Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 400: CHƯƠNG 400: CƯỜNG ĐỊCH GIÁNG LÂM

Dương Quế Nguyệt cũng không hiểu tại sao nàng lại tức giận đến vậy. Trước kia, nàng nổi danh là người lý trí, làm việc gì cũng không để tình cảm xen vào. Nhưng không hiểu sao, chỉ cần Trần Thiên Minh chọc ghẹo một chút, nàng sẽ rất dễ nổi nóng, hơn nữa căn bản là không còn chút tỉnh táo nào, làm việc rất dễ xúc động.

Trần Thiên Minh thấy khẩu súng trong tay Dương Quế Nguyệt đang chĩa vào mình, hắn vội vàng dùng khinh công né tránh. Hắn phi nhanh đến bên cạnh Dương Quế Nguyệt, vội nắm lấy tay nàng, nói:

“Hung nữ, cô có điên không hả? Chơi như thế không tốt, không được lấy súng ra đùa giỡn, chẳng may cướp cò thì làm sao?”

“Ai kêu anh khi dễ tôi, tôi đánh không lại anh, chỉ còn mỗi súng là dùng được mà cũng không cho hả?”

Dương Quế Nguyệt lạnh nhạt liếc nhìn Trần Thiên Minh, tức giận nói. Kỳ thật nàng cũng không nghĩ đến việc nổ súng, nàng chỉ muốn hù dọa Trần Thiên Minh mà thôi.

Trần Thiên Minh một mặt cầm tay Dương Quế Nguyệt, một mặt cười nói:

“Hung nữ, cô không nên như thế, ai nói tôi khi dễ cô nào? Tôi vừa rồi là hảo tâm cứu người, nếu như không phải có tôi cứu, giờ cô vẫn còn hôn mê bất tỉnh đó. Cô còn không biết lòng người tốt gì cả?”

Dương Quế Nguyệt nghĩ đến Trần Thiên Minh hô hấp nhân tạo cho nàng, khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên. Đến khi nàng thấy Trần Thiên Minh đang nắm tay mình, khuôn mặt đỏ ửng lên một cách cực kỳ rõ rệt.

“Trần Thiên Minh, anh buông tay tôi ra!” Dương Quế Nguyệt lớn tiếng nói.

Nàng vừa rồi đã thử dùng sức, nhưng biết là dù dùng sức thế nào cũng không thoát khỏi tay Trần Thiên Minh được.

“Tôi có thể buông tay sao? Tôi mà buông tay, cô nổ súng bắn tôi, tôi không ngu như vậy?”

Trần Thiên Minh trừng mắt nhìn Dương Quế Nguyệt tức giận nói.

“Anh buông tay.” Dương Quế Nguyệt cũng tức giận nói.

“Cô phải đáp ứng tôi, tôi buông tay thì cô phải cất súng lại, không được bắn tôi.”

Hiện giờ Trần Thiên Minh lại không muốn buông tay, cầm bàn tay nhỏ nhắn của nàng cảm giác rất tuyệt, rất mềm mại. Không ngờ được bàn tay như vậy lại cứ cầm súng, Trần Thiên Minh thấy thật đáng tiếc.

Lúc này, có hai cảnh sát đi tới khuyên Dương Quế Nguyệt. Mà Dương Quế Nguyệt thấy có nhiều người khuyên mình như thế, nàng cũng vừa lúc có thể xuống nước.

Trần Thiên Minh thấy thái độ Dương Quế Nguyệt không còn cứng đầu như trước, hắn cũng buông tay mình ra, sau đó nhanh chóng trốn sau một người cảnh sát. Chỉ cần Dương Quế Nguyệt giơ súng lên là hắn chạy ngay. Chẳng qua, lần này Dương Quế Nguyệt không giơ súng lên nữa, nàng cất súng đi.

Tiểu Tô đi đến bên cạnh Trần Thiên Minh, nói: “Lão đại, Kính Tây Thi này giờ làm sao?”

“Chú cứ bảo quản nó tạm đã, chờ hộp triển lãm mới đưa tới rồi cất vào. Còn nữa, nói cho nhóm A Quốc, nói không nên ăn cơm đó, vì vừa rồi đánh nhau sợ là cơm bẩn hết rồi, nhưng cũng may là tên Ninja kia không hạ độc trong thức ăn, nếu không thì phiền toái lớn.”

Trần Thiên Minh vừa nói vừa lấy điện thoại gọi cho Trương Ngạn Thanh, để hắn đưa cơm tới.

Ban đêm, Trần Thiên Minh lại sợ đám Ninja tới trộm Kính Tây Thi, vì thế hắn dùng đến mười hai phần tinh thần, chuẩn bị để ứng chiến. Nhưng mà lần này lại không thấy trộm đến, một buổi tối bình an vô sự cứ thế trôi qua.

Buổi tối ngày thứ tám, Trần Thiên Minh cùng đám Lâm Quốc vận công điều tức. Trần Thiên Minh biết tối hôm nay là một tối chủ chốt, phỏng chừng chắc chắn đám Ninja Nhật Bản sẽ tới trong hai hôm này. Vì thế, hắn kêu đám Lâm Quốc cùng tới đây.

“Lão đại, anh nói tối hôm nay bọn chúng tới không?” Lâm Quốc hỏi.

“Tối hôm nay không tới, vậy tối ngày mai sẽ tới. Mọi người cẩn thận là được, nếu như Ninja tới đây, mọi người không được nương tay.”

“Biết rồi, lão đại.”

Lâm Quốc nói xong, cũng không hỏi nữa mà chăm chú vận công.

Đến lúc hai giờ sáng, bỗng bên ngoài truyền đến một tiếng hét thảm, giống như có người bị giết vậy. Vì thế Trần Thiên Minh gọi các huynh đệ:

“Có người.”

Mọi người vừa nghe thấy, cánh cửa đã bật mở, sau đó có hai mươi tên bịt mặt lao vào.

Trần Thiên Minh nhìn vào, trong lòng không khỏi chấn động. Bởi vì từ trang phục những người này, bọn họ xem ra đều là Ninja của Ninja quốc. Trong đó có bốn Thượng Nhẫn, bốn Trung Nhẫn, hai mươi Hạ Nhẫn. Dáng vẻ Ninja cường đại như vậy, rất hiếm gặp được.

(Chú thích: Thượng Nhẫn: còn gọi là Trí Nang Nhẫn, chuyên môn có vai trò bày mưu cùng tính toán tác chiến, là chỉ huy đầu lĩnh tác chiến, đương nhiên nhân thuật cũng xuất chúng. Hạ Nhẫn: còn gọi là Thể Nhẫn, tương đương với bộ đội đặc chủng hiện nay, là những Ninja trực tiếp tác chiến. Cấp bậc của nhẫn giả rất nghiêm ngặt, Hạ Nhẫn thì phải sẵn sàng chết cũng nghe lệnh Trung Nhẫn, mà Trung Nhẫn thì sẵn sàng cúi đầu mọi lúc trước Thượng Nhẫn.)

Căn cứ theo tư liệu ghi chép, một Trung Nhẫn tương đương với một trăm Hạ Nhẫn, mà một Thượng Nhẫn thì có võ công và trí tuệ cao hơn so với Trung Nhẫn vô số lần.

Nhưng hiện giờ, Trần Thiên Minh phát hiện bên cạnh đám Ninja này có một người gầy nhưng rất đáng sợ. Đám Thượng Nhẫn dường như đang nhìn hắn, nghe hắn chỉ huy vậy. Người này mới là đầu lĩnh của đám Ninja này.

Trần Thiên Minh lớn tiếng nói với đám Lâm Quốc: “Kẻ địch rất mạnh, mọi người cẩn thận.”

Lúc này, một tên Thượng Nhẫn chỉ vào Trần Thiên Minh rồi thì thầm với tên gầy kia. Đột nhiên, tên Thượng Nhẫn đó lại dùng tiếng Nhật Bản nói với đám Ninja phía sau, đám Ninja này liền vây quanh đám Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh thấy trận thế như vậy, biết đối phương nhiều người. Dựa vào khinh công của bọn chúng mà xét, Hạ Nhẫn có vẻ võ công hơi kém, vì thế, hắn cũng không thèm đánh gì với chúng, chỉ vận khinh công và nội lực đánh về phía bốn tên Hạ Nhẫn. Nhất thời, hai chưởng của Trần Thiên Minh đánh ra hai cỗ cuồng phong mạnh mẽ, khí lưu mang theo âm thanh rất lớn.

“Ầm” một tiếng, bốn Hạ Nhẫn bị đánh bay ra ngoài, sau đó ngã gục xuống đất. Bởi vì Trần Thiên Minh muốn trước tiên giết chết mấy tên này, như vậy, đám Lâm Quốc đối phó cũng dễ hơn, vì thế, hắn dùng mười thành công lực, chỉ cần trúng chưởng là bay xa.

Trần Thiên Minh sau khi thấy một chiêu của mình đắc thủ, hắn liền vận một chiêu Thiên Thủ Phật Ấn đánh về phía mấy tên Hạ Nhẫn khác. Bởi vì Trần Thiên Minh biết Trung Nhẫn và Thượng Nhẫn võ công rất cao, chỉ có Hạ Nhẫn là dễ cho ‘đi ngủ’.

Nhưng mà ý đồ của Trần Thiên Minh bị tên gầy gò kia phát hiện, hắn cũng huy chưởng đánh với Trần Thiên Minh. Tên gầy này võ công rất mạnh, hắn đánh một chưởng với Trần Thiên Minh, khí lưu cũng rất cường đại, chặn được một chưởng này của Trần Thiên Minh. Mặc dù tên gầy này võ công tuy không mạnh bằng Trần Thiên Minh, nhưng mà hắn có thể tranh thủ cho đám Hạ Nhẫn chút thời gian, để đám này tránh được công kích của Trần Thiên Minh.

Đám Lâm Quốc cũng đang công kích đám Ninja này. Thượng Nhẫn và Trung Nhẫn không có vũ khí, chỉ có Hạ Nhẫn thì rút nhẫn đao ra. Nhìn đường đao sắc bén, Trần Thiên Minh liền biết nó sắc bén đến độ nào, có thể nói là bảo đao. Không ngờ được nhẫn đao lại sắc như vậy, xem ra, đám Ninja này không phải là tầm thường.

Tên gầy, Thượng Nhẫn và một Trung Nhẫn công kích Trần Thiên Minh, bọn chúng muốn dùng ba đánh một để đối phó Trần Thiên Minh. Còn những Ninja khác đi đánh với đám Lâm Quốc. Mỗi một tổ Ninja gồm một Trung Nhẫn và vài Hạ Nhẫn xếp thành một đội ứng phó với đám người Lâm Quốc, Tiểu Tô, Trương Ngạn Thanh. Bảy Hạ Nhẫn còn lại thì đối phó Chiêm Ỷ và Ngô Tổ Kiệt.

Trần Thiên Minh thấy ba người vây công mình, hắn cũng không dốc toàn lực đánh như trước. Hắn chỉ vận mười thành công lực, vung song chưởng của mình thành một vòng tròn lớn, không để ba tên Ninja đánh trúng.

Lúc này, Thượng Nhẫn liền móc ra một thanh phi tiêu lục giác (phi tiêu sáu cạnh), vận công ném về phía Trần Thiên Minh. Loại phi tiêu này cũng giống như một dạng của phi tiêu trong chốn võ lâm, trong vòng mười mét trăm phát trăm trúng. Mà trên phi tiêu lục giác của đám Ninja đều có độc, đó là loại vũ khí nguy hiểm.

Nhưng mà loại ‘trăm phát trăm trúng’ này đối với Trần Thiên Minh lại chẳng là gì. Người võ công cao cường thì đến cả đạn còn tránh được, vậy thứ này nhằm nhò gì? Vì thế, tay phải Trần Thiên Minh liền đánh về phía phi tiêu lục giác, chưởng phong mạnh mẽ đánh bay nó đi.

Nhưng kỳ quái ở chỗ, sau khi Trần Thiên Minh đánh bay nó đi, nó lại xoay vòng trên không trung, sau đó lại bay về phía Trần Thiên Minh, cứ như là nó ‘thích’ Trần Thiên Minh vậy.

Trần Thiên Minh thấy ám khí lợi hại như vậy, hắn cũng thấy kỳ quái, đám Nhật Bản này thật nhiều đồ lạ, xem ra, phi tiêu này không trúng thì không bỏ qua. Trần Thiên Minh có chút giật mình, song chưởng lại đánh ra, một chiêu này chính là Đại La Phật Giới, hai luồng kình phong mạnh mẽ lại đánh bay phi tiêu về phía tên Ninja bên cạnh.

Tên Trung Nhẫn này thấy Trần Thiên Minh đánh bay phi tiêu qua, hắn liền vội vàng nhanh chóng né tránh phi tiêu. Bởi vì hắn biết phi tiêu của Thượng Nhẫn kia có kịch độc, nếu bị đánh trúng, vậy thì chắc chắn là kiến huyết phong hầu. Thế nên hắn cũng bỏ qua công kích Trần Thiên Minh, mà vội vàng tránh phi tiêu.

Tên Trung Nhẫn tránh được phi tiêu nhưng mà một tên Hạ Nhẫn xui xẻo lại không may ‘dính đòn’. Tên xấu số ‘A!’ một tiếng, sau đó liền ngã ra đất, giãy mấy cái thì tắt thở.

Vốn tên Thượng Nhẫn kia lại định ném thêm phi tiêu, nhưng mà hắn thấy Trần Thiên Minh đánh bay phi tiêu về phía người mình, vì thế hắn không ném nữa mà chuyên tâm tấn công Trần Thiên Minh.

Hắn tung một cước, hạ thấp trọng tâm, xoay người dồn toàn lực, đồng thời công kích vào hạ bộ của Trần Thiên Minh. Hơn nữa hai tay của tên Thượng Nhẫn này còn liên tục vung vẩy, nhanh đến mức khó lòng nhìn rõ.

Tên gầy gò thấy Thượng Nhẫn kia dùng tới tuyệt chiêu để công kích Trần Thiên Minh, hắn cũng mạnh mẽ phi thân lên không trung, hai tay dồn kình lực, đánh xuống đầu Trần Thiên Minh.

Chuỗi động tác diễn ra nhanh như chớp, không hề có chút chậm trễ nào, tất cả đều vô cùng liền mạch. Lực lượng hắn giáng xuống Trần Thiên Minh tựa như Thái Sơn áp đỉnh, hơn nữa thế đánh nhanh, lực đạo mạnh mẽ khiến người ta khó lòng phòng bị. Nếu Trần Thiên Minh bị tên gầy đánh trúng, vậy thì đầu hắn chắc chắn sẽ nát bét.

Mà tên Trung Nhẫn kia cũng vận khinh công bay trở về, hắn khom người thấp xuống, đầu cúi sát vào đùi, sau đó nhanh chóng rút ra hai thanh tiểu đao sắc bén, rồi hắn lăn về phía chân Trần Thiên Minh.

Tên Trung Nhẫn lúc này đã dồn toàn bộ công lực vào người, hắn muốn dùng thân thể va chạm vào chân Trần Thiên Minh, còn tiểu đao trên tay sẽ cắt đứt chân Trần Thiên Minh.

Cho dù hắn không được như ý, nhưng mà cũng có thể khiến Trần Thiên Minh mất cảnh giác, để hai tên Ninja khác ít nhất có thể khiến Trần Thiên Minh trọng thương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!