“Đa tạ anh.” Tên bịt mặt vô cùng cảm kích Trần Thiên Minh.
Nếu không phải Trần Thiên Minh giúp hắn cầm máu, hắn đã bị thương nặng hơn vì mất quá nhiều máu.
Trần Thiên Minh khoát tay, nói với hắn: “Ngươi đừng cảm ơn ta, ta chỉ muốn nói cho các ngươi biết, lần này ta tha cho các ngươi, nhưng nếu lần sau còn dám tới, vậy thì cứ để lại mạng ở đây đi. Chúng ta sẽ không nương tay nữa, đến một người thì giết một người, không thì cũng phế võ công rồi giao cho công an.” Trần Thiên Minh hung tợn nói.
“Thật không dám nữa, chúng tôi tuyệt đối không dám nữa.” Tên kia vội vàng nói.
“Các ngươi đi đi, ta vừa nói với đám huynh đệ không hạ độc thủ, cho nên đồng bọn của ngươi chỉ bị thương thôi, tính mạng không nguy hiểm, võ công bị phế thôi, nhưng cũng không sao đâu, nhiều người bị phế võ công cũng có chết đâu! Lần này các ngươi gặp ta coi như là may mắn, nếu là người khác, các ngươi đừng nghĩ còn mạng mà trở về nữa.”
Trần Thiên Minh khuyên tên đạo tặc.
“Tôi biết rồi, anh, chúng tôi sẽ biến ngay.”
Tên kia nói xong, hắn vội vàng đi tới bên đám đồng bọn, đỡ đần họ rồi rời đi. Bọn chúng sợ nếu Trần Thiên Minh thay đổi ý, hoặc cảnh sát tới thì đang bị thương, trốn làm sao thoát được.
Trần Thiên Minh nhìn đám đạo tặc rời đi, hắn bấm thiết bị liên lạc, nói với huynh đệ bên ngoài: “Nhanh chóng cứu tỉnh cảnh sát bên ngoài.”
Hóa ra, Trần Thiên Minh sợ mấy huynh đệ võ công không cao của mình bị thương, vì thế để họ trốn ở một bên. Dù sao bọn họ cũng không có gì gấp, vả lại cũng chẳng giúp được gì nếu đối thủ quá mạnh, vì thế đêm đó họ được phân công canh phòng, chờ thay ca.
Sau khi xử lý xong mấy tên trộm vặt này, Trần Thiên Minh cho huynh đệ ra ngoài xem hai cảnh sát đang trực thế nào. Nếu như bị giết, vậy thì Trần Thiên Minh sẽ không bỏ qua cho bọn chúng, mà giao bọn chúng cho cảnh sát. Nếu chỉ bị đánh ngất, vậy Trần Thiên Minh sẽ thả người.
Sau khi biết được hai cảnh sát chỉ bị đánh ngất, Trần Thiên Minh mới yên tâm hẳn. Xem ra, đám đạo tặc này chỉ cầu tài chứ không cầu mạng. Vì thế, sau khi để đám đạo tặc rời đi, Trần Thiên Minh liền cho hai huynh đệ ra ngoài cứu tỉnh hai cảnh sát.
Sáng sớm hôm sau, Mã Bân mang theo một mỹ phụ diễm lệ đi tới. Nếu Trần Thiên Minh nhớ không nhầm, người phụ nữ này không phải là người phụ nữ hôm qua. Xem ra, Mã Bân này cũng rất hoa tâm, đổi phụ nữ như thay quần áo vậy.
Người phụ nữ hôm nay của Mã Bân ăn mặc vô cùng gợi cảm: váy dài liền màu đen, tất chân bằng tơ tằm cũng màu đen, và giày cao gót cũng đen nốt. Nàng mặc nội y bó sát màu đen, bên ngoài phủ một chiếc áo khoác mỏng cùng màu, khiến nịt ngực của nàng có thể nhìn thấy thấp thoáng bộ ngực cao vút nhẹ nhàng rung động.
“Trần tiên sinh, nghe nói tối qua có mười mấy tên đạo tặc đến muốn ăn trộm Kính Tây Thi phải không?” Mã Bân khẩn trương hỏi.
Ông ta kéo tay người phụ nữ xinh đẹp, khiến bộ ngực ‘đồ sộ’ của nàng dính sát vào người mình.
Trần Thiên Minh cười cười, nói: “Đúng vậy, có một nhóm đạo tặc muốn trộm Kính Tây Thi, chẳng qua là bị chúng tôi đánh lui. Sáng nay còn phải nhờ đến nhân viên dọn dẹp lại đó, thật xấu hổ.”
Người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh Mã Bân nhìn chằm chằm Trần Thiên Minh, hai mắt nàng sáng ngời, sau đó cứ nhìn chằm chằm như vậy.
“Không sao, đó là việc họ nên làm, các anh chỉ cần bảo vệ cẩn thận Kính Tây Thi là được rồi.” Mã Bân khoát tay, nói tiếp:
“Trần tiên sinh, còn may là có các anh, nếu chỉ dựa vào mấy cảnh sát mà nói, vậy thì Kính Tây Thi không biết giờ ra sao rồi, cũng chẳng biết nó đang ở quốc gia nào rồi.”
Mã Bân vừa nói vừa chỉ hai cảnh sát hôm qua bị đánh ngất.
“Mã tổng, cũng không thể nói như vậy, người mạnh tất có người mạnh hơn, chúng tôi cũng chỉ may mắn đánh bại mấy người kia thôi.” Trần Thiên Minh khiêm nhường nói.
Mã Bân kéo tay Trần Thiên Minh, cúi xuống nói nhỏ vào tai hắn:
“Trần tiên sinh, cuộc đời là phải vui vẻ, cậu nhìn xem, mỹ nữ bên cạnh tôi thế nào? Đây là một tiểu thư của câu lạc bộ đêm, tôi bao một tháng. Sau khi xong chuyện bảo vệ lần này, tôi tặng cậu chơi đùa mấy bữa.”
Vị tiểu thư xinh đẹp kia hình như nghe thấy lời nói của Mã Bân, nàng quyến rũ ném cho Trần Thiên Minh một cái mị nhãn, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy một làn hương thơm bay vào mũi, mùi nước hoa chỉ tội là quá đậm khiến hắn cảm thấy hơi khó chịu.
Tiểu thư này cứ như là mới từ quê lên vậy, gu thẩm mỹ cũng thật kém. Trong lòng Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
“Thế nào, thích cô nàng lẳng lơ này chứ? Công phu trên giường của nàng ta rất ‘ngon’ à nha, nào là Băng Hỏa Cửu Trọng Thiên, Mạn Du Toàn Thế Giới, Không Trung Phi Nhân, mỗi chiêu mỗi thức đều khiến đàn ông sung sướng đến chết đó!”
Mã Bân híp đôi mắt béo, phì cười, khuôn mặt đầy thịt rung lên, khiến Trần Thiên Minh không nhìn thấy được hai con mắt nhỏ xíu của ông ta.
Trần Thiên Minh lắc đầu, cự tuyệt nói: “Cảm ơn ý tốt của Mã tổng, vị tiểu thư này là nữ nhân của Mã tổng, nếu tôi muốn, vậy không phải là cướp nữ nhân của Mã tổng sao?”
Trần Thiên Minh làm sao lại để mắt đến ‘mặt hàng’ tại hộp đêm chứ. Hừ, trong nhà mình còn toàn cực phẩm kìa, cần gì phải ‘dùng’ loại phụ nữ làng chơi này chứ.
Nghe thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, trong ánh mắt mỹ nữ kia lộ ra vẻ thất vọng. Mã Bân chỉ cười ha hả, nói:
“Thôi vậy, Trần tiên sinh không thích, tôi cũng không ép làm gì. Chẳng qua, Trần tiên sinh, đời người phải vui vẻ, nếu không, ‘thứ đó’ sẽ bị gỉ sét đó.”
Đột nhiên, tai nghe của Trần Thiên Minh vang lên: “Lão đại, mấy chị dâu đang đến cửa triển lãm rồi.”
Một huynh đệ của Trần Thiên Minh nói với hắn qua tai nghe.
Trần Thiên Minh bấm nút, nói: “Mấy người?”
“Bốn người.” Huynh đệ kia nói.
Bốn người, Trần Thiên Minh tính toán trong lòng: Yến, Trương Lệ Linh, Lương Thi Mạn, Tiểu Trữ, vừa hay là bốn người. Trời ạ, các nàng sao lại đến đây chứ?
“Chú nói cho các nàng vị trí hiện tại của anh, anh đưa các nàng đi tham quan một chút.” Trần Thiên Minh nói.
Hiện giờ nhiều người, hơn nữa bốn mỹ nữ cứ lui tới trong triển lãm, khẳng định sẽ khiến không ít sắc lang muốn chiếm tiện nghi. Thôi thì mình cứ đi theo các nàng vậy.
Đáng tiếc là thân thể Lưu Mỹ Cầm không tiện, nếu không cũng đến xem, như vậy thì đã là ngũ nữ tề tụ rồi. Bởi vì thời gian này bận rộn, tháng này Trần Thiên Minh mới về thăm Lưu Mỹ Cầm một lần. Xem ra, mình cần phải mua một căn nhà lớn, để Lưu Mỹ Cầm cùng cha mẹ đến đây ở cùng mới được. Nhưng có điều thời gian này Trương Lệ Linh đang dồn hết tiền vào công ty địa ốc, không biết còn đủ tiền mua biệt thự không nữa?
Chỉ lát sau, huynh đệ canh cửa đã dẫn theo nhóm Yến đi vào. Bốn mỹ nữ này vừa xuất hiện tại triển lãm, nhất thời hấp dẫn toàn bộ ánh mắt của mọi người.
Yến mặc một bộ váy liền màu tím hồng, toát lên vẻ đoan trang, thanh tú. Đôi đùi thon dài, bên dưới là một đôi giày cao cổ màu đen. Mái tóc thật dài thả ra, đôi mi thanh tú nhẹ nhàng nhìn quanh. Vẻ mặt trang điểm nhẹ nhàng, bộ ngực đầy đặn cao ngất, mông vểnh căng tròn, hấp dẫn không ít ánh mắt của đám đàn ông.
Trương Lệ Linh thì mặc một bộ váy dài màu vàng, bên trên cô mặc áo trắng nhẹ nhàng, để hở một chút bộ ngực trắng nõn. Váy bên dưới là váy tầng, ôm chặt lấy bờ mông tròn trịa. Đôi chân thon dài đi tất, mang theo một đôi giày cao gót màu trắng xinh đẹp.
Lương Thi Mạn hôm nay lại mặc một bộ đồ màu trắng bó sát người, bên trên thỉnh thoảng điểm một vài bông hoa hồng. Áo sơ mi hơi mỏng thoáng để lộ nịt ngực màu lam, đôi gò bồng đảo xinh xắn trước ngực nhấp nhô rất sinh động. Váy màu lam ôm sát đùi thon, cặp mông nở nang. Chất liệu váy có vẻ là bằng tơ tằm, vì thế trông khá mỏng manh. Nàng đi đôi giày cao cổ màu lam, khiến cho vóc dáng gợi cảm quyến rũ của nàng thể hiện vô cùng hoàn mỹ.
Khuôn mặt Tiểu Trữ thì lại trắng nõn mềm mại, phảng phất như lớp kem trên bánh. Nàng thì lại mặc quần jean bó, đi đôi giày cổ cao màu trắng, dáng vẻ càng thể hiện sự cao gầy gợi cảm. Áo nàng mặc bên trên lại càng phụ trợ cho bộ ngực lớn mê người của nàng. Mái tóc dài mềm mại nhuộm chút màu hồng, đôi mắt trong veo, khóe miệng hơi nhếch lên thể hiện một nụ cười kiêu ngạo mà cao quý, khiến người khác cảm thấy nàng rất cao quý, không dám khinh nhờn.
“Thiên Minh.” Cả bốn cô gái đều đồng thanh gọi Trần Thiên Minh.
Thanh âm vui vẻ cứ như tiếng chim hót líu lo, khiến đám đàn ông không khỏi nuốt nước miếng thèm khát.
“Yến, Lệ Linh, Thi Mạn, Tiểu Trữ, mọi người tới rồi.”
Trần Thiên Minh gọi một mạch tên cả bốn nàng, không chút do dự nào.
“Trần... Trần tiên sinh, nàng, các cô gái này là ai?”
Mã Bân vừa rồi còn đang khoe khoang cô gái bên cạnh mình tốt bao nhiêu, giờ đây hai con mắt háo sắc đã nhìn chằm chằm vào nhóm Yến. Ông ta cũng chẳng biết là nữ nhân nào đẹp hơn một chút, người này thì gợi cảm, người kia thì mê người, người thì kiều diễm, nói chung thật khó mà so sánh được.
“Các cô ấy là bạn của tôi.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
Trước mặt nhiều người như vậy, Trần Thiên Minh không dám nói thẳng là các nàng đều là nữ nhân của hắn. Giờ đây trong lòng Trần Thiên Minh rất cao hứng, nữ nhân của mình có thể hấp dẫn nhiều ánh mắt như vậy, điều này nói lên diễm phúc của mình thật lớn, cũng như có mắt nhìn người tốt, chọn được nhiều người phụ nữ tốt như vậy.
Chỉ là Trần Thiên Minh rất khó chịu với ánh mắt của đám sắc lang chết tiệt kia, nhất là ánh mắt dâm đãng của tên béo Mã Bân. Tên này cứ như là hận không thể lột sạch các nàng ra vậy, điều này khiến Trần Thiên Minh rất bực, hận không móc được hai mắt của Mã Bân ra luôn thôi.
“Trần tiên sinh, mấy người phụ nữ này thật là con mẹ nó xinh đẹp gợi cảm nha! Anh giúp tôi cua một người, nếu được thì xem có thể để tôi bao toàn bộ bốn người không? Bao nhiêu tiền là do các cô ấy báo thoải mái. Nếu không được, thì chỉ cần một người thôi cũng ổn rồi.”
Mã Bân một bên chảy nước miếng, một bên nhỏ giọng nói vào tai Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nghe thấy Mã Bân nói như vậy, hắn tức giận đánh một chưởng lên vai Mã Bân.
“Ai ôi, đau, đau chết mất!”
Mã Bân ôm chỗ vai bị Trần Thiên Minh đánh mà kêu thảm. Mặc dù Trần Thiên Minh chỉ hơi dùng sức một chút, cũng không dùng nội lực, nhưng vẫn khiến Mã Bân đau toát mồ hôi, kêu khổ cả nửa ngày.
“Mã Bân, cái con mẹ nó chứ, bốn người này là nữ nhân của tôi! Nếu đứa nào mà còn có chủ ý với các nàng, dám động đến một sợi lông của các nàng, tôi thề tôi không giết được nó, vậy thì cũng phải cắt ‘của quý’ của nó xuống cho chó ăn. Tôi là nói được làm được, nếu không ông có thể thử một chút nhé?”
Trần Thiên Minh hung tợn nói nhỏ bên tai Mã Bân.
Giờ đây Trần Thiên Minh không còn tươi cười như vừa rồi nữa, mà dáng vẻ đang sát khí đằng đằng, ánh mắt lạnh như băng nhìn Mã Bân.
Võ công của Trần Thiên Minh ông ta đã nhìn thấy. Giờ đây cũng không cần nói đến hắn, chỉ cần thủ hạ dưới tay hắn cũng có thể dễ dàng giết mình như phủi bụi rồi.
Vì thế, Mã Bân vội vàng lắc đầu xua tay nói:
“Hiểu lầm rồi, Trần tiên sinh, tôi không biết mấy cô này là nữ nhân của anh. Nếu sớm biết, tôi tuyệt đối làm sao dám nghĩ tới chứ.”