Trần Thiên Minh nghe Tiểu Hồng hỏi mình có phải là đang muốn hay không, rồi tối thứ bảy cuối tuần sẽ tới chỗ mình, hắn kinh hãi thất sắc, liều mạng lắc đầu:
"Tiểu Hồng, đây không phải là vấn đề muốn hay không, mà bởi vì thầy là một người đàn ông bình thường, em làm thầy như vậy thì đương nhiên là phải có phản ứng rồi."
"Vậy, vậy, em làm tiếp cho thầy nhé!" Tiểu Hồng vẫn cúi đầu, đỏ mặt nói.
"Không được, Tiểu Hồng, em đã quên ước định của chúng ta rồi sao? Sau ba năm, chờ em thi đỗ đại học, nếu lúc đó em nguyện ý, thầy sẽ khiến em trở thành người đàn bà của thầy." Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Hồng, nói với vẻ đau lòng.
Cô gái đẹp như Tiểu Hồng, hắn không động lòng thì là giả dối rồi.
"Lão sư, kỳ thực thầy cần gì phải chờ em lâu như vậy, dù sao em cũng là người của thầy, thầy muốn khi nào thì là khi đó thôi." Tiểu Hồng nhỏ giọng nói.
"Không, Tiểu Hồng, em còn nhỏ, cái em cần làm bây giờ là đọc sách, em nhất định phải đọc sách thật tốt, nếu không, thầy thực sự sẽ rất buồn đó." Trần Thiên Minh nói.
Tiểu Hồng kiên định gật đầu, nói: "Lão sư, thầy yên tâm đi, ba năm sau, em nhất định sẽ không để thầy thất vọng đâu."
"Tốt lắm, thầy sẽ mở to mắt chờ đợi." Trần Thiên Minh cười nói:
"Thầy biết Tiểu Hồng của thầy nhất định sẽ không để thầy thất vọng đâu."
"Lão sư, thầy nhớ vấn đề về ký túc xá mà em đã nói không, nếu chiếu theo tình hình vệ sinh của ký túc xá chúng ta hiện tại, sau khi trường kiểm tra nhất định sẽ xếp cuối cùng, hơn nữa nhất định sẽ bị trường học điểm danh phê bình trong đại hội toàn trường đó."
Tiểu Hồng nhớ tới mục đích thứ hai khi đến đây, mục đích đầu tiên chính là tâm sự với Trần Thiên Minh, hiện tại được ngồi lên đùi Trần Thiên Minh đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi.
"Ký túc xá thực sự kém như vậy ư?" Trần Thiên Minh hỏi Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng gật đầu, lo lắng nói: "Quần áo của nam sinh cả một tháng cũng không giặt, vừa bước vào là ngửi thấy mùi hôi rồi, hơn nữa người trực nhật cũng không chịu quét dọn, nghe trưởng ký túc xá nói, còn có một số nam sinh đem rác ném vào trong nhà vệ sinh. Nữ sinh còn đỡ, nhưng quần áo treo lộn xộn, chăn cũng không gấp, người trực nhật cũng có lúc quét dọn có lúc không."
"Vậy thầy sau khi tan học sẽ đến ký túc xá xem thế nào, khảo sát thực tế một chút, có điều, Tiểu Hồng, em đừng nói cho bọn nó biết, ngoài ra, em cũng đừng nói là thầy tới kiểm tra, em tự mình thu dọn thật tốt là được." Trần Thiên Minh cười nói.
Tiểu Hồng lắc đầu, nói: "Lão sư, cái này thì thầy cứ yên tâm, em trước giờ vẫn vậy, em là người thích sạch sẽ mà."
"Vậy thì tốt, em về ngủ đi, nếu không, chiều đi học sẽ không có tinh thần đâu." Trần Thiên Minh nói với Tiểu Hồng.
"Vâng, lão sư, vậy thầy hôn em một cái thì em mới về, thầy trước giờ chưa từng hôn em, em nghe bạn nữ ở ký túc xá nói bọn họ được bạn trai hôn thế này hôn thế kia, nhưng, nhưng em còn chưa được thầy hôn mà!
Em muốn cảm nhận cảm giác được hôn." Tiểu Hồng đỏ mặt nói.
"Cái này... cái này... thôi đừng nhé!" Trần Thiên Minh đỏ mặt nói.
Hiện tại Tiểu Hồng càng ngày càng to gan, yêu cầu cũng càng ngày càng nhiều, xem ra cô bé bị bạn nữ cùng ký túc xá dạy hư rồi. Ài, học sinh hiện tại thoáng thật đấy, ngay cả những học sinh tiểu học cũng bắt đầu hư hỏng, đừng nói gì đến học sinh cao trung.
"Em muốn mà!" Tiểu Hồng lại bắt đầu "không biết trời đất là gì" ôm lấy mông hắn.
"Được rồi, em đừng làm vậy nữa, thầy đáp ứng em."
Hiện tại Trần Thiên Minh đã có chút sợ hãi rồi, cô bé càng cử động "cậu em" của mình càng phản ứng mạnh, vậy lát nữa làm sao mà ngủ được.
"Ừ!" Tiểu Hồng vui vẻ lên tiếng, sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Trần Thiên Minh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Hồng, trong lòng đột nhiên rung động, hôn lên mặt cô bé một cái.
Tiểu Hồng mở mắt ra, không hài lòng che miệng, nói: "Lão sư, không phải là lên mặt, là, là lên môi em."
Nói xong, cô bé lại đỏ mặt nhắm mắt lại.
Nhìn đôi môi anh đào đỏ tươi của Tiểu Hồng, Trần Thiên Minh không do dự thêm nữa, nếu như mình không đáp ứng Tiểu Hồng, cô bé nhất định sẽ quấn lấy mình không buông, không bằng cứ dứt khoát đáp ứng cho xong.
Hơn nữa, đôi môi nhỏ nhắn mê người của Tiểu Hồng đang ở ngay trước mặt mình, khiến hắn chỉ muốn hôn lên đó một cái. Thế là, hắn hôn lên môi Tiểu Hồng.
"Ối!" Tiểu Hồng bị Trần Thiên Minh hôn một cái khẽ rên một tiếng, sau đó giống như bị điện giật, cả người run bắn lên, rồi toàn thân mềm nhũn. Đồng thời cái mông của cô bé lại cọ lên "cậu em" Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh bị Tiểu Hồng cọ một cái, thì càng không nhịn được nữa, lại tiếp tục hôn Tiểu Hồng.
Bởi Tiểu Hồng chưa từng được con trai hôn, cho nên cô bé mím chặt môi, không mở miệng ra để cho lưỡi của Trần Thiên Minh luồn vào, thế là Trần Thiên Minh chỉ hôn được lên môi cô bé.
Hiện tại, Tiểu Hồng cảm thấy mình giống như bị điện giật, lâng lâng như đang bay lên thiên đường. Vì thế, cô bé vội vàng tóm chặt lấy cánh tay Trần Thiên Minh, như sợ mình sẽ bay lên trời và không còn được thấy Trần Thiên Minh nữa.
Trần Thiên Minh bị kích thích giờ cũng chẳng bận tâm nhiều nữa, hắn thả tay phải của mình ra, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy thứ mềm mại trước ngực Tiểu Hồng, tuy ngực Tiểu Hồng không lớn, nhưng nắm vào thì vẫn cảm thấy vô cùng thoải mái, có một loại cảm giác thỏa mãn.
Mặt Tiểu Hồng càng lúc càng đỏ, sau khi ngực cô bé bị Trần Thiên Minh nắm lấy, trong lòng cô bé càng có cảm giác tê dại, rồi cảm giác vừa tê vừa nhột đó từ từ lan khắp toàn thân, sau đó lại quay về trước ngực nơi Trần Thiên Minh đang nắm lấy, khiến cô bé có cảm giác không thể khống chế nổi bản thân.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng vuốt ve ngực Tiểu Hồng, hắn sợ mình dùng lực quá mạnh sẽ làm Tiểu Hồng đau, tuy rằng trước đây đã từng tiếp xúc với ngực Tiểu Hồng, thế nhưng, sờ như thế này mới là lần đầu tiên. Cho nên, hắn sợ mình quá thô bạo thì sẽ làm ảnh hưởng tới bộ ngực chưa phát triển của Tiểu Hồng.
"Ôi..." Tiểu Hồng lại khẽ rên một tiếng.
Trần Thiên Minh hôn mình, sờ mình, khiến trong lòng cô bé rất hưng phấn, đôi môi vừa rồi còn mím chặt giờ đã từ từ hé mở.
Miệng của Tiểu Hồng vừa mở, đầu lưỡi của Trần Thiên Minh cũng lập tức luồn vào, nhẹ nhàng dẫn dụ trong khoang miệng cô bé. Hiện tại, Tiểu Hồng cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác khi được người mà mình yêu hôn, cô bé cảm thấy linh hồn như đang bay bổng, bay đi rất xa, xa tít tắp...
Trần Thiên Minh đã bị kích thích liền thò tay ra sau lưng Tiểu Hồng theo thói quen, muốn cởi móc cài áo lót, chỉ cần móc được mở, tay của hắn có thể lập tức tiến vào trong áo T-shirt của Tiểu Hồng, thực sự chạm vào bầu ngực non của cô bé, cảm giác không bị ngăn cách bởi bất cứ thứ gì đó nhất định là vô cùng sung sướng.
"Lão sư..." Tiểu Hồng hưng phấn gọi.
Cô bé hiện tại bị Trần Thiên Minh kích thích khiến cho xuân tình dâng trào, lộ ra vẻ mặc cho Trần Thiên Minh muốn làm gì thì làm.
Trần Thiên Minh nghe được tiếng gọi như sấm đánh bên tai của Tiểu Hồng, hắn bừng tỉnh, ngẩng đầu lên rồi cố sức lắc đầu, hắn phát hiện mình còn đang ở phòng đoàn ủy, mà Tiểu Hồng ở trong lòng mình thì hai má đỏ bừng, lộ vẻ mê đắm.
Trời ạ, Trần Thiên Minh, sao mình lại làm chuyện đó với Tiểu Hồng ở đây? Trần Thiên Minh thầm mắng bản thân mình.
Thấy Trần Thiên Minh ngừng lại, Tiểu Hồng kỳ quái mở mắt nhìn, thấy Trần Thiên Minh không nói gì.
"Tiểu, Tiểu Hồng, em, quay về ký túc xá ngủ trưa đi!"
Trần Thiên Minh nuốt nước bọt, khó khăn lắm mới thốt ra được. Nếu không phải Tiểu Hồng gọi một tiếng "lão sư", hắn thực sự khó mà dừng lại được.
"Ặc!" Tiểu Hồng trong lòng có chút thất vọng, có điều, cô bé vẫn vô cùng thỏa mãn, bởi vì hôm nay nó cuối cùng cũng biết được cảm giác được bạn trai hôn là như thế nào, lần tới khi nghe mấy bạn nữ trong ký túc xá chém gió, mình cũng sẽ không còn ở trong tình cảnh không hiểu gì cả nữa.
Nghĩ tới đây, cảm giác thất vọng vừa rồi chợt bay biến.
Hơn nữa, nó vẫn còn là một cô bé, tuy đã rất chủ động, nhưng, có lẽ cô bé chưa nghĩ đến việc ở nơi này hiến thân cho Trần Thiên Minh, nó chỉ muốn được thân cận với Trần Thiên Minh thêm một chút, còn làm sao để trở thành người đàn bà của Trần Thiên Minh thì phải dựa vào sự chủ động của hắn.
"Ngoan, thầy cũng muốn nghỉ ngơi một chút."
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng vẫn ngồi trên đùi mình chưa đứng lên, liền mượn cớ nói.
"Vậy được rồi, lão sư, em đi trước."
Tiểu Hồng từ trên đùi Trần Thiên Minh đứng dậy, sau đó chỉnh trang lại quần áo. Cô bé hiện tại trên mặt đỏ hồng kiều diễm, khiến người ta chỉ muốn hôn lên một cái. Tiểu Hồng mỉm cười nhìn Trần Thiên Minh một cái rồi mở cửa rời đi.
Ài, cô bé thật mê người! Trần Thiên Minh thầm cảm thán trong lòng.
Bị Tiểu Hồng làm như vậy, lửa dục trong người hắn vẫn chưa nguôi hẳn, thôi vậy, không ngủ nữa, mình luyện Hương Ba công một chút vậy!
Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh khóa cửa lại rồi ngồi lên ghế của mình để luyện Hương Ba công.
Trước đây mình luyện công không được thành thạo cho lắm, mỗi lần luyện đều phải ngồi xếp bằng, hiện tại mình bất kể ngồi ở đâu cũng có thể luyện được, thuận tiện hơn rất nhiều.
Nội thương tối hôm qua tuy đã khỏi hẳn, nhưng từ tình huống hắn giúp Lương Thi Mạn chữa thương trong ba mươi sáu tiếng có thể thấy rằng, Hương Ba công có chín tầng thì hắn mới luyện được tám tầng, nếu như mình có thể luyện tới tầng thứ chín, vậy có lẽ hắn có thể giúp Lương Thi Mạn chữa thương.
Hắn là dựa vào loại phương pháp nguy hiểm này mới có thể giúp nàng ta chữa thương được, hơn nữa nếu không phải thân thể của hắn đặc biệt, còn có Lương Thi Mạn cứu hắn, vậy hắn cho dù không chết thì cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma.
Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng, cho nên, bản thân hắn cũng cảm thấy mình rất may mắn.
Lúc luyện công, thiên khí vẫn dễ dàng hấp thụ, có điều muốn hấp thụ địa khí thì hắn phải ngồi trên đất, nếu hắn ngồi trên giường hoặc trên ghế, thì sẽ không hấp thụ được. Nếu hắn ở trên giường mà vẫn có thể hấp thụ được địa khí, vậy thì tốt quá, sẽ không phải giống như hiện tại, vì sợ làm bẩn quần áo mà không dám ngồi trên đất để luyện công.
Sau khi tan học, Trần Thiên Minh lại ở trong phòng làm việc vận động nhẹ một chút, sau đó đứng dậy, thu dọn đồ đạc rồi khóa cửa lại, đi về phía ký túc xá. Hiện tại chắc học sinh đã ăn cơm xong, hoặc là đang ăn trong ký túc xá, người khá đông đúc.
Ký túc xá học sinh của Cửu Trung chia làm hai khu nam và khu nữ, bởi vì số lượng học sinh ở ký túc xá của lớp Cao Nhất (1) không nhiều lắm, nam sinh ở một ký túc xá, nữ sinh ở một ký túc xá, cho nên Trần Thiên Minh quyết định tới ký túc xá nữ sinh trước, đó gọi là ưu tiên nữ giới.
Ký túc xá nữ sinh của lớp Cao Nhất (1) ở tầng năm tòa nhà số 8 khu C, không quá cao, nếu Trần Thiên Minh dùng khinh công bay lên thì không có vấn đề gì. Có điều, để không dọa chết người khác, hắn tốt nhất là dùng cách bình thường mà lên.
Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh liền đi về phía cầu thang, chuẩn bị đi lên lầu.
Đột nhiên, từ bên cạnh có một người xông ra chắn trước mặt Trần Thiên Minh, khiến hắn không thể lên lầu.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng