Xế chiều ngày hôm sau, Diệp Đại Vĩ đi tới chỗ cha Thái Đông Phong, phòng làm việc của phó thị trưởng Thái Cơ.
“Thái thúc,” Diệp Đại Vĩ vừa vào trong phòng làm việc của Thái Cơ liền thương tâm hô.
“Cậu là?” Thái Cơ vừa nhìn Diệp Đại Vĩ vừa kỳ quái nói. Khi buổi sáng ông nghe tin con trai mình bị giết, ông thiếu chút nữa đã hôn mê, nhưng vì sợ bị ảnh hưởng, cho nên đã sai thư ký của mình đi xử lý.
“Cháu là Diệp Đại Vĩ, là sư đệ của Thái Đông Phong sư huynh, chúng cháu không chỉ là sư huynh đệ, mà còn là bạn tốt, tình thân như tay với chân. Lần này Thái ca bị giết, chúng ta đều vô cùng đau lòng, Ma Vương bảo cháu đến đây an ủi người.” Diệp Đại Vĩ vừa nói vừa lau nước mắt, hắn vốn đã chuẩn bị sẵn từ nãy, thế nên nước mắt cứ từng giọt từng giọt rơi.
Thái Cơ nghe thấy Diệp Đại Vĩ nói đến Ma Vương, ông biết ngay không phải là giả, trưa nay Ma Vương đã gọi điện cho ông.
“Đại Vĩ, cháu biết là ai hại chết Đông Phong không?” Thái Cơ hỏi.
“Cháu phỏng chừng là người tên Trần Thiên Minh kia, hắn trước đây có thù oán với Thái ca, lần này Thái ca cướp bạn gái của hắn, hắn lại càng muốn báo thù Thái ca. Cháu nghe nói tối qua Thái ca đã cùng hắn đánh một trận, hắn đã đánh Thái ca trọng thương, sau đó còn giết chết Thái ca.”
Diệp Đại Vĩ vội vàng thêm thắt, thêu dệt vào. Hiện giờ, hắn chính là muốn kích thích sự hận thù của Thái Cơ với Trần Thiên Minh, sau đó sẽ cho người hạ thủ Trần Thiên Minh ở cục cảnh sát. Ha ha, như vậy, hắn vừa có thể làm Thái Cơ vui lòng, lại vừa có thể báo thù Trần Thiên Minh, đúng là một kế hoạch nhất cử lưỡng tiện.
“Trần Thiên Minh giờ ở đâu? Có bị bắt không?” Thái Cơ lớn tiếng quát.
“Có, cháu đã cho người đi hỏi thăm, tin tức truyền về là Trần Thiên Minh đã bị cảnh sát đưa đi, nghe nói Trần Thiên Minh còn có hậu thuẫn, cháu sợ là hắn sẽ vô sự.” Diệp Đại Vĩ cố làm ra vẻ lo lắng nói.
“Hậu thuẫn? Mẹ kiếp, dám giết con trai ta, ta xem nó có hậu thuẫn như thế nào, dù thế nào ta cũng phải giết nó.” Thái Cơ không khỏi mở mồm ra mắng chửi thô tục. Ông đi sang một bên, sau đó lấy điện thoại ra gọi. Mặc dù Diệp Đại Vĩ không nghe được Thái Cơ đang nói gì, nhưng hắn biết nhất định Thái Cơ gọi người đối phó Trần Thiên Minh.
“Đại Vĩ, cám ơn cháu đã nói cho ta biết chuyện này, nếu không ta còn không biết là con trai mình do ai giết.” Thái Cơ cảm kích nói với Diệp Đại Vĩ. Mấy ngày nay ông rất bận rộn, lại còn có một hội nghị, vì thế, ông không thể nhúng tay vào việc của con trai mình nữa.
“Thái thúc, bác đừng quá thương tâm, chuyện của Thái ca, cháu là bằng hữu nhất định sẽ chú ý, nếu như Trần Thiên Minh được tha, cháu nhất định cho người giết chết hắn.” Mắt Diệp Đại Vĩ lúc này cũng lóe lên hung quang.
Thái Cơ nghe thấy Diệp Đại Vĩ nói như vậy, ánh mắt ông cũng sáng lên, “Đại Vĩ, lát nữa ta đưa số điện thoại của thư ký cho cháu, cháu có chuyện gì cứ nói với hắn, hắn sẽ tận lực giúp đỡ.” Thái Cơ đang lo mình không sao nhúng tay vào chuyện này được, hiện giờ có Diệp Đại Vĩ xuất hiện, đúng là một giải pháp cho ông.
“Được, vậy thì tốt quá, chúng ta có người, có tiền, có vấn đề gì, bác có quan hệ tìm giúp cháu, cháu giết Trần Thiên Minh càng dễ hơn.” Diệp Đại Vĩ cao hứng nói. Xem ra, hắn hôm nay đi nước cờ kéo gần quan hệ với Thái Cơ là quá đúng, sau này, những thứ của Thái Đông Phong sẽ đều là của mình.
“Được, Đại Vĩ, cháu nếu như giúp ta, ta sẽ báo đáp cho cháu.” Thái Cơ cảm kích nói.
“Thái thúc, bác đừng khách khí, cháu và Thái ca là huynh đệ, cha của anh ấy cũng là cha của cháu, cháu sẽ chăm sóc cho bác, được rồi, bên trong vali này là 100 ngàn, mật mã chính là sáu số 0, tiền này là tiền cháu kiếm được, giờ Thái ca đã mất, sau này cháu sẽ là người chiếu cố cho bác.” Diệp Đại Vĩ vỗ ngực mình, nói. Thật ra thì 100 ngàn này lấy trong số mấy trăm ngàn của Thái Đông Phong giữ riêng kia, Diệp Đại Vĩ lấy ra để mua chuộc lòng người thôi.
“Đại Vĩ, cám ơn cháu.” Thái Cơ cảm động nói. Diệp Đại Vĩ đưa ra 100 ngàn này đối với ông mà nói thì chẳng là gì cả, chủ yếu là ông cảm động về tấm lòng Diệp Đại Vĩ đối với mình, ông vừa mất đi một đứa con trai, không ngờ được bằng hữu của con trai lại tới chiếu cố ông.
“Thái thúc, bác đừng nên nói như vậy, chúng ta là người một nhà, bác cứ cho cháu là Thái ca là được, có chuyện gì cứ để cháu làm, lúc cần bác cứ gọi điện cho cháu,” Diệp Đại Vĩ vội vàng viết số điện thoại của hắn ra.
“Được, chuyện của Đông Phong ta nhờ cháu, bởi vì vị trí của ta hiện giờ không tiện ra mặt xử lý, cháu có chuyện gì cứ nói với thư ký của ta.”
Thái Cơ nói.
“Vâng, cháu xin phép đi trước, cháu muốn chính tay mình giết chết tên Trần Thiên Minh kia, nếu không thì không nuốt giận được.” Diệp Đại Vĩ vừa nói vừa chào ông Thái Cơ, sau đó hắn rời đi. Thái Đông Phong, chờ tao giết Trần Thiên Minh xong, sau đó kéo gần quan hệ với cha mày, lúc đó tao sẽ đá văng cha mày. Trong lòng Diệp Đại Vĩ âm hiểm nghĩ.
Trần Thiên Minh và Tiểu Trữ đi theo hai nữ cảnh sát kia lên xe, sau đó xe bắt đầu chạy.
“Tiểu Trữ, em đừng sợ, hết thảy đã có anh.” Trần Thiên Minh thấy dáng vẻ lo lắng của Tiểu Trữ, hắn đau lòng an ủi.
“Thái Đông Phong làm sao lại chết? Lúc chúng ta đi hắn vẫn chưa chết mà.” Tiểu Trữ lo lắng nói.
“Anh cũng không rõ lắm, anh nghe người ta nói, Thái Đông Phong là bị người ta dùng đao giết chết, dù sao cũng không phải anh làm, anh không sợ.” Trần Thiên Minh nói. Nhưng mà rốt cuộc là ai giết Thái Đông Phong?
“Trần Thiên Minh, có giết hay không phải chỉ là lời anh nói, mà cần chứng cứ.” Nữ cảnh sát thấy Trần Thiên Minh đã bị còng tay, vậy mà còn ra vẻ anh hùng trước mặt Tiểu Trữ, cô ta cảm thấy rất tức giận.
“Các cô không có chứng cứ nói tôi giết mà.” Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn nữ cảnh sát này. M, xem ra đúng là ngực to thì không có não, chỉ biết động chút là rút súng, xem ra, cô ta cũng chẳng có bản lĩnh gì. Ôi, một chút võ công cũng không học, vậy mà học theo người ta làm cảnh sát, cô ta tưởng là học người ta làm hoa hậu cảnh sát trên TV sao. Không biết nữ cảnh sát này buổi tối mà cô đơn, có ‘chơi đùa’ với súng lục không nhỉ?
“Hừ!” Dương Quế Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng, không thèm để ý đến Trần Thiên Minh nữa, dù sao về đến cục công an, đến lúc đó xem Trần Thiên Minh còn mạnh miệng không?
Tới cục công an, đám Lâm Quốc đã chờ sẵn ở cửa cục. Bọn họ thấy Trần Thiên Minh và Tiểu Trữ xuống xe, liền đi tới.
“Trần Thiên Minh, anh kêu thủ hạ của mình tránh ra, đừng cản trở chúng tôi phá án, nếu không, kể cả bọn họ tôi cũng bắt đó.” Dương Quế Nguyệt tức giận nói.
“Cô dựa vào cái gì mà bắt bọn họ hả? Đúng là phụ nữ không não,” Trần Thiên Minh liếc mắt khinh thường cô nàng cảnh sát này. Người ta đi dạo trước cục công an không được sao? Dù sao trước cục công an cũng không phải nhà cô ta.
“Anh vừa mắng ai hả?” Dương Quế Nguyệt tức giận kêu lên. Vốn cô ta đã tỉnh táo trở lại rồi, nhưng giờ nhìn thấy dáng vẻ tiểu nhân đắc trí của Trần Thiên Minh, lại không thể tỉnh táo được nữa.
“Tôi còn chưa nói đến tên ai, cô biết tôi nói người nào sao? Đương nhiên, nếu như cô thích, vậy thì có thể tự nhận, dù sao cũng không phải người phụ nữ nào cũng nhỏ nhen như vậy.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói, người phụ nữ này càng tức giận, hắn càng cao hứng. Ai kêu cô ta tự nhiên dùng súng chỉ vào mình chứ, lại còn gọi mình là ‘người đàn ông trúng đạn’ nữa chứ.
“Anh…” Dương Quế Nguyệt tức giận nói không lên lời.
“Thiên Minh, anh bớt tranh cãi đi mà.” Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh đắc tội nữ cảnh sát kia, nàng liền vội vàng kéo ống tay áo của hắn, nói.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Trữ nói như vậy, hắn cũng không nói nữa. Cứ như thế, Trần Thiên Minh và Tiểu Trữ được đưa vào cục công an, bọn họ bị tách ra thẩm vấn. Dương Quế Nguyệt thẩm vấn Trần Thiên Minh.
“Tên?” Dương Quế Nguyệt lạnh lùng hỏi Trần Thiên Minh.
“Tôi ở bệnh viện đã nói với cô rồi sao? Cô sao lại hỏi lại thế? Cô không phải là lớn tuổi rồi, đãng trí chứ?” Trần Thiên Minh tức giận nói, xem ra, cô cảnh sát này cố ý muốn chỉnh mình đây.
“Vừa rồi là vừa rồi, bây giờ là bây giờ, chúng tôi muốn hỏi lại anh lần nữa, một lần nữa làm lại bút lục, bởi vì án kiện lần này khác, lần trước là điều tra chuyện anh trúng đạn, còn lần này là thẩm vấn chuyện anh giết Thái Đông Phong.” Dương Quế Nguyệt nói.
“Này, cô nói chuyện chú ý một chút được không? Cái gì mà nói tôi giết Thái Đông Phong chứ?” Trần Thiên Minh nhìn Dương Quế Nguyệt mà tức giận nói. Đột nhiên, Trần Thiên Minh nhìn thấy thẻ tên của cô ta, viết đội trưởng đội hình cảnh, Dương Quế Nguyệt.
“Tên?” Nữ đội trưởng tên Dương Quế Nguyệt kia lại hỏi lại.
“Dù sao tôi cũng không phải là Dương Quế Nguyệt.” Trần Thiên Minh cười nói.
“Anh nói cái gì?” Dương Quế Nguyệt tức giận đập quyển sách bên cạnh, hơn nữa còn lấy nó đập vào đầu Trần Thiên Minh.
“Tôi gọi là Trần Thiên Minh.” Trần Thiên Minh nói. M, hiện giờ cảnh sát đúng là đen tối, khi thẩm vấn còn dùng bạo lực, chuyện dùng sách đập người này chắc chắn đã từng xảy ra trước đây. Nếu như Dương Quế Nguyệt đánh mình, chính mình có hoàn thủ không? Nếu như hoàn thủ, vậy là đánh nữ nhân, loại chuyện này mình chưa từng làm. Nếu vậy thì mình không phải là đàn ông rồi.
“Giới tính?” Dương Quế Nguyệt hỏi.
“Cô có bị cận thị không? Một người lớn lên đẹp trai thế này, đẹp trai như vậy cô chưa thấy bao giờ sao?” Trần Thiên Minh châm chọc nói. Không ngờ cảnh sát bây giờ thẩm vấn dở như vậy, đến cả người cận thị cũng có thể làm cảnh sát.
“Hiện giờ là tôi hỏi anh, chỉ cần tôi hỏi anh gì, anh trả lời, đừng có dài dòng. Hơn nữa, bây giờ GAY rất nhiều, tôi làm sao biết anh có phải là nhân yêu biến thái hay không?” Dương Quế Nguyệt cố ý chế nhạo.
“Đúng vậy, hiện giờ cái gì cũng giả dạng được, ví dụ như có người ngực rất đầy đặn, nhưng bên trong lại là giả, đắp bông chẳng hạn.” Trần Thiên Minh nhìn bộ ngực đầy đặn của Dương Quế Nguyệt, nói. Không ngờ được ngực của nữ cảnh sát độc ác này lại đầy đặn như vậy, không biết là 36 hay 38 đây.
“Anh nhìn cái gì hả?” Dương Quế Nguyệt thấy Trần Thiên Minh cứ nhìn chằm chằm ngực cô ta, cô ta vội vàng lấy tay che ngực lại, vừa xấu hổ vừa nói. Nếu như có thể mà nói, cô ta thật muốn móc cặp mắt háo sắc kia của Trần Thiên Minh ra.
“Tôi nhìn cũng là phạm pháp sao? Nếu như là phạm pháp, vậy thì mời cô nói xem tôi phạm điều nào?” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói. “Chỗ đó của phụ nữ bị người khác nhìn chằm chằm, nếu như sợ người khác nhìn, cô có thể đi mua ván gỗ mà che, người khác lúc đó sẽ không nhìn được.”
“Anh lưu manh!” Dương Quế Nguyệt đỏ mặt nói.
“Tôi lưu manh chỗ nào? Tôi lưu manh cô sao? Thân là một cảnh sát, vậy mà cứ động chút là vu oan cho người tốt, đúng là không biết nghĩ.” Trần Thiên Minh nói với Dương Quế Nguyệt.
Dương Quế Nguyệt lúc này lửa giận đã tới tận trời, cô ta đứng dậy tiến đến đánh Trần Thiên Minh, nhưng nam cảnh sát bên cạnh vội kéo Dương Quế Nguyệt lại, nói: “Đội trưởng Dương, cô không nên tức giận, nếu như cô đánh hắn, hắn sẽ có cơ hội tố cáo cô.”
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng