Phòng tạm giam số bốn là một phòng giam đặc biệt. Nó đặc biệt ở chỗ trong phòng này giam giữ hai mươi tên tội phạm biến thái đáng sợ tột cùng.
Tất cả phạm nhân ở đây đều là những kẻ liều mạng. Nhưng bởi vì mỗi người đều có chút quan hệ, liên quan đến lợi ích của người khác, hoặc có giá trị sử dụng riêng. Vì những nguyên nhân này nên việc xử án những kẻ này rất chậm chạp, tất cả đều tiêu dao tự tại trong phòng tạm giam số bốn.
Cũng vì những lý do đó mà phạm nhân phòng tạm giam số bốn coi trời bằng vung. Cảnh sát ở trại tạm giam cũng mắt nhắm mắt mở. Hơn nữa, một quy luật bất thành văn đã hình thành: nếu cảnh sát muốn trị một phạm nhân mới nào thì sẽ đưa đến phòng giam số bốn.
“Cạch” một tiếng, cánh cửa phòng giam số bốn mở ra. Hai nhân viên cảnh sát áp giải Trần Thiên Minh vào trong. Những phạm nhân bên trong thấy có người mới, mắt chúng sáng lên. Bọn chúng đã chờ rất lâu mà không có người mới để chơi đùa. Toàn phải tự vui chơi giải trí với nhau, chẳng có chút hứng thú nào.
“Tiểu Cương Cương, mông cậu ngày càng nở nang, sờ vuốt thích thật đấy.” Một phạm nhân đầu bóng loáng vừa vuốt mông viên cảnh sát vừa cười dâm đãng.
“Đầu Trọc, anh nghiêm chỉnh đi!” Viên cảnh sát bị vuốt mông tức giận nói.
Hắn biết gã đầu trọc là một sắc ma biến thái. Bởi vì từ lúc bị bắt vào đây, hắn không có phụ nữ để chơi đùa nên chuyển sang vui chơi cùng đàn ông.
“Cậu hung dữ vậy. Tôi chỉ vuốt mông cậu có một cái thôi, tôi có sờ vào 'đình hoa' của cậu đâu. Ha ha!” Gã đầu trọc kia cười rộ lên.
Trần Thiên Minh vừa nghe đã nổi hết da gà. Chết tiệt, hóa ra tên đầu trọc này là một gã đồng tính luyến ái, chỉ muốn vui vẻ với 'đình hoa' của đàn ông. Thật ghê tởm!
“Đây là phạm nhân mới cấp trên giao vào đây. Các anh phải đối xử 'tử tế' với anh ta.” Viên cảnh sát tên là Tiểu Cương Cương nói với Đầu Trọc. Hắn cố ý nhấn mạnh từ “tử tế”.
“Biết rồi. Tôi sẽ chăm sóc hắn thật 'chu đáo'. Tiểu Cương Cương, đi làm việc của anh đi.” Đầu Trọc khoát tay nói.
Hai người nói chuyện như hai người thân quen. Ôi, cảnh sát, phạm nhân là một nhà. Trần Thiên Minh thầm thở dài.
“Cạch” cánh cửa phòng tạm giam bị khóa lại.
Trần Thiên Minh nhìn quanh phòng. Hắn thấy góc bên trong có một chỗ trống vì vậy hắn liền đi tới đó và ngồi xuống. Hắn âm thầm quan sát khắp phòng giam. Có kẻ đang ngồi đánh bài, chơi mạt chược, hút thuốc lá, tán gẫu, thậm chí có kẻ còn nằm mát xa trên giường.
Nếu như chính Trần Thiên Minh vừa rồi không phải bị cảnh sát áp giải vào trong này thì hắn nghĩ đây là nhà nghỉ chứ không phải là phòng tạm giam.
“Này, đại ca bọn tao gọi mày kìa.” Một gã phạm nhân đầu húi cua đi tới bên cạnh Trần Thiên Minh.
“Đại ca của bọn mày? Tao không biết.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
Thì ra trong phòng giam cũng có đại ca. Hình như trong xã hội này bất kỳ nơi nào cũng có đại ca.
“Kia là đại ca của bọn tao.” Gã Đầu Bằng chỉ vào Đầu Trọc nói.
“Mày gọi đại ca mày sang đây. Chân tao bị còng đi lại bất tiện. Lúc nãy phải đi một đoạn giờ vẫn còn đau, không cử động được.” Trần Thiên Minh ra vẻ đau đớn nói.
Đại ca cái quái gì chứ. Hắn đang không vui, bọn chúng còn may mắn chán. Bây giờ hắn muốn xem bọn hắn muốn làm gì?
Một lát sau gã Đầu Trọc đi tới nói với Trần Thiên Minh: “Thằng mặt trắng, cái vẻ kiêu căng của mày đúng là ngứa mắt. Nếu như bình thường tao sẽ cho người đánh cho mày một trận. Sau đó chúng tao sẽ từ từ chơi đùa với mày. Nhưng tao thấy mày cũng sạch sẽ, trong 'hậu cung' của tao vẫn chưa có ai xinh đẹp, nên tao muốn thu nạp mày.” Gã Đầu Trọc cười dâm đãng với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh suýt nôn thốc nôn tháo khi nghe hắn nói. Chết tiệt, may mà hôm nay hắn chưa ăn gì, nếu không đã phun hết ra rồi.
“Mẹ kiếp, Tiểu Cương Cương làm gì thế này? Đi còng chân của nó thế này. Lát nữa tao chơi đùa với nó kiểu gì đây?” Gã Đầu Trọc tức giận nhìn Trần Thiên Minh nói.
Trần Thiên Minh nghe xong hắn tức giận đến suýt ngất. Cái thằng đầu trọc này lại muốn nhét cái đó vào 'đình hoa' của mình. Không cho hắn một trận thì không xong.
“Mày tên gì?” Gã Đầu Trọc hỏi Trần Thiên Minh.
“Cứ gọi tao là Lão Bát cũng được thôi. Tao chỉ là một người bình thường.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa trả lời.
“Lão Bát.” Gã Đầu Trọc suy nghĩ một chút rồi hắn gọi Trần Thiên Minh.
“Ôi chao, con trai thông minh quá. Ngọt ngào ghê. Chờ khi ba có tiền, ba sẽ mua kẹo cho con ăn.” Trần Thiên Minh cao hứng cười nói.
Hôm nay hắn làm ăn phát đạt thật. Đầu tiên thu nạp được một 'cháu trai', giờ lại có thêm một 'con trai'.
“Mẹ kiếp mày. Mày có gan chọc ông đây à? Mày không sợ chết sao? Hôm nay tao không cho mày thấy một chút thủ đoạn, mày vẫn chưa biết chữ 'chết' viết như thế nào.” Gã Đầu Trọc tức giận nhảy dựng lên.
“Tao vẫn sống sờ sờ ra đây. Sao mày biết được?” Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn gã Đầu Trọc.
Hắn không thể chết được. Nếu hắn chết thì hồn ma của hắn ngồi đây nói chuyện chắc?
“Hai thằng bây xông lên đánh nó cho tao. Trừ mặt nó ra, chỗ nào chúng mày cũng được đánh.” Gã Đầu Trọc nhìn Trần Thiên Minh nói.
Hắn sợ mặt Trần Thiên Minh bị đánh sưng lên. Hắn lại không còn hứng thú với chuyện đó.
Gã đầu húi cua và một gã phạm nhân bên cạnh nghe Đầu Trọc ra lệnh. Cả hai vội nắm tay xông tới chỗ Trần Thiên Minh.
Bây giờ Trần Thiên Minh đã có kinh nghiệm đánh nhau khi bị còng tay. Hắn vừa vận nội lực, vừa giơ hai tay chặn cú đấm của cả hai. “Binh!” một tiếng. Trần Thiên Minh nhẹ nhàng ra tay, gã đầu húi cua và đồng bọn bị nội lực của Trần Thiên Minh chấn văng ngược lại, ngã sõng soài trên nền.
“Mẹ kiếp, đồ vô dụng. Hai thằng mà không đánh lại một thằng bị còng tay nữa. Bản lĩnh kém cỏi thế này, sau này chúng mày theo tao kiểu gì?” Gã Đầu Trọc tức tối chửi mắng gã đầu húi cua và đồng bọn.
Dáng vẻ hắn vô cùng tức giận. Gã Đầu Trọc nói xong hắn tự mình đi tới, hắn cũng đã học võ công. Vì vậy hắn đã đánh bại toàn bộ phạm nhân trong phòng này và trở thành đại ca của chúng.
“Ôi, biết là không nên dùng mà vẫn phải dùng. Mình đúng là ngốc.” Trần Thiên Minh vừa thầm than thở vừa giơ hai chân bị còng đạp thẳng vào bụng Đầu Trọc.
“Ai da!” Gã Đầu Trọc bị Trần Thiên Minh đá một cước vào bụng, hắn ngã lăn ra kêu la thảm thiết. Xem ra hắn bị đập đầu rồi.
“Ha ha. Mày lại mắng chửi 'phi tần' của mày à? Nhìn xem cái bộ dạng hùng dũng của mày kìa!” Trần Thiên Minh cười nói.
“Mẹ kiếp, chúng mày còn đứng đấy làm gì hả? Mau xông lên đánh chết thằng này cho tao!”
Đầu Trọc vừa ôm bụng vừa quát mắng mấy phạm nhân đang chơi đùa bên kia.
Mấy phạm nhân nghe Đầu Trọc quát mắng, vội chạy tới hỏi hắn: “Đại ca, anh sao vậy?”
“Tao vẫn chưa chết. Bọn mày đánh chết nó cho tao. Cái mặt hắn vẫn kiêu căng thế kia!” Gã Đầu Trọc chỉ vào Trần Thiên Minh quát lớn.
“Tao thấy mày không muốn sống nữa. Đại ca của bọn tao mày cũng dám động vào!”
Đám người đó lập tức xông lại gần Trần Thiên Minh. Mười mấy tên hung hăng, nắm đấm giơ cao, cảnh tượng thật đáng sợ.
Trần Thiên Minh thấy bọn chúng tiến lại gần. Hắn từ từ vận nội lực, hình thành một tầng chân khí bảo vệ toàn thân. Bây giờ màn chơi đùa bắt đầu. Cứ một kẻ vung tay đấm Trần Thiên Minh thì kẻ đó lập tức bay ngược lại. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ mười mấy tên đã bị đánh văng ra ngoài.
“Tên này có vẻ tà môn. Tất cả chúng mày cùng tiến lên một lượt!”
Gã Đầu Trọc phát hiện Trần Thiên Minh có võ công. Hơn nữa dù tay, chân hắn bị còng mà vẫn đánh bay mười mấy người, hiển nhiên công lực của hắn rất đáng sợ. Vì vậy hắn gọi toàn bộ đàn em xông vào đánh Trần Thiên Minh.
Ngay lập tức toàn bộ phạm nhân trong phòng tiến tới, kẻ cầm thùng nước, kẻ cầm ghế, kẻ cầm gậy gỗ, có cả kẻ cầm dao nhỏ, thậm chí có tên còn vác cả cái bàn định đập vỡ đầu Trần Thiên Minh.
Gã Đầu Trọc cầm một con dao dọc giấy. Hắn lớn tiếng nói với bọn phạm nhân bên cạnh:
“Các huynh đệ, nuôi quân ngàn ngày, dùng quân một giờ. Tên này khá cứng đầu. Nhưng tay, chân nó bị còng, chúng ta đông người. Cấp trên đã giao cho chúng ta. Nếu lần này chúng ta hoàn thành nhiệm vụ, cuộc sống sau này của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn nhiều. Mỗi cuối tuần sẽ có thêm thức ăn, thậm chí có khi chúng ta còn có phụ nữ để vui chơi nữa!” Gã Đầu Trọc hô hào.
“Xông lên các huynh đệ!”
Đầu Trọc dẫn đầu vọt tới chỗ Trần Thiên Minh. Các phạm nhân phía sau cũng tiến theo hắn. Khí thế trùng trùng điệp điệp như một đám tàn quân.
Trần Thiên Minh lạnh lùng liếc nhìn đám người đó. Hắn đứng dậy. Nếu không ra oai thì đám người này vẫn sẽ xem thường hắn. Hắn vận chân khí toàn thân, công kích về phía những kẻ đang xông tới.
“Bịch!” một tiếng vang lên, những kẻ xông tới đều bị Trần Thiên Minh đánh ngã nháo nhào. Kẻ bị chấn văng xa nhất thì bay ngược lại nằm sõng soài trên giường. Trần Thiên Minh cũng thật sự tốt bụng. Hắn 'đưa' người lên giường ngủ miễn phí, không mất chút sức nào cũng có thể trèo lên giường ngủ được.
“Ôi chao!” Đám phạm nhân bị chân khí của Trần Thiên Minh đánh ngã kêu la ầm ĩ. Bọn chúng vừa mới xông lên đã gặp phải một luồng khí mạnh mẽ, đánh tất cả văng ngược lại. Những kẻ bay xa nhất là những kẻ bị thương nặng nhất.
“Đầu Trọc, mày đứng ngay ra đây. Nếu tao gọi ba tiếng, mày không đứng ra tao sẽ giết mày.” Trần Thiên Minh hung tợn nói.
Muốn bắt trộm cần bắt kẻ cầm đầu. Trần Thiên Minh chuẩn bị ra tay với Đầu Trọc để cảnh cáo những phạm nhân khác.
Trần Thiên Minh vừa dứt lời, một kẻ đầu đội thùng nước đứng dậy.
“Tao gọi Đầu Trọc, mày ra làm gì?”
Trần Thiên Minh bực mình nói nhưng hắn cũng không trách kẻ đó vì hắn bị cái thùng nước chụp lên đầu nên không nghe rõ Trần Thiên Minh nói gì, hắn cứ tưởng Trần Thiên Minh gọi mọi người đứng ra.
“Đại ca, em là Đầu Trọc.” Kẻ đó vừa bỏ thùng xuống vừa nói.
Thì ra lúc trước hắn bị Trần Thiên Minh đánh cho đầu óc choáng váng, một cái thùng nước rơi ra khỏi tay của ai đó, chụp lên đầu Đầu Trọc. Thế cũng tốt cho Đầu Trọc, đầu hắn không có tóc. Nếu không đội thứ gì đó thì rất dễ bị vật khác làm bị thương.
“Có phải vừa rồi mày muốn chơi đùa 'đình hoa' của tao không hả?” Trần Thiên Minh nhìn Đầu Trọc cười âm trầm.
Chết tiệt, hắn là thằng biến thái như vậy, nếu mình không phế nó đi thì không biết sau này nó còn làm hại bao nhiêu người, bao nhiêu đàn ông nhà lành nữa.
“Không phải, không phải. Em nào dám làm vậy với đại ca. Chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi!”
Đầu Trọc vừa hoảng hốt giải thích vừa cười với Trần Thiên Minh.
Giờ hắn nhìn thấy Trần Thiên Minh cười thì càng sợ hãi, cứ như đang gặp ác mộng vậy.
✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI