Trần Thiên Minh vừa nghe Chung Hướng Lượng nói có việc cần nói với hắn, liền vội hỏi: “Sư huynh, có chuyện gì vậy?”
“Là thế này, chiều nay về nhà anh đọc sách, phát hiện một biện pháp mà anh không chắc có khả thi hay không. Vẫn chưa ai thử qua biện pháp này.” Chung Hướng Lượng nói với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nghe Chung Hướng Lượng nói vậy, anh vội hỏi lại:
“Sư huynh, phương pháp gì, anh mau nói đi!”
Bây giờ Trần Thiên Minh đang bó tay, không tìm ra cách gì, nghe Chung Hướng Lượng nói có biện pháp, anh đương nhiên rất nóng lòng muốn biết.
Chung Hướng Lượng ngừng một lát rồi nói tiếp:
“Theo như trong sách viết, có một phương pháp đẩy mạch. Chính là vận chân khí vào trong kinh mạch thứ nhất, sau đó đẩy chân khí từ kinh mạch thứ nhất sang kinh mạch thứ hai, cứ thế tiếp tục đổ vào kinh mạch thứ ba, tổng cộng đổ vào ba mươi sáu kinh mạch chủ. Làm như thế yêu cầu rất cao. Đầu tiên phải biết phân biệt chính xác kinh mạch, công lực cực kỳ cao, sức chịu đựng mạnh mẽ. Bởi vì người bệnh vốn không biết võ công, việc đẩy chân khí qua một kinh mạch mất gần một tiếng, đưa chân khí vào ba mươi sáu mạch chủ phải mất khoảng ba mươi sáu giờ, không được gián đoạn. Vì thế, người thực hiện phải phát ra chân khí của bản thân trong vòng ba mươi sáu giờ liên tục, không được nghỉ ngơi hay ăn uống bất cứ thứ gì. Nếu chỉ dừng lại một chút cũng sẽ uổng công, ngay cả sư phụ ở đây cũng chưa chắc đã làm được.” Chung Hướng Lượng thở dài nói.
“Sư huynh, ba mươi sáu giờ không gián đoạn sao?” Trần Thiên Minh không kìm được lòng mà hỏi.
Như thế rất khó, trước kia anh bế quan tu luyện, đó là điều tức để luyện công. Nhưng bây giờ là không ngừng phát ra chân khí, liên tục ba mươi sáu giờ. Quả thật rất khó.
“Đúng vậy, anh định không nói nhưng thấy em sốt ruột cứu chữa cho Lương Thi Mạn nên mới nói. Nhưng việc phát chân khí trong ba mươi sáu giờ không thể xảy ra sai sót. Chẳng những em bị tổn thương mà còn tổn hại tới Thi Mạn.” Chung Hướng Lượng chân thành nói.
“Vậy anh có thể cho em mượn cuốn sách có phương pháp đó không?” Trần Thiên Minh hỏi.
“Anh mang theo đây rồi. Em xem đi. Nhưng em phải cẩn thận, dù công lực của em cao đến mấy, việc phát công liên tục trong vòng ba mươi sáu giờ, anh nghĩ em chưa chắc đã làm được.” Chung Hướng Lượng lo lắng nói với Trần Thiên Minh.
“Em biết, sư huynh. Em sẽ xem qua xem thế nào đã.” Trần Thiên Minh nhận cuốn sách từ Chung Hướng Lượng.
“Được rồi, anh sẽ tới trường xin cho em nghỉ mấy ngày. Em cứ nghỉ ngơi hai ngày rồi hãy tới trường làm việc.” Chung Hướng Lượng nói xong liền rời đi.
Trần Thiên Minh mở cuốn sách ra xem. Trong đó ghi rõ vị trí của ba mươi sáu mạch chủ, còn vẽ cả chu trình vận chuyển của ba mươi sáu kinh mạch. Một vòng chân khí qua ba mươi sáu kinh mạch tương đương với một chu thiên của người luyện võ.
Nếu đúng là như thế, chỉ cần anh đưa chân khí vào trong cơ thể Lương Thi Mạn để cơ thể nàng có thể hấp thụ thì chắc chắn sẽ cứu được nàng. Trần Thiên Minh thầm tự hỏi, vấn đề là liệu anh có thể phát công đẩy chân khí liên tục trong ba mươi sáu giờ hay không?
“Thiên Minh, anh nghĩ gì vậy?”
Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh nói chuyện với Chung Hướng Lượng, cô không dám quấy rầy. Bây giờ Chung Hướng Lượng đã đi nên cô đi tới cạnh Trần Thiên Minh.
“Vừa rồi sư huynh nói cho anh một phương pháp có thể cứu được Thi Mạn. Nhưng vẫn có chút khó khăn.” Trần Thiên Minh cười buồn.
Đây không phải là một chút khó khăn mà là rất khó. Anh chỉ sợ bản thân không duy trì được ba mươi sáu giờ. Chẳng những anh không thể cứu được Lương Thi Mạn mà còn làm hại chính bản thân mình.
“Khó lắm à?” Tiểu Trữ nhìn vẻ mặt của Trần Thiên Minh, cô dè dặt hỏi.
“Ừ, có thể nguy hiểm đến tính mạng nữa.” Trần Thiên Minh gật đầu nói: “Đi thôi, chúng ta tới bệnh viện gặp Thi Mạn. Đến đó rồi tính.”
Nói xong, Trần Thiên Minh cùng Tiểu Trữ tới bệnh viện thăm Lương Thi Mạn.
Vừa đến bệnh viện thì Trần Thiên Minh gặp chị Yến. Anh đi lên hỏi cô: “Chị Yến, hôm nay chị trực đêm à?”
Chị Yến nhìn Tiểu Trữ bên cạnh Trần Thiên Minh rồi cười nói: “Đúng, Thiên Minh. Đây là cô gái em cứu à? Xinh quá.”
Trần Thiên Minh bối rối nói: “Vâng, cô ấy là Tiểu Trữ. Tiểu Trữ, đây là chị của anh. Em cứ gọi là chị Yến. Chị Yến và anh lớn lên cùng nhau. Chị Yến là người hiểu rõ anh nhất.”
Trần Thiên Minh giới thiệu hai người làm quen với nhau.
“Chị Yến, chào chị. Chị rất đẹp.” Tiểu Trữ đi tới bên cạnh chị Yến, ngọt ngào nói.
“Tiểu Trữ, em mới là người xinh đẹp. Nếu chị là con trai, chị sẽ quyết giành lấy em từ tay Thiên Minh.” Chị Yến khẽ kéo Tiểu Trữ vào lòng, dịu dàng nói.
“Chị Yến, chị trêu em rồi.” Tiểu Trữ nghe chị Yến nói vậy, cô ngượng ngùng nói.
“Thiên Minh, tình trạng của Thi Mạn ngày càng xấu. Lúc nãy cô ấy lại ngất. Cứ như này cô ấy sẽ không duy trì được lâu nữa.” Chị Yến lo lắng nói với anh.
Trần Thiên Minh nghe xong, gật đầu nói: “Em biết rồi. Chị, em sẽ cố nghĩ cách. Chị đang bận, bọn em đi gặp Thi Mạn đã.”
Nói xong, Trần Thiên Minh và Tiểu Trữ chào chị Yến rồi đi tới phòng bệnh của Lương Thi Mạn.
Vừa vào phòng Lương Thi Mạn, một người đứng lên chào anh: “Đại ca.”
“Ừ, các anh em vất vả quá. Ăn cơm chưa?” Trần Thiên Minh nói.
“Ăn rồi. Lương tiểu thư lại vừa ngất.” Người đó nói.
“Anh biết rồi. Chú đi nghỉ ngơi một chút. Nơi này cứ để cho anh.” Trần Thiên Minh gật đầu.
Anh suy nghĩ một lát rồi kéo Tiểu Trữ sang một bên nói với cô: “Tiểu Trữ, anh có việc cần nói với em.”
“Chuyện gì?” Tiểu Trữ hỏi.
“Anh sẽ dùng biện pháp mà sư huynh bảo để cứu Thi Mạn, nhưng anh muốn hỏi ý kiến em đã.” Trần Thiên Minh nghiêm túc nói với Tiểu Trữ.
“Ý kiến gì?” Tiểu Trữ hỏi.
“Lần này anh cứu Thi Mạn, giúp cô ấy truyền chân khí vào ba mươi sáu mạch chủ, mất ba mươi sáu giờ. Vì không thể nhận sai mạch nào, có khi phải cởi bỏ hết quần áo của Thi Mạn. Anh nghĩ anh nên hỏi ý kiến của em trước.” Trần Thiên Minh nói.
“Anh hỏi em làm gì? Anh cũng đã từng “thoát y” của em rồi mà. Chuyện này có gì liên quan tới em đâu.”
Tiểu Trữ vốn định nói: Cởi quần áo của em, nhưng cô không thể nói thẳng ra nên đành nói tránh đi.
“Em là bạn gái của anh. Anh muốn chính em đồng ý thì anh mới cởi quần áo của cô gái khác. Nếu anh không nói, cứ thế cởi quần áo của Thi Mạn ra, em tức giận thì anh biết làm sao?” Trần Thiên Minh sốt ruột nói.
Tiểu Trữ nghe Trần Thiên Minh nói như thế, cô cực kỳ vui sướng, liền hỏi lại anh: “Anh muốn nghe ý kiến của em à?”
Trần Thiên Minh lập tức gật đầu nói: “Đương nhiên. Em bảo anh đi về hướng đông, anh sẽ không bao giờ đi về hướng tây.”
“Ý của em là nếu cứu được chị Thi Mạn, chuyện gì em cũng đồng ý. Thiên Minh, anh nhất định phải cứu chị Thi Mạn.” Tiểu Trữ đau lòng nói với Trần Thiên Minh.
“Anh sẽ cố hết sức. Đi, chúng ta đi hỏi xem Thi Mạn có đồng ý không?” Trần Thiên Minh nói với Tiểu Trữ.
Tiểu Trữ ngạc nhiên hỏi: “Thi Mạn đang hôn mê mà. Sao anh có thể nói với chị ấy?”
Trần Thiên Minh lo lắng nói: “Thi Mạn bị ngất là do chân khí của anh trong cơ thể cô ấy không còn nữa. Chỉ cần anh truyền chân khí vào, cô ấy sẽ tỉnh lại thôi. Ôi, xem ra tình trạng của cô ấy ngày càng tệ. Không sử dụng biện pháp đó thì không được.”
Vốn Trần Thiên Minh còn muốn suy nghĩ thêm, nhưng ngay khi tới bệnh viện nghe tin Lương Thi Mạn lại bị ngất, anh ngay lập tức quyết định dùng biện pháp đó để cứu Lương Thi Mạn.
Trần Thiên Minh đi tới bên cạnh Lương Thi Mạn, anh đặt tay phải vào người cô, vận chân khí truyền vào. Quả nhiên lát sau, Lương Thi Mạn dần tỉnh lại.
“Thiên Minh, Tiểu Trữ, hai người đã tới.” Lương Thi Mạn muốn ngồi dậy nói chuyện với hai người nhưng cô không thể ngồi dậy nổi.
Tiểu Trữ thấy vậy vội đỡ lấy Lương Thi Mạn, nói: “Thi Mạn, chị không khỏe, đừng ngồi dậy, chị cứ nằm nói chuyện.”
“Tiểu Trữ, tình trạng của chị ngày càng xấu. Lúc chiều không như thế này. Xem ra chị sắp phải rời khỏi thế giới này rồi.” Lương Thi Mạn buồn bã nói.
“Sẽ không đâu. Thiên Minh đã nghĩ ra biện pháp cứu chị. Bây giờ bọn em muốn nói với chị.”
Tiểu Trữ thấy Lương Thi Mạn thương tâm như vậy, cô vội nói ra.
“Thật ư?” Lương Thi Mạn nghe Tiểu Trữ nói Trần Thiên Minh có cách cứu cô, mừng rỡ hỏi.
Mặc dù cô nói không muốn sống nữa, nhưng đó chỉ là do cô nghĩ mình đã vô phương cứu chữa. Bây giờ nghe nói bản thân có thể được cứu, bảo sao cô không vui mừng được.
Trần Thiên Minh ngập ngừng nói với Lương Thi Mạn:
“Có cách nhưng chưa chắc chắn sẽ thành công. Anh muốn hỏi ý kiến em một chút.”
Mặc kệ thế nào, dù nói ra như vậy không hay lắm, nhưng Trần Thiên Minh không muốn để Lương Thi Mạn nghĩ anh thật sự cứu được cô. Nếu anh cứ duy trì được ba mươi sáu giờ theo phương pháp đó thì anh chắc chắn sẽ cứu được cô, nhưng vấn đề là liệu anh có thể duy trì được ba mươi sáu giờ hay không?
Nếu như anh có thời gian điều tức một giờ để hấp thu khí trời hòa cùng chân khí cơ thể rồi lại tiếp tục, nhưng lần đẩy mạch này không có thời gian nghỉ, có nghĩa là anh không có thời gian điều tức.
Ôi, nếu như có một cao thủ có công lực tương đương anh trợ giúp để anh có thể nghỉ ngơi, chỉ cần một giờ là được. Nhưng tìm đâu ra cao thủ như vậy.
Ở Huyền môn chỉ có đại bá và Trí Hải sư huynh là có thể. Nếu tìm được Trí Hải sư huynh thì Thi Mạn đã mất mạng rồi. Hơn nữa Trí Hải là người xuất gia, liệu ông có dám nhìn phụ nữ ở trần không? Xem ra anh chỉ còn cách liều mạng.
“Thiên Minh, không sao cả. Em vốn đã không còn hy vọng gì nữa. Bây giờ anh có cách, cứ thử qua biết đâu có thể cải tử hoàn sinh.” Lương Thi Mạn buồn bã nói.
“Nhưng, còn….” Trần Thiên Minh nói tới đây, anh đột nhiên đỏ mặt, không nói nữa. Anh quay sang nói với Tiểu Trữ:
“Tiểu Trữ, em nói với Thi Mạn đi.”
Ý anh muốn bảo Tiểu Trữ nói với Thi Mạn chuyện phải cởi quần áo của cô.
“Em, em…” Tiểu Trữ cũng đỏ mặt ấp úng. Cô lắc đầu bối rối nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, anh nói với chị ấy đi.”
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Trữ không chịu nói, anh đành ấp úng nói:
“Là thế này, lần này phải truyền chân khí vào ba mươi sáu mạch chủ. Nếu như đẩy không đúng sẽ xảy ra chuyện không hay, tính mạng của em sẽ gặp nguy hiểm. Vì vậy, phải cởi hết quần áo của em ra để tiến hành đẩy chân khí, không biết ý em thế nào?” Trần Thiên Minh nói xong, mặt anh đỏ lên.
Lương Thi Mạn suy nghĩ một lát, cắn môi liếc nhìn Tiểu Trữ.
Tiểu Trữ vội nói: “Chị Thi Mạn, không có gì quan trọng hơn tính mạng của mình.”
Lương Thi Mạn nghe Tiểu Trữ nói thế, cô gật đầu nói với Trần Thiên Minh: “Em đồng ý nhưng em có một điều kiện.”