Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 378: CHƯƠNG 378: KHỐI CHUYÊN ĐẦU GIÁ 50 ĐỒNG

Ngô Thanh đang thầm mắng Trần Thiên Minh, nhưng hắn vẫn nhanh chóng lấy hộp cơm có ký hiệu đặc biệt đặt xuống chỗ mình ngồi, hai phần còn lại thì chia cho Trần Thiên Minh và Lý Hân Di.

“Thiên Minh, ba hộp cơm này mà cần 50 đồng sao?” Lý Hân Di cầm hộp cơm, cô khó hiểu hỏi.

“Đúng vậy, tôi thấy cô hiếm khi ở lại ăn cơm, đương nhiên phải để cô ăn ngon một chút rồi.” Trần Thiên Minh cười nói với Lý Hân Di.

Ngô Thanh nghe thấy Trần Thiên Minh cướp lời mình, vì vậy hắn trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, sau đó nói với Lý Hân Di:

“Hân Di, đây là do Thiên Minh keo kiệt, nếu như là tôi, tôi nhất định mời cô đi khách sạn ăn cơm, mà tối nay cô có rảnh không? Nếu có, tôi mời cô ăn cơm, có cơm tình nhân rất ngon.”

Lý Hân Di nghe thấy Ngô Thanh mời cô ăn cơm tình nhân, cô vội vàng lắc đầu, nói:

“Không cần, tối nay tôi còn có việc.” Cô vội vã từ chối như thể sợ hủi.

“Vậy hôm khác vậy, dù sao buổi tối mỗi ngày tôi đều rảnh, cô khi nào rảnh thì gọi điện thoại cho tôi, tôi lập tức đến đón cô.”

Ngô Thanh da mặt thật sự rất dày, giả vờ như không nghe thấy ý cự tuyệt của Lý Hân Di với hắn.

“Thật ngại quá, tôi thời gian này vô cùng bận rộn,” Lý Hân Di nói.

“Vậy chờ khi nào cô không bận thì đi.” Ngô Thanh lại cười nói.

Hắn chiếm bàn làm việc của Trần Thiên Minh, sau đó bắt đầu ăn phần cơm đặc biệt của mình.

Trần Thiên Minh thấy Ngô Thanh chiếm bàn mình, hắn chỉ đành đặt hộp cơm lên bàn Lý Hân Di, sau đó đến góc phòng lấy một cái ghế. Lần trước Lý Hân Di không thấy có ghế nào khác, nên cô đã đến phòng giáo vụ lấy thêm một cái.

“Thiên Minh, cậu không có chỗ nào ngồi sao? Thế nào lại cùng ngồi chung bàn làm việc với Hân Di?”

Ngô Thanh thấy Trần Thiên Minh ngồi cùng bàn với Lý Hân Di, mặc dù khoảng cách bọn họ rất xa, nhưng trong lòng hắn vẫn không thoải mái, hắn dường như cảm thấy Trần Thiên Minh ngồi vào chỗ của mình vậy.

“Anh chiếm chỗ của tôi, tôi còn có chỗ khác sao?” Trần Thiên Minh tức giận nói với Ngô Thanh.

Bàn của mình mà hắn cứ làm như bàn của hắn vậy, đã chiếm bàn của mình thì thôi đi. Nói xong, Trần Thiên Minh quay đầu nói chuyện với Lý Hân Di. Nếu như không phải mình muốn hắn giúp quay lại với Hà Đào, thật sự là muốn một cước đá mẹ nó ra ngoài rồi.

“Cậu sao có thể nói những lời khó nghe như vậy,” Ngô Thanh nói.

Hắn vừa nói vừa gắp một miếng cánh gà bỏ vào hộp cơm của Lý Hân Di, sau đó nói:

“Hân Di, cô mau ăn miếng cánh gà này đi, miếng này tôi còn chưa động đũa vào, rất vệ sinh.”

Nói xong, hắn còn cười khúc khích với Lý Hân Di. Lúc hắn cười như vậy, hai mắt híp híp, hàm răng lộ ra, giống hệt một con heo, xấu xí đến mức không thể tả.

Trần Thiên Minh thấy Ngô Thanh ra vẻ ân cần như vậy, liền lên tiếng nói với hắn:

“Ngô Thanh, có phải anh không thích ăn cánh gà không, nếu không muốn, vậy để tôi ăn giúp.”

Hiện giờ Trần Thiên Minh lập tức phát hiện hộp cơm của hắn khác với hộp cơm của hai người kia, có cả cánh gà lẫn đùi gà, sao hộp của hắn lại có nhiều thịt như vậy chứ?

“Hộp của cậu không phải cũng có thịt gà sao? Thật là hết nói nổi...” Ngô Thanh trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, tức giận nói.

“Ngô Thanh, Hân Di thích nhất là ăn thịt gà đó, anh có muốn gắp cái đùi kia cho Hân Di không? Chẳng qua, xem hộp cơm của Hân Di cũng có thịt gà, tôi thấy thôi bỏ đi.” Trần Thiên Minh cố ý nói bóng gió về phía Lý Hân Di.

Ngô Thanh nghe nói Lý Hân Di thích ăn đùi gà, hắn vội vàng gắp cái đùi trong hộp của mình bỏ vào hộp của Lý Hân Di, sau đó cười híp mắt với cô, nói:

“Hân Di, tôi gắp cho cô đùi gà cô thích nhất này, cô mau ăn đi, đùi gà để nguội không ngon đâu!”

Trần Thiên Minh nhìn dáng vẻ con dê mê gái của Ngô Thanh, hắn bất đắc dĩ lắc đầu, lại gắp một miếng thịt gà, đưa lên miệng. Ngô Thanh ở bên cạnh thấy thịt gà của mình bị thiếu đi một miếng cánh và một miếng đùi, lại nhìn hộp cơm của Trần Thiên Minh, hắn liền gắp một miếng thịt từ hộp của Trần Thiên Minh bỏ vào hộp của mình.

“Này, Ngô Thanh, anh làm gì thế hả? Hộp của anh không có thịt gà sao?”

Trần Thiên Minh tức giận nói với Ngô Thanh.

Thằng cha Ngô Thanh này cũng thật bựa, thế nào mà làm như vậy? Dùng thịt của hắn để lấy lòng mỹ nữ, còn lại thì cướp của mình để ăn, con mẹ nó!

“Ha ha, Thiên Minh, tôi nghe Hà Đào nói anh thời gian này không phải đang giảm béo sao? Vì thế, cậu sẽ không muốn ăn nhiều thịt rồi.”

Ngô Thanh cố ý nhấn mạnh vào chữ ‘Hà Đào’, hắn muốn Trần Thiên Minh không quên chuyện Hà Đào.

“Anh, anh…” Trần Thiên Minh cũng không biết nói gì.

Mẹ nó, Ngô Thanh lại dám dùng Hà Đào áp chế mình, thật muốn sớm chém thằng khốn này thành ngàn mảnh quá.

Lý Hân Di ở bên cạnh thấy dáng vẻ bất đắc dĩ của Trần Thiên Minh, trong lòng không đành lòng, cô đem miếng đùi mà Ngô Thanh gắp cho bỏ vào hộp của Trần Thiên Minh, nói:

“Thiên Minh, tôi không ăn được nhiều như vậy, anh ăn cái đùi này đi! Đũa tôi còn chưa dùng, vệ sinh lắm.” Nói xong, cô còn cười với Trần Thiên Minh.

“Hân Di, không ngờ cô đã đẹp như vậy, tâm hồn lại còn đẹp hơn thế, ai làm được bạn trai cô thì thật là có phúc.” Trần Thiên Minh vui vẻ nói.

“Thiên Minh, cậu ăn nhiều thịt như thế không tốt đâu.”

Ngô Thanh thấy Lý Hân Di gắp cho Trần Thiên Minh miếng đùi gà của mình, hắn đau lòng muốn dùng đũa gắp lại từ hộp của Trần Thiên Minh.

Nói thì chậm nhưng sự việc diễn ra rất nhanh, Trần Thiên Minh vội vàng gắp miếng đùi kia, đặt lên miệng cắn một miếng, sau đó đưa tới trước mặt Ngô Thanh, cười ngượng nói:

“Ngô Thanh, sao anh không nói sớm, tôi đã cắn rồi, thôi vậy, hay miếng đùi này để anh ăn nhé.”

Trần Thiên Minh làm sao có thể ngu như thế chứ, hắn chỉ nói vậy thôi.

Ngô Thanh thấy Trần Thiên Minh đã cắn miếng thịt gà rồi, chỉ đành lắc đầu, không ăn miếng đùi gà mà Trần Thiên Minh đã ăn.

“Các người đừng gắp qua gắp lại nữa, nhanh ăn cơm đi,” Lý Hân Di nói với hai người.

Vì thế, bọn họ giờ mới chính thức ăn cơm. Đến khi ăn xong, mọi người đóng hộp cơm của mình, ném vào thùng rác.

“Dinh dinh dinh,” tiếng chuông điện thoại reo vang.

Trần Thiên Minh nhìn lại, hóa ra là điện thoại của Ngô Thanh, hơn nữa nó còn đang rung trong túi Ngô Thanh. Trời ạ, thằng khốn Ngô Thanh này không phải hắn nói điện thoại hết pin sao? Trong lòng Trần Thiên Minh đã bực lắm rồi.

“Này…” Ngô Thanh bấm nghe, hắn không biết nói gì.

Chẳng qua, trong điện thoại Trần Thiên Minh cũng nghe loáng thoáng thấy truyền tới giọng nói hơi đặc biệt, có vẻ là tiếng của Tiểu Châu.

“Tôi, tôi không có, chỉ là đang dạo trong vườn trường thôi, giờ tôi tới ngay.”

Ngô Thanh cúp máy, sau đó vội vàng tạm biệt Lý Hân Di rồi chạy nhanh ra ngoài.

“Trần Thiên Minh, anh hôm nay nói rõ cho tôi, rốt cuộc tại sao hôm nay Ngô Thanh đến đây ăn cơm?”

Lý Hân Di thấy Ngô Thanh rời đi, hai tay cô chống vào eo, tức giận nói với Trần Thiên Minh.

Lý Hân Di tức giận như thế, áo sơmi màu đỏ của cô cũng phập phồng lên xuống, nói chính xác hơn thì là ngực cô phập phồng liên tục, vì thế hai mắt Trần Thiên Minh nhìn không chớp mắt.

“Anh, anh đang nhìn cái gì hả? Tôi đang hỏi anh đó?”

Lý Hân Di thấy Trần Thiên Minh cứ nhìn chằm chằm ngực mình, cô vừa tức giận lại vừa đỏ bừng mặt.

“Tôi đang nhìn cô nha, về phần vấn đề cô hỏi, tôi đang sửa sang lại tài liệu liên quan, lát nữa nói cho cô đáp án.” Trần Thiên Minh cười nói với Lý Hân Di.

Không ngờ khi Lý Hân Di tức giận lại gợi cảm như vậy, đặc biệt là hai ngọn núi trước ngực cô cứ như muốn lao ra khỏi áo vậy. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh liền nở nụ cười dâm đãng.

“Trần Thiên Minh, anh còn cười nữa?” Lý Hân Di tức giận nói.

“Sáng hôm nay anh nhận điện thoại của Ngô Thanh, sau đó nói gì đó về Chuyên Đầu lung tung cả lên, rồi chạy vội ra ngoài. Đến khi về thì dẫn theo tên Ngô Thanh mê gái kia, anh lại còn bỏ 50 đồng ra mua cơm hộp. Anh nói xem, chuyện này rốt cuộc là sao?”

Thông minh như Lý Hân Di tất nhiên đã phát hiện hôm nay có chút kỳ lạ, nhất là giá của mấy hộp cơm này. Bình thường mọi người chỉ ăn cơm vài đồng, lần này không những ăn ngon như vậy, mà ngay cả Ngô Thanh cũng ở đây, cho nên, cô hoài nghi là có chuyện.

Trần Thiên Minh xoa đầu mình một chút, nói với Lý Hân Di:

“Chuyện là thế này, tôi hôm nay kêu Ngô Thanh tìm giúp ở trường một khối Chuyên Đầu (khối gỗ), học sinh ban tôi có việc cần dùng. Nhưng ai mà biết Ngô Thanh lại như sư tử há miệng, hắn giúp tôi tìm một khối mà đòi đến 50 đồng bắt tôi phải bao cơm. Tôi vốn không chịu, một khối Chuyên Đầu mà tận 50 đồng, đây không phải là ăn cướp sao? Sau đó lại nghĩ đến cô cũng ở lại trường ăn cơm, vì thế, muốn cho một mỹ nữ như cô vui vẻ một chút, tôi đành nhịn đau bỏ 50 đồng ra mua cơm. Chẳng qua, tôi xin thanh minh trước, tôi là vì nghĩ đến cô nên mới mời hắn!”

Trần Thiên Minh vỗ ngực mình, lớn tiếng nói.

“Thật sao?” Lý Hân Di nghe thấy Trần Thiên Minh nói đạo lý rõ ràng như vậy, cô cảm thấy có vẻ là thật.

“Đương nhiên là thật, tôi gạt ai cũng không dám gạt cô mà, cô là lãnh đạo của tôi, lại còn là mỹ nữ, với hai mối quan hệ như thế này, tôi dám lừa cô được sao?” Trần Thiên Minh nói một cách hùng hồn.

Hắn thấy dáng vẻ Lý Hân Di có vẻ đã tin tưởng, vì thế vội thừa cơ hội để tạo cảm tình.

“Việc này quan hệ gì đến tôi là mỹ nữ?”

Lý Hân Di nghe thấy Trần Thiên Minh cứ mãi nói cô là mỹ nữ, trong lòng rất vui vẻ. Con gái mà, ai mà không thích nghe người khác khen mình là mỹ nữ đây? Đặc biệt là khi Trần Thiên Minh nói với cô.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Hân Di thấy rất ngọt ngào, khuôn mặt cũng ửng hồng lên.

“Trời ạ, tôi không phải đã nói cho cô rồi sao? Tôi là vì mỹ nữ kia mà chịu bỏ ra 50 đồng cho một khối Chuyên Đầu để mời cơm đó. Cô nói xem, tôi có ngốc không chứ? Ngô Thanh tìm cho tôi một khối Chuyên Đầu, tôi lại mất tận 50 đồng, tôi có bị bệnh không?” Trần Thiên Minh ra vẻ tức giận nói.

Mẹ kiếp Ngô Thanh, nếu không phải vì Hà Đào, tao thèm gì mà để ý đến mày? Trong lòng Trần Thiên Minh thầm nói.

“Nói cho cùng thì cũng có chút đạo lý, chẳng qua là, bình thường nhìn anh cũng rất ngốc mà.”

Lý Hân Di tin Trần Thiên Minh, cô giờ không còn tức giận nữa, vì thế bắt đầu đùa với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh nghe Lý Hân Di nói như vậy, hắn cố ý gào lên:

“Ông trời ơi, sao ông lại đối xử với tôi như thế này chứ, tôi rõ ràng mất 50 đồng để mỹ nữ vui lòng, nhưng, mỹ nữ người ta lại bảo tôi ngốc này, sau này tôi phải làm sao đây?”

“Hì hì, anh kêu trời cũng vô ích thôi,” Lý Hân Di vừa cười vừa nói.

“Được rồi, Hân Di, cô không buồn ngủ sao? Cô nhanh đi ngủ đi.”

Trần Thiên Minh đột nhiên nhớ tới Lý Hân Di có thói quen ngủ trưa, vì thế liền bảo cô đi ngủ.

“Được, vậy còn anh?” Lý Hân Di hỏi Trần Thiên Minh.

“Tôi thì sao cũng được, cô muốn tôi ngủ ở đâu thì tôi ngủ ở đó, cho dù cô có muốn ngủ trong lòng tôi thì tôi cũng không ý kiến gì.”

Trần Thiên Minh nhìn bộ ngực đầy đặn của Lý Hân Di, hắn cười dâm đãng. Nếu như mình có thể cùng ngủ với Lý Hân Di thì quá tốt rồi.

“Trần Thiên Minh, anh là đồ lưu manh!”

Lý Hân Di vừa nghe xong, mặt cô đỏ bừng mắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!