìn thấy.

“Hắc hắc, Tiểu Trữ, cô đừng sợ, ta tới đây.” Thái Đông Phong hưng phấn kêu lên, Tiểu Trữ càng như vậy, hắn lại càng cảm thấy kích thích. Sau khi hắn kêu lên, liền lao thẳng tới chỗ Tiểu Trữ. Chỉ cần hắn có thể cởi nốt chiếc quần lót của nàng, sau đó cứ vác ‘thương’ đâm thẳng, tiến vào bên trong Tiểu Trữ.

“Ngươi đừng như vậy, đừng…” Tiểu Trữ sợ hãi dùng sức đá liên tục, không biết là nàng vô tình hay cố ý, một cước của nàng đã đá trúng ‘tiểu đệ’ của Thái Đông Phong.

“Ôi mẹ ơi!” Thái Đông Phong ôm ‘tiểu đệ’ kêu thảm. Mặc dù khí lực Tiểu Trữ không lớn, nhưng dù sao cũng là một cước toàn lực khi nàng liều mạng, hơn nữa còn đá trúng chỗ yếu nhất của Thái Đông Phong, cho nên, lúc này Thái Đông Phong cảm thấy đau thấu trời.

Xoa xoa một hồi Thái Đông Phong mới cảm thấy tốt hơn chút. Mới vừa rồi ‘tiểu đệ’ còn đang cứng rắn đã bị Tiểu Trữ đá cho mềm nhũn. Hiện giờ, hắn nhìn thấy chiếc quần lót màu đen giữa hai chân Tiểu Trữ, lại dựng đứng lên.

Hắn vọt tới, hung hăng cho Tiểu Trữ một cái tát: “Mẹ kiếp, con điếm thối, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à? Tao không cho mày biết tay, mày không biết lợi hại là gì à!” Nói xong, hắn lại tát Tiểu Trữ thêm cái nữa. Hai cái tát này cũng khiến khóe miệng Tiểu Trữ rỉ máu.

Thái Đông Phong thấy sau khi hắn đánh Tiểu Trữ, nàng có vẻ ngoan ngoãn hơn hẳn, vì thế hắn cúi đầu, chuẩn bị xé quần lót của Tiểu Trữ.

Trần Thiên Minh lái xe như bay, hắn liều mạng lao về phía số 29 đường Điền Hải, vừa lái vừa sốt ruột kêu: “Tiểu Trữ, em ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì!”

Đi tới đường Điền Hải, hắn theo biển số nhà mà tìm, đây rồi, chính là số 29. Vì thế, Trần Thiên Minh vội vàng dừng xe rồi xuống. Nhìn lướt qua căn biệt thự này, hắn phát hiện tường rất cao, vì thế, hắn thầm vận nội lực, nhảy vèo một cái qua, nhẹ nhàng chạm đất.

“Ông chủ, Trần Thiên Minh tới rồi,” Trường Mao ở trên xe khẽ kêu lên. “Trời ạ, Trần Thiên Minh bay, cứ như vậy mà bay qua tường cao đến thế.” Trường Mao nói lắp bắp với Diệp Đại Vĩ.

“Có gì mà kinh ngạc, cái này gọi là khinh công, người học võ công đều làm được, tao cũng vậy, lát nữa tao sẽ mang mày bay vào bên trong thì mày sẽ biết.” Diệp Đại Vĩ trừng mắt nhìn Trường Mao, nói với vẻ không cho là đúng. “Trường Mao, mày nhớ kỹ, sau 15 phút, chúng ta sẽ lén lút đi vào. Sẽ rất nhanh đến lúc chúng ta ra tay.” Diệp Đại Vĩ cười âm hiểm.

Sau khi Trần Thiên Minh vào trong biệt thự, hắn thầm vận công, sau đó nhanh chóng lao vào trong nhà. Hiện giờ, hắn đã nổi sát khí, nếu có người ngăn cản, hắn sẽ giết ngay lập tức.

Kỳ thật, trong biệt thự làm gì còn ai nữa, bởi vì Thái Đông Phong tưởng là việc hắn làm không ai hay biết. Hơn nữa hắn còn cảm thấy thủ hạ ở lại chỉ vướng tay vướng chân, cho nên, hắn kêu thủ hạ lái xe đi, còn một mình mang Tiểu Trữ vào đây, chuẩn bị chơi nàng.

Trần Thiên Minh lén lút đi vào nhà. Khi hắn vào đến đại sảnh, hắn thấy ngay Thái Đông Phong trần truồng đang chuẩn bị làm gì Tiểu Trữ. Trần Thiên Minh tức giận lập tức giơ hữu chưởng, chém thẳng một đạo kình phong về phía Thái Đông Phong. Vì hắn sợ làm tổn thương Tiểu Trữ ở bên cạnh, vì thế không dám dùng quá nhiều nội lực.

“Bình” một tiếng, chưởng phong của Trần Thiên Minh đánh trúng ngay lưng Thái Đông Phong. Bởi vì Thái Đông Phong không ngờ có người tiến vào, hơn nữa hắn còn đang tập trung toàn bộ tinh thần, chăm chú lột quần lót của Tiểu Trữ xuống, nên không chú ý, mới bị Trần Thiên Minh đánh trúng. Bởi vì Trần Thiên Minh ra tay không nặng, Thái Đông Phong chỉ hơi lảo đảo một chút, sau đó bay vọt đến bên kia đại sảnh.

Thái Đông Phong bay người sang bên kia, sau đó vội xoay người. Hắn muốn xem rốt cuộc là ai không biết sống chết mà xông vào phá hỏng chuyện tốt của hắn. “Trần Thiên Minh, là mày?! Mày làm sao mà tìm được đến đây?” Thái Đông Phong kinh ngạc kêu to. Hắn không ngờ, chính mình đã bắt Tiểu Trữ đến đây, lúc ấy Trần Thiên Minh không có ở đó, làm sao hắn có thể biết mình ở đây được.

Trần Thiên Minh vừa nghe thấy Thái Đông Phong nói vậy, hơn nữa nhìn vẻ kinh ngạc của hắn, thầm nghĩ đây không phải là âm mưu của Thái Đông Phong, mà là có người tố giác. Trần Thiên Minh không thèm để ý Thái Đông Phong, hắn bước nhanh đến bên Tiểu Trữ, rồi nhẹ nhàng nói: “Tiểu Trữ, em không sao chứ?” Khi hắn nhìn thấy trên người Tiểu Trữ không còn mảnh quần áo nào, trong lòng rất tức giận. Sau đó khi nhìn xuống phía dưới của Tiểu Trữ, hắn thấy nàng vẫn còn một chiếc quần lót, vì thế biết là Thái Đông Phong chưa làm gì được nàng.

“Ngươi đừng đến đây, đừng có đến đây.” Tiểu Trữ còn đang sợ hãi, thần trí còn chưa hoàn hồn, nàng liều mạng nói. “Tiểu Trữ, là anh, Trần Thiên Minh, anh đến cứu em đây.” Trần Thiên Minh nắm lấy tay Tiểu Trữ, đau lòng nói. Thằng chó má Thái Đông Phong này đã làm gì Tiểu Trữ mà khiến em ấy sợ đến mức này chứ.

Nghe thấy Trần Thiên Minh gọi, Tiểu Trữ mới hoàn hồn lại. Nàng nhìn thấy đó thật sự là Trần Thiên Minh, nàng vội òa khóc nức nở: “Thiên Minh.”

Hiện giờ Trần Thiên Minh không biết phải làm sao? Đôi ‘thỏ ngọc’ trần truồng của Tiểu Trữ đang ghì chặt nhấp nhô trong lòng hắn. Kích thích này khiến hắn vô cùng thoải mái, cảm giác vừa mềm mại vừa đầy đặn. Nếu không phải còn có Thái Đông Phong, hắn thật sự là muốn ôm Tiểu Trữ cả đời, tình cảnh được ôm nàng thế này, hắn đã mơ không biết bao nhiêu lần rồi.

Nghĩ đến Thái Đông Phong, đột nhiên Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên, thấy Thái Đông Phong muốn lén rời đi, hắn tức giận nói: “Con mẹ mày, Thái Đông Phong, mày muốn đi sao?” Nói xong, Trần Thiên Minh vung hữu chưởng lên, một đạo kình phong lập tức đánh tới Thái Đông Phong.

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!