Trần Thiên Minh trở lại vị trí của mình, thầm nghĩ. Từ trận đánh ngày hôm nay, hắn cảm thấy việc sử dụng ám khí là một điều vô cùng quan trọng. Như hôm nay, nếu không nhờ người bịt mặt Phi Đao cứu Tiểu Tô, chắc hẳn Tiểu Tô đã mất mạng rồi. Xem ra, ám khí vẫn rất hữu dụng.
Trước kia mình cũng đã từng dùng qua ám khí. Lần đó đánh nhau tại Thiên Tinh bang, bởi vì bọn Thiên Tinh có súng, mình đã lợi dụng đinh sắt trong tay làm cho bọn chúng không thể tới gần.
Xem ra, sau này mình nên dùng nhiều ám khí mới có lợi. Hôm nay mình dùng ám khí trong tay Thượng Nhẫn kia giết chết một Ninja, nếu như hôm nay mình có ám khí trong tay thì hẳn là có thể giúp được Lâm Quốc và đồng đội phần nào đó.
Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh cảm thấy ngày mai nên mua một ít đinh sắt cất trong người. Bởi vì từ khi võ công của hắn đã nâng cao hơn rất nhiều, hắn cảm thấy không cần dùng tới những vũ khí phụ trợ, cho nên vẫn luôn không sử dụng.
Giờ đây, hắn phát hiện võ công của mình tuy cao, nhưng địch nhân lại đông, thường xuyên dùng chiến thuật biển người để đối phó với mình, thường thường không thể chăm sóc được cho Lâm Quốc và đồng đội, chứ đừng nói tới việc bảo vệ Tây Thi kính.
Như hôm nay, Thượng Nhẫn kia dùng phi tiêu có thể làm cho nó sau khi rời tay thì bay lượn vòng vèo, hơn nữa dường như có ý thức mà truy đuổi hắn, ám khí làm sao có thể điều khiển như vậy? Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
Thế là, hắn lấy ra một đồng xu từ trong túi áo, thử phóng ra ngoài.
Nhưng đồng xu kia sau khi bị Trần Thiên Minh ném ra, liền rơi trên mặt đất, không giống với động tác Thượng Nhẫn kia đã thể hiện: Sau khi phóng ra thì có thể tự quay về, hoặc là ở giữa không trung bay qua bay lại.
Thật ra, Trần Thiên Minh không biết tuy phi tiêu dựa vào nội lực để khống chế, nhưng điều quan trọng vẫn là nhờ nó có góc cạnh, có thể khống chế nó bay lượn vòng vèo. Hiện giờ Trần Thiên Minh dùng đồng xu hình tròn, muốn làm cho nó bay qua bay lại thì làm sao có thể dễ dàng như vậy?
Nhưng mà, Trần Thiên Minh vẫn không phục, hắn đi đến bên kia nhặt đồng xu trở về yên lặng suy nghĩ. Giống như diều giấy, nếu có một sợi dây thì dù nó đi xa đến đâu, cũng có thể kéo nó trở lại. Mình làm sao để cho ám khí cũng giống như có một cái dây, ném xong thì lại kéo trở về?
Trần Thiên Minh nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên lóe lên một ý tưởng, nếu như mình dùng hai đạo chân khí khác nhau, một đạo chân khí khống chế đồng xu đánh ra, một đạo chân khí khống chế đồng xu trở về, có thể được không?
Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh vội vàng vận dụng thiên khí và địa khí.
Hắn chuẩn bị dùng thiên khí để phóng đồng xu ra còn địa khí phụ trách thu hồi đồng xu. Thế là, Trần Thiên Minh liền dùng thiên khí ném đồng xu ra ngoài, khi đồng xu tới giữa không trung. Trần Thiên Minh đột nhiên ngừng vận dụng thiên khí, lại dùng địa khí thu hồi đồng xu. Đồng xu từ từ bay trở lại, Trần Thiên Minh vô cùng vui mừng trong lòng.
Trần Thiên Minh hiểu rằng, đây chỉ là lần đầu tiên hắn thao tác, việc vận dụng chân khí còn chưa thuần thục. Chỉ cần mình luyện tập nhiều hơn nhất định có thể dễ dàng khống chế đồng xu.
Thế là Trần Thiên Minh tiếp tục luyện tập. Dần dần đồng xu dưới sự khống chế của chân khí đã có thể bay về nhanh như gió, hơn nữa phóng ra và thu về rất tự nhiên. Chỉ cần Trần Thiên Minh gia tăng chân khí, nhất định có thể gây thương tích cho người khác.
Sau khi đã dùng đồng xu luyện tập thuần thục, Trần Thiên Minh liền đem thu đồng xu trở về, sau đó luyện tập nâng cao Hương Ba công của bản thân. Mỗi lần đều gặp phải rất nhiều địch nhân, cho nên hắn muốn khẩn trương nâng cao công lực.
Haizz, bao giờ mình mới luyện được Hương Ba công đến tầng thứ chín đây? Trần Thiên Minh âm thầm thở dài một tiếng.
Sáng sớm hôm sau, Mã Bân đã chạy tới phòng triển lãm.
"Trần tiên sinh, nghe nói tối hôm qua ở đây xảy ra chuyện?"
Mã Bân thở hổn hển, vừa lau mồ hôi vừa hỏi.
Trần Thiên Minh thật sự không thể tưởng tượng nổi tên béo như hắn làm sao mà chạy bộ tới đây được? Chắc hẳn hắn vừa xuống xe là chạy ngay đến đây.
"Đúng vậy, đã xảy ra chuyện, bên kia chết 24 tên, bên chúng ta chết hai cảnh sát, một huynh đệ bị thương". Trần Thiên Minh khẽ cắn môi, gật đầu đáp.
Tối qua, đồng đội ở bệnh viện đã gọi điện báo cho hắn rằng:
"Tuy Tiểu Tô không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng còn phải ở lại bệnh viện một thời gian, hơn nữa, sau lưng có khả năng sẽ để lại một vết sẹo."
Nghĩ tới bọn chó Mộc Nhật quốc kia, Trần Thiên Minh tức giận vô cùng.
Mịa, để sổng mất hai tên, nhất định phải diệt sạch bọn chúng để báo thù cho Tiểu Tô. Nếu lần sau bọn chó đó còn dám xuất hiện, hắn nhất định sẽ giết chết chúng. Trần Thiên Minh oán hận nghĩ.
"Cái gì? Chết nhiều người như vậy?" Mã Bân sợ hãi.
"Trời ạ, những cảnh sát kia thật là vô dụng, nếu như không có các anh tôi thật sự không biết phải làm sao?" Mã Bân nịnh nọt Trần Thiên Minh.
Giờ đây Trần Thiên Minh thật giống như là người có quyền thế nhất của hắn.
"Mã Bân, không nên nói như vậy, ông là người có tiền, tốt nhất là bồi thường cho gia đình hai cảnh sát đã hy sinh một khoản tiền, dù sao họ cũng rất bất hạnh, đều vì Tây Thi kính của anh mà mất mạng, anh nói đúng không?" Trần Thiên Minh nói với Mã Bân.
Nếu như không phải bởi vì Tây Thi kính, những cảnh sát này cũng sẽ không chết.
"Đúng vậy! Đúng vậy! Trần tiên sinh nói rất đúng, tôi sẽ gửi cho gia đình họ một khoản tiền".
Nghe Trần Thiên Minh nói vậy, Mã Bân vội vàng đáp ứng.
"Trần tiên sinh, hôm nay là ngày thứ chín, khoảng sáu giờ chiều tôi sẽ dùng trực thăng chuyên dụng của tôi đem Tây Thi kính đi, anh nhất định phải giúp tôi trông coi Tây Thi kính thật cẩn thận nhé".
Trần Thiên Minh cười cười, nói: "Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng, dù có phải hy sinh tính mạng, chúng tôi cũng sẽ bảo vệ Tây Thi kính. Người còn, kính còn".
Nói xong, Trần Thiên Minh không cười, trong ánh mắt của hắn lộ ra vẻ kiên định, một vẻ quyết không để kẻ nào đạt được mục đích.
Mã Bân cao hứng gật đầu: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Trần tiên sinh, tôi nghe thuộc hạ kể lại có phải anh có hai đồng đội bị thương phải nhập viện rồi sao?"
"Đúng vậy, hai huynh đệ bây giờ vẫn còn đang ở bệnh viện, đặc biệt là người bị thương tối qua rất nặng". Trần Thiên Minh gật gật đầu, nói.
"Như vậy đi, tất cả chi phí bệnh viện của đồng đội anh tôi sẽ chi trả hết, hơn nữa sau khi xong việc tôi sẽ thưởng riêng cho hai người đó một vạn đồng, để bù đắp những vất vả mà họ đã chịu đựng".
Mã Bân vô cùng cảm động khi thấy Trần Thiên Minh và đồng đội liều mạng bảo vệ an toàn cho Tây Thi kính. Cho nên, hắn cũng không tiếc chút tiền này, chỉ cần Tây Thi kính được bảo vệ an toàn là đủ.
Mấy ngày nay, đã có một số người mua liên hệ với hắn, hơn nữa giá cả cũng không tồi. Ha ha, chắc hẳn hắn sắp phát tài lớn rồi.
"Tôi thay mặt bọn họ cảm ơn ông, Mã đổng".
Trần Thiên Minh nghe Mã Bân đối xử với Tiểu Tô và đồng đội như vậy, trong lòng cũng có phần hài lòng, tuy chút tiền này đối với bọn họ không tính là cái gì, nhưng như vậy đối với Tiểu Tô và đồng đội cũng là một lời giải thích thỏa đáng, tất cả mọi người đều đang mạo hiểm tính mạng.
"Ha ha, không có gì, không có gì. Vì Tây Thi kính, các anh đã vất vả nhiều rồi". Mã Bân lớn tiếng cười.
Lúc này, Dương Quế Nguyệt từ bên ngoài bước vào. Vừa thấy Trần Thiên Minh và Mã Bân đang nói chuyện, nàng liền tiến đến.
"Mã đổng, buổi sáng tốt lành".
Dương Quế Nguyệt cố tình lờ đi Trần Thiên Minh, chỉ nhìn Mã Bân vừa cười vừa nói.
Mã Bân thấy cô gái cảnh sát xinh đẹp này không để ý đến Trần Thiên Minh mà nói chuyện với mình, hắn có phần "được sủng ái mà lo sợ".
Mã Bân vội vàng cười lấy lòng Dương Quế Nguyệt:
"Dương đội trưởng, chào cô, cô đã ăn điểm tâm chưa? Nếu như chưa, tôi mời cô đi ăn ở khách sạn".
Nói xong Mã Bân lén lút liếc nhìn vòng một đầy đặn của Dương Quế Nguyệt.
Mịa, tên sắc lang Mã Bân này chắc từ nhỏ đã bú sữa mẹ mà lớn lên, vừa nhìn thấy vòng một của phụ nữ là hai mắt lại sáng rực, cứ như chưa bao giờ được nhìn thấy vậy. Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.
"Không cần, tôi đã ăn sáng rồi". Dương Quế Nguyệt khoát tay nói.
Dương Quế Nguyệt thấy Trần Thiên Minh không để ý đến mình, nhưng nàng lại có lời cần nói với Trần Thiên Minh. Thế là nàng đành phải quay đầu trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh thấy Dương Quế Nguyệt trừng mắt nhìn mình, hắn cũng không cam lòng yếu thế, cũng trừng mắt nhìn lại. Mịa, ai sợ ai chứ? Dù sao cũng chỉ là đấu mắt thôi mà, Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
"Trần Thiên Minh, anh nhìn cái gì?" Dương Quế Nguyệt trợn mắt nhìn Trần Thiên Minh, hung dữ nói.
"Nếu cô không nhìn tôi, làm sao biết tôi đang nhìn cô? Hơn nữa, cô bảo tôi nhìn cô, sao cô không dùng Tây Thi kính soi lại khuôn mặt mình xem "xinh đẹp" đến mức nào, rồi hãy nói xem có đáng để tôi nhìn hay không? Ha ha, đúng là không biết xấu hổ."
Trần Thiên Minh cũng nổi đóa, cảnh sát là có quyền bắt nạt người khác sao? Rõ ràng là nàng ta nhìn mình trước, sao lại bảo là mình nhìn nàng?
"Hừ!" Dương Quế Nguyệt tức giận đến mức không nói ra lời.
"Này, "hung nữ", tôi muốn nói chuyện nghiêm túc với cô, thân phận của những kẻ đêm qua đã được xác nhận chưa? Có phải là Ninja của Mộc Nhật quốc không?" Trần Thiên Minh hỏi Dương Quế Nguyệt.
Dương Quế Nguyệt thấy Trần Thiên Minh hỏi đúng chuyện mình đang muốn nói.
Thế là nàng cũng không tiếp tục tranh cãi với Trần Thiên Minh nữa, nghiêm túc nói:
"Đúng vậy, những người kia đều là Ninja của Mộc Nhật quốc. Nhưng mà, chúng ta không có cách nào xác nhận thân phận của chúng, bởi vì vừa rồi chúng tôi đã kiểm tra hồ sơ về bọn chúng, nhưng không có thông tin nào cho thấy chúng xuất nhập cảnh, cũng không có ai đến nhận chúng. Giờ đây thành phố M có Tập đoàn Liễu Sinh và Tập đoàn Satou của Mộc Nhật quốc, nhưng chúng tôi hỏi họ, họ nói tùy tùng và nhân viên của họ không thiếu một ai, nói rằng không hề biết những kẻ này".
Trần Thiên Minh vuốt cằm một lúc rồi nói: "Nói như vậy, những kẻ Mộc Nhật quốc này ngậm bồ hòn làm ngọt, chết cũng không thừa nhận những người này".
"Dù sao giờ đây bọn họ không thừa nhận, mà thân phận của những kẻ này lại không rõ ràng, chúng tôi cũng không có cách nào chứng thực họ là ai. Giống như những kẻ đã chết lần trước, không tìm được hồ sơ về chúng". Dương Quế Nguyệt thở dài một hơi, nói.
"Nhưng mà, tối qua chúng chết hơn hai mươi người, trong lòng nhất định là nhức nhối vô cùng... tất cả đều là cao thủ đó, lợi hại hơn nhiều so với những kẻ đến đêm hôm đó". Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
Xem ra, thuộc hạ của bọn chúng đã tổn thất nhiều như vậy, chắc hẳn sẽ không dám đến nữa, đến đây cũng chỉ chịu chết mà thôi.
"Đáng tiếc, đêm qua tôi không ở đây, nếu không hai đồng đội cũng không hy sinh một cách oan uổng". Dương Quế Nguyệt buồn bã nói.
Trần Thiên Minh nói: "Cô ra lệnh cho cảnh sát tối nay đừng đến đây trực ban, đến đây cũng chẳng có tác dụng gì, dù sao hiện tại ở đây đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, trộm cắp bình thường cũng không dám bén mảng đến đây, đồng đội của các cô ở đây ngược lại có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng".
Dương Quế Nguyệt gật gật đầu, nói: "Được, tôi sẽ bảo bọn họ tối nay không cần đến đây".
Mã Bân ở bên cạnh nghe Dương Quế Nguyệt cùng Trần Thiên Minh nói chuyện, trong lòng vô cùng khẩn trương. Nếu như bây giờ không có Trần Thiên Minh giúp đỡ, hắn thật sự muốn ôm Tây Thi kính mà chạy trốn:
"Trần tiên sinh, tối hôm nay là buổi tối cuối cùng, các anh có phải là nên gọi thêm nhân thủ tới đây hỗ trợ bảo vệ Tây Thi kính hay không?"
Trần Thiên Minh cười cười, nói với Mã Bân:
"Mã đổng, không cần đâu. Giờ đây hai nhóm địch thủ tương đối mạnh đã bị chúng tôi đánh cho thảm bại, chắc hẳn bọn chúng không dám đến nữa đâu. Hơn nữa, tuy có hai huynh đệ của tôi phải nằm viện, nhưng không có gì đáng ngại. Ông cứ yên tâm!"