Lương Thi Mạn nhìn bộ dạng yếu ớt, không còn chút sức lực của Trần Thiên Minh, cô suy nghĩ một thoáng rồi cắn chặt môi, quyết định sẽ lại làm giống như lần trước, dùng "cô em" của mình để kích thích "thằng em" của Trần Thiên Minh. Chỉ có như vậy, mới có thể khiến cho nhiệt lưu trong người hắn mạnh hơn, từ đó khôi phục lại thân thể.
Lương Thi Mạn không phải là không muốn để Tiểu Trữ làm, vì dù sao đi nữa Tiểu Trữ cũng là bạn gái của Trần Thiên Minh. Thế nhưng, cô vừa rồi thấy Tiểu Trữ chỉ giúp Trần Thiên Minh vuốt ve chỗ đó thôi mà đã xấu hổ gần chết rồi.
Lương Thi Mạn đoán rằng giữa Tiểu Trữ và Trần Thiên Minh vẫn còn rất trong trắng. Cho nên, để có thể cứu Trần Thiên Minh một cách nhanh nhất, Lương Thi Mạn nghĩ rằng tốt nhất là để mình ra tay.
Vì thế, Lương Thi Mạn lại dùng tay nâng "thằng em" đang cương cứng của Trần Thiên Minh lên, sau đó quay lại nói với Tiểu Trữ:
"Tiểu Trữ, chị là vì muốn cứu Thiên Minh, em đừng trách chị. Em giúp chị canh chừng cửa đi, đừng để ai vào."
Nói xong, Lương Thi Mạn lại ngồi dậy, dịch chuyển cặp mông tròn trịa của mình lên người Trần Thiên Minh, đặt khớp với vị trí của "thằng em" của hắn, sau đó từ từ ngồi xuống.
"Á!" Lương Thi Mạn khẽ rên một tiếng.
"Thằng em" của Trần Thiên Minh đã được đưa vào trong "cô em" của mình, khiến cho nó có cảm giác như đang căng ra.
Hôm qua khi nàng bị Trần Thiên Minh xoa bóp hai kinh mạch ở vị trí nhạy cảm, bản thân đã cảm thấy vô cùng thèm muốn rồi. Lòng bàn tay của Trần Thiên Minh chạm nhẹ vào nhũ hoa của mình, từng dòng điện lưu truyền đến khiến nàng như tê dại.
Mà khi Trần Thiên Minh đặt tay lên vùng đó của mình để đẩy mạch, vùng đó càng thêm hưng phấn. Nhất cử nhất động của hắn khiến cho "cô em" của mình vừa nhột lại vừa sướng, hơn nữa khiến nàng không thể khống chế nổi bản thân mình mà chảy ra dịch ái. Đúng là khiến nàng ta vừa xấu hổ lại vừa lo lắng, không biết Trần Thiên Minh có sờ thấy dịch ái của mình hay không.
Hiện tại, khi "thằng em" của Trần Thiên Minh đưa vào trong "cô em" của mình, Lương Thi Mạn cảm thấy được sự thỏa mãn mãnh liệt.
Để kích thích Trần Thiên Minh khiến hắn có được nhiệt lưu lớn hơn để khôi phục thân thể, Lương Thi Mạn tiếp tục động tác lên xuống nhịp nhàng. Khoái cảm từ "cô em" truyền tới khiến cô nàng không khỏi cắn chặt môi.
Tiểu Trữ đang ngây người ngồi trên ghế, nàng ta không ngờ sau khi Lương Thi Mạn dặn mình xong lại làm luôn chuyện này. Hiện tại Lương Thi Mạn đang nhấp nhô không ngừng trên người Trần Thiên Minh, đôi thỏ trắng mê người đó của cô ta giống như đang vui mừng nhảy nhót, khiến cho Tiểu Trữ cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng.
Hiện tại, Tiểu Trữ cảm thấy trong lòng mình có một loại cảm giác rung động khó tả. Nàng ta tưởng tượng mình đang giống như Lương Thi Mạn, đang chuyển động không ngừng trên người Trần Thiên Minh:
"Trời ạ, sao mình lại có ý nghĩ này?" Tiểu Trữ thầm nghĩ trong lòng.
Nàng không ngờ mình lại có ý nghĩ đó, mặt không khỏi đỏ lên.
Trần Thiên Minh cảm thấy "thằng em" của mình dưới sự vận động kích thích của Lương Thi Mạn đã sản sinh ra nhiệt lưu càng lúc càng lớn hơn, đồng thời giống như một bầy khoái mã đang chạy trong thân thể mình.
"Thi Mạn, nhiệt lưu trong thân thể anh càng lúc càng lớn hơn rồi."
Trần Thiên Minh vừa reo lên vui sướng vừa nhìn đôi thỏ trắng trước ngực Lương Thi Mạn.
Đôi thỏ trắng này đang nhảy nhót trước mặt hắn, khiến cho hắn muốn sờ một cái. Thế nhưng, Trần Thiên Minh nhìn sang Tiểu Trữ ở bên cạnh, không dám thò tay ra. Nếu như bị Tiểu Trữ thấy được mình sờ ngực Lương Thi Mạn, thì có nhảy xuống biển cũng không rửa sạch tội. Vừa rồi vì chữa thương cho Lương Thi Mạn mình cũng đã sờ vào chỗ đó của nàng, thế nhưng, hiện tại mình vuốt ve đôi thỏ trắng của Lương Thi Mạn, thì có lý do gì để giải thích đây?
Nghe thấy Trần Thiên Minh nói rằng nhiệt lưu trong thân thể hắn càng lúc càng lớn, Lương Thi Mạn biết rằng hiện tại cũng giống như lần trước, chỉ cần mình kiên trì, nhất định có thể cứu được Trần Thiên Minh.
Vì thế, cô nàng không quản ngại mệt mỏi, dốc sức vận động. Vì mình, cũng vì Trần Thiên Minh, nàng phải cố sức mà vận động.
"Cô em" bên dưới càng lúc càng hưng phấn, Lương Thi Mạn giờ cũng chẳng còn e dè gì nữa. Nàng ta vừa cố sức nhấp nhô vừa khe khẽ rên rỉ. Khoái cảm từ bên dưới từ từ lan tỏa khắp tâm trí, khiến cho nàng hiện tại chỉ muốn làm nhanh hết mức để đạt tới cao trào, được bay lên thiên đường.
Dần dần, dưới sự dẫn động nhiệt lưu từ huyết dịch của kiến máu vàng, Trần Thiên Minh cảm thấy huyết khí trong cơ thể của mình đã xuất hiện. Luồng huyết khí này từ từ lưu động trong thân thể hắn. Vì thế, Trần Thiên Minh vội vàng vận hành Hương Ba công, muốn huyết khí dẫn ra chân khí của bản thân mình.
Do kinh mạch các nơi đều tắc nghẽn, Trần Thiên Minh cảm thấy lần luyện công này có chút khó khăn, thế nhưng hắn cũng không nóng lòng. Hắn biết vạn sự khởi đầu nan, chỉ cần có thể kiên trì luyện xong một vòng, thì có thể hoàn toàn chữa khỏi tất cả những kinh mạch đã bị thụ thương và bị tắc nghẽn của mình.
Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh âm thầm vận Hương Ba công, tiếp tục khai thông kinh mạch bị tắc nghẽn. Đặc biệt là sự kích thích của Lương Thi Mạn đã khiến luồng nhiệt lưu đó không ngừng biến thành huyết khí, khai thông kinh mạch bị tắc nghẽn cho hắn.
Hắn biết rằng chỉ cần tiếp tục thế này, mình không lâu nữa sẽ luyện được một vòng, và chân khí khác cũng sẽ vì kinh mạch được khai thông mà khôi phục trở lại.
Thế nhưng, người tính không bằng trời tính. Chính vào lúc Trần Thiên Minh đang cao hứng thì Lương Thi Mạn đột nhiên hét lớn một tiếng, sau đó ngã gục lên người hắn, rồi run rẩy khẽ khàng.
Căn cứ vào kinh nghiệm đã qua, Trần Thiên Minh biết Lương Thi Mạn đã đạt đến cực khoái.
Hơn nữa từ "cô em" bên dưới của Lương Thi Mạn đột nhiên tuôn ra một luồng âm lương. Trần Thiên Minh mừng như điên vội vàng hấp thu vào đan điền của mình để chuyển hóa thành chân khí. Như vậy, chân khí của mình sẽ cường đại hơn một chút.
Có điều, bởi vì Lương Thi Mạn đã đạt tới cực khoái, nàng ta vì quá mệt mỏi cho nên không thể cử động nổi nữa.
Cô nàng nhẹ nhàng từ trên người Trần Thiên Minh trượt xuống, nằm ở bên cạnh hắn, sau đó vừa dùng tay nắm lấy "thằng em" đang ướt nhẹp của Trần Thiên Minh, vừa nói:
"Thiên Minh, em mệt quá rồi, em không động đậy nổi nữa, em dùng tay giúp anh nhé." Nói xong lại thở hổn hển.
Trong lòng Trần Thiên Minh lạnh buốt, tưởng rằng mình sắp thành công rồi, không ngờ Lương Thi Mạn lại mệt đến nỗi không thể cử động nổi. Phải làm sao bây giờ? Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.
Đột nhiên hắn chợt nảy ra một ý tưởng. Thân thể của mình chẳng phải đã có thể cử động rồi sao? Dù sao thì hắn có thể luyện Hương Ba thần công ở bất kỳ tư thế nào mà, ôi chao,
"Vậy thì để anh làm nhé!"
Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh xoay người lại, ngồi dậy, sau đó dùng tay tách hai chân Lương Thi Mạn ra, đẩy "thằng em" to khỏe của mình vào trong "cô em" nhỏ xinh của Lương Thi Mạn...
Cảm giác nằm bên dưới và cảm giác chủ động nhấp nhô hoàn toàn khác biệt. Thế này, có thể khiến cho mình cảm nhận sâu sắc sự mạnh mẽ và kích thích từ Trần Thiên Minh, hơn nữa cũng không bị mệt.
Trần Thiên Minh hiện tại cũng chẳng còn để ý gì nữa, mọi lễ tiết và e dè đều bị gạt sang một bên. Hắn chỉ muốn luyện xong một vòng nhanh hơn một chút, để mau chóng khôi phục lại công lực của mình. Nếu không, thời gian kinh mạch bị tắc nghẽn kéo dài, sau này muốn khai thông càng phiền phức hơn. Thế là, hắn lại ra sức mà đẩy "thằng em" vào trong Lương Thi Mạn.
Hắn vừa động, thứ đó lập tức sản sinh ra một luồng nhiệt lưu mãnh liệt, phối hợp với Hương Ba công của hắn, hướng tới những kinh mạch đang bị tắc nghẽn.
Trần Thiên Minh trong lòng mừng rỡ, tiếp tục dùng sức va chạm vào nơi đã ướt đẫm của Lương Thi Mạn. Hắn nghĩ chỉ cần mình tiếp tục làm thế này, chắc chắn sẽ khôi phục lại được thân thể.
Lúc này, Tiểu Trữ càng xem càng đỏ mặt. Vừa rồi Lương Thi Mạn ở bên trên, hiện tại Trần Thiên Minh lại ở bên trên. Hình như bọn họ đang luân phiên thay đổi vị trí thì phải, hơn nữa nghe tiếng rên của Lương Thi Mạn và Trần Thiên Minh hình như là đang hưng phấn lắm. Nàng cảm thấy trong cơ thể có một loại rung động khó tả đang lan tỏa khắp cơ thể.
Nàng ta không khỏi dậm chân một cái, sau đó nhắm mắt lại không dám nhìn, nhưng, một lát sau lại hé mắt nhìn trộm, giống như là không nỡ bỏ qua tình cảnh trước mắt này.
Dưới một loạt những động tác mạnh mẽ của Trần Thiên Minh, Lương Thi Mạn bắt đầu nói năng lảm nhảm. Vừa rồi lúc ban đầu nàng còn có thể khống chế mình, cắn môi để không phát ra tiếng, nhưng theo sự va chạm không ngừng của Trần Thiên Minh, hơn nữa "cô em" bên dưới càng lúc càng sung sướng, cô nàng rên khẽ:
"Á..ớ..ôi"
Nghe thấy tiếng rên của Lương Thi Mạn, bản thân Trần Thiên Minh cũng cảm thấy hưng phấn. Hiện tại, nhiệt lưu bên dưới phát ra càng lúc càng lớn, càng lúc càng cường liệt, đã khai thông được rất nhiều kinh mạch bị tắc nghẽn.
"Á, mệt chết em rồi..."
Lương Thi Mạn lại hét lên một tiếng hưng phấn, sau đó ngẹo đầu sang một bên, dường như đã ngất đi. Hơn nữa hai chân nàng còn khép chặt lại, rồi khẽ run rẩy. Bên trong trào ra một luồng âm lương, tràn về phía "thằng em" của Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh biết rằng Lương Thi Mạn lại một lần nữa đạt tới cực khoái. Hắn lại hấp thu âm lương của Lương Thi Mạn để tự chữa thương, sau đó lại tiếp tục đẩy vào....
Dần dần, Trần Thiên Minh đã luyện xong một vòng. Chân khí của Hương Ba công trên người lập tức xuất hiện, cùng với huyết khí hòa làm một, như thể đang ôm lấy nhau nhảy múa vui sướng.
Trần Thiên Minh thấy kinh mạch bị tắc nghẽn của mình đã được khai thông rồi, hắn cũng không luyện Hương Ba công nữa, sau đó đẩy vào trong Lương Thi Mạn một lần cuối cùng.
Không có cách nào khác, "thằng em" của mình đã cố nhịn suốt một khoảng thời gian dài như vậy, nếu như không cho nó giải tỏa, nhất định sẽ nổ tung. Cho nên, hắn nghĩ mình dù sao cũng đã làm rồi, thôi thì làm nốt cho xong. Thế là, hắn giải tỏa luôn trong người Lương Thi Mạn.
"A..." Trần Thiên Minh rên lên một tiếng thỏa mãn, sau đó ngã vật lên người Lương Thi Mạn, thở hổn hển.
Dù sao thân thể của hắn cũng chỉ vừa mới phục hồi được một chút, làm loại vận động kịch liệt này, khẳng định là phải mệt.
Mình và cô gái này thật là có duyên, mỗi lần mình gặp nguy hiểm tới tính mạng, cô ta đều giúp đỡ mình. Xem ra, sau này mình không thể để cô ấy rời xa mình nữa, Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.
Một lát sau, Trần Thiên Minh đang đè lên người Lương Thi Mạn chống tay từ từ đứng lên, sau đó chậm rãi bước xuống giường, đối diện với Tiểu Trữ.
Tiểu Trữ thấy Trần Thiên Minh xuống giường, quan tâm hỏi: "Thiên Minh, anh sao rồi?"
Nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại đỏ lên, bởi vì, nàng thấy "thằng em" của Trần Thiên Minh vẫn còn đang ngẩng đầu lên, hơn nữa còn nhìn thẳng vào mình.
Trần Thiên Minh cười với Tiểu Trữ, nói: "Anh đỡ hơn rồi, anh điều hòa khí tức thêm một lúc nữa là sẽ ổn thôi."
Nói xong, Trần Thiên Minh lại ngồi xuống đất, khoanh chân luyện Hương Ba công.
Hiện tại, trong thân thể hắn chỉ có hai luồng chân khí. Hắn muốn ngồi dưới đất để tiếp tục luyện công, luyện về hai luồng chân khí còn lại là thiên khí và địa khí, có như vậy thì công lực của hắn mới hoàn toàn khôi phục.