Đang lúc Trần Thiên Minh cùng Hà Đào, Chung Oánh đi đến bên cạnh ô tô, Ngô Thanh cùng Tiểu Châu cũng vừa đến nơi.
“Thiên Minh, các cậu đi đâu vậy?”
Ngô Thanh có đôi mắt rất tinh, vừa liếc thấy đám Trần Thiên Minh chuẩn bị lên xe, hắn liền vội vàng kêu lên.
Tiểu Châu hôm nay mặc một bộ quần áo thể thao màu xanh cỡ lớn, nhưng hình như mặc nó trên người cô ta lại khiến bộ quần áo bị kém sang. Mái tóc ngắn ngủn, cánh tay mập mạp, bắp đùi thô lớn. Nếu như không phải Trần Thiên Minh biết chuyện hai bọn họ, không chừng hắn còn tưởng người to lớn như Tiểu Châu là đàn ông, còn người nhỏ bé như Ngô Thanh là đàn bà mất.
“Thầy Ngô, cô Châu, mọi người đang muốn đi ăn cơm ạ.”
Chung Oánh thấy Ngô Thanh và Tiểu Châu đều là giáo viên của mình, vì thế cô bé vừa cười vừa nói.
“Đi ăn cơm?!” Ngô Thanh tình cờ nghe thấy bọn họ muốn đi ăn cơm, thế nên tinh thần hắn lập tức hưng phấn hẳn.
“Đúng vậy, chúng tôi đi tới nhà hàng đắt tiền ăn cơm, các thầy cô có muốn đi không?” Hà Đào cố ý nói với bọn họ.
Nàng chính là muốn Trần Thiên Minh không thể đắc ý, khiến hắn phải “xuất huyết” một phen.
“Như thế không được rồi, bọn họ đang có thế giới riêng của hai người, chúng ta làm thế là phá hỏng chuyện của người ta rồi!” Trần Thiên Minh vội vàng lắc đầu nói.
Nếu như kêu Ngô Thanh cùng Tiểu Châu hai người cùng đi, đặc biệt là tên lắm mồm Ngô Thanh, vậy thì mình khổ rồi.
“Có vấn đề gì mà không được.” Ngô Thanh nghe thấy tới nhà hàng đắt tiền ăn cơm, hắn vội vàng gật đầu lia lịa:
“Thịnh tình không thể chối từ mà, mọi người đã nhiều lần mời chúng tôi đi cùng như vậy, dù sao chúng tôi cũng chưa ăn gì.”
Ngô Thanh hưng phấn đến mức cười lộ cả hàm răng vàng. Có cơm trưa miễn phí đến tận cửa, sao mình có thể từ chối chứ?
“Tốt lắm, chúng ta cùng đi.” Hà Đào gật đầu cười.
Nàng nhìn thấy vẻ mặt vô cùng không thoải mái của Trần Thiên Minh, trong lòng lại rất cao hứng.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào cũng nói như vậy, mình còn có thể nói gì đây? Vì thế, hắn mở cửa xe, chuẩn bị gọi mọi người lên xe.
“Trời ạ, Thiên Minh, đây là xe của cậu sao?”
Ngô Thanh nhìn thấy xe của Trần Thiên Minh là xe tốt, hắn kinh ngạc nói.
“Không phải, là tôi mượn xe bạn.” Trần Thiên Minh lắc đầu, nói.
Hắn không điên mà nói cho Ngô Thanh biết đây là xe hắn.
Ngô Thanh khẳng định gật đầu:
“Tôi đã nói mà, Trần Thiên Minh cậu làm sao có tiền mà mua xe chứ? Ha ha, chẳng qua để chúng ta ngồi cũng tốt.”
Vì thế, mọi người lên xe. Ngô Thanh là người đầu tiên lên xe, thoáng cái đã ngồi ở ghế phụ lái, Trần Thiên Minh chỉ biết tức giận mà trừng mắt nhìn hắn.
Chậc, vốn dĩ muốn gọi Hà Đào lên ngồi đây, ai ngờ thằng cha Ngô Thanh này lại chiếm chỗ. Đến lúc Tiểu Châu lên xe, Trần Thiên Minh cảm thấy như chiếc xe hơi rung lên.
Mẹ ơi, còn may là vừa mới bơm lốp, nếu không có khả năng là không đi nổi mất, trong lòng Trần Thiên Minh vô cùng kinh hoàng.
Đi tới quán ăn lớn ở thành phố M, Trần Thiên Minh dừng xe lại, hắn nói với những người khác:
“Tôi vừa rồi đã gọi điện đặt phòng, là phòng 318, mọi người lên trước, tôi đi gửi xe rồi lên.”
Chung Oánh hiếm lắm mới có dịp đi ăn với nhiều giáo viên như vậy, cho nên, cô bé tươi rói chạy tới chạy lui. Bốn người thu hút không ít ánh mắt. Đầu tiên là cặp Ngô Thanh Tiểu Châu tương phản, một người béo ú, một người gầy trơ xương.
Mà Hà Đào và Chung Oánh lại là hai mỹ nữ, một lớn một nhỏ, đặc biệt là Hà Đào lại đang mặc một bộ quần áo thể thao màu trắng, đôi chân thon dài khỏe mạnh, bộ ngực căng tròn, đầy đặn hiện rõ, vòng eo thon gọn, mềm mại, dường như chỉ cần hai tay cũng có thể ôm trọn. Khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng đáng yêu, vô cùng quyến rũ, khiến mấy người đàn ông trong đại sảnh nhìn quên cả lối đi.
“Mỹ nữ, đến ăn cơm hả?” Một người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn ngăn bước Hà Đào và Chung Oánh, vẻ mặt háo sắc nói.
Thằng này không ai khác, chính là A Cẩu – kẻ từng trêu ghẹo Tiểu Trữ ở quán Dạ Độc Túy Tửu ngày trước.
“Chúng tôi ăn cơm cũng không liên quan đến ông, ông cút ngay cho tôi.”
Hà Đào vốn đang phiền muộn, nay lại bị A Cẩu chặn đường, nàng tức giận mắng xối xả.
“Ha ha, mỹ nữ, em 'chất' đấy! Chẳng qua như vậy anh đây mới thích. Nếu không em cùng anh đây ăn cơm đi, anh đây mời em ăn, có được không?”
A Cẩu nhìn bộ ngực căng tràn quyến rũ của Hà Đào, cười dâm đãng. Đám tiểu thư mà hắn thường chơi đùa so với Hà Đào đúng là một trời một vực.
“Ma mới thèm ăn cơm cùng ngươi, cút ngay cho ta.” Hà Đào tức giận nói.
Mà lúc này đôi mắt Chung Oánh bên cạnh Hà Đào lại sáng rực như đèn pha, như mèo thấy mỡ vậy. Chẳng qua, cô bé cũng không la lên, cô bé muốn chuyện này càng ầm ĩ một chút thì càng hay.
Ngô Thanh đi sau thấy Hà Đào ở đằng trước bị trêu ghẹo, hắn nhìn lại A Cẩu, thấy chỉ là một người, mà bên mình đang có bốn người, lát nữa Trần Thiên Minh cũng tới, năm đánh một mà còn sợ gì nữa? Vì thế, lá gan Ngô Thanh cũng lớn hẳn, hắn hùng dũng xông lên, lớn tiếng quát:
“Hà Đào, phát sinh chuyện gì vậy?”
“Hắn ngăn đường đi của tôi, còn muốn tôi ăn cơm với hắn nữa.” Hà Đào chỉ vào A Cẩu, tức giận nói.
“Cái gì? Có người như thế sao, tôi xem thằng nào không muốn sống.”
Ngô Thanh đánh giá A Cẩu một chút, thấy vóc dáng không khác mình là bao, vì thế, khẩu khí càng thêm ngông nghênh.
“Ồ, anh hùng ra mặt sao? Chẳng qua, anh hùng này trông cũng xoàng quá đi, đầu thì như cái bút, người cũng chẳng khác cái bút, có vẻ là chẳng có tí thịt nào.” A Cẩu cười khinh bỉ Ngô Thanh.
Bị A Cẩu chế nhạo như thế, Ngô Thanh tức giận vén tay áo, lớn tiếng nói:
“Mày dám giễu cợt tao, tao muốn đánh mày gãy hết răng, xem mày còn dám đùa giỡn phụ nữ không?”
Ngô Thanh chính khí lẫm liệt, ra dáng anh hùng cứu mỹ nhân.
A Cẩu vừa nghe thấy thế, tức giận nói: “Mẹ kiếp, mày có bản lĩnh đánh gãy răng tao sao? Tao thấy mày là không biết sống chết rồi.”
Bình thường A Cẩu lăn lộn ngoài đường, người khác nghe thấy tên băng đảng Hoa Hắc đã sợ không dám lên tiếng rồi, làm gì có chuyện bị dọa bởi thằng Ngô Thanh này, sao nó không tức cho được?
“Ha ha, bản lĩnh của tao thừa sức. Ôi, đáng tiếc mày chỉ có một người, nếu có thêm mấy thằng nữa, vậy có thể cho mày xem chút bản lĩnh của tao.” Ngô Thanh cười ha hả.
Hắn thấy mình ầm ĩ với A Cẩu lâu như vậy rồi, cũng chưa có người đến giúp A Cẩu, hắn còn tưởng là A Cẩu chỉ có một mình, thế nên càng không sợ mà “chém gió”.
“Đáng cười, ai nói là tao chỉ có một mình.” A Cẩu cười lớn, sau đó vung tay với bàn bên cạnh, lớn tiếng nói:
“Các huynh đệ, cùng lên đây.”
“Lão đại, chúng em tới đây.”
Phía sau A Cẩu, có sáu tên côn đồ chạy ra, bọn chúng đứng hết sau lưng A Cẩu.
A Cẩu cười khẩy nhìn Ngô Thanh, nói: “Huynh đệ tao tới rồi, đang muốn xem bản lĩnh mày đây.”
Ngô Thanh vừa thấy bên cạnh chạy ra sáu tên lực lưỡng, hắn sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hiện giờ hắn hối hận khi làm anh hùng thì cũng muộn rồi.
“Các huynh đệ, giúp tao bắt hắn lại, đánh cho nó một trận tơi bời, mẹ kiếp, dám có dũng khí đòi đánh gãy răng tao, tao xem nó có bản lĩnh không.” A Cẩu lớn tiếng quát.
Người trong nhà hàng thấy có đánh nhau, sợ hãi né vội, không dám đến gần.
“Mẹ ơi, đừng đánh tôi.”
Ngô Thanh thấy mấy tên côn đồ lao vào đánh hắn, vì thế vội chạy đến nấp sau lưng Tiểu Châu.
Tiểu Châu thấy mấy tên côn đồ muốn đánh Ngô Thanh, cô ta vội giơ bàn tay to bè của mình ra ngăn bọn chúng, lớn tiếng nói:
“Các ngươi không được đánh Ngô Thanh của tôi.”
“Con mập kia, đừng tưởng béo là người khác sợ nhé, nếu mày không cút ra chỗ khác, đến cả mày tao cũng đánh nốt.”
Một thằng trong đám lưu manh tưởng Tiểu Châu là nam giới, vì thế dùng sức đẩy vào ngực cô ta.
Tiểu Châu không ngờ được tên côn đồ kia đẩy vào ngực mình, thân thể loạng choạng ngã về phía sau.
“Ôi cha, đè chết tôi rồi.”
Thật không may cho Ngô Thanh, hắn ta bị Tiểu Châu đè phải mà kêu thảm. Hóa ra Ngô Thanh đang trốn sau lưng Tiểu Châu, hắn không ngờ cô ta lại ngã ngửa ra sau, thế là Tiểu Châu to lớn đè trúng Ngô Thanh nhỏ bé.
Nghe thấy tiếng kêu thảm của Ngô Thanh, Tiểu Châu vội vàng nhích người sang một bên, kéo Ngô Thanh dậy.
Tiểu Châu thương tâm nói với Ngô Thanh:
“Ngô Thanh, anh phải làm chủ cho em, bọn chúng sàm sỡ em.” Nói xong, Tiểu Châu ôm ngực khóc.
“Cái gì? Mày là nữ?” Tên côn đồ vừa đẩy kinh ngạc nói:
“Hèn chi, vừa nãy tao đẩy thấy mềm mềm cứ tưởng là mỡ! Ha ha!”
Tên côn đồ cười ha hả, mấy thằng khác cũng cười ầm lên.
“Cười cái gì mà cười? Còn không mau đánh gãy răng nó cho tao, đánh mạnh vào.”
A Cẩu thấy Ngô Thanh muốn chạy, vội vàng ra lệnh cho đám huynh đệ.
Lúc này, Chung Oánh nhảy ra, vừa cười vừa nói với mấy tên côn đồ:
“Các người đừng bắt nạt giáo viên của tôi, muốn bắt nạt thì tìm tôi đây này.”
Mấy tên côn đồ nhìn thấy một cô bé như Chung Oánh lại chắn đường, không khỏi nói:
“Con nít, tránh ra chỗ khác, không thì tao đánh chết mày bây giờ.”
Bọn chúng còn tưởng hù dọa một chút, nhất định sẽ khiến Chung Oánh sợ mà tránh ra.
Nhưng mà chúng thất vọng rồi. Chung Oánh chỉ lắc đầu nói: “Tôi sẽ không tránh, có bản lĩnh thì đánh tôi xem.”
“Tiểu Oánh, em đừng dại dột, đợi Trần Thiên Minh tới đã.” Hà Đào kéo tay Chung Oánh, lo lắng nói.
Nàng biết Trần Thiên Minh có võ công, cho nên muốn chờ Trần Thiên Minh đến giải quyết.
“Chị Hà Đào, không sao đâu, chị để em chơi đùa một chút đi.”
Chung Oánh nói xong, nhẹ nhàng đẩy tay Hà Đào ra, sau đó ngoắc tay ra hiệu với một tên côn đồ.
“Mẹ kiếp, tránh ra cho ông!”
Tên côn đồ mới rồi đẩy Tiểu Châu lại muốn lặp lại trò cũ, nó đẩy tay về phía Chung Oánh, vốn nghĩ con gái như cô bé thì chỉ cần đẩy một cái là xong.
Lại nhìn thấy cô bé lớn lên xinh đẹp như thế, chờ lát nữa đánh tên “bút máy” kia xong, chậm rãi chơi đùa cũng được. Trong đầu thằng ngu này đang nghĩ những điều dâm đãng.
Nhưng mà, lần này nó lại thất vọng tập hai, Chung Oánh chỉ nhẹ nhàng né khỏi cú đẩy của hắn, sau đó xoay người tung một cú đá, “bịch” một tiếng, tên côn đồ ngã lăn ra đất.
“Cô Tiểu Châu, em giúp cô báo thù rồi đấy, cô xem giờ làm gì tiếp đây?”
Chung Oánh vỗ tay, vừa cười vừa nói với Tiểu Châu. Tên côn đồ này đúng là quá kém, chỉ một cú đá đã ngã chổng vó rồi.
Tiểu Châu tức giận thấy tên côn đồ kia ngã trên mặt đất, nhớ lại tình cảnh hắn sàm sỡ mình, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt. Cô ta vội vàng chạy tới, co chân, nhảy phóc lên lưng tên côn đồ này.
“Ái chà, đau chết mất!” Tên côn đồ kia kêu thảm.
Thân hình Tiểu Châu “chỉ” nặng gần 200kg, hơn nữa động tác dứt khoát như vậy, cộng thêm lực hút trái đất và quán tính cơ thể, tên côn đồ này nghi ngờ là đã gãy cột sống.