Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 384: CHƯƠNG 384: PHẢI ĐÀNG HOÀNG

Trần Thiên Minh mỉm cười, nói với Trương Ngạn Thanh:

“Ngạn Thanh, loại chuyện này chỉ có thể tự mình lĩnh hội, không thể truyền thụ bằng lời. Lúc cậu gặp thời điểm khó khăn, cứ đến tìm anh.”

Trương Ngạn Thanh thấy Trần Thiên Minh nói vậy, hắn cao hứng gật đầu: “Cảm ơn lão đại.”

Nhìn tiếp hoàn cảnh bốn phía, sau đó hắn sờ vào thiết bị liên lạc nói:

“A Quốc, tình hình phía dưới của chú thế nào?”

Những thiết bị liên lạc này đều do Chung Hướng Lượng mua cho bọn họ, theo lời Lâm Quốc nói, tất cả đều là hàng nhập khẩu, dùng rất tốt.

“Lão đại, phía dưới bình thường.” Lâm Quốc ở dưới nói.

“Chú đi đến cẩn thận quan sát bàn triển lãm, hai tiếng nữa sẽ đổi ca, dù sao chỗ này cũng gần, có chuyện gì anh và anh em sẽ xuống ngay.”

Trần Thiên Minh nói.

“Em biết, em hiện giờ đang đi tới đó.” Lâm Quốc nói.

Đột nhiên, bên trái bàn triển lãm có người gây ồn ào, hình như là có chuyện gì đó.

“A Quốc, phía dưới có chuyện gì?”

Trần Thiên Minh lại sờ thiết bị liên lạc, hỏi Lâm Quốc. Bởi vì thiết bị cảnh báo không vang lên, Trần Thiên Minh cũng không bay thẳng từ trên xuống.

“Em không biết, chỉ biết là bên kia có người gây rối, cảnh sát đã tới đó.” Lâm Quốc nói.

“Các chú đừng cử động, cứ để mặc xem chuyện gì xảy ra, tuyệt đối không để kẻ khác dùng ‘điệu hổ ly sơn’.” Trần Thiên Minh nói.

“Bọn em hiểu.” Lâm Quốc nói.

“Tiểu Kiệt, cậu xuống xem chuyện gì xảy ra, không cần đi xuống, cứ bay trực tiếp từ trên này xuống đi.” Trần Thiên Minh nói với Ngô Tổ Kiệt.

Bởi vì Ngô Tổ Kiệt và Chiêm Ỷ là hai người vừa mới tăng tiến võ công, Trần Thiên Minh muốn thử xem bản lĩnh của họ thế nào, liệu khi gặp chuyện có năng lực ứng biến không, vì thế anh huấn luyện hai người như đã từng làm với đám Lâm Quốc trước đây.

Ngô Tổ Kiệt nghe thấy Trần Thiên Minh nói vậy chỉ gật đầu, sau đó vận chân khí, hai tay hơi mở, nhún hai chân, trông hắn chẳng khác nào một con chim lớn đang sà xuống.

Tất cả đám người ở phía dưới nhìn thấy Ngô Tổ Kiệt bay từ trên cao xuống đều vô cùng xôn xao. Vừa rồi bọn họ còn tưởng ai đó thất tình tìm chỗ cao nhảy lầu, vì thế cũng kêu lớn, mà quên luôn cả chuyện vừa mới gây ồn ào ở dưới.

Sau đó bọn họ lại phát hiện ra Ngô Tổ Kiệt đang nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất, rồi lại thấy Ngô Tổ Kiệt mặc đồng phục bảo vệ của công ty, bọn họ mới biết là không có gì xảy ra.

Đám người đến tham quan đều vô cùng ngạc nhiên, lúc đầu bọn họ còn tưởng Ngô Tổ Kiệt đang đóng phim, nhưng mà đến khi thấy hắn bước lại, phía sau không có dây cáp, hơn nữa Ngô Tổ Kiệt còn đi tới đám đông, hỏi xem chuyện gì xảy ra, những người này mới thật sự tin Ngô Tổ Kiệt là người bảo vệ buổi triển lãm, nhân viên phụ trách an ninh nơi này.

“Lão đại, anh có cảm thấy là như vậy có chút phô trương quá không?”

Trương Ngạn Thanh nhìn cảnh phía dưới, khó hiểu hỏi Trần Thiên Minh.

Hắn cảm thấy Trần Thiên Minh làm như vậy rất cổ quái, màn này hình như không giống phong cách thường ngày của Trần Thiên Minh.

“Là anh cố ý để Tiểu Kiệt phô diễn, ngày đầu tiên gặp chuyện không hay, dù là có cảnh sát thì từ hôm sau cũng không ổn, mặc kệ là thế nào, chắc chắn sẽ có kẻ gan lớn đến gây rối. Anh muốn Tiểu Kiệt xuống như vậy, chính là muốn để những kẻ lớn gan kia thấy, rồi chúng ta nhìn từ trên này xuống, chúng muốn ra tay thật không dễ chút nào. Như vậy có thể làm cho một số đạo tặc không lợi hại lắm phải lùi bước, đến lúc đó, chúng ta sẽ đỡ đi chút phiền toái.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

Trương Ngạn Thanh gật đầu, nói: “Lão đại, cũng chỉ có anh là nghĩ chu toàn, cứ theo lời anh nói, để Tiểu Kiệt phô diễn chút thân thủ, như thế cũng có một ít người không dám đến gây rối.”

“Lão đại, chỗ này là do một tên trộm vặt móc túi, hiện giờ đã bị cảnh sát đưa đi.” Thanh âm Ngô Tổ Kiệt truyền đến qua thiết bị liên lạc.

“Xác định chứ? Còn may là không có nguy hiểm gì?” Trần Thiên Minh nói.

“Xác định, em thấy hiện giờ tạm thời chưa có gì xảy ra.” Ngô Tổ Kiệt nói.

“Tốt lắm, chú cứ đi lại giám sát ở dưới phòng triển lãm đi, chờ đám Trương Ngạn Thanh, lát nữa chú về cùng họ trước đi.” Trần Thiên Minh nói.

“Lão đại, anh cũng về sao?” Trương Ngạn Thanh hỏi Trần Thiên Minh.

“Anh muốn nhìn thêm một chút, dù sao anh về cũng không biết làm gì, thôi thì cứ ở đây nhìn đi, mọi người về nghỉ ngơi trước, buổi tối mới là thời điểm then chốt.”

“Vậy anh không cần nghỉ ngơi sao?” Trương Ngạn Thanh quan tâm hỏi.

“Cần, chẳng qua là hiện tại anh cũng không cần nghỉ ngơi nhiều, hơn nữa, anh xem đến giữa trưa sẽ đi, đến lúc đó cậu cùng với Tiểu Tô và một anh em nữa qua đây thay là được.”

Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút, cảm thấy dù sao đây cũng là một cái chốt canh, mọi người không thể không ngủ cả ngày được, vì thế chỉ cần thay người ngồi canh trên này, còn lại nghỉ ngơi luân phiên.

“Vậy chúng em đi trước.” Trương Ngạn Thanh nói xong, hắn liền cùng mấy người rời đi.

Có thể nguyên nhân là vì buổi sáng nay Ngô Tổ Kiệt thể hiện ra võ công, đến ban đêm cũng tương đối yên bình, chưa có kẻ nào dám bén mảng đến phòng triển lãm. Chẳng qua, càng bình yên như thế này, phía sau sẽ càng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Bên ngoài có thể đang có rất nhiều kẻ địch, chỉ là bọn họ cũng đang quan sát, chưa tiến vào mà thôi.

Sáng ngày thứ hai, Dương Quế Nguyệt cùng Khâu Hiểu Lệ lại mang theo hai người cảnh sát đến canh giữ bên Kính Tây Thi, mà đám Lâm Quốc cũng ở bên cạnh quan sát. Với trận thế như vậy, việc lén lút quan sát là không thể, vì thế có người muốn cướp đoạt một cách trắng trợn, chuyện này cũng không dễ.

Bởi vì Trần Thiên Minh đã thử qua võ công của Dương Quế Nguyệt, vì thế hắn biết võ công của nàng tương đương với đám Lâm Quốc, cho nên có nàng bảo vệ ở đó, Trần Thiên Minh cũng yên tâm hơn.

Đến buổi tối, Trương Ngạn Thanh và mấy người dọn tiệc trên bàn, sau đó ngồi tán dóc. Bởi vì phải bảo vệ Kính Tây Thi, thế nên bọn họ không dám đánh bài. Lần trước lúc đánh úp kho hàng của Ma Môn để hủy thuốc phiện, đám người đó cũng đang đánh bài mà không phát hiện đám Trần Thiên Minh.

Buổi triển lãm này vừa đến buổi tối, cửa và các thiết bị an ninh đã được bố trí đầy đủ, đạo tặc muốn tiến vào thì chỉ có thể đi từ cửa chính vào. Chẳng qua, nếu như muốn dùng cửa chính để ngăn chặn những đạo tặc lão luyện là rất khó, những người đó đều học kỹ thuật mở khóa.

Cho nên, Trần Thiên Minh đã an bài hai anh em quan sát phía trước, nếu có người vào, vậy thì sẽ phát hiện ngay.

“Lão đại, có thể là chúng bị chúng ta hù dọa không, căn bản là không có ai dám đến trộm Kính Tây Thi.” Tiểu Tô ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi.

“Không, tin tình báo sư huynh thu được nhất định không phải giả, đám người kia không có khả năng chịu ngồi im. Như hôm qua chẳng hạn, chỉ chút tiền trong ví mà cũng có kẻ dám trộm, huống hồ đây còn là 100 triệu USD nữa chứ?” Trần Thiên Minh lắc đầu, nói.

“Tốt nhất là chúng đừng tới, để chúng ta thoải mái kiếm được 100 vạn.” Tiểu Tô lại cười nói.

“Anh cũng muốn thế, chẳng qua, thiên hạ không có cơm trưa miễn phí, chúng ta cần phải cẩn thận, chú cùng đám Lâm Quốc giờ võ công được đề cao không ít, có lẽ nhiều kẻ địch không thể là đối thủ của mọi người.” Trần Thiên Minh nói.

“Cạch” một tiếng, cánh cửa lớn của phòng triển lãm vang lên, nếu như không phải Trần Thiên Minh nội lực thâm hậu, hắn đã không nghe thấy.

“Hình như có người tới, mọi người cẩn thận một chút.” Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói.

Có người vào, nhất định là đã xử lý cảnh sát bên ngoài, hy vọng là chúng chỉ đánh ngất cảnh sát thôi, đừng lấy mạng họ.

Đại môn lúc này mở ra, từ bên ngoài có mười mấy người đi vào, bọn họ đều che mặt, tay lăm lăm đao kiếm.

Trần Thiên Minh thấy đám này che mặt, không thể đoán được thân phận của chúng. Chẳng qua dĩ nhiên là đám kẻ trộm không thể để người ta thấy mặt rồi, nếu không, vậy làm sao chúng còn ra ngoài hành tẩu được chứ.

“Chúng mày là ai?” Tiểu Tô nhảy lên, bình thản nói với những kẻ đó.

“Chúng ta là anh em Thủ Đầu Khẩn, muốn đến ‘mượn’ Kính Tây Thi này để đổi lấy chút tiền, mong cuộc sống sau này khá giả hơn. Các ngươi nếu như biết điều thì mau tránh ra, nếu không thì đừng trách chúng ta ra tay chém giết.”

Một người bịt mặt đi phía trước hung tợn nói với Tiểu Tô.

Tiểu Tô cười cười, nói: “Nếu như đám Thủ Đầu Khẩn các ngươi nghèo đến mức đó, sao không tự đi kiếm tiền mà lại đến đây trộm đồ? Chúng tôi nói thẳng, Kính Tây Thi này do chúng ta bảo vệ, trong mười ngày này, dù là kẻ nào cũng đừng hòng lấy nó đi được. Nếu có kẻ dám làm càn, cũng đừng trách anh em ta không nể mặt.”

“Các ngươi bảo vệ thì sao, đừng nghĩ các ngươi có chút võ công thì đã là giỏi, chúng ta võ công cũng chẳng kém. Ta đếm luôn đến ba, nếu như không tránh ra, vậy thì chúng ta chỉ có thể giết tới thôi.” Tên bịt mặt kia giọng hiểm độc nói.

Xem ra, ngày hôm qua bọn chúng cũng đã chứng kiến khinh công của Ngô Tổ Kiệt.

Đám đạo tặc này cũng khá nổi danh, bọn chúng bình thường đều là hoạt động riêng lẻ, chẳng qua lần này đều tới vì Kính Tây Thi, với lại nghĩ tới võ công của đám Trần Thiên Minh, vì thế mới phải liên thủ lại, quyết cướp bằng được Kính Tây Thi.

Trương Ngạn Thanh đi đến bên cạnh Tiểu Tô, cười với tên bịt mặt kia nói: “Đừng nói nhảm nữa, mày có đếm đến ngày mai, chúng tao cũng không đời nào để mày cướp Kính Tây Thi đâu. Thời gian không còn sớm nữa, chúng mày mau về nhà mà ngủ đi!” Trương Ngạn Thanh đến khuyên lần cuối.

Bởi vì Trần Thiên Minh nói, có thể khuyên can thì cứ khuyên, nếu như không nghe lời mà vẫn đòi đến cướp, vậy thì đánh luôn, không cần quá nặng tay, chỉ cần đánh bị thương khoảng mười ngày nửa tháng là được. Dù sao Trần Thiên Minh cũng là ‘tiên lễ hậu binh’, nếu như khuyên không nghe, vậy chỉ còn cách ra tay tàn độc thôi.

Chỉ có cách giết một dọa trăm, như thế mới khiến những tên trộm khác không dám bén mảng tới. Có khi, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính mình. Dù sao, mình cũng không đánh chết họ, chỉ có đả thương mà thôi. Đương nhiên, nếu như người của Mộc Nhật mà đến, vậy thì lại khác, đến một đứa thì giết một đứa, không cần nương tay.

“Các anh em, chúng ta lên, trước tiên giết chết bọn họ, sau đó cướp Kính Tây Thi đi, sau đó bán được tiền thì từ từ chia.”

Tên bịt mặt cầm đầu có vẻ là kẻ chỉ huy, những người khác đều nghe hắn nói, vì thế cũng đều giơ đao lên cao, lao về phía đám Trương Ngạn Thanh.

“Ngạn Thanh, Tiểu Tô, Tiểu Kiệt, các chú cùng lên đi, nhớ kỹ, là người Trung Quốc ta thì chỉ đả thương thôi, nếu như là người nước khác, vậy thì giết!” Trần Thiên Minh giọng đầy sát khí nói,

Hắn hiện giờ đang ngồi cạnh hộp triển lãm Kính Tây Thi, ung dung rung đùi. Nhìn thân pháp và ngữ khí của mấy tên này, võ công cũng chẳng lấy gì làm cao siêu.

Cứ để đám Trương Ngạn Thanh đi thử thân thủ của chúng, nếu không ổn, mình sẽ ra tay. Trần Thiên Minh thầm nghĩ thế. Bởi vì không biết còn đạo tặc nào khác không, thế nên Trần Thiên Minh vẫn ngồi canh ở đây, hắn muốn đám Trương Ngạn Thanh tốc chiến tốc thắng, không nên lãng phí thời gian và sức lực.

Đến khi Trương Ngạn Thanh, Tiểu Tô, Tiểu Kiệt xông lên, đám người bịt mặt này lao tới vây quanh, Trần Thiên Minh thầm đếm, đám này khoảng mười lăm tên, một chọi năm, cũng nên xem bản lĩnh của đám Trương Ngạn Thanh đến đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!