Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 336: CHƯƠNG 336: ĐÊM CÓ MỘNG.

Trần Thiên Minh nghe thấy Tiểu Trữ nói cô hơi sợ, vì thế hắn cố ý nói với Tiểu Trữ: “Tiểu Trữ, em lên đây đi, anh không ôm em, anh không ngủ được. Mà nếu không ngủ được, bệnh tình của anh sẽ tái phát. Một khi bệnh tình tái phát, một thanh niên tài hoa, phong nhã như anh sẽ bị bỏ phí mất. Ôi, anh thật là đáng thương, bạn trai tạm thời còn chưa được chính thức thăng chức đâu.” Nói xong, Trần Thiên Minh liền làm bộ đáng thương.

“Anh… đứng đắn một chút đi, chẳng nghiêm chỉnh chút nào. Ai bảo là em không cho anh thăng chức đâu?” Tiểu Trữ vừa nói vừa trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh.

“Tiểu Trữ, ý của em là nói, anh giờ đã được thăng chức sao?” Trần Thiên Minh lúc này mừng như điên. Xem ra bị bắn trúng ba phát kia cũng đáng giá lắm chứ. Ba viên đạn có thể thăng chức, nếu thêm viên nữa, không biết Tiểu Trữ có lấy thân báo đáp hay không? Trong lòng Trần Thiên Minh lại YY.

Tiểu Trữ không nói gì, cô chỉ cúi đầu, hình như cô khẽ gật đầu.

“Tiểu Trữ, em nhanh lên đây đi. Em nhìn anh xem, buồn ngủ đến mức này rồi, ôi, em làm anh đau lòng quá.” Trần Thiên Minh làm ra vẻ đau lòng muốn chết. Nếu như không phải sợ Tiểu Trữ trách hắn, hắn thật muốn xuống giường, tự mình ôm Tiểu Trữ lên, vuốt ve một phen thỏa thích. Buổi tối ngày hôm qua, sau khi chứng kiến cảnh bộ ngực đầy đặn của Tiểu Trữ ‘lộ thiên’, hiện giờ, trong lòng hắn vẫn còn vô cùng bồn chồn.

Tiểu Trữ đứng dậy, cô nắm chặt áo Trần Thiên Minh một lúc, sau đó chậm rãi bò lên giường, nằm cạnh Trần Thiên Minh.

Thấy Tiểu Trữ đã lên giường, Trần Thiên Minh vội vàng kéo chăn qua, sau đó nhẹ nhàng đắp cho cô. Hắn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên cơ thể Tiểu Trữ, cảm thấy thích thú vô cùng. Đáng tiếc là hắn mới chỉ vừa được thăng chức bạn trai, nếu không, hắn nhất định sẽ sờ mó bộ ngực mềm mại của cô thật đã tay thì thôi.

Chẳng qua, có mỹ nữ nằm trong ngực như vậy, chính mình cũng nên làm chút gì đó, nếu không thì thật có lỗi với bản thân mất! Nhưng mà, xuống tay thế nào đây? Trong lòng Trần Thiên Minh đang âm thầm suy nghĩ.

“Thiên Minh, em sợ lắm!” Tiểu Trữ thì thầm nói. Chuyện buổi tối hôm qua, đối với một thiếu nữ như cô mà nói, đã để lại một bóng ma rất lớn.

“Không sao đâu, có anh ở đây, em đừng sợ. Anh sẽ không để người khác ức hiếp em đâu, anh sẽ bảo vệ em cả đời này.” Trần Thiên Minh nghiêm mặt nói. Hắn đã quyết định rồi, nếu hắn không giết chết Thái Đông Phong trước, hắn sẽ không để Tiểu Trữ rời khỏi mình.

“Ưm,” Tiểu Trữ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó cô rúc vào lòng Trần Thiên Minh. Cô vốn có chút sợ hãi, nhưng sau khi rúc vào lòng Trần Thiên Minh lại cảm thấy an toàn vô cùng.

Đột nhiên, Trần Thiên Minh cảm thấy ngực Tiểu Trữ đang đè trên ngực hắn rất mềm mại, cảm giác như không có áo ngực vậy. Cảm giác này trước đây hắn cũng cảm nhận ở Ngải Tiểu Ny rồi. Chẳng lẽ, Tiểu Trữ cũng không thích mặc áo ngực? Trong lòng Trần Thiên Minh vừa nghĩ vừa thấy hưng phấn.

Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh cố ý dùng tay nhẹ nhàng đặt sau lưng Tiểu Trữ, hắn chậm rãi vuốt ve. Trời ạ, hình như không sờ thấy dây áo ngực. Không thể nào? Tiểu Trữ không mặc? Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, lúc này mới nghĩ đến có thể là Thái Đông Phong đã xé áo ngực của Tiểu Trữ.

“Tiểu Trữ, em… em chỉ mặc một bộ quần áo này thôi sao?” Trần Thiên Minh ấp úng hỏi. Hắn vốn không muốn hỏi, nhưng hắn nghĩ đến nếu Tiểu Trữ chỉ mặc một bộ quần áo, như vậy thì phía dưới của cô sẽ… hắn không muốn để người khác nhìn thấy cô như vậy, muốn nhìn, cũng chỉ để mình hắn nhìn mà thôi.

“Em, quần áo lót của em đã bị Thái Đông Phong xé hết rồi,” Tiểu Trữ nghe thấy Trần Thiên Minh hỏi vậy, cô hình như cũng hiểu ý hắn, vì thế khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên.

“Ồ, hóa ra là như vậy. Không sao, chờ em tỉnh ngủ, anh sẽ kêu Ngạn Thanh đưa em đi mua quần áo.” Trần Thiên Minh nói.

“Ưm, Thiên Minh, em mệt lắm, em ngủ đây.” Tiểu Trữ vừa nói vừa nhích lại gần Trần Thiên Minh hơn. Bộ ngực mềm mại của cô lại ép vào người hắn, khiến ‘phía dưới’ của Trần Thiên Minh cũng phải phản ứng.

“Em, em ngủ đi.” Trần Thiên Minh khó khăn nuốt nước miếng, nói. Không được, ‘phía dưới’ của mình càng lúc càng có phản ứng, hình như đã căng như cái lều rồi.

Nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Tiểu Trữ, tay Trần Thiên Minh có chút ngứa ngáy, trong lòng hắn càng bứt rứt hơn. Bứt rứt đến mức chỉ muốn sờ xem bộ ngực của Tiểu Trữ lúc không mang áo ngực ra sao. Nếu như hắn có thể sờ, cho dù chỉ một chút thôi, vậy thì tốt biết bao!

Trần Thiên Minh nhẹ nhàng duỗi tay đến chỗ giữa Tiểu Trữ và hắn, sau đó chậm rãi hướng về phía một bên ngực của cô. Nếu cứ theo tốc độ này, chỉ một chút nữa là có thể sờ vào ngực mềm mại của Tiểu Trữ rồi.

“Thiên Minh, có anh ở đây em không sợ.” Tiểu Trữ đột nhiên thốt lên một câu, khiến Trần Thiên Minh vô cùng hoảng sợ.

Trần Thiên Minh tưởng là Tiểu Trữ phát hiện hành vi không đứng đắn của mình, hắn vội vàng ngừng tay lại nhìn Tiểu Trữ. Nhưng mà nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cô trong lúc ngủ, hắn biết là Tiểu Trữ đang nói mơ. Ôi, Tiểu Trữ sao lại tin tưởng ta như vậy, ta làm sao có thể đối với cô làm chuyện đê tiện như vậy chứ? Muốn làm, cũng phải đợi lúc Tiểu Trữ không ngủ và đồng ý đã! Trần Thiên Minh lại nghĩ.

Vì thế, Trần Thiên Minh cũng nhắm mắt lại mà ngủ, hắn chạy tới chạy lui, giờ cũng thấy mệt rồi.

Trần Thiên Minh cũng không biết Tiểu Trữ khi nào thì tỉnh dậy. Lúc hắn mở mắt ra, Tiểu Trữ còn chưa có tỉnh. Hắn nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cô, khiến hắn ngắm mãi không chán, trong lòng chỉ muốn hôn lên một cái.

Lúc hắn còn đang miên man suy nghĩ, Tiểu Trữ cũng mở mắt. Cô thấy Trần Thiên Minh cứ nhìn mình chằm chằm, vì thế cô cười với Trần Thiên Minh, nói: “Thiên Minh, buổi sáng tốt lành.”

“Bạn gái của anh, buổi sáng tốt lành.” Trần Thiên Minh cũng vừa cười vừa nói. Nếu như mỗi ngày mở mắt đều thấy Tiểu Trữ nói câu này, vậy thật tốt biết bao!

“Nói quá,” Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh gọi cô như vậy, cô trừng mắt nhìn hắn, nũng nịu nói.

“Em ngủ ngon chứ? Tiểu Trữ,” Trần Thiên Minh hỏi.

“Ưm,” Tiểu Trữ gật đầu. Cô ngủ trong lòng Trần Thiên Minh cảm thấy rất thư thái, sau này nếu cứ như vậy, thật là tốt! Đột nhiên, Tiểu Trữ biến sắc, cô đỏ mặt nói với Trần Thiên Minh: “Anh, anh mau buông tay ra.” Nói xong, cô nhìn thoáng qua bộ ngực của mình.

“Buông tay ra?” Trần Thiên Minh khó hiểu. Buổi tối hôm qua không phải hắn vẫn ôm cô sao? Ngày hôm qua cô không có ý kiến gì, hôm nay lại ý kiến sao? Ôi, phụ nữ, thật sự là loài động vật thay đổi thất thường. Trần Thiên Minh vừa nghĩ vừa nhìn tay mình.

Trần Thiên Minh vừa nhìn lại tay mình, hắn liền đứng hình. Bởi vì không biết từ lúc nào, hắn vốn muốn xoa bóp bộ ngực mềm mại của Tiểu Trữ nhưng không sờ, vậy mà giờ đây tay hắn lại đang trên ngực cô. Trời ạ, chuyện gì đã xảy ra thế này? Ta rõ ràng đã tự kiềm chế bản thân, nhưng sao lại phạm phải lỗi này chứ? Trong lòng Trần Thiên Minh kêu lên.

“Cái này, cái này không phải là anh muốn làm. Anh ngủ cùng em nhưng anh rất thành thật,” Trần Thiên Minh vội vàng rụt tay về, sau đó liên tục giải thích với Tiểu Trữ. Hắn suy nghĩ một chút, cảm thấy nói vậy hình như có chút không đúng, hắn nói thêm: “Trước khi ngủ, tay anh rõ ràng để bên kia, không biết sao khi tỉnh dậy lại ở đó.” Trần Thiên Minh đỏ mặt giải thích, rồi cứ nhìn chằm chằm vào ngực Tiểu Trữ.

Ôi, vừa rồi cũng vì mình quá căng thẳng. Vì thế không cảm nhận được sự mềm mại của ngực Tiểu Trữ, thật là đáng tiếc. Được rồi, tay mình làm sao lại bò lên ngực Tiểu Trữ nhỉ? Trước khi ngủ rõ ràng là như vậy. Chẳng lẽ ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ nấy? Trước khi ngủ cứ muốn sờ vuốt ngực Tiểu Trữ, đến khi ngủ say trong mơ, lại thò tới vuốt ve. Trần Thiên Minh càng nghĩ càng thấy có lý.

Chẳng qua, cũng thật là đáng tiếc, mình khi ngủ vuốt ve ngực Tiểu Trữ thì có ích gì? Một chút cảm giác cũng không có, coi như có sờ cả ngàn hay vạn lần cũng vô ích. Mới rồi, nếu không phải Tiểu Trữ nói cho mình, mình chắc là vẫn còn không biết tay đang trên ngực cô đâu?

Tiểu Trữ nghe thấy Trần Thiên Minh giải thích, cô cũng không nói gì, chỉ là khuôn mặt đỏ bừng không dám nhìn Trần Thiên Minh.

“Tiểu Trữ, em đang tức giận sao?” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Trữ như vậy, hắn cẩn thận hỏi.

“Không có.” Tiểu Trữ cúi đầu nói.

“Anh vừa rồi, không, anh lúc ngủ không có ý mà.” Trần Thiên Minh vẫn giải thích.

“Đừng nói nữa, chuyện đã qua cứ để nó qua đi!” Tiểu Trữ nhỏ giọng nói.

Trần Thiên Minh vừa nghe thấy vậy liền nghĩ thầm, nhưng mà anh không muốn nó là quá khứ, anh còn muốn sờ nữa chứ! Chẳng qua, lời này hắn không dám nói trước mặt Tiểu Trữ.

“Lão đại, có hai người cảnh sát muốn gặp anh.” Trương Ngạn Thanh ở bên ngoài khẽ gọi.

“Được, cứ để họ vào đi.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa ngồi dậy, sau đó dùng chăn đắp cho Tiểu Trữ.

Lúc này, bên ngoài đi vào hai nữ cảnh sát mặc cảnh phục, chính xác mà nói đều là mỹ nữ, các nàng đi tới trước mặt Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời lên. M, ai nói nữ cảnh sát chỉ toàn ‘khủng long’ chứ? Hai nữ cảnh sát trước mặt này đều là mỹ nữ. Nữ cảnh sát bên phải tuy là hơi lùn một chút, nhưng mà cũng đến 1m65, mi thanh mục tú, mặt trái xoan, bên mép còn có má lúm đồng tiền, phong thái đúng là đặc biệt đáng yêu.

Mà nữ cảnh sát cao hơn thì cao đến gần 1m70, vóc dáng cao gầy, khuôn mặt tròn, sống mũi khéo léo, cái môi nhỏ nhắn hơi nhếch lên, ánh mắt rất lạnh lùng. Trong lòng Trần Thiên Minh thầm đánh giá nữ cảnh sát lạnh lùng này 90 điểm, còn nữ cảnh sát thấp hơn thì được 80 điểm. Dù sao Trần Thiên Minh cảm thấy hai nữ cảnh sát này tính cách bất đồng, người cao thì rất lạnh lùng, còn người thấp thì có chút đáng yêu.

“Anh chính là ‘người trúng đạn’?” Nữ cảnh sát 90 điểm hỏi Trần Thiên Minh, đặc biệt là khi nàng nhìn thấy Tiểu Trữ ở bên cạnh Trần Thiên Minh, sắc mặt lại càng lạnh hơn. Điều này cũng khó trách, người ta quy định giường đơn không cho phép nằm hai người. Nếu ai cũng như Trần Thiên Minh, một giường đơn mà ngủ đến hai, ba người, vậy thì người nhà bệnh nhân cũng tiết kiệm được kha khá tiền rồi.

“Gì mà ‘người trúng đạn’, nghe khó chịu vậy chứ. Tôi là bị người ta bắn trúng mà.” Trần Thiên Minh sửa lại câu nói của nữ cảnh sát 90 điểm. Cái gì mà ‘người trúng đạn’ chứ? Nghe cứ như mình đi tranh giành gái làng chơi rồi bị trả thù không bằng, đúng là xui xẻo!

“Vị này là đội trưởng đội cảnh sát hình sự của chúng tôi. Chúng tôi lần này đến đây là muốn làm rõ tình huống anh bị trúng đạn.” Vị nữ cảnh sát 80 điểm kia nói với Trần Thiên Minh. Cô vừa nói chuyện, hai má lúm đồng tiền của cô cũng xuất hiện, trông đáng yêu vô cùng.

“Ồ, các cô muốn biết tình huống gì?” Trần Thiên Minh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

“Vậy anh hãy nói tình huống mình bị trúng đạn đi,” Nữ cảnh sát 90 điểm nhìn thoáng qua Tiểu Trữ, sau đó lại nhìn Trần Thiên Minh, vẻ mặt đầy khinh thường. Hình như cô ta nghĩ rằng Trần Thiên Minh còn đang bị thương như vậy mà vẫn chơi đùa phụ nữ trong bệnh viện, đúng là đồ sắc lang, như vậy thì sao không trúng đạn chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!