"Ông chủ Diệp, cô này là…" Hiệu trưởng Lý còn muốn cố tỏ ra vẻ đạo mạo một chút, nhưng khi lão thấy bộ ngực vĩ đại cùng cặp mông phì nhiêu của ả tiếp viên số 03, liền hưng phấn đến mức không nói nên lời, lập tức kéo 03 vào vồ vập.
"Ông chủ, tiếp viên đáng giá năm trăm đồng của chúng ta cũng đem ra phục vụ Hiệu trưởng háo sắc kia sao?" Ra khỏi cửa phòng, Tóc Xù có chút không phục hỏi Diệp Đại Vĩ.
"Ai nói chúng ta cho không, tao miễn phí ca hát, chứ không miễn phí gái đâu. Mày lén gọi điện thoại nói cho 03, bảo nó sau khi tên đó xong chuyện, lập tức đòi tiền, nói đây là quy tắc ở đây, làm xong việc thì phải thanh toán ngay tại chỗ, không nằm trong gói dịch vụ của quán Karaoke." Diệp Đại Vĩ âm hiểm cười cười, "Tao thấy hắn cũng sẽ không chịu trả, để khi hắn muốn tìm chúng ta, chúng ta lại không có mặt ở đó, 03 lại không cho hắn đi ra ngoài, chúng ta có muốn giúp hắn cũng không có cách nào. Lão Hiệu trưởng này nhất định sợ chuyện, sợ 03 làm to chuyện nhất định phải móc tiền ra."
"Vậy không sợ hắn về sau không chịu giúp chúng ta xử lý tên thầy giáo kia sao?" Tóc Xù lo lắng hỏi.
"Không sợ, nếu lão không làm cho tao, tao sẽ bảo con nhỏ kia lên Cục Giáo dục tố cáo, cái chức Hiệu trưởng này của hắn cũng khó mà giữ được. Hắn hiện tại đã lên cùng một con thuyền, không có cách nào xuống được nữa, ha ha ha." Diệp Đại Vĩ cười lớn. Đối phó với người như vậy, hắn rất có biện pháp, huống chi là lão Hiệu trưởng Lý này cũng không có bối cảnh gì.
"Hôm nay cho hắn hai ngàn, trừ năm trăm chơi gái, hắn còn kiếm được một ngàn rưỡi, cũng không tệ rồi." Nghĩ tới Trần Thiên Minh rất nhanh sẽ bị hắn chơi cho chết, lòng Diệp Đại Vĩ như nở hoa.
"Ông chủ, trong khoảng thời gian này tên thầy giáo kia không hiểu vì sao cứ ở lì trong trường học, không về thành phố bằng xe máy. Nếu nhìn thấy, tôi nhất định sẽ đánh hắn tàn phế." Tóc Xù hung hăng nói. Hắn làm sao biết, trong khoảng thời gian này, Trần Thiên Minh vì tiết kiệm thời gian, đã nhờ Lâm Quốc lái xe đưa đón về trường học.
"Mày canh chừng kỹ cho tao, nếu phát hiện thằng nhóc này ở một mình, lập tức đánh tàn phế nó cho tao. Mẹ nó, thứ gì mà tao không chiếm được, người khác cũng đừng hòng chiếm được." Nghĩ tới con tiện nhân Hà Đào kia đang rên rỉ dưới thân Trần Thiên Minh, Diệp Đại Vĩ lại tức đến hộc máu, nhất định phải hủy hoại Trần Thiên Minh.
"Tôi nhất định sẽ phế bỏ hắn." Tóc Xù nghiến răng nói.
"Ông chủ Lý, anh muốn hát bài nào nè?" 03 vừa thỏ thẻ, vừa đưa điều khiển từ xa cho Hiệu trưởng Lý.
"Hát bài nào cũng được ạ? Tay em mềm thật!" Hiệu trưởng Lý thừa cơ hội nhận điều khiển từ xa mà vuốt ve tay của 03.
"Anh xấu quá à! Sờ tay người ta chứ!" 03 nửa rụt nửa không, thỉnh thoảng lại dùng hai bầu ngực căng tròn kia cạ sát vào cánh tay Hiệu trưởng Lý, làm cho cổ họng Hiệu trưởng Lý khô khốc, phía dưới cứ như muốn đục quần chui ra.
"Em nói anh xấu, anh sẽ xấu cho em xem đó." Hiệu trưởng Lý lời còn chưa nói xong, liền dùng bàn tay thô kệch chộp lấy hai bầu ngực căng tròn kia. "Trời đất ơi! Lớn đến vậy, tay tôi còn không ôm hết được, kích cỡ bao nhiêu đây?" Hiệu trưởng Lý vừa vuốt ve nắn bóp vừa nghĩ tới cái túi da của con sư tử cái ở nhà, thật sự là khác nhau một trời một vực.
"Đừng, đừng mà, đừng mà…" Tuy 03 rất không vừa mắt với tên già dê mập ù này, nhưng vì tiền, chỉ có thể làm ra vẻ thực sự hứng thú.
"Em tên gì nè?" Hiệu trưởng Lý một tay dùng sức vần vò bầu ngực căng tròn, một tay bắt đầu luồn xuống váy 03.
"Anh cứ gọi em là 03 là được rồi, đây là quy tắc ở đây, chỉ gọi số chứ không gọi tên, anh đừng mà…" 03 tại thời điểm này đã chụp lấy tay của Hiệu trưởng Lý. Kinh nghiệm cho 03 biết khi nào thì không nên để mấy tên già dê này dễ dàng lấn tới, như vậy sẽ rất khó mà moi tiền.
"Người đẹp, anh muốn mà, lại đây cho anh sờ một chút." Hiệu trưởng Lý gạt tay 03, ngựa quen đường cũ luồn tay vào váy nàng, lão đã không thể kiềm chế bản thân, cảm giác như toàn thân bốc lửa, như sắp bùng nổ.
"Đừng…" 03 làm ra vẻ rất say mê, nằm trên sô pha, tay chân duỗi ra, mặc Hiệu trưởng Lý tung hoành.
"Bảo bối, em thật sự là ngon lành! Chỗ nào cần lên thì lên, chỗ nào cần xuống thì xuống. Anh từ trước đến giờ cũng chưa từng gặp em nào gợi cảm như vậy. 03, anh sẽ nhớ số của em. Sau này anh sẽ thường xuyên đến." Hiệu trưởng Lý trong mắt lúc này chỉ có da thịt trắng bóc của 03.
"Ông chủ, 03 cũng rất thích anh, anh thật cường tráng đó. Anh phải nhớ thường xuyên đến tìm 03 đó! 03 sẽ luôn nhớ đến anh." 03 một mặt chăm sóc phía dưới của Hiệu trưởng Lý, một mặt nũng nịu nói.
"Vậy đêm nay em phải hầu hạ anh cho tốt, làm cho anh sướng, sẽ không quên em đâu." Hiệu trưởng Lý cảm thấy đêm nay thật không uổng công, có được một em út ngon lành như vậy, thật sự là cực phẩm trên giường.
Hiệu trưởng Lý cấp bách cởi sạch đồ trên người 03, 03 vặn vẹo thân thể đầy đặn của nàng để Hiệu trưởng Lý thuận lợi hơn. 03 hôm nay mặc một bộ nội y nửa trong suốt gợi cảm, trước mắt Hiệu trưởng Lý bây giờ chỉ có nội y và thân thể trắng như tuyết, làm mắt lão phát ra âm quang sáng rực, nuốt nước miếng ừng ực.
"Thật là lớn." Hiệu trưởng Lý cầm lấy chiếc áo ngực to gần bằng cái đầu của mình, chắc phải cỡ 44!
03 nhìn thấy Hiệu trưởng Lý nước miếng chảy ròng ròng, trong lòng ghê tởm không nói nên lời, nhưng vẫn phải tươi cười đón tiếp.
"Bốp… Mông thật là co giãn." Hiệu trưởng Lý dâm dật cười lớn.
"Ông chủ à, anh thật xấu đó." 03 rên rỉ nói.
"Sẽ còn xấu nữa! Lại đây, anh muốn vừa hát vừa chiều em." Hiệu trưởng Lý nói xong, lập tức thoát y, sau đó đè lên người 03, tách hai đùi của nàng ra tấn công, cứ như một chiến sĩ vung thương xông pha chiến trận, muốn dùng lực lượng mạnh nhất công phá trận địa của đối phương.
"A…" 03 khoa trương kêu lên, "Sướng quá… Mạnh lên… Đúng rồi, mạnh nữa lên… Em muốn… Nhanh nữa lên ông chủ… Ông chủ… Anh thật mạnh mẽ… Em muốn…" 03 liều mạng hô lớn, dù sao phòng Karaoke cũng cách âm rất tốt, cửa lại khóa chặt, người bên ngoài căn bản không nghe được, cũng không vào được.
Hiệu trưởng Lý nghe tiếng rên tràn đầy xuân tình của 03, cái ấy lại càng thêm dùng lực tiến lên.
Hiệu trưởng Lý vừa dựa vào sô pha, vừa cầm micro, dùng giọng hổn hển vừa làm vừa hát bản dâm ca “Chinh Phục”:
“Cứ như vậy mà chinh phục 03, cởi sạch đồ nàng ra, tâm tình ta thật là cao hứng, ta quyết định phải chơi nàng…”
“Cứ như vậy mà bắt 03 cởi quần áo ta ra, cùng cái ấy hai bên cùng ái ân…”
03 dường như cũng bị tiếng hát của Hiệu trưởng Lý làm cho kích động, nàng căn cứ theo âm điệu của lời hát, ôm lấy cổ Hiệu trưởng Lý mà liều mạng lay động.
Hiệu trưởng Lý làm sao chịu nổi sự lay động của 03, chỉ trong chốc lát đã gào to lên một tiếng "A…", cao trào đã tới và đổ gục lên người 03.
"Không thể ngờ là tên vô dụng, chỉ mới vài phút đã không nổi rồi. Tiền của lão này thật dễ kiếm, khách hàng như vậy có bao nhiêu cũng không sợ." 03 cố đẩy Hiệu trưởng Lý ra, đứng lên mặc lại quần áo, chuẩn bị đòi tiền lão.