“Anh ra ngoài?” Trần Thiên Minh chỉ vào mũi mình, nói.
Hà Đào dựa vào đâu mà đuổi mình ra ngoài? Đây là phòng làm việc, đâu phải nhà riêng của cô ấy, cô ấy có quyền gì chứ?
Hà Đào thấy mấy giáo viên khác nhìn mình, mặt đỏ bừng lên. Nàng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh rồi chạy ra ngoài.
Nhìn bóng lưng Hà Đào, Trần Thiên Minh chỉ biết câm nín. Sao mình lại xui xẻo thế này? Rõ ràng là chuyện tốt, vậy mà giờ tan thành mây khói. Trời ơi, sao ông lại trêu ngươi tôi thế hả?
Trong lòng Trần Thiên Minh thầm oán hận.
“Thiên Minh, tôi thấy tặng hoa cho bạn gái cũng không ổn. Xem ra tôi lại phải cân nhắc xem có nên tặng tiểu châu hay không.” Ngô Thanh ra vẻ nói.
Mới vừa rồi hắn nghe Trần Thiên Minh nói bó hoa hồng là 688 đồng, trong lòng hắn đau như cắt. Nhưng rồi nhìn thấy Hà Đào giận dữ với Trần Thiên Minh, hắn cũng thấy nhẹ nhõm phần nào.
“Anh biết cái gì?” Trần Thiên Minh thấy Ngô Thanh ném đá xuống giếng, tức giận đáp.
Ngô Thanh cười cười, nói: “Ha ha, là tôi không biết, nhưng mà biết có người đang đào góc tường của cậu, thật là buồn cười.” Nói xong, hắn lộ rõ vẻ hả hê.
Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, rồi hỏi Ngô Thanh: “Ngô Thanh, anh biết người tên Trang Dũng kia sao?”
Hà Đào vừa nói Trang Dũng đến tặng hoa, có lẽ Ngô Thanh đã nhìn thấy, nên hắn mới hỏi Ngô Thanh.
“Tôi thấy người tặng hoa kia, hắn đeo kính, trông đẹp trai cũng chẳng kém tôi là bao. Nhìn dáng vẻ có thể là đang theo đuổi Hà Đào. Thiên Minh, tôi nói thật với cậu, người kia điều kiện khá tốt, rất xứng với Hà Đào.”
Ngô Thanh cố gắng tâng bốc gã Trang Dũng kia.
“Có gì mà ghê gớm? Chắc là mắt nhỏ nên xấu hổ, mới dám xưng là Trang Dũng, sao không gọi thẳng là Chuyên Đầu Toán luôn đi. Được rồi, Ngô Thanh, anh và Hà Đào ở cùng một phòng làm việc, nhớ lưu ý giúp tôi một chút. Nếu như phát hiện tên Chuyên Đầu kia tới, nhớ lập tức gọi cho tôi, tôi muốn gặp tên Chuyên Đầu kia.” Trần Thiên Minh tức giận nói.
Hừ, dám cua gái của mình, mình sẽ cho cái tên Chuyên Đầu kia biết tay! Hiện giờ Trần Thiên Minh đang tức giận vô cùng rồi.
“Tôi không rảnh mà quản chuyện người khác, tự cậu lưu ý đi!” Ngô Thanh lắc đầu, nói.
Hắn không ngốc, chuyện có hại như vậy hắn chẳng thèm dính vào.
Trần Thiên Minh thấy Ngô Thanh không chịu giúp mình, biết gã này là đồ hám lợi. Vì thế, Trần Thiên Minh cố ý nói với Ngô Thanh:
“Ngô Thanh, anh giúp tôi chú ý, tôi sẽ giới thiệu mỹ nữ cho anh quen, thế nào?”
Không còn cách nào cả, Trần Thiên Minh đành lôi chiêu cuối ra dụ dỗ Ngô Thanh.
“Thật sao?” Ngô Thanh vừa nghe nói Trần Thiên Minh giới thiệu mỹ nữ cho mình, hai mắt hắn lập tức sáng rực, vẻ mặt phấn khích tột độ.
Chẳng qua, hắn vẫn có chút không tin, nói:
“Thiên Minh, cậu có phải là lừa tôi hay không đó? Muốn tôi giúp, nên tùy tiện hứa suông sao.”
“Làm gì có? Ngô Thanh, tôi lừa ai cũng không dám lừa anh. Mấy ngày nay có mấy mỹ nữ hỏi tôi có quen ai dễ nhìn không, có thể giới thiệu cho các cô ấy. Tôi vừa nghĩ đến anh, ở trường Cửu Trung chúng ta, anh chính là một nhân vật đỉnh cao. Tôi tới nơi này, một là muốn tìm Hà Đào, hai chính là muốn nói với anh chuyện này. Nhưng mà vừa rồi Hà Đào tức giận, tôi suýt chút nữa thì quên mất.” Trần Thiên Minh xoa đầu mình, xấu hổ nói.
“Thiên Minh à, cậu đúng là nhiều bạn bè thật. Tôi quyết định sẽ giúp cậu, thật ra dù không có mỹ nữ thì tôi cũng làm thôi. Phải giúp cậu đánh bại cái tên Chuyên Đầu kia, dám trước mặt chúng ta mà cua giáo viên nữ, tôi thấy hắn đúng là không biết chữ chết viết thế nào rồi!” Ngô Thanh cười gian.
“Ngô Thanh, vô cùng cảm ơn anh. Đến lúc đó tôi khiến tên Chuyên Đầu kia thất bại, lúc đó sẽ lập tức đưa anh đi giới thiệu với mỹ nữ. Người đẹp trai như anh, đúng là xứng với mỹ nữ đó.” Trần Thiên Minh cười nói.
Ngô Thanh sợ Trần Thiên Minh quên, hắn lại dặn dò: “Thiên Minh, cậu cũng không nên quên lúc đó giới thiệu mỹ nữ cho tôi đó!”
Trần Thiên Minh lắc đầu lia lịa, nói: “Tôi làm sao quên mỹ nữ của anh chứ? Anh cứ yên tâm đi, người đẹp trai như anh, chắc chắn có thể cua được nhiều mỹ nữ.”
Ngô Thanh nghe Trần Thiên Minh khích lệ như vậy, hắn mừng rỡ gật đầu, nói:
“Vậy là đương nhiên. Ở trường Cửu Trung này đẹp trai như tôi rất hiếm. Chẳng qua, Thiên Minh, cậu cũng đâu kém cạnh gì, chỉ cần cố gắng một chút, nhất định có thể theo đuổi được Hà Đào.” Ngô Thanh vỗ vai Trần Thiên Minh an ủi hắn.
Đột nhiên, Ngô Thanh hình như nghĩ đến cái gì đó, hắn nói với Trần Thiên Minh:
“Thiên Minh, cậu đừng nhìn tên Chuyên Đầu kia trông có vẻ nhã nhặn, hắn cũng khá cao lớn đó. Vì vậy khi cậu gặp hắn, nhất định phải tiên hạ thủ vi cường, tốt nhất là lao vào cho hắn vài quyền, tặng hắn mấy cú đá, chiếm thế thượng phong trước, sau đó tính gì thì tính.”
“Chuyện này hình như không ổn lắm nhỉ?”
Trần Thiên Minh thấy có chút khó. Thật sự phải dùng vũ lực để theo đuổi Hà Đào sao? Chẳng qua, người ta chẳng nói vô độc bất trượng phu sao, khi theo đuổi con gái thì phải mạnh mẽ lên mới được.
“Cậu nếu như sợ mình không phải đối thủ của Chuyên Đầu kia, vậy có thể dùng gậy gộc hoặc những thứ tương tự. Nhớ kỹ, nhưng không được dùng dao, đến lúc đó gây tổn thương đến tính mạng thì không hay chút nào.”
Ngô Thanh nghĩ đến cảnh Trần Thiên Minh gặp Trang Dũng sẽ diễn ra một trận long tranh hổ đấu. Chỉ nghĩ thôi là hắn đã có chút mong chờ cảnh hai người gặp nhau rồi.
Trần Thiên Minh lắc đầu, nói: “Không có việc gì, đối với cái tên vô dụng đó, tôi dùng tay không là đủ rồi.”
Ngô Thanh vừa cười vừa nói: “Thiên Minh, cậu không cần sợ, tôi sẽ giúp cậu. Nếu tên Chuyên Đầu kia xuất hiện, tôi sẽ lập tức gọi cho cậu để cậu chuẩn bị đối phó hắn.”
“Được rồi, Ngô Thanh, anh giúp tôi hỏi thăm thông tin liên quan về tên Chuyên Đầu kia một chút, như vậy tôi mới càng dễ giành chiến thắng hơn!”
Trần Thiên Minh nghĩ một chút, cảm thấy cứ nên dò hỏi tình hình của Trang Dũng trước thì hơn, như vậy mới có thể dễ dàng đánh bại hắn.
“Thiên Minh, tôi cũng không nhận ra hắn, làm sao mà hỏi thăm được chứ.” Ngô Thanh nói.
“Vậy, anh thử hỏi thăm đám giáo viên nữ cùng phòng làm việc xem, tốt nhất là những bà cô tầm 45, 50 tuổi ấy. Các bà ấy thích nhất là đi soi mói chuyện riêng tư của người khác, chắc là chưa đến một ngày, các bà ấy sẽ hỏi được tình hình của tên Chuyên Đầu kia từ Hà Đào thôi.” Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói.
“Các bà ấy sao lại nghe tôi sao?” Ngô Thanh có chút không tin.
Phòng làm việc đúng là có một đám các bà các cô như vậy, chẳng qua Ngô Thanh hắn cũng rất ít tiếp xúc với họ.
“Sao các bà ấy lại không nghe anh chứ? Anh đẹp trai như vậy, chỉ cần thi triển chút mỹ nam kế với các bà ấy, anh kêu họ đi hướng Đông, họ tuyệt đối không dám đi hướng Tây đâu.” Trần Thiên Minh tiếp tục dụ dỗ Ngô Thanh.
“Cái này, cái này…” Ngô Thanh mừng rỡ gật đầu.
“Được rồi, tôi không nói với anh nữa, tôi về phòng làm việc đây. Có tình hình mới gì nhớ gọi điện cho tôi ngay. Chuyện này xử lý xong, tôi còn mời anh đi ăn một bữa nữa.” Trần Thiên Minh nghiến răng, nói.
Vì khiến Ngô Thanh có thể tích cực làm việc hơn, Trần Thiên Minh chấp nhận nhịn đau mà chịu chi.
“Vậy, không vấn đề.”
Ngô Thanh nghe thấy Trần Thiên Minh còn mời hắn ăn cơm, trong lòng càng thêm cao hứng, cái đầu gật lia lịa, còn nhanh hơn gõ mõ.
Sau khi tan học buổi trưa, Trần Thiên Minh nhận được điện thoại của Chung Hướng Lượng.
“Thiên Minh, em trưa nay có rảnh không?” Chung Hướng Lượng hỏi Trần Thiên Minh.
“Có, sư huynh, anh có chuyện gì vậy?” Trần Thiên Minh hỏi.
“Đúng vậy, có chuyện muốn nói với em một chút, trong điện thoại nói không tiện. Em cứ đến phòng 508 khách sạn XX, trưa nay anh mời em ăn cơm.” Chung Hướng Lượng vừa cười vừa nói.
Trần Thiên Minh nghe thấy tiếng cười của Chung Hướng Lượng, có lẽ chuyện này không có gì xấu.
“Vậy được rồi, em giờ sẽ tới đó, trưa nay em vừa hay chưa ăn cơm.” Trần Thiên Minh cũng cười cười nói.
Trần Thiên Minh đi tới phòng 508, người phục vụ đẩy cửa dẫn hắn vào. Vừa vào phòng hắn thấy ngay Chung Hướng Lượng và Tiểu Hạ đang nói chuyện phiếm.
“Sư huynh, hai người chờ lâu rồi à?” Trần Thiên Minh xấu hổ nói.
Thật ra lúc hắn cúp máy là đã đi ngay rồi, chỉ là Chung Hướng Lượng và Tiểu Hạ đến sớm hơn mà thôi.
“Không có gì, cũng vừa đến thôi mà. Tiểu Hạ, cậu đi gọi chút thức ăn đi, tôi nói chuyện với Trần Thiên Minh vài câu,” Chung Hướng Lượng đánh mắt với Tiểu Hạ.
Tiểu Hạ gật đầu, đi ra ngoài.
Chung Hướng Lượng thấy Tiểu Hạ đi ra ngoài, ông nói với Trần Thiên Minh:
“Thiên Minh, em nghe nói qua về Kính Tây Thi chưa?”
“Kính Tây Thi?” Trần Thiên Minh suy nghĩ một lát rồi đáp: “Tây Thi thì em có nghe qua, nhưng Kính Tây Thi thì chưa từng nghe.”
Chung Hướng Lượng dừng lại một chút rồi nói:
“Tây Thi là mỹ nữ nước Việt cuối thời Xuân Thu, lúc ấy bị Việt Vương Câu Tiễn hiến cho Ngô Vương Phù Sai, trở thành sủng phi được Ngô Vương sủng ái nhất. Sau này nước Ngô bị diệt, Tây Thi đã cùng Phạm Lễ vào Ngũ Hồ ẩn cư. Mà Phạm Lễ cũng chính trong năm đó, khi cùng Tây Thi đến Ngũ Hồ ẩn cư, đã dùng rất nhiều tiền để thỉnh tượng, dùng một tấm gương đồng vô cùng tinh xảo. Sau đó gương được tặng cho Tây Thi, biểu hiện tình yêu son sắt của bọn họ. Vì thế, gương đồng đó được gọi là Kính Tây Thi.”
“Ồ, hóa ra là một cái gương đồng, em còn tưởng là cái gì ghê gớm lắm chứ?” Trần Thiên Minh nói.
“Được rồi, sư huynh, vậy cái gương đồng có từ thời Xuân Thu này, nó là văn vật rồi.”
Hiện tại Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, giờ thì còn ai dùng gương đồng nữa. Nhưng mà sau khi nghĩ kỹ lại, nếu là vật phẩm từ thời Xuân Thu, vậy nhất định là văn vật rồi.
“Đúng, đúng là văn vật. Kính Tây Thi này cũng không lớn, to bằng khoảng hai, ba bàn tay. Phía trước bóng loáng đặc biệt, có thể soi rõ từng chi tiết, phía sau có khắc bức họa Tây Thi, trông vô cùng sống động, trông cứ như người thật vậy.”
Chung Hướng Lượng bắt đầu giải thích giá trị của nó cho Trần Thiên Minh.
“Sư huynh, anh đã thấy qua Kính Tây Thi sao?” Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.
Chung Hướng Lượng lắc đầu, nói: “Thật ra anh chưa từng nhìn thấy Kính Tây Thi, chẳng qua đồ phỏng chế thì thấy không ít rồi. Em có biết giá thật sự của Kính Tây Thi là bao nhiêu không?”
Trần Thiên Minh nghe vậy vội hỏi: “Giá trị bao nhiêu?”
“100 triệu,” Chung Hướng Lượng nói.
“Cái gì? 100 triệu nhân dân tệ?” Trần Thiên Minh cực kỳ hoảng hốt.
Một cái gương mà trị giá đến ngần ấy tiền, xem ra, nếu mình mà có cái gương này, vậy thì bán đi phát tài rồi.
“Không, em nhầm rồi, không phải 100 triệu nhân dân tệ, mà là 100 triệu USD. Kính Tây Thi này ở nước ngoài có giá đến như vậy, nếu bán ra chợ đen, có thể còn cao hơn nữa.” Chung Hướng Lượng nói.
“100 triệu USD?” Trần Thiên Minh đờ người ra. Vừa rồi hắn còn tưởng 100 triệu nhân dân tệ đã đủ dọa người rồi, giờ thì lại là những 100 triệu USD. Nếu quy đổi ra, vậy là Kính Tây Thi này giá tới 800 triệu nhân dân tệ lận, thật sự dọa chết người mà.
“Thật đáng sợ! Em nói xem, Kính Tây Thi này có phải là vật báu vô giá không?” Chung Hướng Lượng hỏi Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh gật đầu, 800 triệu nhân dân tệ, không đáng sợ mới là lạ! Đây là bao nhiêu tiền chứ, muốn đếm hết phải mất bao lâu đây? “Sư huynh, anh kể em nghe chuyện Kính Tây Thi này làm gì? Không lẽ anh có nó thật sao? Nếu đúng như thế, vậy thì giàu to rồi, anh sắp thành đại phú ông rồi. Sau này, sư đệ quyết định theo sư huynh ăn bám.”
Trần Thiên Minh càng nghĩ càng vui sướng.