Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 375: CHƯƠNG 375: MỤC TIÊU XUẤT HIỆN

Trần Thiên Minh lập tức hôn lên môi Tiểu Trữ, nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi lướt qua khoang miệng nàng, sau đó quấn quýt lấy chiếc lưỡi thơm tho của cô.

Sau một hồi hôn nhau, Trần Thiên Minh bắt đầu hôn xuống cổ Tiểu Trữ. Hai tay anh nhẹ nhàng luồn vào trong áo cô, tháo khóa áo ngực phía sau, rồi vuốt ve lên phía trước, thẳng đến bầu ngực căng tròn của Tiểu Trữ. Cảm giác mềm mại, đàn hồi ấy khiến cậu nhỏ của anh kích thích dựng lên.

Đúng vậy, công lực của mình còn chưa khôi phục, tại sao không nhân cơ hội này mà tu luyện Hương Ba Công đặc thù trên người Tiểu Trữ một chút nhỉ? Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.

Vừa nghĩ đến đó, Trần Thiên Minh lập tức mừng như điên. Anh tiếp tục nắn bóp đôi gò bồng đảo cao ngất của Tiểu Trữ, chốc chốc lại nhẹ nhàng nhéo lên hạt anh đào đáng yêu, mãi cho đến khi Tiểu Trữ khẽ rên rỉ, mồ hôi chảy ròng ròng.

“Đừng mà, Thiên Minh, em không muốn…” Tiểu Trữ vừa thở dốc vừa nói.

Trần Thiên Minh sờ nắn ngực cô, điều này khiến cô cảm thấy đặc biệt thích thú, nhất là khi ngón tay anh khẽ nhéo hạt anh đào nhỏ xinh của cô, lại càng khiến cô không thể tự chủ.

Nhưng Trần Thiên Minh làm sao có thể nghe lời Tiểu Trữ nói chứ, anh chỉ càng thêm dùng sức nắn bóp, khiến Tiểu Trữ không ngừng rên rỉ, đến thở cũng vô cùng khó nhọc.

“Không muốn… Thiên Minh…” Tiểu Trữ liên tục gọi tên Trần Thiên Minh.

“Tiểu Trữ, thân thể anh không thoải mái, em giúp anh khôi phục công lực, được không?” Trần Thiên Minh hôn lên vành tai Tiểu Trữ, ôn nhu nói.

“Không, không được… A… Em đến tháng rồi…” Tiểu Trữ nói xong, khuôn mặt cô đỏ bừng như muốn chảy máu.

“Ách, em lừa ai thì lừa, đừng lừa anh chứ, anh có thể dễ dàng bị em lừa như thế sao?” Trần Thiên Minh không tin. Anh nghĩ, lúc phụ nữ không muốn gần gũi đàn ông thì đều giống nhau, đều dùng chiêu này để nói với họ, cho nên, anh không ngốc như vậy. Chẳng qua, Tiểu Trữ sẽ không lừa anh chứ?

Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh lại luồn tay xuống phía dưới của Tiểu Trữ mà sờ, chỉ có như vậy, anh mới có thể biết được Tiểu Trữ nói thật hay giả.

Khi anh vừa sờ xuống dưới, quả nhiên phía dưới của Tiểu Trữ có cái gì đó cứng cứng. Trời ạ! Hình như là ‘cái đồ vật kia’! Trần Thiên Minh thầm kêu thảm trong lòng.

“Thiên Minh, anh xấu lắm.” Tiểu Trữ phát hiện Trần Thiên Minh sờ xuống phía dưới của mình, cô giơ đôi bàn tay nhỏ nhắn lên, liên tục đánh vào ngực anh, vẻ mặt không vui.

“Anh là quan tâm em mà, sợ thân thể em không thoải mái.” Trần Thiên Minh nghiêm mặt nuốt nước miếng nói. Hiện giờ trong lòng anh rất thất vọng, không ngờ hôm nay Tiểu Trữ lại ‘đến tháng’, xem ra Hương Ba Công đặc thù không luyện được rồi.

“Cạch!” Cửa phòng tắm bỗng mở ra, Lương Thi Mạn cũng bước ra từ trong đó. Lúc này, Lương Thi Mạn đang mặc một chiếc váy ngủ dài màu lam, để lộ bả vai trắng ngần. Hơn nữa, cô còn không cẩn thận để lộ ra chiếc áo ngực màu đỏ, đôi gò bồng đảo trước ngực nảy nở. Có thể là Lương Thi Mạn vừa gội đầu xong, hiện giờ tóc cô đang tùy ý thả trên vai, đúng là có một vẻ quyến rũ lạ thường.

“Chị Thi Mạn ra rồi, anh đi tìm chị ấy đi,” Tiểu Trữ cười nói với Trần Thiên Minh.

“Em không ghen đó chứ?” Trần Thiên Minh kỳ quái hỏi Tiểu Trữ.

“Không, chỉ cần anh thương em là được rồi. Hơn nữa, chị Thi Mạn đối với anh như vậy, anh không thể không cần chị ấy chứ?” Tiểu Trữ nhỏ giọng nói.

Lương Thi Mạn thấy Trần Thiên Minh và Tiểu Trữ đang thân mật trò chuyện bên giường, cô kỳ quái hỏi:

“Tiểu Trữ, em và Thiên Minh đang nói gì vậy?”

Tiểu Trữ vừa cười vừa nói: “Chị Thi Mạn, đang nói về chị đó.”

“Về chị? Nói gì về chị?”

Lương Thi Mạn vừa lấy tay vuốt tóc một chút, giống như đang đùa giỡn với nắng vậy.

“Thiên Minh nói chị đêm nay rất đẹp, anh ấy nhớ chị.” Tiểu Trữ trêu chọc Lương Thi Mạn. Hiện giờ, cô và Lương Thi Mạn đã thân thiết như chị em, thường xuyên vui đùa như vậy.

“Không phải đâu? Anh ấy nói tối nay anh ấy muốn khôi phục công lực, anh ấy muốn chị hỗ trợ.” Tiểu Trữ lại nói tiếp.

“Thiên Minh, anh lại vừa bị thương sao?”

Lương Thi Mạn nghe Tiểu Trữ nói vậy, cô sốt ruột hỏi Trần Thiên Minh. Trên khuôn mặt kiều diễm của cô đầy vẻ lo lắng.

“Anh hôm nay truyền một chút chân khí cho đám Ngạn Thanh, có chút mệt mỏi thôi, không có chuyện gì lớn đâu.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói.

“Anh còn nói không có, anh xem anh mệt đến mức nào rồi kìa?” Lương Thi Mạn đau lòng nói.

Hiện giờ, cô đã coi Trần Thiên Minh là người đàn ông của mình, anh chính là tất cả của cô.

“Vậy em giúp anh đi,” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đi đến bên cạnh Lương Thi Mạn, cười dâm đãng nói.

Tiểu Trữ thấy hai người có vẻ như vậy, cô không khỏi lấy tay che mặt nói:

“Này này, hai người muốn làm gì thì phiền đến phòng khác đi. Đừng ở đây, trong phòng này còn có người, em không muốn thấy hai người ‘thân mật’ đâu.”

Trần Thiên Minh liếc nhìn Tiểu Trữ một cái, nói: “Em cũng đâu phải chưa từng xem qua, sợ cái gì chứ?”

Trần Thiên Minh mặc dù nói vậy, nhưng nghĩ đến thân thể Tiểu Trữ không khỏe, hay là không nên khiêu khích cô. Vì thế, anh một tay ôm lấy Lương Thi Mạn, đi thẳng về phòng mình.

“Thiên Minh, anh làm gì vậy, mau buông em ra.” Lương Thi Mạn sốt ruột nói.

Cô không phải là không muốn cho anh, chỉ là vừa ra thì về sẽ bị Tiểu Trữ trêu chọc.

Trần Thiên Minh mặc kệ Lương Thi Mạn ‘kháng nghị’, anh ôm thẳng cô về phòng mình, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, sau đó ôn nhu nói với Lương Thi Mạn:

“Thi Mạn, lại khổ cực cho em rồi, Lệ Linh giờ không có ở đây.”

“Không khổ mà, em cho người đàn ông của mình, em không khổ chút nào đâu.” Lương Thi Mạn cúi đầu đỏ mặt nói.

Trần Thiên Minh nghe thấy Lương Thi Mạn nói vậy, anh cảm động nói:

“Thi Mạn, em thật là tốt,”

Nói xong, Trần Thiên Minh nhẹ nhàng vén váy ngủ của cô lên, sau đó cởi luôn quần lót của cô, rồi dùng miệng bắt đầu hôn.

“Không nên, chỗ đó bẩn.” Lương Thi Mạn vội vàng che chỗ đó lại, sau đó cô vội nói với Trần Thiên Minh.

“Không bẩn, ngoan, để anh hôn em cẩn thận nào.”

Trần Thiên Minh lại ôn nhu nói với Lương Thi Mạn, một mặt thì nhẹ nhàng kéo tay cô ra, rồi mạnh mẽ hôn xuống.

“A!” Lương Thi Mạn hưng phấn kêu lên. Cảm giác sảng khoái từ chỗ đó cô chưa từng cảm nhận được. Trước kia, cô thường xuyên bị người ta khi dễ, chưa từng có người nào ôn nhu với cô như vậy.

Hiện giờ, Trần Thiên Minh lại ôn nhu như thế với cô, điều này khiến cô cảm thấy vô cùng cảm động, cô không tự chủ được mà bật khóc.

Trần Thiên Minh thấy Lương Thi Mạn khóc, anh vội vàng đứng lên, nói với Lương Thi Mạn:

“Thi Mạn, đừng khóc, anh sau này sẽ không làm thế nữa, được không? Nếu em còn cảm thấy chưa đủ, vậy thì đánh anh một trận đi.”

“Không, không, Thiên Minh, em đây là khóc vì sung sướng, em rất cảm động, em cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc.”

Lương Thi Mạn gạt nước mắt đi, sung sướng nói.

“Nói như vậy, em thích thế sao?” Trần Thiên Minh sung sướng nói.

“Ừ, em thích.” Lương Thi Mạn đỏ mặt gật đầu.

“Tốt lắm, Thi Mạn, anh tiếp tục nhé,”

Trần Thiên Minh vừa nói vừa cúi xuống hôn chỗ đó của Lương Thi Mạn. Xem ra, ngày mai công lực của anh có thể khôi phục rồi.

................

Ngày hôm sau, Trần Thiên Minh lại truyền chân khí cho Tiểu Tô, Ngô Tổ Kiệt và Chiêm Ỷ, mỗi người mười năm công lực. Sau đó, anh lại đi tìm Trương Lệ Linh và Lương Thi Mạn để luyện Hương Ba Công đặc thù, vì thế nội lực của anh cũng khôi phục kha khá.

Sau đó, Trần Thiên Minh tiếp tục để Ngô Tổ Kiệt và Chiêm Ỷ khổ luyện Hỗn Nguyên Công, để hai người họ hoàn toàn hấp thu chân khí anh truyền vào. Chỉ có như vậy, hai người mới có thể chính thức đề thăng. Mà những huynh đệ khác thì đều cố gắng luyện Hỗn Nguyên Công của mình, chuẩn bị đến triển lãm còn thí triển thân thủ.

Trần Thiên Minh ở trong phòng làm việc cũng không nói gì, bởi vì hiện tại anh cũng không có nhiều việc, vì thế một số chuyện giải quyết rất nhanh. Mà lần trước nhờ Ngô Thanh tìm giúp tin tức của Trang Dũng kia, không ngờ lại không tra được. Nói vậy thì mấy bà mấy cô kia cũng không hỏi được gì từ miệng Hà Đào. Nghĩ đến đây, trong lòng anh rất buồn bực.

“Dinh dinh dinh,” điện thoại của Trần Thiên Minh vang lên. Anh nhìn điện thoại, là Ngô Thanh, vì thế, Trần Thiên Minh nhanh chóng bắt máy.

“Tôi là Ngô Thanh, là Ngô Thanh đây, có nghe thấy không?” Ngô Thanh nói trong điện thoại.

Nếu như không phải nhìn thấy đây đúng là số của Ngô Thanh, còn nghe được giọng của anh ta, Trần Thiên Minh còn tưởng là cảnh sát đang phá án chứ, không thì chắc là mình nhầm số.

“Tôi Thiên Minh đây, là Thiên Minh, đã nhận được thông tin.”

Trần Thiên Minh cũng học theo cách của Ngô Thanh, nói trong điện thoại. Ngô Thanh đang làm cái quỷ gì vậy? Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.

“Chuyên Đầu xuất hiện, Chuyên Đầu xuất hiện,” Ngô Thanh kêu lên.

“Cái gì? Chuyên Đầu ở đâu? Ngô Thanh, anh nói rõ một chút, nói nhanh đi.”

Trần Thiên Minh vừa nghe thấy tình địch Trang Dũng của mình xuất hiện, anh lập tức nhảy dựng lên.

“Cậu nhanh đến phòng làm việc của tôi, Chuyên Đầu chuẩn bị đi rồi.” Ngô Thanh sốt ruột nói.

“Tôi lập tức tới ngay.”

Trần Thiên Minh vội vàng dập máy, trong lòng như lửa đốt. Ngô Thanh cũng thật là, Chuyên Đầu chuẩn bị đi rồi thì mới gọi, lại còn không chịu nói thẳng ra. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh vội đứng lên, chuẩn bị chạy với tốc độ mười mét mỗi giây đến phòng làm việc của Hà Đào.

“Thiên Minh, anh nói cái gì mà Chuyên Đầu hả?” Lý Hân Di nghe thấy Trần Thiên Minh nhận cuộc điện thoại kia, sau đó nói loạn xạ, bản thân cũng không hiểu là anh đang nói gì.

“Không có gì, Ngô Thanh nói muốn tìm Chuyên Đầu, tôi đi rồi về ngay.”

Trần Thiên Minh vừa nói vừa vội vàng chạy ra ngoài. Anh không thể nói nhiều với Lý Hân Di được, tìm tình địch tính sổ quan trọng hơn.

Trần Thiên Minh nhanh chóng chạy đến trước cửa văn phòng, anh thấy Ngô Thanh đang đi tới đi lui như con kiến bò trong chảo lửa.

Vì thế, anh vội đến trước mặt Ngô Thanh, một bên xắn tay áo, một bên nói:

“Ngô Thanh, tên khốn cướp người yêu của tôi đâu? Nếu không cho hắn biết tay, vậy hắn lại không biết ai mới là chủ?”

Trần Thiên Minh đang nổi trận lôi đình, dáng vẻ như muốn đánh người luôn vậy.

“Thiên Minh, cậu làm gì vậy? Hiện giờ cậu mới đến, Hà Đào và tên Chuyên Đầu kia vừa ra ngoài rồi. Kìa, họ ở phía trước kìa.”

Ngô Thanh vừa nói vừa chỉ vào hai bóng người ở xa xa.

Trần Thiên Minh tập trung nhìn, phía trước có hai người, một nam một nữ, người nữ đúng là Hà Đào.

“Tôi đi tìm bọn họ.” Trần Thiên Minh tức giận nói. Anh không nhìn đã giận rồi, hiện giờ nhìn thấy Hà Đào và tên Chuyên Đầu kia ở cùng một chỗ anh lại càng thêm phát hỏa.

“Chờ một chút, Thiên Minh,” Ngô Thanh vội vàng kéo tay áo Trần Thiên Minh, nói.

Trần Thiên Minh thấy Ngô Thanh kéo tay áo mình, không chịu buông ra, anh tức giận nói:

“Ngô Thanh, anh buông tay ra, tôi vừa rồi không mang vũ khí, nhiều nhất chỉ cho thằng cha kia một trận thôi, không ảnh hưởng đến tính mạng đâu.”

Trần Thiên Minh tưởng Ngô Thanh sợ mình làm tổn hại đến tính mạng mới kéo lại.

“Thiên Minh, cậu hiểu nhầm ý tôi rồi. Kẻ cướp người yêu của cậu thì cậu cứ hung hăng mà giáo huấn. Chẳng qua, tên kia cao lớn, cậu không thể dễ dàng đánh hắn như tôi được, tôi sợ cậu bị thiệt. Cậu cũng thật là, muốn tìm tình địch tính sổ, tại sao không chuẩn bị gậy gộc một chút? Nếu không, sau cửa phòng chúng tôi có một cây gậy, tôi lấy cho cậu?”

Ngô Thanh oán giận nói với Trần Thiên Minh.

Hóa ra, Ngô Thanh sợ Trần Thiên Minh tay không không đánh được Trang Dũng, đi lại gặp chuyện, anh ta không có chuyện hay để xem. Vì thế, anh ta mới chuẩn bị trước cho Trần Thiên Minh, nghĩ cách để Trần Thiên Minh tìm Trang Dũng tính sổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!