"Cái gì? Luật sư Điền gặp chuyện sao?" Trần Thiên Minh kinh ngạc nhìn Lâm Quốc.
Lâm Quốc gật đầu, đáp Trần Thiên Minh: "Đúng vậy, sáng nay có mấy tên định ra tay với luật sư Điền. Em đã giải quyết xong rồi."
"Trần tiên sinh, thân thủ của Lâm tiên sinh thật sự rất lợi hại. Mấy kẻ đó hoàn toàn không phải đối thủ của anh ấy. Tôi nghĩ mình sẽ không gặp bất kỳ vấn đề gì khi có Lâm tiên sinh bảo vệ." Điền Tuấn Huy phấn khởi nói với Trần Thiên Minh:
"Với thân thủ như Lâm tiên sinh, anh ấy phải là đội trưởng đội vệ sĩ cấp tỉnh. Lương cơ bản một tháng cũng phải cả vạn tệ."
Điền Tuấn Huy vẫn còn rất hào hứng khi nhớ lại chuyện xảy ra sáng nay. Bọn họ vừa ăn sáng ở một nhà hàng, đang đi xuống cầu thang thì mấy người đàn ông tay cầm dao đã đứng chắn trước mặt.
Trong lúc hắn đang hoảng sợ luống cuống, Lâm Quốc đã ra tay. Anh ấy vung tay nhắm vào những kẻ đang cầm dao, ngay lập tức khiến chúng đánh rơi vũ khí. Hơn nữa, một cú đá của Lâm Quốc còn đánh ngã bọn chúng ngổn ngang trên sàn.
Sau đó, Lâm Quốc bình tĩnh đưa hắn ra xe rồi lái đi tìm Chung Hướng Lượng. Vì vậy, đến giờ Điền Tuấn Huy vẫn còn kinh ngạc khi nhớ đến võ công của Lâm Quốc lúc đó.
Trước kia, hắn cứ tưởng Lâm Quốc làm vệ sĩ cho mình thì võ công cũng chỉ bình thường như bao vệ sĩ khác, không ngờ lại lợi hại đến thế. Có Lâm Quốc bảo vệ ở đây, hắn tin không ai có thể gây phiền toái cho mình được.
Trần Thiên Minh cười nói: "Luật sư Điền, vì chuyện của tôi mà làm anh hoảng sợ, thật ngại quá. Rõ ràng có kẻ muốn ra tay với anh, ngăn không cho anh tiếp tục nhận vụ của tôi nữa. Hơn nữa, nói thật với anh, nếu công ty bảo an của chúng tôi không thể bảo vệ an toàn cho anh thì làm sao chúng tôi có thể đứng vững mà làm ăn ở đây chứ? Ha ha."
Điền Tuấn Huy nói: "Mấy cậu mở công ty bảo an, thảo nào lại lợi hại đến vậy. Sau này tôi nhất định sẽ giới thiệu công ty của mọi người cho bạn bè, để họ ủng hộ việc làm ăn của các cậu."
"Cảm ơn anh, luật sư Điền."
Trần Thiên Minh suy nghĩ một lát rồi nói với Lâm Quốc:
"A Quốc, một mình cậu bảo vệ luật sư Điền e là không ổn. Phải gọi thêm người. Bọn người đó cái gì cũng dám làm. A Quốc, lát nữa cậu gọi Ngạn Thanh đến đây, việc công ty cứ bỏ lại hết những việc lặt vặt đó cho các huynh đệ khác xử lý. Chúng ta ưu tiên làm chuyện quan trọng này trước."
Chung Hướng Lượng nói với Trần Thiên Minh: "Thiên Minh, như vậy không hay lắm. Tiểu Tô đang bảo vệ Lương Thi Mạn, còn Ngạn Thanh đang quản lý công ty. Nếu em bảo cậu ấy đến đây, công ty sẽ không có ai điều hành. Thế này đi, Lý Quân mới đến đây mấy hôm nay để làm vài việc, bây giờ mọi chuyện đã xong xuôi. Anh sẽ bảo cậu ấy đến giúp em hai ngày rồi mới quay về."
Trần Thiên Minh nghe vậy, phấn khởi nói: "Hay lắm! Để Lý Quân và Lâm Quốc bảo vệ luật sư Điền thì em hoàn toàn yên tâm. Luật sư Điền chắc chắn sẽ an toàn."
Điền Tuấn Huy nói: "Trần tiên sinh, không cần đâu. Một mình A Quốc bảo vệ tôi là đủ rồi. Có cậu ấy bên cạnh, tôi đi tới đâu cũng không sợ."
"Tuấn Huy, đừng từ chối. Đây là ý của Thiên Minh. Thiên Minh chỉ sợ cậu xảy ra chuyện, hơn nữa cũng vì chính bản thân cậu ấy. Nếu cậu xảy ra chuyện, sẽ không thể tìm đâu ra một luật sư nào tốt như cậu nữa. An toàn của cậu là quan trọng nhất. Lý Quân là sư huynh của A Quốc, võ công còn giỏi hơn A Quốc. Chỉ cần vụ án của Thiên Minh chưa kết thúc thì bọn họ sẽ theo bảo vệ cậu. Cậu quay về tỉnh, bọn họ cũng sẽ theo bảo vệ cậu."
Chung Hướng Lượng cười nói với Điền Tuấn Huy.
Điền Tuấn Huy vừa nghe nói võ công của Lý Quân còn lợi hại hơn Lâm Quốc, tâm trạng càng thêm vui vẻ. Hắn không ngờ Trần Thiên Minh vì muốn bảo vệ mình, không để mình xảy ra chuyện mà lại phái ra hai cao thủ đi theo. Hắn cảm động nói:
"Được rồi. Như vậy cũng tốt, tôi sẽ không còn lo lắng gì nữa. Chiều nay tôi định về tỉnh chuẩn bị ít tài liệu, sau đó sẽ trình lên các ngành liên quan ở tỉnh. Tôi chỉ muốn xem xã hội có còn quan tâm tới thành phố M không, hay là để mặc cho kẻ nào đó chỉ tay che kín bầu trời?" Điền Tuấn Huy tức giận nói.
Chung Hướng Lượng gật đầu nói: "Tốt lắm. Chúng ta hành động nhanh một chút. Lát nữa tôi cũng cho người lên tỉnh mời chuyên gia. Mau chóng trả lại sự trong sạch cho Thiên Minh."
Trần Thiên Minh nói: "Mọi người vất vả quá. Thật sự cảm ơn mọi người."
Xế chiều hôm sau, Trần Thiên Minh đang nhìn Đầu Trọc chui xuống gầm bàn. Bọn họ đang đánh bài, ai thua sẽ phải chui xuống gầm bàn.
"Trần Thiên Minh, ra ngoài!" Một cảnh sát mở cửa phòng, đi vào nói với Trần Thiên Minh.
"Có chuyện gì vậy? Có người tìm tôi à?" Trần Thiên Minh hỏi viên cảnh sát.
"Anh không có tội, được thả." Viên cảnh sát cười nói.
Mấy ngày nay, Trần Thiên Minh đối xử với các phạm nhân trong phòng rất tốt nên mối quan hệ giữa anh và mọi người khá thân thiết.
"Đại ca! Chúc mừng đại ca!" Đầu Trọc vừa nghe Trần Thiên Minh được tha, hắn phấn khởi vội nhỏm dậy.
"Binh!" Đầu hắn va vào bàn. Hắn ôm đầu kêu thảm thiết rồi bò ra.
"Các chú cứ chơi đi. Anh ra ngoài có việc cần giải quyết. Sau này rảnh rỗi anh sẽ đến thăm các chú." Trần Thiên Minh bắt tay Đầu Trọc và các phạm nhân khác.
"Đại ca đi thong thả, lúc rảnh rỗi đến thăm bọn em nhé!"
Các phạm nhân phòng tạm giam số 4 đồng thanh nói với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh ra khỏi khu tạm giam đã thấy Lâm Quốc, Chung Hướng Lượng và Điền Tuấn Huy đang chờ anh ở bên ngoài. Anh đi tới trước mặt Điền Tuấn Huy, cảm kích nói:
"Luật sư Điền, cảm ơn anh. Anh vất vả quá. Tối nay tôi mời cơm anh."
"Anh muốn tạ ơn thì hãy tạ ơn anh Hướng Lượng. Anh ấy đã mời được chuyên gia cấp tỉnh về thẩm định vụ án. Theo như chuyên gia nói, Thái Đông Phong chết vào khoảng ba giờ sáng. Anh đến bệnh viện lúc ba giờ, bởi vì khi anh đến phòng trực ban thì vừa đúng lúc chuông ba giờ reo nên các bác sĩ nhớ rất rõ. Vị chuyên gia còn nói Thái Đông Phong chết do vết thương chí mạng ở yết hầu, chỉ mất năm giây là tử vong. Từ những chứng cứ đó, có thể chứng minh anh không giết Thái Đông Phong." Điền Tuấn Huy cười nói.
"Sư huynh, cảm ơn." Trần Thiên Minh nói.
"Cậu muốn tạ ơn thì đêm nay dẫn tôi đến quán bar! Ha ha." Chung Hướng Lượng cười nói.
Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh đi tới, nàng vui vẻ bước đến bên cạnh anh.
"Tiểu Trữ, quần áo anh hôi lắm. Điều kiện vệ sinh ở đây rất kém. Mỗi lần tắm chỉ có nửa thùng nước. Anh phải về nhà tắm rửa sạch sẽ." Trần Thiên Minh nói.
"Em không sợ hôi, kiểu gì em cũng đi theo anh." Tiểu Trữ đỏ mặt, lý nhí nói.
Trần Thiên Minh nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Tiểu Trữ, anh chỉ muốn "thơm" nàng một cái nhưng có nhiều người bên cạnh nên anh không dám.
"Tiểu sư thúc!" Lý Quân đi tới bên cạnh, nói với Trần Thiên Minh.
"Lý Quân, hai ngày nay cậu vất vả quá. Tối nay tôi mời cậu ăn cơm. Hãy ăn một bữa thịt thật ngon. Ngày mai hãy quay về! Ha ha." Trần Thiên Minh vui vẻ cười.
Anh nhớ lại chuyện trước đây ở Huyền môn, anh và Lý Quân đã ăn vụng thịt hộp và bị người tố cáo. Sau đó, Lý Quân bị phạt nhảy cầu. Chính anh vì muốn báo đáp Lý Quân chuyện ăn thịt nên đi tìm bắt thỏ, nhưng ai ngờ không bắt được thỏ mà lại nhìn thấy kiều đồn trắng nõn của Ngã Tiểu Ny, bị chưởng môn sư huynh phạt tới Huyền quan một tuần. Anh cảm thấy thật buồn cười.
Thế nhưng, việc đó lại làm công lực của anh tăng lên rất nhiều. Nếu không, mấy lần xảy ra chuyện anh cũng không có khả năng xử lý tốt như thế. Ôi, không biết bây giờ Ngã Tiểu Ny ra sao rồi?
Bây giờ, dù có nhớ về nàng thì cũng chỉ là hoài niệm. Nhớ tới việc ngày mai Lý Quân quay về, Trần Thiên Minh chợt nảy ra một ý: anh muốn đi mua tặng Ngã Tiểu Ny một món quà.
Điền Tuấn Huy nghe Lý Quân gọi Trần Thiên Minh là sư thúc thì thấy kỳ lạ. Hắn hỏi:
"Trần tiên sinh, Lý tiên sinh là sư điệt của anh. Vậy võ công của anh chắc chắn còn lợi hại hơn, đúng không?"
"Đại loại là vậy. Luật sư Điền, ngày mai tôi sẽ cho A Quốc và Ngạn Thanh hộ tống anh quay về tỉnh. Mặc dù chuyện của tôi đã kết thúc, nhưng tôi sợ bọn chúng ôm hận trả thù. Cứ cẩn thận một chút vẫn hơn."
Trần Thiên Minh nghĩ, anh đã ra ngoài rồi, chuyện công ty anh sẽ xử lý.
"Thiên Minh, tình trạng của Thi Mạn ngày càng kém đi. Bác sĩ nói cô ấy không thể sống quá hai ngày nữa." Tiểu Trữ sốt ruột nói với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh vừa nghe Tiểu Trữ nói thế, anh vội bảo mọi người đến tối nhất định sẽ gặp mặt, ăn tối. Sau đó, anh vội gọi xe cùng Tiểu Trữ đi đến bệnh viện. Khi đến bệnh viện, Trần Thiên Minh và Tiểu Trữ vội đi tới phòng của Lương Thi Mạn.
"Đại ca, anh đến rồi!" Tiểu Tô vội vàng nói với Trần Thiên Minh khi thấy anh đến.
"Ừ, Tiểu Tô, mấy ngày qua các cậu vất vả quá. Các cậu cứ nghỉ ngơi đi, ở đây có anh rồi."
Trần Thiên Minh nói khi anh nhìn dáng vẻ mỏi mệt của mấy người.
Mấy người Tiểu Tô gật đầu, đi nghỉ ngơi. Thực tế, mấy người bọn họ thay phiên nhau nên không mệt lắm. Cái bọn họ sợ nhất là tình trạng của Thi Mạn ngày một tồi tệ hơn, chỉ sợ không biết sau này lấy gì để giao lại cho Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh cẩn thận kiểm tra mạch của Lương Thi Mạn, tình trạng của Thi Mạn ngày một xấu đi. Luồng chân khí anh truyền vào người nàng đã mất. Vì vậy, Trần Thiên Minh vội vận khí truyền vào thân thể Thi Mạn. Biện pháp này chỉ dùng để duy trì mạng sống của Thi Mạn, nhưng nếu không dùng biện pháp này để duy trì mạng sống của nàng thì cũng không còn cách nào khác.
Sau khi Trần Thiên Minh truyền chân khí cho Thi Mạn, sắc mặt nàng đã trở nên hồng hào. Hình như đã khá hơn nhiều. Xem ra, chân khí của Trần Thiên Minh trong cơ thể nàng đã phát huy tác dụng.
Tiểu Trữ ở bên nhìn Trần Thiên Minh chữa thương cho Lương Thi Mạn. Nàng cũng rất vui mừng khi thấy tình hình của Lương Thi Mạn khá hơn. Nàng vội kéo tay Trần Thiên Minh, nói:
"Thiên Minh, anh mau cứu chị Thi Mạn. Vì em mà chị ấy mới xảy ra chuyện này. Nếu chị ấy có mệnh hệ gì, cả đời này em sống cũng không yên."
Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Trữ, cười gượng nói: "Tiểu Trữ, không phải anh không muốn cứu Thi Mạn. Nhưng cô ấy bị thương rất nặng. Bây giờ anh vẫn chưa có cách nào cứu cô ấy. Anh chỉ biết dùng chân khí của mình để duy trì mạng sống của Thi Mạn. Trong hai ngày qua, anh đã truyền chân khí cho cô ấy nên mới có thể tạm duy trì mạng sống cho cô ấy."
"Vậy phải làm gì bây giờ?" Tiểu Trữ lo lắng hỏi Trần Thiên Minh.
Nàng rất đau lòng khi thấy Lương Thi Mạn gặp chuyện không may như thế này.
"Bây giờ anh không có cách nào. Em cũng không nên lo lắng quá. Anh cũng không muốn Thi Mạn gặp phải chuyện xấu gì cả, nhưng thực sự cứu Thi Mạn rất khó. Với vết thương đó, Thi Mạn sống được đến bây giờ đã là kỳ tích rồi. Ôi, anh sẽ tìm cách." Trần Thiên Minh buồn rầu nói.
Anh thầm nghĩ, nếu có đại bá ở đây thì tốt quá.
Tiểu Trữ nghe Trần Thiên Minh nói thế, nàng nhớ lại ngay cả bệnh viện cũng nói Lương Thi Mạn sống được đến bây giờ đã là một kỳ tích. Những người bị thương nặng như vậy thường không sống quá hai ngày.